Có rất nhiều lý do để Djokovic tiếp tục thi đấu ở tuổi 39. Cạnh tranh đỉnh cao giúp anh cảm thấy vẫn sống trọn vẹn với tennis. Nole vẫn thích được chơi trước người hâm mộ của anh lẫn những khán giả không mấy thiện cảm trên khắp thế giới.
Và hơn ai hết, Djokovic hiểu rằng tay vợt không phải cỗ máy. Nole tin sẽ có ngày “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” cùng hội tụ, khi hai chướng ngại lớn nhất là Carlos Alcaraz và Jannik Sinner đều tránh khỏi đường đi, mở ra cơ hội rõ ràng để anh chinh phục Grand Slam thứ 25. Bởi vậy, Djokovic luôn cố duy trì thể trạng và phong độ tốt nhất, hạn chế tự bào mòn mình nhất có thể. Anh tìm điểm cân bằng trong một lịch thi đấu dày đặc, không chơi quá nhiều hay quá ít, nhằm đạt đỉnh phong độ bốn lần mỗi năm, tại bốn Grand Slam.
Trong 12 tháng qua, cả bốn lần Djokovic đều đụng phải Sinner hoặc Alcaraz. Ngay cả khi đánh bại Sinner ở bán kết Australia Mở rộng hồi tháng 1 sau năm set nghẹt thở, vẫn còn đó Alcaraz chờ anh ở chung kết. Ở tuổi 39, Djokovic có thể vượt qua một ngọn núi. Nhưng, hai ngọn núi cùng lúc thì không.
Rồi cơ hội bất ngờ xuất hiện. Vài tuần trước Roland Garros, Alcaraz gặp chấn thương cổ tay nghiêm trọng và phải rút lui khỏi giải. Đến vòng hai Grand Slam đất nện, Sinner cũng bị đánh gục bởi thời tiết nắng nóng ở Paris khiến cơ thể sụp đổ.
Từ chỗ phải vượt qua hai đối thủ lớn nhất thế hệ mới, Djokovic bỗng thấy con đường phía trước rộng mở. Trên mặt sân Philippe Chatrier, chỉ còn đất nện đỏ trải dài, không có Alcaraz hay Sinner án ngữ. Dự báo thời tiết tuần thứ hai cũng dễ chịu hơn. Và dù đã tốn nhiều sức khi thua một set trong hai trận đầu, phong độ của Djokovic vẫn đang đi lên.
Mọi thứ dường như lại đứng về phía Nole. Thế nhưng tennis đôi khi thích trêu ngươi những ngôi sao lớn nhất.
Joao Fonseca được đánh giá còn cách đỉnh cao vài năm phát triển nữa. Tuy nhiên, tài năng trẻ Brazil bỗng trưởng thành vượt bậc trong ba set đấu xuất sắc, được thể hiện rõ nhất trong game đấu khi tỷ số là 5-5 ở set năm – thời điểm Djokovic thường dập tắt hy vọng của đối thủ.
Trong hơn hai tiếng rưỡi cuối trận, Fonseca tạo nên chiến thắng có thể thay đổi cả sự nghiệp. Tay vợt tuổi teen thắng ngược 4-6, 4-6, 6-3, 7-5, 7-5 sau 4 giờ 53 phút, trong trận đấu được xem là bước ngoặt lớn nhất kể từ khi anh lên chuyên nghiệp.
Vốn nổi tiếng với lối chơi tấn công phủ đầu, Fonseca thường thắng bằng sức mạnh ở cú thuận tay trong hai năm qua. Nhưng lần này, sao mai 19 tuổi còn thắng bằng đôi chân, bằng khả năng di chuyển và tư duy chiến thuật.
“Không nghi ngờ gì nữa, cậu ấy là người chơi hay hơn ở những thời điểm quan trọng trong set bốn và set năm. Fonseca liên tục đánh bóng khó tin, sát dây và cực kỳ chính xác. Màn trình diễn thật sự xuất sắc”, Djokovic nói về Fonseca sau trận. “Tất nhiên, không dễ chịu gì khi phải đối đầu một đối thủ đạt phong độ như thế. Tôi cũng không nghĩ mình chơi quá tệ. Đơn giản là hôm nay cậu ấy hay hơn”.
