– Điều gì khiến ông bất ngờ nhất? PSG lọt vào chung kết Champions League năm thứ hai liên tiếp, hay Arsenal phải mất tới 20 năm mới trở lại đỉnh cao này?
– Tôi rất thích cách cả hai đội vận hành và trình diễn hiện tại. Luis Enrique đang làm công việc trên cả tuyệt vời ở PSG. Từ cách ông ấy truyền lửa và tạo thiện cảm, đó còn là một nhân vật cực kỳ cá tính và đã thay đổi hoàn toàn diện mạo của PSG. Cảm giác phấn khích là thứ bạn nhận được khi xem tập thể này chơi bóng. Thực ra, họ đã như thế từ năm ngoái khi chúng tôi chạm trán họ ở tứ kết Champions League.
Hiện, PSG là đội bóng mạnh nhất thế giới, họ đạt mức độ gắn kết nhất dưới sự dẫn dắt của chiến lược gia xuất sắc nhất, dù tất nhiên thế giới bóng đá không thiếu những nhà cầm quân tài giỏi khác. Về phía Arsenal của Mikel Arteta, tính chiến đấu của tập thể này thì khỏi phải bàn và lại đang có phong độ hết sức ấn tượng. Cả hai đội đều hoàn toàn xứng đáng góp mặt ở trận chung kết này.
– Arsenal vừa vô địch Ngoại hạng Anh. Liệu đây có phải là năm của “Pháo thủ”?
– Arsenal tiến bộ và hoàn thiện hơn qua từng ngày. Họ có sự đầu tư mạnh mẽ và mang về rất nhiều ngôi sao chất lượng. Bản thân Arteta cũng đã tích lũy được lượng kinh nghiệm đáng kể theo thời gian. Và mùa này, cậu ấy đang vươn tới đỉnh cao sự nghiệp.
Để vừa vào được chung kết Champions League, vừa đua tranh ở thế song mã tại giải quốc nội như cách Arsenal đã làm là thử thách cực đại, bởi Ngoại hạng Anh là giải đấu khắc nghiệt nhất hành tinh. Nơi đó quy tụ những HLV giỏi nhất, những đội bóng mạnh nhất và những ngôi sao hay nhất… Vì vậy, việc vừa lên ngôi vương quốc nội, vừa thẳng tiến vào chung kết Champions League là chiến tích thực sự đáng nể. Arsenal và PSG đã chứng minh họ là hai cái tên hay nhất thế giới mùa này.
– Chúng ta có thể xem trận chung kết này là một cuộc đối đầu giữa hai trường phái đối lập không? Arsenal từng có lối đá cuốn hút hơn ở giai đoạn đầu mùa…
– (Ngắt lời người hỏi) Không, không hề. Thế nào mới là định nghĩa của bóng đá đẹp? Đá đẹp là phải đá để thắng. Và khi bạn thắng, nghĩa là bạn đang đá hay. Sau đó mới là câu chuyện bạn đá có hoa mỹ hay không. Arsenal vẫn đang chơi thứ bóng đá tuyệt vời đó thôi. Có chăng là do mùa giải quá dài và khắc nghiệt, đôi lúc một số vị trí sẽ xuất hiện dấu hiệu quá tải, dẫn đến một vài sự điều chỉnh trong cách vận hành để bù đắp. Lấy Martin Zubimendi làm ví dụ, cậu ấy đã có giai đoạn lượt đi bùng nổ, nhưng gần đây không còn góp mặt thường xuyên trong đội hình xuất phát nữa. Nhưng nhìn tổng thể, Arsenal vẫn đang chơi rất “bay”.
– Nhưng liệu có quá phiến diện không nếu gói gọn Arsenal là một đội chỉ giỏi thủ vững và ghi bàn từ các tình huống cố định?
– (Cười lớn) Anh muốn tôi trả lời sao đây? Như tôi đã nói, họ chơi rất hay, tính chiến đấu cao và giành chiến thắng… dù đúng là họ hết sức nguy hiểm ở các pha bóng chết.
– Theo ông, đội nào nhỉnh hơn và ở thế cửa trên?
– Vào tới chung kết rồi thì 50-50 cả thôi.
– Ông thấy thế nào về sự chuyển mình của PSG kể từ khi ông rời đi?
