Vợ chồng tôi đã làm nhà trên đất ba mẹ tôi cho, gần nhà ba mẹ. Hiện tại chúng tôi còn nợ 100 triệu đồng. Chồng tôi lương 40-45 triệu đồng/tháng, hàng tháng chồng giữ lại 15-18 triệu đồng chi tiêu bản thân. Chồng không nói nhưng vô tình nghe mẹ chồng nói với con gái bà, hàng tháng chồng tôi gửi về 3 triệu đồng trong khoản tiền của anh giữ. Tôi biết nhưng không nói vì số tiền đó anh không gửi về cho ba mẹ thì cũng chi tiêu và ăn chơi hết, thà anh gửi như thế còn ý nghĩa hơn.
Hiện tại chồng giữ lại 20 triệu đồng chi tiêu bản thân. Tôi coi zalo của anh, biết số tiền gửi cho ba mẹ là 5 triệu đồng/tháng. Tôi đã trao đổi với chồng và không đồng ý vì hiện tại còn nợ, không có đồng nào tích lũy. Tôi còn bảo vợ chồng có con nhỏ, tuổi cả hai đã lớn, tiền tích lũy không có, cần tích kiệm để lo cho tương lai của con, có thể chỉ phụ ba má tiền sữa thôi. Anh im lặng và tôi cũng thế, ai cũng có lý do cho rằng đối phương quá đáng. Với chồng tôi, những chuyện khác thì anh giận rồi làm hòa liền. Riêng đụng đến nhà chồng thì anh “bạo lực lạnh” luôn. Tôi cũng thấy mệt mỏi, dần chán chồng.
Gia đình chồng giàu có. Sau khi về làm dâu khoảng 5-6 năm, tôi nghe họ hàng và bạn của chồng kể, ba mẹ chồng có hai ngôi nhà, trong đó một cái đang ở và một cái ông bà để lại. Cái ông bà để lại bán 3 tỷ đồng năm 2007-2008 gì đó. Nhà đang ở tại đường chính thành phố, rất rộng lớn, xây kiểu hai cái riêng biệt. Cái phía trước cho thuê, cái phía sau ở, có nguồn thu cố định. Ba mẹ chồng hay than nghèo kể khổ, những chuyện lặt vặt như cảm, ho, sốt, xước chân tay… đều thành chuyện lớn, con trai cần biết và xử lý. Trong mắt chồng, ba mẹ anh cực khổ cả đời, yêu con yêu cháu, cả đời vì con cháu. Còn trong mắt ba mẹ chồng, chồng tôi là niềm tự hào, không một điểm khuyết. Chính vì vậy tôi làm dâu được 20 năm, với phương châm không bao giờ tham gia, không ý kiến, tuyệt đối không nhòm ngó tài sản nhà chồng.
Về nhà chồng, tôi luôn im lặng, ai hỏi gì thì nói, chuyện khó nói thì cười cho qua. Chính vì vậy, tôi và nhà chồng không có bất cứ mâu thuẫn nào. Cho đến hiện tại, tôi chưa từng nợ ân tình hay tiền bạc nhà chồng, dù trải qua nhiều giai đoạn khó khăn con nhỏ ốm đau, lúc dịch bệnh không đi làm được. Những lúc đó tôi đều tự xoay xở, chưa từng nhờ vả nhà chồng. Chồng trước kia lương cũng như tôi, 15-20 triệu đồng/tháng. Vợ chồng tổng thu nhập 35-40 triệu đồng đủ tiền thuê chung cư và trang trải cuộc sống, có chút tích lũy. Từ ngày chồng đồng ý về đất ba mẹ tôi cho làm nhà, tôi rất biết ơn anh vì mình có cơ hội gần ba mẹ hơn. Tôi luôn tôn trọng, yêu thương chồng thì không một ai xung quanh dám nói chồng tôi. Vì vậy trong mắt gia đình vợ, anh là người đàn ông giỏi giang, yêu thương vợ con. Từ ngày có nhà riêng, lương chồng tôi cũng tăng từ đó.
