Tôi đã có gia đình và có hai con. Vợ thương tôi, là người có trách nhiệm với gia đình, nói chung em là người vợ tốt. Tôi lại là người có lỗi với gia đình mình. Một ngày nọ, tôi vô tình gặp một người con gái khác, ban đầu chỉ nghĩ là quen biết, giao tiếp bình thường chứ không có ý gì. Rồi theo thời gian, tình cảm nảy sinh lúc nào tôi cũng không hay biết. Sau đó tôi và người đó đến với nhau, thậm chí còn có chung một đứa con. Người đó cũng rất thương tôi.
Gia đình cô ấy biết tôi đã có vợ con nhưng cũng không ngăn cản hay phản đối gì. Cô ấy là con một trong gia đình. Hiện giờ tôi thật sự không biết phải làm thế nào, bỏ vợ thì không đành, bỏ người kia cũng không xong. Giờ giữa hai bên đều có con nên mọi chuyện càng trở nên khó xử hơn. Tôi biết mình không phải người tốt. Chính tôi đã làm khổ cả hai người phụ nữ. Bây giờ tôi thật sự bế tắc, không biết phải sống và lựa chọn như thế nào nữa. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi người viết bài Bố mẹ chồng bảo sang tên đất cho chúng tôi làm ăn nhưng thất hứa. Ở bài trước, tôi bị mọi người chỉ trích rất nhiều nhưng vì không ở trong hoàn cảnh của tôi nên mọi người đâu có hiểu được. Tôi từng tâm sự với mẹ chồng rằng vợ chồng tôi nghèo nhất trong số các anh em bên nội. Chúng tôi cưới nhau từ hai bàn tay trắng, tự lập hoàn toàn từ việc mua đất, tích góp vốn làm ăn cho đến mua xe. Dù anh rể và chị gái chồng có cho mượn phần lớn số tiền đó nhưng chúng tôi sòng phẳng có mượn có trả nên không thể gọi là bên nhà chồng hỗ trợ được. Nếu gọi là hỗ trợ, phải là việc bố mẹ chồng giữ đúng lời hứa sang tên đất cho chúng tôi lấy vốn làm ăn. Trong khi đó, chú út chưa lập gia đình đã mua được đất, lại được đi nước ngoài làm công việc văn phòng thảnh thơi, không vất vả như chúng tôi.
Chị gái thứ hai đã giàu có rồi, chị sắm sửa rất nhiều đồ đạc cho bố mẹ và cũng biết điều hơn các anh em còn lại. Ngày trước, vợ chồng tôi mua một chiếc giường cho phòng trên tầng nhưng không vừa, chị hai nhà chồng thấy vậy liền bảo để lại giường đó cho bố mẹ, rồi chị mua cái khác vừa vặn hơn cho chúng tôi. Chị cũng mua bình nóng lạnh cho ông bà nhưng thấy bố mẹ ít dùng, lại có con nhỏ lâu lâu mới về nên chúng tôi xin phép chuyển bình xuống tầng của mình sử dụng và được bố mẹ đồng ý. Vậy mà các chị em nhà chồng còn lại biết chuyện liền tỏ vẻ khó chịu, tuy không nói ra nhưng chúng tôi tự cảm nhận được. Chị hai lâu lâu đi nước ngoài về vẫn hay mua quà đắt tiền cho tôi và các cháu. Còn chị gái đầu, mặc dù tật nguyền nhưng cũng có đất đai ở thành phố. Chị gửi hai cháu cho bố mẹ chồng chăm sóc từ nhỏ đến tận cấp hai mới đón lên thành phố học.
Chồng tôi từng thẳng thắn nói với mẹ về sự phân biệt đối xử này, rằng ông bà chăm cháu ngoại nhiều năm, còn con của chúng tôi, bà chỉ trông giúp đúng ba tháng đã đòi về. Vì sự thiên vị đó nên tôi nghĩ chuyện đất đai chúng tôi cần phải tính toán sớm. Ban đầu, chúng tôi định mua nhà ở thành phố nhưng nuôi hai con ăn học quá tốn kém, giờ giá đất lại lên cao khó lòng mua nổi nên chúng tôi tính sẽ thuê nhà trên đó, sau này về quê sống. Vì vậy, chúng tôi có nói với bố mẹ chồng về việc sang tên mảnh đất của ông bà.