Trong hơn hai năm rưỡi qua ở các giải Grand Slam, luôn có ai đó cản đường Djokovic. Và giờ đây, số người có thể làm điều đó càng tăng lên. Cơ hội được xem là rõ ràng nhất để Nole giành Grand Slam thứ 25 đã tan biến trong bụi đất đỏ Paris.
“Sẽ tuyệt hơn nếu đây là trận đấu ba set thắng hai. Nhưng không phải vậy. Tôi đã cạn năng lượng”, Djokovic thừa nhận. Anh cũng không muốn bàn về việc Alcaraz và Sinner đều đã rời giải, cũng như cơ hội lớn mà tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Fonseca lại có góc nhìn khác. Sau chiến thắng, anh thậm chí cho rằng đối thủ sung sức hơn mình ở cuối trận. Thực tế, Djokovic đã chơi hai tiếng rưỡi cuối cùng như một người tuyệt vọng, không muốn cơ hội này vuột khỏi tay dù đã “hết pin”. Anh muốn thắng nhanh để tiết kiệm năng lượng cho tuần thứ hai. Anh thi đấu với sự gấp gáp hiếm thấy, điều trước đây không cần thiết khi tuổi tác chưa trở thành nỗi lo.
Nhưng sự vội vàng đôi khi lại phản tác dụng. Ở Grand Slam, thắng trận đã khó, vừa thắng vừa tính toán thời gian còn khó hơn. Khi mặt trời vẫn còn hiện diện trên bầu trời Paris, Djokovic chỉ cách một set thắng nữa để hoàn tất màn trình diễn đẳng cấp trước một tay vợt trẻ còn đang học cách thi đấu ở những sân khấu lớn nhất.
Sang set bốn, Nole từng cách chiến thắng chỉ một điểm và một game, khi dẫn 4-3, 40-15 trong game trả giao. Nhưng Fonseca cứu break-point bằng một cú giao bóng uy lực rồi một cú thuận tay quyết đoán. Khoảng nửa giờ sau, hai winner bằng thuận tay cùng một pha bỏ nhỏ tinh tế giúp Djokovic bẻ game và dẫn trước ở set năm. Đó thường là thời điểm các đối thủ của Djokovic gục ngã.
Nhưng Fonseca đã “lột xác” chỉ trong tám game cuối cùng. Đầu tiên là một loạt cú thuận tay sấm set, giúp anh ghi liền chín điểm để đảo ngược thế trận. Trong giờ nghỉ đổi sân, Djokovic ngả người ra ghế, lấy khăn che kín mặt, chỉ còn biết áp túi đá lên đầu trong khi cơ hội đẹp nhất để chạm tới Grand Slam thứ 25 dần tan biến giữa lớp bụi đỏ Roland Garros.
Trước trận đấu hôm 30/5, Fonseca chưa từng thi đấu trên sân Philippe Chatrier, cũng như chưa từng đối đầu Djokovic. Và rồi huyền thoại mà anh từng ngưỡng mộ qua màn hình TV lại đứng ở phía bên kia lưới.
“Được vào vòng ba Roland Garros với tôi đã là một giấc mơ”, Fonseca nói sau khi ngược dòng đánh bại Dino Prizmic trong năm set nghẹt thở ở vòng hai. “Tôi sẽ tận hưởng từng khoảnh khắc khi được thi đấu với thần tượng, với người vĩ đại nhất của môn thể thao này. Khi bước ra sân, tôi sẽ dành sự tôn trọng cho Djokovic, nhưng tất nhiên tôi cũng cố gắng chơi hết khả năng để thắng”.
Fonseca làm được, còn Djokovic vẫn mắc kẹt ở cột mốc 24 Grand Slam kể từ cuối năm 2023. Nole không thể ngăn được sự vươn lên của Sinner và Alcaraz, trong khi chẳng còn phép màu nào trong túi để sử dụng. Sự bền bỉ, dẻo dai, hay bản lĩnh siêu việt để bóp nghẹt đối thủ ở những thời khắc then chốt giờ không còn đồng hành thường xuyên với Nole nữa.
Đó là sự thật mà mọi huyền thoại đều cố phớt lờ cho tới khi không thể ngó lơ thêm nữa. Djokovic bước sang tuổi 39 chỉ một tuần trước. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lão tướng Serbia sẽ chơi ở Wimbledon sau khoảng một tháng nữa để tiếp tục cuộc săn tìm Grand Slam thứ 25.
