Tôi đã có gia đình và có hai con. Vợ thương tôi, là người có trách nhiệm với gia đình, nói chung em là người vợ tốt. Tôi lại là người có lỗi với gia đình mình. Một ngày nọ, tôi vô tình gặp một người con gái khác, ban đầu chỉ nghĩ là quen biết, giao tiếp bình thường chứ không có ý gì. Rồi theo thời gian, tình cảm nảy sinh lúc nào tôi cũng không hay biết. Sau đó tôi và người đó đến với nhau, thậm chí còn có chung một đứa con. Người đó cũng rất thương tôi.
Gia đình cô ấy biết tôi đã có vợ con nhưng cũng không ngăn cản hay phản đối gì. Cô ấy là con một trong gia đình. Hiện giờ tôi thật sự không biết phải làm thế nào, bỏ vợ thì không đành, bỏ người kia cũng không xong. Giờ giữa hai bên đều có con nên mọi chuyện càng trở nên khó xử hơn. Tôi biết mình không phải người tốt. Chính tôi đã làm khổ cả hai người phụ nữ. Bây giờ tôi thật sự bế tắc, không biết phải sống và lựa chọn như thế nào nữa. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi ngoài 40 tuổi, kết hôn năm 28 tuổi, cái tuổi mà ai cũng nghĩ mình cần phải lập gia đình. Ngày ấy anh theo đuổi rất nhiệt tình nên tôi đồng ý. Ngay từ đầu, tình yêu của tôi dành cho anh không quá mãnh liệt như nhiều người khác. Sau khi kết hôn, tôi lao vào làm việc, ngày làm đêm làm, cố gắng gây dựng kinh tế cho gia đình. Đến nay, tôi có nhà, xe, đất đai, có một căn nhà ở quê cho thuê và một công việc ổn định. Nhìn lại chặng đường đã qua, phần lớn đều do một mình tôi nỗ lực. Chồng giống như người đứng bên ngoài cuộc sống đó, chỉ hỗ trợ khi tôi mở lời nhờ vả.
Anh thương con hết mực nhưng với vợ lại khá vô tâm. Còn tôi, từ chỗ không có quá nhiều tình cảm, dần chuyển sang thất vọng rồi chán nản bởi sự vô tâm và ích kỷ của chòng. Theo thời gian, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Có lẽ cũng vì gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai quá lâu nên tôi dần mất cảm xúc với chồng. Chúng tôi gần như sống ly thân trong cùng một mái nhà, có những lúc rất buồn và cô đơn. Thỉnh thoảng, vì quá trống trải, tôi lại kiếm chuyện cãi vã, chỉ để mong nhận được một chút quan tâm. Rồi tôi nhận ra điều đó chẳng giải quyết được gì, chỉ khiến bản thân mệt mỏi hơn. Từ đó, tôi ít nói dần, không còn muốn mở lòng nữa.
Tôi quay lại chăm sóc chính mình, buồn thì đi tập thể thao, mua sắm một chút, học thêm những kiến thức phục vụ công việc. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho con cái và bản thân. Ở tuổi này, đôi khi hôn nhân chỉ còn là trách nhiệm, sự quen thuộc kéo dài quá lâu dễ khiến mọi thứ trở nên nhạt nhòa. Tôi không trách những người từng "say nắng", có lẽ ai cũng khao khát được yêu thương và quan tâm. Tôi từng rung động trước một người đàn ông ấm áp, biết lắng nghe và chia sẻ. Những cuộc trò chuyện khiến tôi vui hơn, thấy lòng mình còn cảm xúc. Tất cả chỉ dừng lại ở đó. Tôi hiểu rất rõ mình sẽ không rời bỏ gia đình này, họ cũng không vì tôi mà từ bỏ gia đình của họ.
Người ta thường nói đàn ông ngoại tình vì tìm của lạ, còn phụ nữ đôi khi chỉ đi tìm sự quan tâm và sẻ chia đã mất từ lâu trong hôn nhân. Tôi không biết điều đó đúng bao nhiêu phần, nhưng hiểu cảm giác cô đơn ngay trong chính gia đình mình là như thế nào. Giờ đây, tôi không còn quan tâm chồng đi đâu, làm gì, tình cảm không còn thì việc kiểm soát nhau chẳng còn ý nghĩa. Kinh tế tôi tự lo được, anh chỉ hỗ trợ một phần trong việc nuôi dạy con. Thậm chí, nếu một ngày anh có người khác, có lẽ tôi cũng không còn đủ cảm xúc để đau lòng. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn, rồi lại tự hỏi ly hôn để làm gì?
