– Điều gì khiến ông bất ngờ nhất? PSG lọt vào chung kết Champions League năm thứ hai liên tiếp, hay Arsenal phải mất tới 20 năm mới trở lại đỉnh cao này?
– Tôi rất thích cách cả hai đội vận hành và trình diễn hiện tại. Luis Enrique đang làm công việc trên cả tuyệt vời ở PSG. Từ cách ông ấy truyền lửa và tạo thiện cảm, đó còn là một nhân vật cực kỳ cá tính và đã thay đổi hoàn toàn diện mạo của PSG. Cảm giác phấn khích là thứ bạn nhận được khi xem tập thể này chơi bóng. Thực ra, họ đã như thế từ năm ngoái khi chúng tôi chạm trán họ ở tứ kết Champions League.
Hiện, PSG là đội bóng mạnh nhất thế giới, họ đạt mức độ gắn kết nhất dưới sự dẫn dắt của chiến lược gia xuất sắc nhất, dù tất nhiên thế giới bóng đá không thiếu những nhà cầm quân tài giỏi khác. Về phía Arsenal của Mikel Arteta, tính chiến đấu của tập thể này thì khỏi phải bàn và lại đang có phong độ hết sức ấn tượng. Cả hai đội đều hoàn toàn xứng đáng góp mặt ở trận chung kết này.
– Arsenal vừa vô địch Ngoại hạng Anh. Liệu đây có phải là năm của “Pháo thủ”?
– Arsenal tiến bộ và hoàn thiện hơn qua từng ngày. Họ có sự đầu tư mạnh mẽ và mang về rất nhiều ngôi sao chất lượng. Bản thân Arteta cũng đã tích lũy được lượng kinh nghiệm đáng kể theo thời gian. Và mùa này, cậu ấy đang vươn tới đỉnh cao sự nghiệp.
Để vừa vào được chung kết Champions League, vừa đua tranh ở thế song mã tại giải quốc nội như cách Arsenal đã làm là thử thách cực đại, bởi Ngoại hạng Anh là giải đấu khắc nghiệt nhất hành tinh. Nơi đó quy tụ những HLV giỏi nhất, những đội bóng mạnh nhất và những ngôi sao hay nhất… Vì vậy, việc vừa lên ngôi vương quốc nội, vừa thẳng tiến vào chung kết Champions League là chiến tích thực sự đáng nể. Arsenal và PSG đã chứng minh họ là hai cái tên hay nhất thế giới mùa này.
– Chúng ta có thể xem trận chung kết này là một cuộc đối đầu giữa hai trường phái đối lập không? Arsenal từng có lối đá cuốn hút hơn ở giai đoạn đầu mùa…
– (Ngắt lời người hỏi) Không, không hề. Thế nào mới là định nghĩa của bóng đá đẹp? Đá đẹp là phải đá để thắng. Và khi bạn thắng, nghĩa là bạn đang đá hay. Sau đó mới là câu chuyện bạn đá có hoa mỹ hay không. Arsenal vẫn đang chơi thứ bóng đá tuyệt vời đó thôi. Có chăng là do mùa giải quá dài và khắc nghiệt, đôi lúc một số vị trí sẽ xuất hiện dấu hiệu quá tải, dẫn đến một vài sự điều chỉnh trong cách vận hành để bù đắp. Lấy Martin Zubimendi làm ví dụ, cậu ấy đã có giai đoạn lượt đi bùng nổ, nhưng gần đây không còn góp mặt thường xuyên trong đội hình xuất phát nữa. Nhưng nhìn tổng thể, Arsenal vẫn đang chơi rất “bay”.
– Nhưng liệu có quá phiến diện không nếu gói gọn Arsenal là một đội chỉ giỏi thủ vững và ghi bàn từ các tình huống cố định?
– (Cười lớn) Anh muốn tôi trả lời sao đây? Như tôi đã nói, họ chơi rất hay, tính chiến đấu cao và giành chiến thắng… dù đúng là họ hết sức nguy hiểm ở các pha bóng chết.
– Theo ông, đội nào nhỉnh hơn và ở thế cửa trên?
– Vào tới chung kết rồi thì 50-50 cả thôi.
– Ông thấy thế nào về sự chuyển mình của PSG kể từ khi ông rời đi?
– Tôi rất mừng cho Chủ tịch Nasser al-Khelaifi vì ông ấy luôn dành cho tôi sự tôn trọng tuyệt đối. Ông ấy đã giúp CLB nâng tầm bằng sự kiên nhẫn. Tôi cũng rất mừng cho Marquinhos, một cầu thủ chuyên nghiệp, luôn chuẩn mực trên sân và lại còn là một chàng trai đáng mến ngoài đời. Cậu ấy là chứng nhân lịch sử duy nhất còn sót lại từ thời tôi còn tại vị. Và dĩ nhiên, tôi mừng cho cả Enrique vì ông ấy xứng đáng với thành quả này.