– Tôi rất mừng cho Chủ tịch Nasser al-Khelaifi vì ông ấy luôn dành cho tôi sự tôn trọng tuyệt đối. Ông ấy đã giúp CLB nâng tầm bằng sự kiên nhẫn. Tôi cũng rất mừng cho Marquinhos, một cầu thủ chuyên nghiệp, luôn chuẩn mực trên sân và lại còn là một chàng trai đáng mến ngoài đời. Cậu ấy là chứng nhân lịch sử duy nhất còn sót lại từ thời tôi còn tại vị. Và dĩ nhiên, tôi mừng cho cả Enrique vì ông ấy xứng đáng với thành quả này.
– Chìa khóa thành công của PSG có phải đến từ việc họ chấm dứt kỷ nguyên phụ thuộc vào các siêu sao?
– Tôi không chắc. Nhưng nói vậy cũng không ổn cho lắm. Nhìn vào đội hình hiện tại của PSG xem, vẫn có Ousmane Dembele, Khvitcha Kvaratskhelia, Vitinha… đó đều là những cái tên ở tầm đẳng cấp thế giới đấy chứ.
– Bản thân ông có ao ước được dẫn dắt tập thể PSG của hiện tại?
– Tôi chỉ cảm thấy mừng cho những gì họ đang có.
– Nhìn rộng ra, ông giải thích thế nào về sự thống trị của các HLV người Tây Ban Nha ở bóng đá châu Âu hiện thời?
– Mỗi người trong chúng tôi có một triết lý riêng. Với Enrique, kinh nghiệm ông ấy tích lũy được là vô giá, và “Lucho” luôn gắn liền với khái niệm chiến thắng. Điều đó đúng từ thời ông ấy còn dẫn dắt đội Barca B, đạt kết quả ấn tượng tại Celta Vigo, Roma, rồi trở lại Barca để vô địch Champions League năm 2015. Ông ấy cũng gặt hái thành công cùng ĐTQG, và giờ là tại PSG. Enrique luôn chiến thắng. Vì sao? Vì đấy là một chiến binh vĩ đại và là người cuồng bóng đá đến kinh khủng. Cuộc sống của Enrique xoay quanh trái bóng tròn và ông ấy toàn tâm toàn ý với nó. Bí quyết là vậy đấy.
Arteta cũng là mẫu HLV như vậy. Cậu ấy luôn thành công, từ thời còn là cầu thủ tại PSG hay các CLB ở Anh. Sau đó, cậu ấy khởi đầu sự nghiệp huấn luyện bên cạnh Pep Guardiola. Arteta đã học hỏi, tích góp nhiều điều từ những người thầy mình có được trong đời, và giờ đang gặt hái quả ngọt xứng đáng vì đã quyết định cống hiến trọn vẹn cuộc đời cho bóng đá.
– Cá nhân ông thì sao?
– Tôi ấy à? Tôi chỉ ăn may thôi. Tôi luôn gặp may.
– Đưa Aston Villa đứng thứ tư Ngoại hạng Anh và bản thân vừa vô địch Europa League lần thứ năm trong sự nghiệp thì rõ ràng không thể chỉ là hai chữ “may mắn” được…
– Villa đang trên đà phát triển, và tôi ở đó để thúc đẩy dự án này đi đúng hướng. Mùa này chúng tôi có danh hiệu, lọt vào top 5 Ngoại hạng Anh. Đó là một hành trình hết sức gian nan. Mùa trước, chúng tôi cũng được hít thở bầu không khí Champions League nhưng lại đụng phải PSG (cười mỉm). Đó chính là bản chất của dự án này, không ngừng lớn mạnh để thách thức những thế lực hùng cường nhất của bóng đá thế giới.
Bàn thắng đầu tiên tại World Cup 2026 đến từ tình huống mắc lỗi cá nhân của tiền vệ trụ Sphephelo Sithole (Nam Phi). Nhận bóng từ thủ môn Ronwen Williams, Sithole xử lý cẩu thả, để đối phương cướp bóng, dẫn đến pha làm bàn của Julian Quinones cho Mexico.
Ở trận cuối cùng của buổi thi đấu sáng qua (theo giờ VN), Mexico lại ghi được bàn duy nhất, thắng Hàn Quốc 1-0, nhờ lỗi cá nhân của thủ môn Kim Seung-gyu. Bóng đã nằm gọn trong tầm khống chế của Seung-gyu, nhưng anh lại để rớt bóng, rơi đúng vào chân Luis Romo và cầu thủ này tung luôn cú sút ghi bàn.
Chủ nhà Mexico trở thành đội đầu tiên chính thức vượt qua vòng bảng. Đáng lưu ý: Họ mới ghi được 3 bàn trong 2 trận thắng, và có đến 2 trong 3 bàn ấy đến từ sai sót cá nhân trong hàng thủ đối phương.
