Hôm nay là một ngày tồi tệ, cuộc sống của tôi đang trong một mớ bòng bong, bế tắc. Tôi từng có một cuộc sống thoải mái, vui vẻ với vợ, người bên tôi 16 năm, người tôi yêu nhất, dành hết tình cảm cho em. Chúng tôi yêu 9 năm yêu mới cưới, cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn. Tuy nhiên, hiện tại mối quan hệ này càng ngày càng xấu đi. Chúng tôi cãi nhau, xích mích ngày càng nhiều, nguyên nhân một phần ở tôi. Cuộc sống sau khi cưới không hề đơn giản, có thêm nhiều yếu tố chen ngang, đặc biệt là vấn đề nhà tôi.
Tôi đã phạm một sai lầm lớn, đó là không bảo vệ được người vợ yêu thương của mình kịp thời, để em phải chịu thiệt thòi, ấm ức. Em đã bị người nhà của tôi đối xử bất công trong công việc nhà. Cái tết đầu tiên khi em về làm vợ tôi, mẹ và em phải làm việc nhà trong khi chị gái tôi chỉ ngồi chơi; chưa kể người nhà tôi còn đi nói xấu em là lười biếng, không chịu làm việc nhà. Tôi lúc đó đã làm gì? Tôi không bảo vệ được vợ kịp thời, khiến em tủi thân, ấm ức, không chia sẻ được gì với vợ.
Sau đó tôi biết lỗi, có sửa chữa nhưng dù thế đi nữa thì nỗi ấm ức của vợ vẫn còn. Thời điểm đó tôi còn phạm thêm sai lầm là không trung thực với vợ. Người nhà gọi điện thoại, tôi thường xóa lịch sử cuộc gọi để tránh việc xích mích, căng thẳng với vợ. Việc này chẳng những không giải quyết được gì mà còn làm mất lòng tin của vợ với tôi.
Giờ nỗi đau trong lòng vợ cứ dâng lên, cộng thêm việc em đã mất lòng tin ở tôi. Tôi có nói gì, làm gì, với em đều là sự hoài nghi, không còn tin việc tôi làm và tình cảm dành cho em. Vợ nghi ngờ tôi không yêu em, không thật lòng, không bảo vệ được em.
Tôi đã làm gì, thay đổi được gì? Sau những lần xích mích, căng thẳng, tôi đều cố gắng thay đổi, gọi nói chuyện với ba mẹ về vấn đề bất công đó. Giờ tôi đã từ mặt chị gái, mấy năm liền không về thăm ba mẹ chỉ để vợ khỏi phải đối diện với những con người đó. Tôi cố gắng ở bên chăm sóc, yêu thương, chia sẻ, phấn đấu để lo cho em một cuộc sống tốt hơn. Thế nhưng có lẽ chẳng thể nào thay đổi được gì, lúc vui thì vợ có vẻ ổn, lúc buồn là vợ chồng lại căng thẳng, xích mích.
Tôi nhường nhịn, chịu những cơn giận của vợ, những câu chửi rủa đủ kiểu, đến mức chịu cả những cú đánh và cái tát hết sức mình của em. Những cuộc xích mích thâu đêm nhưng sáng tôi vẫn phải dậy đi cày cuốc, chăm lo cho gia đình này. Tôi phải làm như thế nào? Còn có thể chịu đựng được tới lúc nào? Tôi không thể nào biết được. Mong được các bạn chia sẻ.
Con tôi mới 11 tháng tuổi. Từ khi mang bầu đến giờ, cuộc sống của tôi gần như xoay quanh con hoàn toàn. Trước đây tôi đi làm ở một công ty vừa, công việc khá ổn nhưng đến tháng thứ sáu của thai kỳ, thai hơi bất ổn nên tôi phải nghỉ để dưỡng sức và chuẩn bị sinh. Tôi dự định ở nhà chăm con đến khi bé khoảng 15 tháng, đi học được rồi sẽ quay lại tìm việc. Tôi cũng có khoản tiết kiệm riêng, vẫn chủ động chi tiêu cho con, không phải phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.
Những ngày ở nhà chăm con, ai trải qua rồi chắc sẽ hiểu, đó không phải là khoảng thời gian "ở không". Một ngày của tôi bắt đầu từ lúc con thức dậy, thay tã, pha sữa, cho ăn, dỗ ngủ, dọn dẹp, giặt giũ, rồi lại quay vòng như vậy. Có hôm con quấy, gần như tôi không có thời gian nghỉ, đêm cũng ngủ chập chờn. Nhiều lúc mệt nhưng vẫn nghĩ cố gắng thêm một thời gian nữa, khi con cứng cáp hơn mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn.
Hôm nay vợ chồng cãi nhau vì chuyện chi tiêu trong nhà. Câu chuyện vốn không quá lớn, chỉ là vài lời qua lại nhưng chồng tôi bỗng nói: "Hay em đi làm kiếm tiền đi để anh ở nhà chăm con cho". Nghe xong tôi sững người. Câu nói đó có thể chỉ là lúc nóng giận nhưng lại khiến tôi tổn thương rất nhiều.