– Chìa khóa thành công của PSG có phải đến từ việc họ chấm dứt kỷ nguyên phụ thuộc vào các siêu sao?
– Tôi không chắc. Nhưng nói vậy cũng không ổn cho lắm. Nhìn vào đội hình hiện tại của PSG xem, vẫn có Ousmane Dembele, Khvitcha Kvaratskhelia, Vitinha… đó đều là những cái tên ở tầm đẳng cấp thế giới đấy chứ.
– Bản thân ông có ao ước được dẫn dắt tập thể PSG của hiện tại?
– Tôi chỉ cảm thấy mừng cho những gì họ đang có.
– Nhìn rộng ra, ông giải thích thế nào về sự thống trị của các HLV người Tây Ban Nha ở bóng đá châu Âu hiện thời?
– Mỗi người trong chúng tôi có một triết lý riêng. Với Enrique, kinh nghiệm ông ấy tích lũy được là vô giá, và “Lucho” luôn gắn liền với khái niệm chiến thắng. Điều đó đúng từ thời ông ấy còn dẫn dắt đội Barca B, đạt kết quả ấn tượng tại Celta Vigo, Roma, rồi trở lại Barca để vô địch Champions League năm 2015. Ông ấy cũng gặt hái thành công cùng ĐTQG, và giờ là tại PSG. Enrique luôn chiến thắng. Vì sao? Vì đấy là một chiến binh vĩ đại và là người cuồng bóng đá đến kinh khủng. Cuộc sống của Enrique xoay quanh trái bóng tròn và ông ấy toàn tâm toàn ý với nó. Bí quyết là vậy đấy.
Arteta cũng là mẫu HLV như vậy. Cậu ấy luôn thành công, từ thời còn là cầu thủ tại PSG hay các CLB ở Anh. Sau đó, cậu ấy khởi đầu sự nghiệp huấn luyện bên cạnh Pep Guardiola. Arteta đã học hỏi, tích góp nhiều điều từ những người thầy mình có được trong đời, và giờ đang gặt hái quả ngọt xứng đáng vì đã quyết định cống hiến trọn vẹn cuộc đời cho bóng đá.
– Cá nhân ông thì sao?
– Tôi ấy à? Tôi chỉ ăn may thôi. Tôi luôn gặp may.
– Đưa Aston Villa đứng thứ tư Ngoại hạng Anh và bản thân vừa vô địch Europa League lần thứ năm trong sự nghiệp thì rõ ràng không thể chỉ là hai chữ “may mắn” được…
– Villa đang trên đà phát triển, và tôi ở đó để thúc đẩy dự án này đi đúng hướng. Mùa này chúng tôi có danh hiệu, lọt vào top 5 Ngoại hạng Anh. Đó là một hành trình hết sức gian nan. Mùa trước, chúng tôi cũng được hít thở bầu không khí Champions League nhưng lại đụng phải PSG (cười mỉm). Đó chính là bản chất của dự án này, không ngừng lớn mạnh để thách thức những thế lực hùng cường nhất của bóng đá thế giới.
Senegal từng gieo nỗi ám ảnh cho đội tuyển Pháp, khi đánh bại "Les Bleus" ở trận ra quân World Cup 2002, để rồi tạo tiền đề cho kỳ tích lọt vào tứ kết.
Sau 24 năm, Senegal vẫn là thế lực lớn khi sắm vai đương kim á quân châu Phi. Còn với Pháp, dù là đương kim á quân thế giới, bài học hai thập kỷ trước nhắc nhở thầy trò HLV Didier Deschamps rằng mọi sự chủ quan đều dẫn tới cái giá đắt.
HLV Deschamps bố trí đội hình tấn công "tổng lực", với bốn mũi công Kylian Mbappe, Ousmane Dembele, Desire Doue và Michael Olise trên hàng công. Song ở tuyến giữa, Pháp lại mỏng người với chỉ Aurelien Tchouameni và Adrien Rabiot. Do đó, Pháp trở thành đội bóng bất cân xứng, khi không có người cầm trịch khu trung tuyến, trong khi hàng công lại... dẫm chân nhau vì quá đông.
Trong suốt hiệp 1, Dembele hay Mbappe bị hàng thủ Senegal chia cắt hoàn toàn. Pháp tấn công tùy hứng và rời rạc, cầm bóng áp đảo nhưng phối hợp nhạt nhòa. Mbappe chỉ để lại "dấu ấn" với hai lần khống chế hỏng, trong khi Doue hay Olise không thể qua người. Ở mặt trận phòng ngự, Pháp lại để Senegal thoải mái triển khai bóng. Phút 25, Nicolas Jackson đe dọa cầu môn Pháp với cú sút dội cột dọc đáng tiếc ở mép trái vòng cầm. Đến trước khi hiệp 1 khép lại, Ismaia Sarr tận dụng pha phòng ngự hời hợt của Pháp để xâm nhập dứt điểm cận thành, song lại sút vọt xà.