Cơ hội khác vẫn sẽ đến. Djokovic là bậc thầy sân cỏ, trong khi Alcaraz vẫn chưa trở lại, còn điểm yếu thể lực của Sinner vẫn chưa được khắc phục. Nhưng liệu có còn cơ hội nào rõ rệt như lần này?
Và ngay cả nếu có, chưa chắc thời cơ đã thuận lợi đến vậy. Bởi phía bên kia lưới, Fonseca hoặc một tài năng trẻ nào đó có thể lại trưởng thành ngay trong trận đấu, trước mắt Djokovic, giống như cách chàng trai trẻ Brazil vừa làm trên lớp đất đỏ Roland Garros.
Tại World Cup 2026, có tới 99 cầu thủ dự giải sinh ra tại Pháp - nhiều hơn 32 người so với Hà Lan, quốc gia đứng thứ hai. Trong số này, hơn một nửa, tức 52 cầu thủ, đến từ vùng Ile-de-France. Vùng này gồm Paris và các tỉnh Hauts-de-Seine, Seine-Saint-Denis, Val-de-Marne, Yvelines, Essonne, Val-d'Oise và Seine-et-Marne.
Điều đặc biệt là chỉ 12 trong 52 cầu thủ ấy khoác áo đội tuyển Pháp. Phần còn lại phân tán ở nhiều đội tuyển khác nhau, biến Paris thành "nhà cung cấp" cầu thủ lớn nhất của World Cup.
Trận tứ kết giữa Pháp và Morocco là minh chứng rõ nhất. Sáu tuyển thủ Morocco sinh ra tại Pháp, gồm Ayyoub Bouaddi, Neil El Aynaoui, Samir El Mourabet, Issa Diop, Gessime Yassine và Redouane Halhal.
Bouaddi là trường hợp tiêu biểu. Chỉ hơn ba tháng trước World Cup, tiền vệ của Lille còn đeo băng đội trưởng U21 Pháp ở vòng loại giải vô địch châu Âu. Anh sau đó quyết định chuyển sang khoác áo Morocco.
Liên đoàn Bóng đá Pháp (FFF) từng nỗ lực giữ chân Bouaddi. Giám đốc kỹ thuật Hubert Fournier gọi việc mất anh là "tổn thất lớn", còn nhật báo L'Equipe mô tả đó là "kho báu bị đánh mất".
Tuy nhiên, trợ lý HLV Guy Stephan bình thản đón nhận thực tế. "Đó là lựa chọn của cậu ấy. Chúng tôi không chỉ trích, mà hoàn toàn tôn trọng", Stephan nói. "Cậu ấy không phải người đầu tiên, và cũng sẽ không phải người cuối cùng".
Morocco chỉ là một trong nhiều đội tuyển hưởng lợi từ nguồn cầu thủ do Pháp đào tạo. Đại diện Bắc Phi có 19 tuyển thủ sinh ra ở nước ngoài, đến từ Pháp, Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha và Canada. Riêng tại World Cup 2026, khoảng 23% cầu thủ không khoác áo quốc gia nơi họ chào đời.
Một ví dụ khác là tiền vệ phải số 12 Haissem Hassan của Ai Cập. Anh sinh ra và lớn lên ở Paris, trưởng thành trong màu áo Paris FC. Trong trận vòng 1/8 gặp Argentina, Hassan liên tục làm khổ đương kim vô địch với những pha rê dắt tốc độ và kỹ thuật.
Xu hướng này phản ánh sự toàn cầu hóa ngày càng mạnh của bóng đá hiện đại, nhưng đồng thời cũng cho thấy sức hút đặc biệt của hệ thống đào tạo trẻ tại Pháp.
Cách đây hàng chục năm, Sao Paulo được xem là "thủ đô sản sinh cầu thủ" của thế giới, với những cầu thủ giúp Brazil vô địch World Cup như Edmilson, Zito, Oreco hay Roberto Carlos. Đến nay, danh xưng ấy đang dần dịch chuyển sang Paris.
Sự thay đổi không diễn ra trong một sớm một chiều. World Cup 2018 chỉ có tám cầu thủ xuất thân từ Île-de-France. Con số này tăng lên 12 tại World Cup 2022 và bùng nổ ở World Cup 2026. Việc World Cup 2026 mở rộng từ 32 lên 48 đội chỉ là một phần nguyên nhân, bởi số cầu thủ từ địa phương này tăng vọt ngay cả khi xét theo tỷ lệ.