Đấy chỉ là vài ví dụ tiêu biểu về các bàn thắng do hàng thủ đối phương "kính biếu" tại World Cup này. Lỗi cá nhân của các cầu thủ phòng ngự, dẫn đến tình huống đối phương tung được cú sút dứt điểm, xuất hiện tràn ngập trong các trận đấu. Cụ thể là 52 tình huống như thế trong 24 trận của lượt đấu đầu tiên - đây là con số kỷ lục. Tính bình quân, mỗi trận có trên 2 lần cầu thủ phòng ngự mắc lỗi cá nhân, đặt đối phương vào cơ hội ghi bàn.
Chưa bao giờ lỗi cá nhân ở đấu trường World Cup lại xuất hiện nhiều như vậy. Toàn bộ kỳ World Cup 2022 (64 trận đấu) chỉ có tổng cộng 42 lỗi cá nhân dẫn tới cơ hội dứt điểm cho đối phương. Bây giờ, đã có đến 52 tình huống như vậy chỉ trong loạt trận đầu tiên gồm 24 trận. Hậu quả: Các thủ môn phải vào lưới nhặt bóng 12 lần, nghĩa là cứ 2 trận thì có 1 bàn thắng "từ trên trời rơi xuống".
Trong 2 bàn thắng mà Erling Haaland (Na Uy) ghi được ở lần đầu tiên xuất hiện trên sân cỏ World Cup, thì bàn thứ 2 được tính là do sai sót cá nhân của đối thủ. Nhưng Haaland đáng khen hơn là đối thủ đáng trách. Anh gây áp lực rất dũng mãnh và tích cực, khi cầu thủ đối phương chuyền bóng về cho thủ môn. Kết quả là Haaland đoạt được bóng và ghi bàn.
Tinh thần pressing tích cực cũng là nguyên nhân đáng lưu ý, trong bàn ấn định tỷ số của Kai Havertz (Đức), ở trận thắng Curacao 7-1. Trận đấu coi như đã ngã ngũ, nhưng cầu thủ Đức vẫn tích cực áp sát để đoạt được bóng trong chân thủ quân Curacao Leandro Bacuna, từ đó mở ra cơ hội cho Havertz ghi bàn.
Ở pha ghi bàn đầu tiên của World Cup này, cầu thủ Mexico cũng rất tích cực pressing nên mới cướp được bóng từ chân Sithole, rồi chuyền cho đồng đội ghi bàn. Nhưng ở một khía cạnh khác, có thể bàn về tinh thần "chơi bóng ngay từ hàng thủ" của Nam Phi. Đấy là lối chơi cao cấp, nhưng cầu thủ trong cuộc lại không có sự thận trọng cần thiết và đẳng cấp chuyên môn tương xứng để thực thi cách chơi ấy.
Tiêu biểu nhất cho tình trạng này là Tunisia - đội bóng đầu tiên trong lịch sử World Cup sa thải HLV ngay sau trận đấu đầu tiên. Thái độ thích giữ bóng và triển khai bóng ngay từ hàng thủ khiến Tunisia phải trả giá quá đắt: Mất bóng dẫn đến cơ hội dứt điểm cho đối phương đến 6 lần, thủng lưới 3 lần trong những tình huống như thế. Ở vòng loại World Cup, Tunisia là một trong vài đội hiếm hoi không hề thủng lưới. Nhưng đây là VCK. Và Thụy Điển (thắng Tunisia 5-1) là đội bóng nổi tiếng về sự hiệu quả trong cách chơi đơn giản, chuyên "rình rập" cơ hội.
Ở thời điểm 48 đội bóng đều đã hoàn thành trận đấu đầu tiên tại World Cup 2026, có một thống kê đáng ngạc nhiên về cách chơi phổ biến: Chỉ có 4/48 đội chuyền ngắn ít hơn 50 lần trên phần sân của mình. Nghĩa là đa số đội đều hướng đến lối chơi đặt nặng việc kiểm soát bóng, chuyền ngắn để giữ bóng. Ngay cả các đội bị cho là yếu, như New Zealand hoặc Curacao, cũng rất thích giữ bóng.
Tất nhiên, không có lối chơi nào là đúng hoặc sai. Vấn đề ở đây là lối chơi thiên về giữ bóng và triển khai ngay từ hàng thủ chỉ phù hợp với các đội có đẳng cấp kỹ thuật cao, và lối chơi này rất dễ dẫn đến "phản đòn" khi có sai sót cá nhân.