Trái với sự bế tắc vì lên bóng thiếu đồng đều của Pháp, Senegal đã chơi nửa đầu trận đấu cực hay. Đội bóng của HLV Pape Thiaw phòng ngự biết mình biết người và khoét vào khoảng trống sau lưng hai hậu vệ biên của Pháp. Tuy nhiên, vì dành quá nhiều nhân sự cho phòng ngự, Senegal không có lực để tổ chức phản công.
Sang hiệp 2, Pháp không còn duy trì nhịp độ tấn công "đều đều". Học trò Deschamps tấn công ào ạt với cường độ cao, cũng đồng nghĩa chấp nhận mạo hiểm hơn.
Phút 54, Doue nổ pháo hiệu đầu tiên cho hàng công Pháp với pha dứt điểm chệch cột ngoài vòng cấm. 1 phút sau, Olise nhận đường chọc khe của đồng đội, nhưng trong pha đối mặt với thủ môn Edouard Mendy, chân sút của Bayern Munich lại dứt điểm quá hiền, không thắng được Mendy.
Người gác đền từng vô địch Champions League cùng Chelsea trở thành chỗ dựa vững chãi cho Senegal, khi ở phút 57, anh lại băng ra khép góc hợp lý để ngăn cú sút chân trái của Mbappe.
Song đến phút 66, hàng thủ Senegal không còn chống đỡ nổi áp lực khủng khiếp của Pháp. Phút 66, Olise cầm bóng ở cánh phải, rồi vung chân chọc khe vừa tấm để Mbappe đánh bại thủ môn Mendy trong pha đối mặt. Mbappe dứt điểm cận thành một chạm nhẹ nhàng, mang về bàn thắng giúp Pháp, và chính anh, giải tỏa áp lực ngàn cân.
2 phút sau, Senegal có câu trả lời khi Nicolas Jackson băng xuống sút tung lưới thủ môn Mike Magnan ở góc cực hẹp, nhưng bàn thắng bị từ chối do Jackson việt vị rõ ràng.
Chiến thắng 2-0 của Pháp được ấn định ở phút 82, khi Bradley Barcola đón đường chọc khe xuyên tuyến của Rabiot, rồi băng xuống hạ gục Mendy với pha bấm bóng ghi bàn đẹp mắt.
Hy vọng có điểm của Senegal được thắp lên ở phút 90+5, khi thần đồng 18 tuổi Ibrahim Mbaye có pha bứt tốc rê bóng xuất thần, rồi băng xuống hạ gục thủ môn Maignan trong pha đối mặt.
Song, hy vọng ấy chỉ kéo dài... chưa đến 1 phút, trước khi Mbappe ấn định chiến thắng 3-1 cho Pháp với cú sút xa đẳng cấp ở phút 90+6.
Đánh bại đương kim á quân châu Phi, Pháp tạm vươn lên dẫn đầu bảng I với 3 điểm đầu tay.
Sau chiến thắng 2-1 trước CLB Nam Định ở vòng 18 V-League, HAGL được tiếp thêm động lực thi đấu. Thầy trò HLV Lê Quang Trãi thi đấu tương đối ổn ở 2 vòng tiếp theo, nhưng do đối thủ mạnh hơn, đội bóng phố núi không có thêm lần nào giành trọn 3 điểm. Họ lượt thua Thể Công Viettel 0-1 và hòa CLB Hải Phòng 0-0.
Ở vòng 21, khi đối thủ là SLNA, đội bóng có sức mạnh khá tương đồng với HAGL, cơ hội chiến thắng là cao hơn đối với Trần Trung Kiên và các đồng đội. Phong độ của đại diện Bắc Trung bộ cũng giống HAGL khi thắng 1, hòa 1 và thua 1 trong 3 trận gần nhất.
Vì thế, trận đấu diễn ra lúc 18 giờ ngày 3.5 trên sân Vinh được kỳ vọng hấp dẫn, nhất là khi cầu thủ 2 bên còn trẻ, luôn thi đấu cực kỳ nhiệt huyết và quyết tâm. Đặc biệt, màn so tài của 2 thủ môn U.23 Việt Nam là Trần Trung Kiên và Cao Văn Bình cũng đáng chú ý.
Chiến thắng của CLB Công an Hà Nội trước đội Hải Phòng khiến cuộc đua vô địch gần như đã ngã ngũ. Khoảng cách mà thầy trò HLV Alexandre Polking đã tạo ra với đội nhì bảng Thể Công Viettel giờ đã là 12 điểm, quá an toàn. Vì thế, cuộc đấu giữa Thể Công Viettel và CLB Ninh Bình diễn ra lúc 19 giờ 15 ngày 3.5 trên sân Hàng Đẫy chỉ còn quyết định đến cuộc đua tốp 3.
