Nhìn vào đội hình tuyển Brazil tại World Cup năm nay, dễ nhận ra rằng họ rất thiếu tiền vệ. Thậm chí chỉ có 5 cầu thủ đủ điều kiện xếp vào nhóm này là Bruno Guimaraes, Casemiro, Danilo Santos, Fabinho và Lucas Paqueta.
Phần lớn trong số này đều là tiền vệ phòng ngự, không sở hữu nhiều khả năng sáng tạo. Caresemiro, Fabinho và Danilo Santos thuần là những cầu thủ thu hồi bóng.
Trong khi đó Bruno Guimaraes cũng là tiền vệ phòng ngự. Dù có thể hỗ trợ tấn công nhưng anh thiếu đi sự sáng tạo. Chỉ còn mỗi Lucas Paqueta là có thể chơi tiền vệ tấn công. Anh sở hữu năng lực điều phối lối chơi, “chia bóng” và đưa ra những đường chuyền quyết định.
Nhưng điểm yếu lớn nhất của Paqueta nằm ở phong độ thiếu ổn định. Đó là lý do mà anh chỉ chơi cho các đội bóng như West Ham, Flamengo mà không được nhiều “ông lớn” chú ý.
Ngược lại với hàng tiền vệ, hàng công của Brazil lại quá dư thừa, nhất là ở vị trí chạy cánh. Một loạt cái tên có thể kể ra như Vinicius, Raphinha, Rayan, Martinelli, Neymar.
Thậm chí trung phong như Matheus Cunha cũng có thể kéo ra biên để làm nhiệm vụ quấy rối. Tổng cộng, có tới 9 tiền đạo được HLV Ancelotti lựa chọn đến World Cup 2026.
Khả năng sáng tạo, đột phá trong lối chơi sẽ là điều mà Brazil gần như không có. Trong trường hợp bế tắc, ông Ancelotti có thể kéo Neymar về đá vai trò này. Nhưng anh lại quá nhạy cảm với chấn thương, nên đó không thể xem là giải pháp vững bền.
Với đội hình như vậy, thì chuyện Brazil chơi tấn công rực lửa như truyền thống là điều gần như không thể. Thay vào đó, có thể sẽ là một lối chơi “xù xì”, thiên về phòng ngự.
Tại World Cup 2010, HLV Dunga cũng từng tạo ra một cuộc cách mạng giống vậy, khi ép tuyển Brazil phải thi triển lối đá chặt chẽ. Hệ quả là họ lúng túng trước một hệ thống hoàn toàn xa lạ, trong khi đội hình toàn ngôi sao tấn công.
Nhưng lần này có lẽ chuyện đó sẽ không lặp lại, đơn giản vì Ancelotti là một thiên tài. Là một HLV người Ý, nên ông nắm rất rõ triết lý của phòng ngự và khó mắc sai lầm hơn Dunga.
Khả năng vận hành chiến thuật, con người của Ancelotti không cần phải chứng minh nữa. Bởi ông đã quá thành công khi dẫn dắt AC Milan, Real Madrid, Chelsea hay PSG.
Với xu thế bóng đá hiện đại, có khi sự “xù xì” lại là điều tốt cho Brazil, bởi muốn thắng thì trước tiên phải không thua. Đó là cách chơi đã giúp Arsenal vô địch Premier League vừa qua. Họ không quá rực rỡ, không quá cầu kỳ, nhưng lên ngôi nhờ vào sự chắc chắn.
Rất khó để kỳ vọng vào tuyển Brazil chơi tấn công hoa mỹ. Nhưng chuyện họ tiến xa ở World Cup 2026 là hoàn toàn có thể nhờ vào sự thiên tài của Ancelotti.
Đội tuyển Việt Nam đã vô địch AFF Cup 2024 nhờ đội hình và lối chơi cân bằng. Hàng thủ có các cựu binh dạn dày kinh nghiệm, nhờ vậy chơi ổn định với vỏn vẹn 6 bàn thua trong 8 trận. Hàng công được xây dựng theo hướng giàu năng lượng hơn với ngoại binh nhập tịch Nguyễn Xuân Son, cùng các pha chuyển đổi trạng thái trực diện, nhờ vậy ghi tới 21 bàn, trung bình gần 3 bàn/trận.
Khác với nền phòng ngự phản công được xây dưới thời người tiền nhiệm Park Hang-seo, đội tuyển Việt Nam của ông Kim Sang-sik chơi mềm dẻo và linh hoạt hơn. Tuy nhiên, hình bóng phòng ngự chủ động với sơ đồ 3 trung vệ vẫn còn, khi Việt Nam so tài với đội tấn công và kiểm soát tốt như Thái Lan.