Trên sân Gò Đậu tối 31/5, Thể Công mở tỷ số trong hiệp một nhờ pha làm bàn của Nhâm Mạnh Dũng. Tuy nhiên, đến phút 85, đội khách để Nguyễn Tiến Linh đệm bóng cận thành, giật lại một điểm cho Công an TP HCM.
Trận hòa này khiến Thể Công chưa chắc chắn vị trí á quân. HLV Popov vì thế đứng ngồi không yên, thường xuyên phản ứng dù trận này Ban tổ chức giải đã bố trí trọng tài FIFA người Malaysia, Izzul Fikri Kamaruzaman.
Sau trận, nhà cầm quân người Bulgaria tiếp tục công kích trọng tài cũng như hệ thống giải đấu. "Mỗi điểm Thể Công giành được đều là một thành công trước hệ thống thi đấu này. Trật tự hay mệnh lệnh đến từ đâu thì chúng ta đều biết. Tôi không thể chống lại hệ thống đó", ông nói.
Dù rất nhiều lần nhận án phạt sau những phát biểu công kích Ban tổ chức và trọng tài, HLV Popov vẫn không ngại ngần phản ứng. "Hệ thống đó chống lại chúng tôi mỗi tuần thi đấu. Tôi không thể đếm nổi người ta đã 'cướp' của chúng tôi bao nhiêu điểm. Tôi không đếm nữa. Tôi thấy khủng khiếp mọi thứ. Tôi sẽ rời khỏi nơi đây và không bao giờ quay lại nữa. Tôi không muốn trở thành một phần của nơi này. Quá đủ với tôi rồi", ông nói tiếp.
HLV sinh năm 1976 thậm chí đòi trả lại điểm khi Thể Công hòa PVF-CAND 1-1 ở vòng 24. "Trận này, người ta không muốn chúng tôi thắng. Quá đơn giản. Giờ ai trả lại cho chúng tôi hai điểm ở trận hòa PVF-CAND. Trọng tài đã làm tốt công việc của ông ta và nhận thưởng rồi", nhà cầm quân người Bulgaria mỉa mai.
Hiện, Ban tổ chức V-League chưa phản hồi về các quan điểm của HLV Popov.
Popov có bằng Pro của LĐBĐ châu Âu (UEFA). Không nổi bật thời còn làm cầu thủ, ông giải nghệ năm 2000 rồi chuyển sang công tác huấn luyện. Từ năm 2012, Popov sang làm việc ở châu Á, bắt đầu với CLB New Radiant của Maldives, giành cú ăn ba VĐQG, Cup Quốc gia và Siêu Cup Quốc gia 2013. Sau đó, ông đến Oman, Thái Lan rồi Malaysia.
Ở cấp đội tuyển, Popov dẫn dắt Maldives năm 2015, U23 Myanmar giai đoạn 2019-2023 với thành tích ấn tượng là HC đồng SEA Games 30. Sau SEA Games 32 tại Việt Nam, ông chia tay Myanmar để đến CLB Thanh Hóa.
HLV Popov nổi tiếng nóng tính, thường xuyên công khai chỉ trích trọng tài cũng như đối thủ, đơn vị tổ chức V-League. Ông từng nhận 13 thẻ vàng và hai thẻ đỏ sau ba mùa giải dẫn dắt Thanh Hóa và Thể Công. Bên cạnh đó, HLV 50 tuổi cũng nhiều lần nhận án phạt nguội vì lỗi phản ứng trong sân hoặc phát ngôn công kích trọng tài và ban tổ chức.
Popov từng gọi trọng tài Lê Vũ Linh là "sát thủ chuyên nghiệp", sau trận Thể Công hòa SLNA 1-1 ở vòng 17 mùa này. Mới đây, ông bị cấm chỉ đạo bốn trận và phạt 20 triệu đồng do phản ứng với trọng tài ở vòng 18 và chỉ mới trở lại chỉ đạo ở hai vòng gần đây.
Trong trận đấu Thụy Sĩ tại vòng 1/8 World Cup 2026, Campaz có cơ hội lớn để ghi bàn ở cuối hiệp phụ thứ hai, nhưng sút vọt xà trong thế đối mặt thủ môn Gregor Kobel. Trận đấu kết thúc với tỷ số 0-0, buộc hai đội phải đá luân lưu. Tại đây, Campaz thực hiện thành công nhiệm vụ, nhưng Colombia vẫn thua 3-4.
