Các quan chức quân đội Iran cảnh báo Mỹ và Israel rằng họ sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt “địa ngục” nếu leo thang xung đột. Những bình luận này đưa ra sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa sẽ giáng “toàn bộ địa ngục” xuống Iran nếu nước này không chấp nhận thỏa thuận mở cửa eo biển Hormuz trước ngày 6-4.
“Điều này nghĩa là cánh cửa địa ngục cũng sẽ mở ra với các người”, Hãng tin AFP dẫn lời thiếu tướng Ali Abdollahi Aliabadi, Chỉ huy Bộ Tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya ở Tehran. Cơ quan này đóng vai trò là sở chỉ huy tác chiến của lực lượng vũ trang Iran.
“Đừng quên: nếu xung đột leo thang, toàn bộ khu vực sẽ trở thành địa ngục đối với các người. Ảo tưởng đánh bại Cộng hòa Hồi giáo Iran đã biến thành một đầm lầy sẽ nhấn chìm các người”, người phát ngôn Ebrahim Zolfaghari của cơ quan này nói thêm.
Trong đơn kháng cáo nộp cuối tuần này, các luật sư của Cục Công viên quốc gia Mỹ (NPS) cho biết lệnh của thẩm phán liên bang về việc đình chỉ xây dựng công trình mới này đang “đe dọa gây ra những tổn hại nghiêm trọng đến an ninh quốc gia đối với Nhà Trắng, tổng thống và gia đình ông, cũng như các nhân viên của tổng thống”.
“Thời gian là rất quan trọng!”, các luật sư viết, trích dẫn dự án nhằm tạo ra một công trình “được gia cố mạnh mẽ”, bao gồm các hầm trú bom, các công trình quân sự và một cơ sở y tế. Phòng khiêu vũ cũng là một phần trong kế hoạch của ông Trump nhằm nhanh chóng tái thiết Washington.
Đầu tuần này, thẩm phán Richard Leon ở Washington đã ra lệnh tạm dừng dự án xây dựng, trong đó bao gồm việc phá dỡ cánh phía đông của Nhà Trắng. Ông kết luận rằng trừ khi Quốc hội thông qua dự án, nhóm bảo tồn đang kiện để ngăn chặn dự án này nhiều khả năng sẽ thắng kiện vì “không có đạo luật nào trao cho tổng thống quyền hạn mà ông ấy tuyên bố”.
Ngoài ra thẩm phán Leon cũng đề cập đến vấn đề an ninh quốc gia. Ông cho biết đã xem xét thông tin mà chính phủ cung cấp riêng cho ông và kết luận rằng việc tạm dừng xây dựng sẽ không gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Phán quyết của ông không bao gồm bất kỳ công trình xây dựng nào cần thiết cho sự an toàn và an ninh của Nhà Trắng.
Tờ Politico dẫn dự thảo luật kế hoạch quân sự của Pháp chuẩn bị cho một “nền kinh tế chiến tranh”.
Theo tài liệu dài 64 trang dự kiến được chính phủ trình bày vào tuần tới, các nhà hoạch định chính sách Pháp dự định tập trung vào việc mở rộng kho vũ khí hơn là lực lượng vũ trang, đồng thời rút ra bài học từ các cuộc xung đột ở Ukraine và Trung Đông, vốn đang làm cạn kiệt kho vũ khí của phương Tây.
Theo đó, Pháp sẽ tăng kho dự trữ các loại vũ khí tự hành như máy bay không người lái cảm tử lên 400%, bom dẫn đường AASM Hammer do Safran sản xuất tăng 240%, và tên lửa Aster và Mica tăng 30% vào năm 2030.
Các phi hành gia trên sứ mệnh Artemis đang chuẩn bị cho chuyến bay ngang qua Mặt trăng được mong đợi từ lâu vào ngày 5-4. “Tinh thần trên tàu rất cao”, chỉ huy Reid Wiseman nói với trung tâm điều khiển nhiệm vụ ở Houston, Mỹ.
Dự kiến vào đêm 5-4 rạng sáng 6-4, khi các phi hành gia sẽ đi vào “vùng ảnh hưởng của Mặt trăng”, khi đó lực hấp dẫn của Mặt trăng sẽ mạnh hơn lực hút của Trái đất.