Các tuyển trạch viên hàng đầu châu Âu từ lâu đã coi khu vực Paris là điểm đến bắt buộc. Mật độ tài năng quá dày khiến ngay cả những CLB Pháp cũng không thể sử dụng hết. "Mỗi năm có quá nhiều cầu thủ giỏi để các CLB khai thác hết tiềm năng", một tuyển trạch viên nhận xét với Get French Football News.
Vì vậy, ngày càng nhiều đội bóng nước ngoài tìm đến Paris để săn tài năng từ rất sớm. Sự cạnh tranh khốc liệt cũng góp phần nâng cao chất lượng đào tạo. Với nhiều gia đình nhập cư, bóng đá là con đường đổi đời. Từ các giải trẻ đến cấp bán chuyên, cường độ cạnh tranh luôn ở mức rất cao, tạo nên môi trường lý tưởng để phát triển cầu thủ.
Ngay cả PSG cũng phải thay đổi tư duy. Từng bị chỉ trích vì để hàng loạt tài năng địa phương ra đi, đội bóng thủ đô vài năm gần đây bắt đầu trao nhiều cơ hội hơn cho "gà nhà", với những cái tên như Warren Zaire-Emery hay Senny Mayulu.
Nguồn tài năng dồi dào của Paris cũng gắn chặt với lịch sử và cấu trúc xã hội Pháp. Hơn 10% dân số Pháp sinh ra ở nước ngoài, trong đó gần một nửa đến từ châu Phi. Lịch sử thuộc địa tại Bắc Phi tạo nên cộng đồng người gốc Maghreb (Tây Bắc Phi) đông đảo, giúp Pháp sở hữu nền bóng đá đa sắc tộc nhiều thập kỷ qua.
Khi Pháp vô địch World Cup 1998, khẩu hiệu "Black, Blanc, Beur" (Da đen, da trắng và người Arab) từng trở thành biểu tượng cho sự đa dạng ấy. Đến nay, sự đa dạng vẫn là nền tảng quan trọng của bóng đá Pháp.
World Cup 2026 cũng cho thấy vấn đề này không chỉ mang ý nghĩa thể thao. Sau trận Pháp thắng Paraguay, thượng nghị sĩ Paraguay Celeste Amarilla gây phẫn nộ khi gọi Kylian Mbappe là "người Cameroon bị thực dân hóa đang cố giả làm người Pháp".
FFF lên án phát biểu này là "không thể chấp nhận", Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hợp Quốc cũng chỉ trích, trong khi chính phủ Paraguay nhanh chóng tách họ khỏi quan điểm của nữ thượng nghị sĩ.
HLV Didier Deschamps từng khẳng định: "Đội tuyển Pháp đại diện cho xã hội Pháp".
Sau vụ việc với Amarilla, Chủ tịch FFF Philippe Diallo nhấn mạnh thông điệp tương tự: "Các cầu thủ đội tuyển Pháp đại diện cho nước Pháp".
Điều đó được phản ánh ngay trên sân cỏ. Không chỉ Pháp hưởng lợi từ hệ thống đào tạo trong nước, nhiều đội tuyển khác cũng xây dựng sức mạnh nhờ các cầu thủ trưởng thành tại Paris hoặc các thành phố của Pháp. Morocco là ví dụ rõ nhất, nhưng không phải trường hợp duy nhất.
Chiến thắng 2-0 của Pháp trước Morocco là cuộc gặp gỡ của hai thế hệ cầu thủ trưởng thành trong cùng một hệ sinh thái bóng đá. Kết quả cuối cùng đưa Pháp vào bán kết, nhưng xét ở góc độ rộng hơn, chiến thắng lớn nhất có lẽ vẫn thuộc về Paris.
Không còn chỉ là kinh đô thời trang, nghệ thuật hay du lịch, Paris đang trở thành trung tâm sản xuất tài năng lớn nhất của bóng đá thế giới. Những cầu thủ sinh trưởng tại đây đang tỏa đi khắp các châu lục, khoác áo nhiều đội tuyển khác nhau, nhưng đều mang theo dấu ấn của một môi trường đào tạo đặc biệt.