Đặc thù công việc chồng hay đi công tác thường xuyên và khi xỉn là gọi điện giảng đạo lý với tôi. Tôi có tranh luận, tâm sự, ức phát khóc cũng khoảng 5-6 lần, chồng thay đổi, ít nói lại, thế nhưng vẫn kiểu không hài lòng về vợ. Tính anh nói xong lại biện minh là muốn tốt cho vợ rồi dỗ ngọt nên tôi cũng chọn im lặng luôn. Dần dần tất cả cuộc gọi là anh gọi và con tôi gọi, tôi nói chuyện trêu ghẹo tí cho con vui, rất lâu rồi tôi không chủ động gọi điện hay nhắn tin cho anh. Khi không đi công tác, chồng đi làm về rất trễ, việc nhà và con cái học hành anh không biết đến. Cuối tuần cả nhà đi ăn uống bên ngoài rồi cà phê; tối anh nấu đồ rủ rê anh em tập trung ăn uống, nhậu. Còn tôi rất ít nói, trầm, xinh đẹp, không quản chồng, ngoài giờ làm chỉ ở nhà chăm con và trồng hoa, ít khi ra ngoài đi chơi vì không thích. Tôi dạy con theo kiểu vui vẻ, nhẹ nhàng nên con là một đứa trẻ tinh tế, nhẹ nhàng, rất yêu ba mẹ.
Những lúc tôi giận, không muốn nói chuyện hay nhìn mặt chồng, đều nói trước với con: “Hôm nay mẹ giận chồng mẹ, giống như con giận bạn vậy, nên con cho mẹ thời gian một tuần hoặc 10 ngày mới hết giận được”. Con lại nói: “Con giận bạn chỉ một tiếng hoặc một ngày chứ sao một tuần, 10 ngày luôn”, rồi lại tìm cách để ba mẹ nói chuyện. Chúng tôi yêu và cưới được 20 năm, đến nay cả hai rất khác biệt. Chồng tôi thích tự do, ra ngoài tụ tập bạn bè, thích náo nhiệt. Tôi thích yên tĩnh, ở nhà. Tôi cảm thấy mình khác biệt nên không quản chồng, cũng không yêu cầu chồng theo ý mình.
Lý do chính mà chồng không còn yêu thương tôi là do tôi không chăm lo, không quan tâm đến ba mẹ chồng và anh chị em nhà chồng, lại nói đụng đến ba mẹ anh. Tôi bị bệnh mãn tính nên cần giữ sức khỏe và sống vui vẻ để lo cho con mình. Tôi không đủ sức khỏe để lo cho ba mẹ chồng. Mỗi lần về là chồng chăm sóc ba mẹ như chăm trẻ sơ sinh, anh mong muốn tôi làm được như anh. Chính vì vậy tình cảm tôi dành cho anh dần dần phai nhạt và tôi càng sợ về nhà chồng. Mong được các bạn chia sẻ.
Chồng 40 tuổi, tôi 35 tuổi, cưới được 4 năm, có con ba tuổi. Chúng tôi quen 6 tháng là tiến tới hôn nhân vì cả hai thấy phù hợp với nhau. Tôi suy nghĩ khá đơn giản, chia sẻ với chồng mọi thứ, chẳng giấu anh điều gì. Mật khẩu các tài khoản tôi đều cho anh biết, còn anh thì không. Có lần tôi hỏi vì sao anh phải giấu, anh lảng sang chuyện khác.
Vừa rồi tôi phát hiện chồng sử dụng một tài khoản cá nhân khác trên mạng xã hội. Anh thường xuyên cập nhật trạng thái cá nhân, không im lìm như tài khoản vẫn liên lạc với tôi. Vợ chồng tôi cưới hơn bốn năm nhưng gần gũi chắc chưa được chục lần. Nhu cầu sinh lý của tôi không cao, nhưng cũng có tình cảm và muốn gần gũi chồng, vậy mà vài tháng anh chẳng thèm ngó ngàng gì tới tôi. Có lúc tôi mặc đồ gợi cảm, cố tình gần anh, anh cũng không có ý kiến, còn bảo mệt nên đi ngủ sớm.