Các phi hành gia sẽ nhìn thấy Mặt trăng từ một góc độc đáo hơn so với các sứ mệnh Apollo của những năm 1960 và 1970. Họ sẽ bay ở độ cao hơn 6.400km ở điểm tiếp cận gần nhất, điều này sẽ cho phép họ quan sát toàn bộ bề mặt tròn của Mặt trăng, bao gồm cả các khu vực gần cả hai cực.
Nếu mọi việc diễn ra suôn sẻ, các phi hành gia có thể lập kỷ lục bay xa Trái đất hơn bất kỳ người nào trước đây.
Ngày 4-4, các tỉnh trưởng của Chiang Mai, Lamphun và Phayao đã tuyên bố các khu vực cần hỗ trợ ứng phó thiên tai khẩn cấp, sau khi đánh giá mới cho thấy tình hình cháy rừng, khói mù và ô nhiễm PM2.5 trên các tỉnh phía bắc ngày càng trầm trọng.
Bộ Nội vụ Thái Lan cho biết mục đích của việc tuyên bố tình trạng khẩn cấp là tạo sự thống nhất hơn trong quản lý khủng hoảng và cho phép sử dụng quỹ ứng trước khẩn cấp để hỗ trợ thiên tai, cũng như các ngân sách liên quan khác.
Điều đó sẽ cho phép hành động nhanh hơn để khống chế thảm họa và cung cấp cứu trợ kịp thời cho những thiệt hại về người và tài sản.
Động thái mới nhất báo hiệu một phản ứng mạnh mẽ hơn ở cấp địa phương khi các tỉnh phía bắc của Thái Lan vẫn đang chịu áp lực nặng nề từ việc cháy rừng theo mùa, các điểm nóng cháy rừng và ô nhiễm bụi mịn nguy hiểm.
Tôi và chồng kết hôn đến nay đã tròn 10 năm. Ngay từ ngày đầu về chung một nhà, chồng đã rạch ròi chuyện tài chính. Chồng tôi sở hữu một căn nhà riêng do bố mẹ đẻ cho từ trước khi cưới.
Chính vì thế, anh thẳng thắn đưa ra quan điểm: "Anh đã lo phần nhà cửa ổn định, em có thu nhập tốt thì tự lo chi tiêu sinh hoạt, anh không đưa lương nữa".
Suốt những năm đầu, anh mặc nhiên coi việc gánh vác kinh tế gia đình là trách nhiệm của riêng tôi. Tôi vừa ấm ức, vừa bất mãn nhưng mỗi lần chạm đến chuyện tiền bạc là không khí gia đình lại căng thẳng.
Bởi vậy, tôi rất đồng cảm với chia sẻ của tác giả bài viết “Chồng tôi có "quỹ đen" 1 tỷ đồng, sống thoải mái như người độc thân”.
Nhìn chồng khư khư giữ túi tiền riêng, còn mình quay cuồng với đủ thứ hóa đơn, tôi hiểu rằng nếu cứ đòi hỏi một cách trực tiếp thì khó lòng giữ được hòa khí gia đình.
Khi chưa có con, tôi có thể không tính toán, nhưng khi đứa lớn rồi đứa nhỏ ra đời, tôi quyết định thay đổi chiến thuật. Tôi không đòi lương nữa mà chuyển sang dùng "chiêu" cao tay hơn.
Tôi bắt đầu từ việc chăm và nuôi dạy các con. Thay vì tự âm thầm chi trả như trước, tôi chủ động đăng ký cho con lớn tham gia các lớp năng khiếu, học tiếng Anh, con nhỏ dùng sữa nhập khẩu.
Cứ vài ba tháng, đến kỳ mua sữa hay cần nộp học phí cho con, tôi đều viện cớ chậm lương, có việc đột xuất để nhờ chồng mua sữa hoặc đóng hộ học phí. Anh vốn thương các con nên dù có không muốn, vẫn phải rút ví chi các khoản cho con cái.