Trận bán kết giữa Anh và Argentina không đơn thuần là màn thư hùng giữa hai thế lực bóng đá có ngót nửa thế kỷ so kè thù hận, mà còn là cuộc đấu của những số 10 hay nhất World Cup 2026, đó là Jude Bellingham và Lionel Messi, đến từ hai thế hệ hoàn toàn khác biệt.
Đến lúc này, khoa học thể thao không còn lý giải được sự phi thường của Messi. Ở tuổi 39, độ tuổi 99% số cầu thủ đã giải nghệ, thiên tài người Argentina vẫn miệt mài gồng gánh đội bóng trên lưng. Kỳ World Cup nhiều khả năng là cuối sự nghiệp, lại đang chứng kiến Messi phiên bản hoàn thiện và đáng sợ nhất. Anh chạy ít nhất giải, nhưng lại ghi bàn nhiều nhất. Sự xuất chúng trong từng lần chạm bóng, quan sát và động não của Messi đã phá vỡ mọi thước đo, giới hạn thể thao, rằng cường độ hiện đại không còn có chỗ cho sự thong thả và tận hưởng.
Báo chí Anh dùng từ "siêu việt" và "vĩ đại nhất lịch sử" dành cho thủ quân Argentina, dù tiền vệ 39 tuổi chưa từng chơi bóng ở Anh, cũng chưa từng đối đầu đội tuyển Anh. Tầm ảnh hưởng lớn của Messi thể hiện rất rõ hình mẫu của một số 10 cổ điển: cầm trịch lối chơi khiến đội bóng phải vận hành, xoay vần quanh mình, tham gia trọn vẹn cả khâu kiến thiết, ghi bàn và luôn có mặt ở mọi điểm nóng tấn công.
Jude Bellingham lại đi con đường khác. Chàng tiền vệ lớn lên ở Birmingham là điển hình của số 10 hiện đại, đứng sau hỗ trợ trung phong Harry Kane. Bellingham không cầm nhịp như một nhạc trưởng với cây đũa thần, không phải chân kiến tạo chủ lực. Cái giỏi của anh nằm ở tư duy "timing": lựa chọn thời điểm tăng tốc, chạy vào khoảng trống sau lưng hàng thủ đối phương và ghi bàn. Anh không có kỹ thuật cá nhân vượt trội, nhưng sở hữu tư duy vị trí siêu việt, luôn biết đứng ở nơi cần để khai thác khoảng trống ghi bàn, hoặc hút người để mở đường cho đồng đội băng lên. Anh cũng nằm trong nhóm chạy nhiều nhất, chạm bóng nhiều nhất trong vòng cấm.
Nếu Bellingham là số 10 mang âm hưởng hiện đại, khi hưởng lợi chặt chẽ từ hệ thống và góp sức nâng tầm hệ thống ấy lên, thì Messi sẵn sàng đứng ngoài hệ thống khi cần và thực hiện những pha xử lý nằm ngoài mọi khuôn khổ chiến thuật.
Bởi Messi quá xuất sắc, HLV Lionel Scaloni đã xây dựng Argentina xoay quanh học trò, để anh có thể chạy ít nhưng vẫn nhận bóng nhiều, và mỗi khi anh có bóng, các vệ tinh phải lấp đầy khoảng trống, chạy chỗ tạo ra hỗn loạn để thiên tài Argentina nắm lấy thời cơ. Điều đó cũng lý giải tại sao Argentina lại giỏi ngược dòng hơn là kiểm soát trận đấu như Pháp, Tây Ban Nha. Argentina cần sự rối loạn từ đối thủ và chính họ. Và rồi trong những khoảnh khắc ấy, một cầu thủ có tư duy vượt lên tất cả như Messi sẽ định đoạt cuộc chơi.
Trẻ hơn Messi 16 tuổi, Bellingham không có đặc quyền ấy. Song giống với Messi, số 10 của Anh có bản lĩnh hơn người. Anh giữ được cái đầu lạnh và khí chất ngạo mạn để không bị áp lực xô ngã. Pha bứt tốc rồi sút chân trái chéo góc hạ gục Orjan Nyland ở trận gặp Na Uy của anh diễn ra khi đội Anh đang chịu sức ép lớn nhất. Cú đúp vào lưới Mexico tại "pháo đài" Azteca rực lửa cũng vậy. Những bàn thắng dù đơn giản và gọn gàng, nhưng xuất phát từ ngôi sao mang trái tim sư tử.