Tôi không có ý định đi thêm bước nữa. Trong khi đó, dù sao chồng vẫn là cha của các con tôi. Nếu ly hôn, anh có thể sẽ xây dựng gia đình mới, biết đâu chính các con lại là người chịu thiệt thòi nhất. Vì thế, tôi chọn sống chậm lại, yêu thương bản thân nhiều hơn, chăm sóc con cái thật tốt, để thời gian trả lời những điều còn dang dở. Không biết có ai đang ở trong hoàn cảnh giống tôi không? Nếu có, hãy chia sẻ cùng tôi. Đôi khi chỉ cần biết mình không phải người duy nhất cũng đủ thấy lòng nhẹ hơn rất nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

↵
Tôi 50 tuổi, có công việc ổn định, thu nhập đủ để chi tiêu trong cuộc sống hiện tại. Tôi có ba con. Hai cháu đang học đại học, một cháu đang học phổ thông. Tôi và chồng không hợp tính, thường xuyên cãi vã. Chồng lại có tính lăng nhăng, gia trưởng nên chúng tôi đã ly thân cách đây khoảng 10 năm. Hai người, nhìn chung không ở chung.
Tôi ở nhà, còn chồng ở lại nơi làm việc. Thỉnh thoảng khi các con học đại học về nhà, chồng tôi mới về gặp nhau. Chồng và tôi không còn tình cảm nhưng chồng có trách nhiệm với các con. Hiện tại anh chi tiền để nuôi con học đại học. Tôi chỉ cho các cháu thêm một chút tiền tiêu vặt hàng tháng. Các con yêu quý bố.
Có lẽ do thiếu thốn tình cảm nên tôi không khỏi có lúc buồn tủi, tự ti về cuộc sống không hạnh phúc của mình. Bạn bè tôi chơi không nhiều và chỉ thân với vài người bạn có hoàn cảnh tương tự mình. Với những người bạn ấy, tôi mới dám chia sẻ cuộc sống riêng tư vì thấu hiểu nhau.
Hiện tại tôi lo làm việc để nuôi con học phổ thông và chút tích lũy để lo cho các cháu sau này cũng như dưỡng già. Con út của tôi đang đến tuổi dậy thì, nhiều cái khó bảo. Cháu thường thức khuya dậy muộn, không chia sẻ việc nhà. Nhiều khi tôi thấy cháu ngồi trên bàn học nhưng lại làm các công việc riêng, đến giờ đi học mới cuống quýt làm bài, không kịp cả ăn cơm. Sáng gọi nhiều lần mới dậy đi học.
Đó là những thói xấu làm tôi lo lắng, mệt mỏi, bất an nhưng khuyên bảo cháu thường cãi lại và không nghe theo. Nếu bố ở nhà nói một câu là cháu thực hiện ngay. Có lần đi trên đường, tôi không để ý mà vượt đèn đỏ.
Tôi cảm thấy sức khỏe tinh thần của mình đang có vấn đề. Làm sao để cuộc sống của tôi bớt áp lực, lo lắng, mệt mỏi và có thêm năng lượng tích cực để vui sống? Rất mong được các bạn chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nam, 34 tuổi, trưởng thành và có gia đình nhỏ hạnh phúc. Mọi việc không có gì ngoài chuyện xảy ra với những người thân trong gia đình. Tôi có bà cô ruột gần 60 tuổi. Cách đây mấy năm, lúc bà nội sắp mất, mọi người về chăm sóc bà và đã xảy ra chuyện rất lớn mà có lẽ cả đời tôi sẽ bị ám ảnh. Trong thời gian đó, con trai tôi về cai sữa và mẹ tôi cũng bận chăm cháu nên không thể dành hết thời gian cho bà nội. Một chuyện nhỏ nhặt xảy ra khiến cô bóp cổ và đánh mẹ tôi. Lúc đó có rất đông người can ngăn, sau đó mọi chuyện cũng trôi qua.
Hôm tôi về nhà thăm cháu, mẹ kể lại chuyện và khóc rất nhiều. Đời mẹ rất khổ vì gia đình tôi khá phong kiến, nuôi ba chị em tôi ăn học và trưởng thành như ngày hôm nay. Trước đây ba chị em tôi hay xuống nhà cô chơi, sau sự việc đó chỉ có chị gái tôi có việc gì thì đến nhà cô, còn tôi và anh trai thì không. Tôi cũng rất áy náy và cắn rứt, nhiều lần bố nhắc tôi đến thăm cô nhưng tôi đều nói bận làm, dù nhà tôi giờ ở gần nhà cô nhất. Tôi vẫn cho vợ và cháu qua, mặc dù vợ cũng không muốn sang vì thương mẹ tôi như mẹ đẻ vậy. Chuyện đã xảy ra hơn 3 năm rồi nhưng tôi thấy như ngày hôm qua vậy.
Tôi có thể khuyên bạn bè những chuyện ứng xử, nhưng lại bế tắc với bản thân. Tôi viết lên đây mong được lời khuyên của mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

