Theo dự thảo Nghị định hướng dẫn Luật Thuế thu nhập cá nhân của Bộ Tài chính, chi phí khám và chữa bệnh thuộc phạm vi danh mục bảo hiểm y tế chi trả được giảm trừ tối đa 23 triệu đồng mỗi năm, trong khi chi phí cho giáo dục và đào tạo được giảm trừ tối đa 24 triệu đồng mỗi năm. Như vậy, tổng mức giảm trừ bổ sung cho 2 danh mục này có thể lên tới 47 triệu đồng mỗi năm cho một người nộp thuế.
Theo phương án này, mức giảm trừ y tế tối đa gấp 2,3 lần mức chi tiêu bình quân cho y tế, và mức giảm trừ giáo dục – đào tạo gấp 2,5 lần mức chi tiêu bình quân cho lĩnh vực này của cá nhân trong năm 2024.
Bản tổng hợp, tiếp thu, giải trình ý kiến góp ý dự thảo do Bộ Tài chính mới công bố cho thấy đa số ý kiến đồng tình với phương án này của Bộ Tài chính.
Nhóm ủng hộ gồm Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), Canon Việt Nam cùng nhiều địa phương như Sơn La, Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Ninh, Bắc Ninh, Đà Nẵng, Lâm Đồng, Cà Mau, Lai Châu, Điện Biên.
Các đơn vị cho rằng chi phí khám chữa bệnh, học tập và đào tạo đã tăng đáng kể trong những năm gần đây. Việc nâng mức giảm trừ sẽ phản ánh sát hơn chi phí thực tế của người dân, góp phần giảm gánh nặng thuế và khuyến khích sử dụng hóa đơn điện tử.
Tuy vậy, cũng không ít đơn vị cho rằng việc quy định một con số cố định có thể nhanh chóng lạc hậu trước biến động của giá cả và chi phí sinh hoạt.
Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam cho rằng việc thiết kế mức giảm trừ đối với chi phí y tế và giáo dục – đào tạo cần được đặt trong tổng thể mục tiêu của chính sách thuế thu nhập cá nhân, bao gồm bảo đảm công bằng, hỗ trợ người nộp thuế, duy trì tính bền vững của ngân sách và nâng cao tính ổn định của hệ thống pháp luật.
Tuy nhiên, để tối ưu hiệu quả, đơn vị này cần nghiên cứu bổ sung cơ chế điều chỉnh tự động mức giảm trừ theo các chỉ số kinh tế vĩ mô như chỉ số giá tiêu dùng (CPI) hoặc mức chi tiêu bình quân do cơ quan có thẩm quyền công bố.
Trong khi đó, UBND TP Huế cho rằng Dự thảo nên quy định mức trần giảm trừ theo tỷ lệ tham chiếu, chẳng hạn gắn với mức lương cơ sở hoặc mức giảm trừ gia cảnh, thay vì ấn định ở một con số tuyệt đối từ 20-24 triệu đồng/năm. Theo địa phương này, cách tiếp cận như vậy sẽ giúp chính sách linh hoạt hơn, hạn chế nguy cơ nhanh chóng trở nên lạc hậu trước tác động của lạm phát và biến động chi phí sinh hoạt.
Trong khi đó, UBND TP Đồng Nai đề nghị có cơ chế điều chỉnh định kỳ theo biến động giá cả và mức sống của người dân. Việc này nhằm bảo đảm tính thực chất của chính sách, tăng khả năng hỗ trợ người nộp thuế, phù hợp với xu hướng quốc tế.
Công ty TNHH Tư vấn Thuế Deloitte Việt Nam cho rằng cơ chế điều chỉnh các mức cố định trong nghị định thường không theo kịp diễn biến thị trường, dẫn đến nguy cơ các mức giảm trừ không còn phản ánh sát thực tế khi điều kiện kinh tế – xã hội thay đổi.
Do đó, doanh nghiệp này đề xuất Bộ Tài chính bổ sung cơ chế điều chỉnh mức trần giảm trừ theo biến động giá cả. Theo Deloitte Việt Nam, cách tiếp cận này sẽ giúp các mức giảm trừ luôn phù hợp với điều kiện kinh tế – xã hội từng thời kỳ và phản ánh kịp thời diễn biến của thị trường.
Dù vậy, cơ quan soạn thảo vẫn bảo lưu quan điểm. Bộ Tài chính cho biết mức giảm trừ được đề xuất trong dự thảo nghị định đã được tính toán trên cơ sở phù hợp với điều kiện kinh tế – xã hội, mức chi tiêu cho y tế và giáo dục – đào tạo trong thời gian qua, đồng thời có tính đến xu hướng trong thời gian tới.
Mức giảm trừ đề xuất đã được tính toán trong tổng thể chính sách và bảo đảm cân đối giữa mục tiêu hỗ trợ người nộp thuế với khả năng của ngân sách nhà nước.
Tin Gốc: Dân Trí