Tôi có khuôn mặt ưa nhìn, cao 1m65, da sáng, sinh xong tôi về lại dáng nhanh. Tôi chưa phát hiện chồng có biểu hiện ngoại tình. Anh thường ngồi máy tính đến đêm rồi đi ngủ luôn. Có hôm tôi giận dỗi, anh cũng ra sofa ngủ, chẳng dỗ dành tôi. Cuộc sống vợ chồng mới 4 năm mà anh cứ như này, liệu tôi chịu đựng được bao lâu? Tôi nên hiểu như nào với những hành động và việc làm của anh? Anh là người cha mẫu mực, yêu thương và chiều con, cũng biết phù tôi việc nhà. Lương anh hơn 30 triệu đồng mỗi tháng, đưa tôi phần lớn, chỉ giữ lại ít tiêu. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi may mắn lấy được người chồng và nhà chồng chiều chuộng tôi như con gái họ. Ông ngoại chồng tôi mất được gần chục năm, còn bà. Bà có ba người con, hai gái, một trai. Mẹ chồng tôi là cả. Trước khi ông mất, ông sang tên mảnh đất ông bà có được cho bà một nửa và cho cậu một nửa. Cậu và dì tôi đều giỏi, còn mẹ chồng tôi không được học đầy đủ, mẹ làm công nhân thôi.
Vài năm trước, cậu ham cá độ và nợ một khoản tiền lớn. Bà đã đồng ý bán cả mảnh đất đang ở để cho cậu trả nợ mà không bàn bạc với mẹ và dì. Người mua lại là người trong họ nhà tôi, người ấy trả giá bằng với giá mà cậu đang cần để trả nợ và hứa năm năm sau cho cậu chuộc lại đất để bà ở đó. Tới giờ cậu tôi ngỏ ý muốn chuộc lại đất thì người mua thay đổi ý định không cho chuộc. Bố mẹ chồng tôi đã tìm mọi cách để mua lại mảnh đất do đó là công sức cả đời của ông bà ngoại tôi và là chỗ để thờ cúng. Họ không bán lại, bà giờ già không có nhà để ở, ở luân phiên nhà các con.
Ông ngoại tôi mất được hơn 20 năm, kể từ khi ông mới ngoài 50 tuổi. Giờ bà gần 70 tuổi và còn khỏe, lúc thì bà làm đồng phụ mẹ tôi, lúc bà nhận hàng thủ công về đan, tiền bà gửi mẹ tôi giữ.
Tới tháng 6 năm ngoái, bất hạnh bắt đầu đến với nhà tôi. Cậu hai tôi đi khám và bị chẩn đoán ung thư, bà và mẹ tôi khóc lóc, buồn bã ngày đêm. Tưởng chỉ khổ tới đó, tới tháng 11, bà bác (chị dâu ông ngoại tôi) ra đi chỉ sau vài ngày ốm. Cậu ba tôi về lo hậu sự cho bà bác, xong xuôi, trên đường đi về thì gặp tai nạn, cậu bị ngã xuống máng cứng và hai ngày sau mới có người phát hiện.
Bà ngoại bị cú sốc quá đột ngột dẫn đến tinh thần bất ổn, mẹ tôi nghỉ việc chăm bà một thời gian thì bà cũng dần hồi phục. Thế mà cậu hai của tôi sau chưa đầy một năm kể từ khi phát hiện bị ung thư, giờ chuyển biến xấu, mẹ tôi đi xem ngày và chuẩn bị tâm lý để cậu ra đi.
Mấy ngày nay tôi luôn suy nghĩ về việc này, hai cậu của tôi hiền lành, chăm chỉ làm ăn để lo cho gia đình nhưng cả hai đều ra đi quá đau đớn, còn những người sống không ra gì thì sống lâu. Bà tôi mất hai người con, mẹ tôi mất hai người em trong một thời gian ngắn. Rồi không biết sau đây, bà tôi có chịu nổi không. Cảm ơn các bạn đã đọc bài tâm sự của tôi.