Đội tuyển Anh cần sự kiêu hãnh, vững vàng của Bellingham để vượt qua Argentina. Cuộc đấu của hai số 10 sẽ định đoạt bán kết World Cup 2026.
Tại lễ công bố và bốc thăm xếp lịch thi đấu diễn ra ngày 7.7, đại diện VFF và FPT Play đều khẳng định sự hợp tác giữa hai bên sẽ góp phần nâng cao chất lượng tổ chức, hình ảnh cũng như sức lan tỏa của giải đấu trẻ hàng đầu Việt Nam.
Ông Nguyễn Quốc Hội, Ủy viên Thường trực Ban Chấp hành VFF, nhấn mạnh giải U.21 quốc gia là mắt xích quan trọng trong hệ thống đào tạo trẻ, góp phần phát hiện và bồi dưỡng lực lượng kế cận cho các CLB, đội U.23 và đội tuyển Việt Nam trong tương lai.
"VFF đánh giá cao sự đồng hành của FPT Play trong vai trò Nhà tài trợ chính và đơn vị bảo trợ truyền thông, sản xuất, phát sóng giải đấu. Chúng tôi tin tưởng sự hợp tác này sẽ góp phần nâng cao chất lượng tổ chức, lan tỏa hình ảnh giải đấu và tạo thêm động lực để các cầu thủ trẻ tiếp tục phát triển, đóng góp cho bóng đá Việt Nam", ông Nguyễn Quốc Hội chia sẻ.
Bà Tô Nam Phương, Phó tổng giám đốc FPT Play phát biểu
ẢNH: MINH TÚ
FPT Play sẽ hợp tác cùng VFF ở giải đấu sắp tới
Ở phía nhà tài trợ, bà Tô Nam Phương, Phó tổng giám đốc FPT Play, cho rằng thành công của bóng đá Việt Nam tại các đấu trường khu vực là kết quả của quá trình đầu tư bài bản cho bóng đá trẻ trong nhiều năm qua.
Theo bà Nam Phương, FPT Play mong muốn đồng hành cùng các "hạt giống đỏ" của bóng đá Việt Nam, ghi lại trọn vẹn hành trình trưởng thành của các cầu thủ trẻ và góp phần tạo nền tảng cho những mục tiêu lớn hơn trong tương lai.
Không chỉ tài trợ giải đấu, FPT Play còn đảm nhiệm công tác sản xuất và phát sóng toàn bộ VCK. Đơn vị sẽ áp dụng tiêu chuẩn hình ảnh Full HD với tối đa 6 camera cho cả 25 trận đấu, đồng thời thực hiện các chương trình đồng hành nhằm mang đến góc nhìn toàn diện về hành trình chinh phục chức vô địch của các đội bóng.
Toàn bộ các trận đấu sẽ được phát sóng độc quyền, có bình luận chuyên nghiệp trên hệ sinh thái của FPT Play gồm website, ứng dụng trên Smart TV, điện thoại thông minh, FPT Play Box và các nền tảng mạng xã hội chính thức.
Sau khi vòng loại khép lại hôm 5.7, 12 đội bóng đã giành vé tham dự VCK gồm: U.21 Thể Công Viettel, U.21 Hà Nội, U.21 PVF, U.21 Công an Hà Nội, U.21 Sông Lam Nghệ An, U.21 LPBank HAGL, U.21 SHB Đà Nẵng, U.21 TP.HCM, U.21 Đồng Nai, U.21 Tây Ninh, U.21 An Giang và chủ nhà U.21 PVF-CAND.
Các bảng đấu chính thức của giải cũng đã được xác định sau phần bốc thăm
3 bảng đấu hấp dẫn, sẽ được trực tiếp trên FPT Play
ẢNH: FPT PLAY
Theo kết quả bốc thăm, 12 đội được chia thành 3 bảng, thi đấu vòng tròn một lượt. Ba đội đứng đầu mỗi bảng, ba đội nhì bảng và hai đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất sẽ giành quyền vào tứ kết. Trận chung kết dự kiến diễn ra ngày 25.7.
Tổng giá trị giải thưởng của VCK giải bóng đá U.21 quốc gia – Cúp FPT Play 2026 lên tới 500 triệu đồng.