Chưa dừng lại ở đó, tôi áp dụng triệt để chiêu "tích tiểu thành đại". Lâu lâu, tôi lại giả vờ bận, nhờ anh đi chợ, mua sắm đồ đạc lặt vặt trong nhà nhưng tuyệt nhiên không đưa tiền. Hôm thì gói bột giặt, hôm thì vài cân hoa quả... Những khoản tiền vài chục, vài trăm ngàn tưởng nhỏ nhưng lặp đi lặp lại có thể bào mòn chiếc ví của anh.
Thi thoảng, tôi viện cớ bận để tránh về quê, tránh chi các khoản hiếu hỷ bên họ hàng nhà nội. Khi về một mình, anh phải tự lo liệu mấy khoản đó.
Bị ép vào thế phải chi trả liên tục từ việc lớn đến việc nhỏ, số tiền lương anh giữ bấy lâu bắt đầu lung lay.
Có lẽ nhiều bà vợ mải lo xoay xở chi tiêu mà quên rằng, chúng ta còn một “vũ khí” bí mật nhưng lợi hại nữa đó là chính bản thân chúng ta. Lâu lâu, tôi chọn cách "cấm vận" chuyện chăn gối.
Mỗi lần anh có ý định gần gũi, tôi đều dùng lý do đi làm quá mệt mỏi, áp lực chi tiêu đè nặng khiến bản thân không còn chút hứng thú hay cảm xúc nào. Sự lạnh nhạt, hững hờ trong phòng ngủ kéo dài khiến anh vừa bứt rứt, vừa nhận ra cái giá phải trả khi để vợ một mình gánh vác kinh tế.
Dần dần, chồng tôi hiểu thế nào là áp lực tiền bạc mà tôi từng chịu đựng. Khi thấy vợ lạnh nhạt, anh tự khắc phải thay đổi thái độ, chủ động xuống nước và tự nguyện đóng góp tài chính cho gia đình mà không cần tôi phải nặng lời đòi hỏi.
Nếu chị em nào cũng đang rơi vào hoàn cảnh có chồng quá rạch ròi chuyện tiền nong, hãy thử áp dụng những chiêu "mưa dầm thấm lâu" này xem sao. Đừng đòi hỏi, hãy để chồng dần tham gia vào các hoạt động chi tiêu gia đình để anh ấy hiểu được sự vất vả của phụ nữ mà bớt tính toán thiệt hơn...
Tôi 31 tuổi, đã lập gia đình và có 2 con. Làm kinh doanh online, có duyên buôn bán nên tôi kiếm tiền ổn định, thu nhập nhỉnh hơn chồng. Chồng tôi làm việc văn phòng, cách sống an phận, nên trong nhà tôi luôn là người xông xáo, quyết định các khoản chi tiêu, đầu tư lớn.
Sau gần 10 năm tính góp, vừa rồi cuối cùng tôi cũng tự mua được chiếc ô tô đầu tiên cho mình. Tôi cứ nghĩ đó sẽ là niềm vui lớn của cả gia đình. Có ô tô, vợ chồng tôi tiện đưa đón con đi học, cuối tuần về nhà nội cũng đỡ vất vả hơn (nhà bố mẹ chồng cách chỗ tôi ở khoảng 40km).
Nhưng không ngờ, từ ngày có xe, tôi lại trở thành người “có lỗi” trong mắt nhà chồng, chỉ vì... mua trước chị chồng.
Trước đây, mối quan hệ giữa tôi và chị chồng khá bình thường, thậm chí có lúc rất thân. Chị hơn tôi 5 tuổi, sống cùng chồng con ở cùng tỉnh với tôi. Từ ngày tôi về làm dâu, chị hay gọi điện hỏi han, lâu lâu còn nhắn tin rủ tôi mua mỹ phẩm, quần áo. Mỗi lần tôi về nội, chị đều kéo tôi vào bếp nói chuyện, hỏi công việc làm ăn thế nào.
Nhưng càng tiếp xúc lâu, tôi càng nhận ra chị là người rất sĩ diện và thích hơn thua ngầm.