Hiện tại, 3 ứng viên bám đuổi nhau rất sít sao: Thể Công Viettel (thứ 2, 42 điểm) - CLB Hà Nội (thứ 3, 39 điểm) - CLB Ninh Bình (thứ 4, 37 điểm). Hoàng Đức và các đồng đội cần phải giành chiến thắng để đòi lại vị trí thứ 3 từ CLB Hà Nội, qua đó tiếp tục bám đuổi Thể Công Viettel.
Tuy nhiên, đó không phải nhiệm vụ dễ dàng. Đoàn quân của HLV Velizar Popov luôn chơi tốt trong các cuộc đối đầu trực tiếp với những đội trong tốp 4 hiện tại và duy trì thành tích bất bại. Thể Công Viettel vẫn sẽ chơi phòng ngự phản công cực kỳ lì lợm, chờ đợi đối phương mắc sai lầm để trừng phạt, còn CLB Ninh Bình buộc phải dâng cao đội hình tấn công nhằm tìm kiếm chiến thắng.
Trên trang chủ giải thưởng Quả Bóng Vàng, ban tổ chức đăng bài viết hôm 20/7 với tiêu đề "Có thể giành Quả Bóng Vàng mà không cần vô địch World Cup?", trong đó nhấn mạnh các tiêu chí lựa chọn cầu thủ hay nhất mùa giải.
Theo bài viết, lịch sử cho thấy nhiều cầu thủ đăng quang World Cup rồi trở thành chủ nhân Quả Bóng Vàng trong cùng năm, như Zinedine Zidane (1998), Ronaldo (2002) hay Fabio Cannavaro (2006). Tuy nhiên, điều đó không phải quy luật.
Ban tổ chức thống kê chỉ khoảng 57% chủ nhân Quả Bóng Vàng từng vô địch World Cup trong năm nhận giải. Ngược lại, Lionel Messi (2010), Cristiano Ronaldo (2014) và Luka Modric (2018) vẫn được vinh danh dù không cùng đội tuyển giành chức vô địch thế giới.
"Vô địch World Cup giúp ích, nhưng không đảm bảo một Quả Bóng Vàng. Muốn chiến thắng, cầu thủ phải là người hay nhất cả mùa giải, chứ không chỉ ở World Cup", bài viết kết luận.
Thông điệp được đưa ra sau khi Tây Ban Nha vô địch World Cup 2026, như một lời nhắc với các ngôi sao của La Roja. Thành công trên đất Bắc Mỹ hè này giúp các tuyển thủ của HLV Luis de la Fuente có thêm lợi thế trong cuộc đua Quả Bóng Vàng, đặc biệt là tiền vệ Rodri - chủ nhân danh hiệu Cầu thủ hay nhất World Cup - và tài năng trẻ Lamine Yamal.
Truyền thông Tây Ban Nha đánh giá Yamal đang có cơ hội lớn nhất giành Quả bóng Vàng. Siêu sao tuổi teen có 18 bàn và 14 kiến tạo sau 38 trận trong màu áo Barca tại La Liga. Tính trên mọi đấu trường cấp CLB, con số này là 24 bàn, 18 kiến tạo. Yamal cũng kết hợp được thành tích cá nhân nổi bật với hai danh hiệu lớn là La Liga ở cấp CLB và World Cup ở cấp đội tuyển.
Bên cạnh Yamal và Rodri, những ứng viên sáng giá khác là Messi, Harry Kane, Ousmane Dembele, Kylian Mbappe, Michael Olise, Jude Bellingham, Declan Rice hay Erling Haaland, những cầu thủ chơi tốt trong mùa giải cấp CLB và giúp đội tuyển tiến sâu ở World Cup 2026. Trong số này, Messi được đánh giá là đối trọng lớn của Rodri và Yamal, sau kỳ World Cup rực sáng ở tuổi 39 với 8 bàn và 4 kiến tạo.
Giải thưởng Quả Bóng Vàng do tạp chí France Football sáng lập từ năm 1956 và hiện được xem là danh hiệu cá nhân danh giá nhất bóng đá thế giới. Từ năm 2024, France Football phối hợp với UEFA trong công tác tổ chức lễ trao giải, nhưng tạp chí của Pháp vẫn giữ quyền quyết định về tiêu chí và quy trình bầu chọn. Chủ nhân Quả Bóng Vàng được lựa chọn dựa trên ba tiêu chí chính gồm màn trình diễn cá nhân, thành tích tập thể và tinh thần thể thao trong suốt mùa giải.
Lễ trao Quả Bóng Vàng 2026 dự kiến diễn ra ngày 26/10 tại London, Anh.