Vợ chồng tôi kết hôn vào những năm cuối thập niên 90 của thế kỷ XX, đến nay có hai con đủ nếp tẻ đang học đại học, nhà cửa ổn định ở ven thành phố thuộc tỉnh nhỏ. Mọi việc cơ bản tốt đẹp cho đến khi vợ tôi không làm được nghề may nữa. Sau khi cưới, chúng tôi đều làm công nhân may, thu nhập mỗi tháng đủ trang trải cuộc sống. Việc nhà và đưa đón con, có bà dì bên vợ không chồng con ở cùng gia đình tôi chăm lo, nên sau giờ làm việc, vợ chồng tôi tương đối thoải mái.
Nhờ vậy, tôi có thời gian học đại học từ xa, học online, học sử dụng vi tính văn phòng, lúc rảnh tranh thủ gặp các anh làm bên kỹ thuật máy, kỹ năng quản lý may mặc, quản lý công nhân. Vậy nên sau 35 tuổi, tôi không còn làm công nhân may nữa mà chuyển sang làm văn phòng, quản lý. Do là người cũ có nhiều năm gắn bó với công ty, lại có chí tiến thủ nên được ông bà chủ cho làm quản lý công nhân và kỹ thuật may mặc ở một số công đoạn. Vì vậy thu nhập ngày càng ổn định, khoảng 20 triệu đồng một tháng.
Riêng bà xã, tôi khuyên nên tranh thủ học thêm gì đó để có cơ hội phát triển hoặc chuyển việc khi đã lớn tuổi nhưng cô ấy không nghe. Đăng ký học được mấy tháng rồi nghỉ; công việc thì cứ thích làm một công đoạn, không chịu khó quan sát học hỏi thêm, bảo phụ nữ như vậy là ổn rồi. Khuyên không được nên tôi không đề cập nữa. Những lúc rảnh rỗi, bà xã chủ yếu nằm nghỉ, xem tivi, máy tính, điện thoại hoặc sang hàng xóm nói chuyện.
Thấm thoát 30 năm trôi qua, đến U50, công việc của tôi vẫn ổn định nhưng bà xã phải nghỉ việc do bị bệnh cổ vai gáy, tê bì tay chân, thị lực giảm không ngồi chuyền may mặc được nữa. Làm nghề khác thì không có bằng cấp, kỹ năng cũng không có, nghề nặng nhọc thì làm không được, nhận hàng gia công về nhà làm lại chê thù lao quá thấp; còn phụ quán, bán hàng thì sĩ diện sợ xấu hổ. Trong khi đó lương hưu chưa được nhận do chưa đủ tuổi hưởng lương hưu theo quy định. Bà xã chỉ ở nhà quanh quẩn cùng dì nấu ăn, dọn nhà... Chỉ mình tôi đi làm, thu nhập không như trước nên cuộc sống chật vật, khó khăn hơn. Tuy vậy chúng tôi vẫn cố gắng tiết kiệm nuôi hai con ăn học đại học, nếu mạnh khỏe bình an chắc cũng ổn thôi. Tôi không trách gì vợ vì đã khuyên, đã nói nhiều từ lúc còn trẻ, bây giờ lớn tuổi rồi không nói nữa.
Tôi kể câu chuyện để mong những người trẻ, cặp vợ chồng mới cưới dù đã có việc làm cũng cần phải nỗ lực phấn đấu, làm việc tích lũy nhưng cũng nên tranh thủ thời gian học tập, rèn luyện. Đừng chủ quan là chúng ta sẽ làm một việc ổn định cho đến lúc nghỉ hưu, vì cuộc sống có nhiều thay đổi, sức khỏe sẽ giảm dần theo tháng năm. Nếu lúc còn trẻ mà thiếu cố gắng, khi rảnh rỗi chỉ nghỉ ngơi, tám chuyện... đến tuổi U50 muốn học hoặc làm việc gì mới đều khó hơn nhiều lần. Đây chỉ là kinh nghiệm cá nhân sau gần 30 năm đi làm, mong được mọi người chia sẻ.