Sau trận, tiền đạo sinh năm 2000 trở thành mục tiêu của làn sóng chỉ trích và đe dọa trên mạng xã hội ở Colombia.
Theo trang Infobae, trong khi các tuyển thủ như James Rodriguez, Davinson Sanchez và Juan Fernando Quintero cùng trở về Colombia, Campaz không có mặt trên chuyến bay. Hiện, chưa rõ tiền đạo này ở lại Mỹ hay đến thẳng Argentina, nơi anh khoác áo CLB Rosario Central.
Trước những phản ứng dữ dội từ người hâm mộ, Campaz từng đăng thông điệp trên Instagram, kêu gọi mọi người giữ bình tĩnh và tôn trọng. "Xin đừng bao giờ đánh mất sự tôn trọng dành cho người khác", anh viết. "Chúng ta có thể thất vọng, buồn bã hay bất đồng quan điểm, nhưng không có niềm đam mê nào biện minh cho sự thù hận hay khiến người khác phải sống trong sợ hãi".
Campaz cũng cho biết từ nhỏ anh đã mơ được khoác áo đội tuyển, hát quốc ca, đại diện cho hàng triệu đồng bào và ghi bàn tại World Cup. Tiền đạo 26 tuổi cảm ơn người hâm mộ đã đồng hành, cũng như gia đình đã luôn ở bên trong những thời khắc hạnh phúc lẫn khó khăn.
"Tôi cũng đau đớn như mọi người vì kết quả này", Campaz cho biết. "Chúng tôi đều mơ tiến xa hơn. Tôi rất tiếc vì không thể mang đến niềm vui mà tất cả đều mong đợi, nhưng chưa bao giờ thiếu sự cống hiến, quyết tâm và tình yêu dành cho màu cờ sắc áo. Tôi đã cống hiến tất cả trên sân và sẽ làm điều đó thêm hàng nghìn lần nữa vì quê hương".
Trước các lời đe dọa nhằm vào Campaz, Liên đoàn Bóng đá Colombia (FCF) ra tuyên bố lên án hành vi bạo lực và kêu gọi Văn phòng Tổng chưởng lý nước này mở cuộc điều tra để sớm xác định, truy tố và xử lý những người chịu trách nhiệm. "Không một vận động viên hay bất kỳ thành viên nào trong gia đình, người thân của họ phải đối mặt với sự đe dọa chỉ vì đại diện đất nước thi đấu thể thao", FCF cho biết.
Liên đoàn nhấn mạnh bóng đá phải là nơi gắn kết, tôn trọng và mang lại hy vọng, thay vì trở thành môi trường nuôi dưỡng sự thù hận, đe dọa hay bạo lực, đồng thời kêu gọi người hâm mộ không để thất vọng trong thể thao biến thành các hành vi xâm hại ngoài đời thực.
Vụ việc của Campaz khiến nhiều người liên tưởng đến bi kịch lớn nhất trong lịch sử bóng đá Colombia tại World Cup 1994, cũng được tổ chức trên đất Mỹ. Khi đó, hậu vệ Andres Escobar phản lưới trong trận thua chủ nhà Mỹ 1-2 ở vòng bảng, kết quả góp phần khiến Colombia bị loại sớm.
Chỉ vài ngày sau khi trở về Medellin, Escobar bị bắn chết bên ngoài một hộp đêm ở tuổi 27. Vụ sát hại gây chấn động làng bóng đá thế giới và trở thành biểu tượng cho mặt tối của bóng đá Colombia trong giai đoạn bạo lực, khi các băng nhóm tội phạm và hoạt động cá cược bất hợp pháp có ảnh hưởng lớn đến xã hội.
Theo hồ sơ vụ án, Humberto Munoz Castro bị kết án vì trực tiếp nổ súng, trong khi động cơ chính xác của vụ giết người vẫn là chủ đề gây tranh luận suốt nhiều năm. Dù nhiều ý kiến cho rằng cái chết của Escobar có liên quan đến bàn phản lưới nhà và những khoản thua cược khổng lồ sau thất bại của Colombia, các nhà điều tra khi đó cũng từng xem xét khả năng đây là hậu quả của một cuộc cãi vã mang tính bột phát.
Dù nguyên nhân nào, vụ việc vẫn được xem là một trong những thảm kịch đau lòng nhất lịch sử World Cup và thường được nhắc lại mỗi khi cầu thủ Colombia trở thành mục tiêu của các lời đe dọa sau những thất bại trên sân cỏ.