Tôi không biết trong suy nghĩ của anh, việc chăm con mỗi ngày có được xem là một công việc hay không. Tôi nghỉ làm không phải vì lười, cũng không phải vì muốn ở nhà cho nhàn. Tôi chọn ở nhà là để con có người chăm sóc, để gia đình ổn định trong giai đoạn đầu đời của bé. Tiền tiết kiệm tôi vẫn có, chi tiêu cho con tôi vẫn chủ động, chưa từng đòi hỏi hay gây áp lực tài chính lên chồng. Có lẽ chồng tôi chỉ nói trong lúc nóng giận nhưng tôi vẫn thấy chạnh lòng. Không ngờ có ngày người mà tôi tin tưởng nhất lại nói ra câu khiến tôi cảm thấy mình vô dụng, không làm gì.
Tôi 30 tuổi, người tôi yêu sâu đậm lại không ở bên cạnh mình mãi. Hai năm trước, tôi được sắp xếp làm chung với anh. Sự lạnh lùng, ít nói của anh lúc đó khiến tôi để ý. Tôi lân la bắt chuyện, tìm hiểu anh nhiều hơn. Anh chia sẻ đơn giản, ngắn gọn, những câu trả lời dứt khoát của anh khiến tôi tò mò, rồi có tình cảm lúc nào không hay.
Tôi tìm cách chinh phục anh, thổ lộ tình cảm của mình cho anh biết, vậy mà anh vẫn không quan tâm. Anh cố tình để cho tôi biết anh đang yêu một người khác rất nhiều, đó là mối tình đầu của anh từ lâu rồi. Khi đó, cô ấy đã có bạn trai nhưng anh không ngừng hy vọng. Tôi vẫn kiên trì theo đuổi anh hơn một năm. Rồi anh cũng đồng ý cho tôi cơ hội tìm hiểu nhưng thẳng thắn rằng vẫn còn nhiều tình cảm dành cho tình đầu. Vì yêu, tôi chấp nhận. Chúng tôi quen nhau, không công khai nhưng đồng nghiệp đều biết. Hơn một năm bên nhau, anh ít nói, khô khan nhưng vẫn quan tâm, chăm sóc tôi.
Vấn đề là mỗi khi có chuyện liên quan đến cô gái đó, tôi lại ghen, dễ cáu gắt, cãi vã ngày càng nhiều. Tôi nghĩ mình không sai, chỉ nóng tính, anh cứ im lặng, chẳng thiết tha việc làm tôi vui và thoải mái. Có lần chúng tôi cãi nhau kéo dài cả tuần. Anh nói ở bên tôi không được là chính mình, lỡ nói gì không đúng ý là tôi lại nổi nóng. Anh đề nghị chia tay. Tôi níu kéo, nhắn tin, gọi điện nhưng anh không trả lời. Tôi phải làm sao đây?
Tôi và chồng cưới nhau được gần 10 năm, có hai con nhỏ và đã mua được căn hộ chung cư vừa phải, không nợ nần gì. Hai vợ chồng đều đi làm, kinh tế không quá dư dả nhưng cũng đủ sống. Từ ngày cưới, tôi vẫn âm thầm gửi tiền về cho bố mẹ đẻ mỗi tháng vài triệu, có tháng nhiều hơn nếu nhà có việc. Bố tôi sức khỏe yếu, mẹ làm tự do, thu nhập thất thường, cả hai đều không có lương hưu. Tôi là con gái lớn nên lúc nào cũng thấy có trách nhiệm phải đỡ đần.
Ban đầu tôi từng nói với chồng chuyện gửi tiền về ngoại, anh không phản đối nhưng có lần buột miệng nói: "Nhà mình còn bao nhiêu thứ phải lo". Từ đó tôi không nhắc nữa, chỉ tự trích từ lương của mình gửi về. Bên nhà chồng tôi khá giả hơn, bố mẹ chồng đều có lương hưu cao và vẫn đang có thu nhập từ công việc làm thêm.
Mọi chuyện vẫn bình thường cho tới tuần trước. Hôm đó chồng cầm điện thoại tôi để chuyển khoản tiền học cho con thì vô tình thấy lịch sử giao dịch. Anh hỏi ngay khoản tiền tôi gửi hàng tháng là gì. Tôi nói thật. Từ hôm đó, vợ chồng căng thẳng hẳn. Anh bảo tôi giấu giếm suốt nhiều năm là không tôn trọng chồng. Anh còn nói cảm giác như mình bị "qua mặt" vì tiền trong gia đình đáng lẽ phải cùng nhau bàn bạc. Tôi giải thích đó là tiền tôi tự làm ra, hơn nữa bố mẹ tôi thật sự khó khăn chứ không phải tôi đem cho vô lý nhưng chồng vẫn rất khó chịu. Anh nói nếu tôi công khai từ đầu, anh sẽ không phản ứng như vậy. Điều khiến anh bực nhất là tôi giấu.
Mấy hôm nay không khí trong nhà nặng nề. Chồng vẫn đi làm, vẫn nói chuyện với con bình thường nhưng gần như không nói với tôi câu nào ngoài chuyện cần thiết. Tôi cũng bắt đầu suy nghĩ lại. Có thể tôi sai ở chỗ giấu chồng, nhưng nếu nói ra từ đầu mà anh không vui, liệu tôi có yên lòng giúp bố mẹ mình được không?
Tôi không biết trong chuyện này ai đúng ai sai nhiều hơn. Làm con thì thương bố mẹ nhưng là vợ, tôi cũng hiểu chuyện tiền bạc trong hôn nhân cần rõ ràng. Giờ tôi không biết nên làm thế nào đây?