Song, tại AFF Cup 2026, nền móng ấy có thể bị "tháo dỡ", để nhường chỗ cho đội tuyển Việt Nam phiên bản mới: tấn công áp đặt và pressing tầm cao. Việc "lấy công bù thủ" là lựa chọn lạ, nhưng phù hợp với quân bài hiện có.
Bởi tinh hoa của đội tuyển Việt Nam đang chủ yếu ở mặt trận tấn công hơn. Ông Kim đã có thêm một ngoại binh nhập tịch, đó là Đỗ Hoàng Hên, người dẫn đầu danh sách chân sút nội mùa này với 11 bàn. Hoàng Hên có nhãn quan đẳng cấp cao để quan sát, điều tiết trận đấu và tạo khác biệt chỉ với một cú ra chân. Anh mang tới sự bổ sung hoàn hảo cho Xuân Son, vốn là trung phong giỏi càn lướt, độc lập tác chiến và toàn diện trong tranh chấp, dứt điểm. Xuân Son đã ghi 7 bàn ở AFF Cup 2024, dù xung quanh không có nhiều vệ tinh xuất chung. Với Hoàng Hên "tiếp đạn" trên tuyến đầu, đội tuyển Việt Nam nâng cấp thêm những miếng đánh mới để Xuân Son thoải mái vung chân.
Các tiền vệ như Nguyễn Quang Hải, Nguyễn Hoàng Đức cũng có mùa giải đáng nhớ. Hoàng Đức cùng Ninh Bình gần như chắc chắn đứng tốp 3, thậm chí có thể leo lên tốp 2 ở vòng cuối cùng. Dù Ninh Bình chưa ổn định lối chơi (thay 4 HLV), nhưng Hoàng Đức vẫn là linh hồn trong cách vận hành nhờ năng lực điều tiết tốt.
Còn với Quang Hải, 33 trận trong màu áo CLB Công an Hà Nội (5 bàn) cùng chức vô địch V-League là đủ để phác họa mùa giải hoàn hảo, nơi Quang Hải được đặt vào vai trò đầu não sáng tạo cùng Leo Artur, giúp đội CAHN vô địch V-League với thành tích áp đảo.
Ngược lại, hàng thủ đội tuyển Việt Nam tồn đọng nhiều vấn đề. Đỗ Duy Mạnh chấn thương, Bùi Hoàng Việt Anh, Đoàn Văn Hậu mới chỉ trở lại đội tuyển, còn Nguyễn Thành Chung đã sa sút trầm trọng với hàng tá sai lầm ở CLB Hà Nội. Vị trí thủ môn dù có nhiều nhân tài, nhưng việc ông Kim chưa "chốt" được ai là số một cũng khiến hàng thủ thêm bất ổn.
HLV Kim Sang-sik đã thử nghiệm cách chơi "lấy công bù thủ" ở trận gặp Malaysia (lượt về vòng loại Asian Cup 2027) hồi tháng 3, khi bố trí cặp Hoàng Đức - Quang Hải ở tuyến giữa, thay vì sử dụng một tiền vệ phòng ngự.
Đội tuyển Việt Nam để lộ khoảng trống sau lưng hàng thủ do đẩy đội hình lên rất cao. Tuy nhiên, đó là lựa chọn mạo hiểm... có lý. Bởi Xuân Son, Hoàng Hên đủ giỏi để ghi số bàn thắng nhiều hơn số bàn thua mà hàng thủ phải nhận. Đó là trận tấn công hay nhất của Việt Nam, kể từ sau AFF Cup 2024.
Nếu tiếp tục đá phòng ngự thận trọng, đội tuyển Việt Nam có nguy cơ lãng phí hàng công đầy ắp nhân tài. Xuân Son, Hoàng Hên hay Hoàng Đức sẽ hay nhất khi được đá gần vòng cấm đối thủ. Đồng thời, Hoàng Hên đã 32 tuổi, còn Xuân Son mới trở lại sau chấn thương. Cả hai khó đáp ứng yêu cầu phản công, vốn đòi hỏi phải di chuyển chặng đường dài hơn so với chơi tấn công.
Ngoài ra, các đội tuyển trẻ Việt Nam như U.23, U.17 hay hiện tại là U.19 đều đã theo hướng tấn công và pressing chủ động. U.23 Việt Nam trở thành đội ghi nhiều bàn thứ nhì giải U.23 châu Á 2026, là minh chứng. U.17 Việt Nam cũng đoạt vé đi World Cup nhờ tấn công tốt, dám triển khai bóng từ sân nhà, đẩy cao dồn ép đối thủ bất chấp rủi ro. Sự chuyển dịch tư duy nền bóng đá chỉ trọn vẹn nếu ở phần ngọn, đội tuyển quốc gia cũng chơi như vậy.