Chúng tôi muốn xin một trong hai phương án: hoặc là mảnh đất nhỏ hơn ở mặt đường phố do bố mẹ mua, hoặc là mảnh đất kèm nhà cửa hiện tại bố mẹ đang sống. Mảnh ở quê này diện tích lớn gấp năm lần mảnh ngoài phố, giá trị gần ngang nhau nhưng được cái có thể trồng rau nuôi cá, sau này về già chúng tôi đỡ phải tốn chi phí xây mới. Chúng tôi tính vậy vì nếu giờ tự xây nhà trên mảnh đất riêng của mình ở quê, hàng xóm sẽ bàn tán tại sao nhà bố mẹ không ở mà lại xây riêng. Hơn nữa ở quê tôi, đất đai nhà cửa đều phải để lại cho con trưởng sau này thờ cúng, nếu không sẽ mất gốc. Nếu lâu chị em nhà chồng về gặp chúng tôi lại dễ xích mích như trước nên chúng tôi muốn bố chồng sang tên đất đai để tránh va chạm.
Nếu tính phương án lên nhà ngoại ở thì nhà đẻ tôi cũng bé, em trai tôi giờ lại chuẩn bị lấy vợ sinh con. Hiện tại nhà bố mẹ đẻ tôi đang xây, vợ chồng tôi phải hỗ trợ nhiều nên không tiết kiệm được bao nhiêu. Tôi nhiều lần bảo chồng nhìn bạn bè người ta đầu tư chứng khoán, tài chính để nhanh giàu, còn anh chỉ biết làm ăn truyền thống hiện tại, nhưng thấy anh cứ im lặng. Anh chị nhà chồng được hỗ trợ nhiều, còn chồng tôi luôn có cảm giác bố mẹ không thương anh bằng bố mẹ vợ. Anh nhiều khi bất mãn nên đâm ra suy nghĩ nhiều, có đêm thức trắng hút thuốc cả đêm, có hôm còn khóc. Tôi động viên anh rất nhiều, cả hai vợ chồng đều nghĩ ông bà không thương anh và cháu đích tôn nên tôi đành cố chịu đựng.
Bù lại, anh đối với tôi rất tốt. Dù tôi có quát mắng thế nào anh cũng không giận, tôi muốn anh làm gì anh đều làm cho, từ việc nhà đến chăm con để tôi có thời gian đi tập thể dục giữ vóc dáng đẹp, vì thế anh lại càng yêu tôi hơn. Tuy nhiên, hai vợ chồng đều có điểm yếu là kém kiềm chế cảm xúc, ai nói gì làm gì khó chịu là chúng tôi bộc phát, làm cho ra trò luôn. Tôi chỉ cần chồng con yêu thương mình là đủ, và tôi dạy con trai rằng mẹ luôn là số một, bố là số hai.
Chồng tôi rất biết ơn vì được bố mẹ vợ yêu thương. Từ lúc có xe, anh cũng tâm lý, hay chở bố mẹ tôi đi chơi mỗi khi có dịp nghỉ lễ, hoặc chủ động mua đồ cho mẹ tôi. Lúc mẹ tôi ốm đau cũng được con rể chở đi khám. Bố mẹ đẻ tôi dù tôi to tiếng thế nào vẫn mỉm cười chịu đựng vì thương con, và luôn đứng về phía vợ chồng tôi dù có chuyện gì xảy ra với bên thông gia. Anh em bên nhà ngoại tuy không khá giả bằng nhà nội để hỗ trợ kinh tế nhưng mọi người rất đoàn kết, năm nào cũng tổ chức đi chơi, tết nhất, nghỉ lễ là tụ tập đông đủ. Dù mọi người nói chuyện hay so sánh, không ưng những người kém hơn về nhận thức lẫn kinh tế, nhưng tôi thấy điều đó tốt, là động lực để chúng tôi phát triển.
Vậy nên ai không rõ hoàn cảnh, xin đừng vội phán xét vợ chồng tôi. Bài trước tôi chỉ muốn hỏi cách làm sao để bên nhà chồng thay đổi suy nghĩ. Trước sau gì ông bà cũng cho nhưng chúng tôi muốn nhận sớm hơn để chủ động tính toán đường đi nước bước sau này. Ở quê tôi, có nhiều gia đình con cái nghiện ngập, cờ bạc nhưng bố mẹ vẫn sang tên đất cho con trai, việc nhà ông bà còn làm hết cho không phải động tay, còn con gái thường không có phần. Cũng may bố mẹ đẻ chiều chuộng tôi hết mực, luôn nghe lời và dù đúng sai vẫn bảo vệ con gái. Với tôi, về nhà ngoại là để được yêu thương, đi chơi chứ không phải để sáng dậy sớm rồi làm việc này việc kia. Ở thành phố, tôi ngủ thoải mái, khi nào thích thì dậy, không ai sai bảo. Bố mẹ chồng phải thương mình như bố mẹ đẻ thì mới mong con dâu hay rể thương lại, chứ không phải cứ về là phải hầu hạ nhà chồng.
Tin Gốc: Vnexpress

Có lẽ tôi thuộc kiểu người ngược lại với tác giả của câu chuyện "Làm đồng nào tiêu đồng đó giúp tôi lạc quan, thoải mái đầu óc". Tôi không thấy thoải mái khi làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, mà ngược lại, chỉ khi có một khoản tiết kiệm bên người, tôi mới thực sự nhẹ đầu và lạc quan. Khoản tiết kiệm đó ít thì độ yên tâm ít, còn nhiều hơn thì tôi sẽ yên tâm hơn.
Tôi kiếm tiền không giỏi, thu nhập ở mức vừa phải, có tháng dư, có tháng cũng phải cân đối. Nhưng thay vì để tiền trôi đi hết, tôi luôn cố gắng giữ lại một phần, dù nhỏ. Ban đầu chỉ là vài triệu, rồi dần dần thành một khoản rõ ràng hơn và nó như một điểm tựa tinh thần của tôi. Với tôi, cảm giác trong nhà không có khoản dự phòng nào thực sự rất bất an. Nhất là khi có các tình huống bất ngờ như ốm đau, công việc trục trặc hay một việc gì đó phát sinh, mới thấy khoản tiết kiệm có tác dụng lớn.
Tôi không nghĩ tiết kiệm đồng nghĩa với hà tiện hay bóp nghẹt bản thân. Tôi vẫn chi tiêu cho những thứ mình thích, vẫn đi ăn, đi chơi khi cần. Nhưng tôi chọn cách chi tiêu có ý thức hơn. Tôi biết mỗi người một cách sống, chẳng ai có quyền phán xét ai. Cũng may, người bạn đời của tôi cùng quan điểm với tôi. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ của tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có một vợ, hai con, nhà và xe đầy đủ, có nhà cho thuê và một vài bất động sản. Vợ đẹp con ngoan là niềm hạnh phúc không chỉ riêng tôi mà còn là sự kết nối của cả hai gia đình nội ngoại. Kinh tế khó khăn nhưng tôi chưa để vợ con thiếu thứ gì. Chỉ có điều tôi ít lãng mạn, từ sau khi cưới 5 năm tôi không còn tặng hoa và quà cho vợ, chỉ dẫn vợ đi mua sắm hoặc cho tiền tự vợ mua đồ.
Tôi cho vợ gặp gỡ bạn bè khi cô ấy buồn và có thế giới riêng, bản thân là dân kinh doanh nên khá thoải mái. Vợ tôi khá xinh, sành điệu, nấu ăn không ngon lắm, cũng không khéo léo trong giao tiếp. Thế nhưng với tôi, vợ rất tuyệt vời. Tôi thường không đòi hỏi nhiều, vợ luôn có sự tự do của mình. Hai con có ông bà phụ giúp chúng tôi chăm sóc, mặc dù gia đình tôi ở riêng. Có lẽ vì thế mà vợ càng ngày càng không coi trọng tôi. Cuộc sống như địa ngục khi tôi phát hiện vợ ngoại tình.
Một khoảng thời gian dài tôi bế tắc, không thể tập trung cho công việc. Tôi tránh mọi ánh nhìn của bạn bè, đồng nghiệp. Tôi luôn phải nghe những lời xì xào bàn tán về gia đình mình, khi vợ chạy theo người đàn ông khác, bỏ bê con cái. Bao tháng ngày tôi thấy đau đớn, nhục nhã, dường như tránh những cuộc nhậu nhẹt vì bản thân luôn là mục tiêu cho sự bàn tán. Trước mặt, họ khuyên tôi này nọ. Sau lưng, họ cười khoái chí, người tốt chỉ trích tôi nhu nhược, rằng chỉ có những người như nhược và vô dụng mới bị vợ cắm sừng.
Tôi trách mình, trách số phận, cảm giác bên cạnh vợ lúc này không còn cảm xúc và coi thường cô ấy. Nhiều lần tôi cũng cố gắng tha thứ, nghĩ cho gia đình và con cái nhưng thật khó. Trong đầu tôi lúc nào cũng hiện lên hình ảnh vợ và người tình. Dù đau khổ nhưng tôi cũng cố gắng để con không thấy được sự mềm yếu của ba nó. Vợ biết lỗi, mong được tha thứ và quay về với gia đình. Liệu tôi có thể tìm lại hạnh phúc bên vợ sau khi bị "cắm sừng"?
Tin Gốc: Vnexpress