AFF Cup 2026 sẽ đánh dấu một đội tuyển Việt Nam thực sự mới, mang hơi thở thời đại đậm nét hơn.
Vào 23h ngày 30-5 (giờ Việt Nam) diễn ra trận chung kết Champions League 2025-2026 giữa PSG với Arsenal trên sân Puskas Arena (Budapest, Hungary). TV360 sẽ truyền hình trực tiếp trận đấu.
Tuổi Trẻ Online cũng trực tuyến trận chung kết Champions League từ lúc 22h, mời bạn đọc theo dõi.
PSG đang hướng tới việc bảo vệ ngai vàng và đi vào lịch sử bóng đá Pháp khi là CLB đầu tiên giành cú đúp vô địch Champions League liên tiếp. Ngược lại, Arsenal vừa giải cơn khát vô địch Premier League sau 22 năm và đang khao khát có lần đầu tiên chạm tay vào chiếc cúp tai voi danh giá.
Hàng công mạnh nhất giải đấu của PSG (ghi 44 bàn) sẽ đụng độ hàng thủ chắc chắn nhất của Arsenal (thủng lưới 6 lần).
Trước trận đấu, siêu máy tính của Opta nhận định PSG có tới 56% cơ hội vô địch Champions League. Ngược lại, Arsenal chỉ có 44% giành chiến thắng.
PSG với bản lĩnh của mình cùng với tài thao lược tài ba của HLV Luis Enrique được đánh giá nhỉnh hơn đôi chút.
Tuy vậy, cơ hội ở trận chung kết vẫn chia đều cho cả hai đội. Chỉ cần một khoảnh khắc mắc sai lầm, hay pha bóng lóe sáng của siêu sao thì đều có thể định đoạt trận đấu.
Trước thềm trận chung kết, cả ông Luis Enrique và ông Mikel Arteta đều thể hiện sự tôn trọng cho đối phương.
Thuyền trưởng Arsenal cho rằng: "Luis Enrique là người có khả năng lãnh đạo CLB đi theo một hướng nhất định và là tấm gương cho tất cả HLV khác".
Trong khi đó ông Enrique nhận định: "HLV Arteta là người vun đắp tinh thần chiến đấu của Arsenal, họ đã tiến bộ qua từng năm trong 4-5 mùa giải gần đây".
Đội tuyển Nhật Bản tới World Cup 2026 mà không có sự phục vụ của ngôi sao số một Kaoru Mitoma vì chấn thương. Mặc dù vậy, những chiến thắng trước Anh và Brazil trong các trận giao hữu gần đây giúp đội bóng này tỏ ra tự tin.
Thậm chí, HLV Hajime Moriyasu còn không ngần ngại đặt mục tiêu vô địch World Cup 2026, ngay cả khi không có Mitoma. Ông cho biết: “Vào năm ngoái, chúng tôi đã lần đầu đánh bại Brazil trong lịch sử mà không có Mitoma. Điều đó phản ánh tinh thần đồng đội của Nhật Bản. Bất kỳ cầu thủ nào cũng có thể góp mặt trong đội hình nếu thi đấu tốt.
Dĩ nhiên, chúng tôi rất vui khi đánh bại Brazil và Anh. Nhưng tôi cảm nhận được rằng các cầu thủ nhanh chóng ổn định tinh thần và tập trung vào chặng đường phía trước. Chúng tôi đã trải qua nhiều kỳ World Cup nên toàn đội rất bình tĩnh trước giải đấu sắp tới. Mục tiêu vô địch World Cup của toàn đội sẽ không thay đổi. Ngoài mục tiêu đó, chúng tôi cũng nỗ lực nâng cao trình độ của từng cá nhân và cả đội”.
Trong quá khứ, Nhật Bản chưa bao giờ tiến xa hơn vòng 1/8 World Cup. Họ từng có 4 lần lọt vào vòng đấu này vào các năm 2002, 2010, 2018 và 2022 nhưng đều dừng bước. Ở World Cup 2026, Nhật Bản nằm ở bảng đấu không hề dễ dàng với Hà Lan, Thụy Điển và Tunisia.
HLV Moriyasu dẫn dắt Nhật Bản từ năm 2018. Ông là chiến lược gia có thời gian tại vị lâu nhất trong số các HLV tham dự World Cup.
Nói về lợi thế này, ông cho biết: “Đây không chỉ là kinh nghiệm của riêng tôi. Các HLV tiền nhiệm cũng như các thành viên trong ban huấn luyện của tôi đều có kinh nghiệm tham dự World Cup. Tôi muốn sử dụng kinh nghiệm và kiến thức của mình để tăng cơ hội cho đội tuyển Nhật Bản, dù chỉ là một chút”.