Ví dụ như mỗi lần trong họ có ai khen tôi trẻ, mặc đẹp hay kiếm tiền giỏi, chị sẽ lập tức kể chuyện mình ngày xưa được theo đuổi ra sao, chồng chị chiều thế nào hoặc cố chuyển chủ đề sang chuyện khác. Nếu tôi mua món gì mới, vài hôm sau chị cũng sẽ tìm cách mua thứ tương tự, thậm chí còn cố chọn loại đắt tiền hơn.
Có lần tôi đổi điện thoại, chị hỏi giá rất kỹ. Một tuần sau, chị đăng Facebook chiếc điện thoại mới kèm dòng trạng thái kiểu: “Phụ nữ phải biết tự thưởng cho bản thân”. Những chuyện như vậy lặp đi lặp lại nhiều đến mức tôi hiểu chị là kiểu người không thích ai nổi bật hơn mình, nhất là trong gia đình.
Thực ra trước khi tôi mua xe, chị chồng cũng đã nhiều lần nói bóng gió chuyện muốn mua ô tô. Mỗi dịp tụ họp, chị hay kể chuyện đi xe máy nắng mưa vất vả, rồi nói chồng đang cố gắng để “năm nay có xe cho bằng người ta”. Tôi chỉ nghe vậy chứ không nói gì, cũng không nghĩ sâu xa.
Đến khi tôi mua xe thật và chia sẻ hình ảnh đi nhận xe lên mạng xã hội, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Ngày tôi nhận xe, chị chồng không chúc mừng. Hôm tôi lái xe về nội, chị chỉ nhìn rồi buông đúng một câu: “Giờ người trẻ giỏi thật, mới đó mà đã hơn cả anh chị”. Nghe thì tưởng khen, nhưng giọng điệu rất khó tả.
Từ hôm ấy, chị chồng gần như đổi hẳn thái độ với tôi. Những tin nhắn hỏi han không còn nữa. Mỗi lần gặp mặt, chị hay nói những câu kiểu “người ta giỏi nên thích gì mua nấy”... Thậm chí có lần ăn cơm với cả nhà, chị nói nửa đùa nửa thật: “Đáng lẽ phải để người lớn mua trước chứ em như vậy làm chị áp lực lắm”.
Tôi cứng người, không biết đáp sao.
Điều khiến tôi buồn hơn cả là chồng tôi lại có phần đứng về phía gia đình. Anh bảo tôi đáng lẽ nên “tinh tế”, vì chị anh vốn sĩ diện, dễ chạnh lòng, lẽ ra tôi nên đợi thêm một thời gian cho "êm cửa êm nhà". Anh còn nói: “Mình mua trước làm chị ngại với bố mẹ, họ hàng”.
Tôi không hiểu nổi. Tôi tự kiếm tiền, tự mua sắm cho gia đình mình, không xin ai một đồng. Vậy mà cuối cùng lại phải sống trong cảm giác như mình làm điều sai trái.
Bây giờ mỗi lần tôi gọi video về nhà nội hay dịp cuối tuần tụ họp cả nhà, không khí đều rất nặng nề. Chị chồng lạnh nhạt thấy rõ, thi thoảng nói chuyện kiểu nặng nhẹ. Bố mẹ chồng không công khai hắt hủi tôi nhưng cũng ngầm đứng về phía chị chồng. Có hôm cả nhà đang vui vẻ, tôi vừa bước vào là im bặt, không khí gượng gạo.
Điều khiến tôi khó chịu nhất là cả gia đình đều cư xử theo kiểu không ai làm gì quá đáng để mình có thể phản ứng mạnh, nhưng đủ lạnh nhạt để tôi cảm thấy mình là người có lỗi. Cái kiểu chiến tranh lạnh đó khiến tôi rất mệt mỏi.
Tôi từng nghĩ phụ nữ chỉ cần sống tốt, chăm chỉ làm việc và không làm hại ai thì sẽ được tôn trọng. Nhưng hóa ra, việc bạn thành công trước người khác đôi khi cũng đủ để trở thành cái gai trong mắt họ.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi làm dâu trong gia đình có hai anh em trai. Chồng tôi là con thứ, còn anh cả lấy vợ trước chúng tôi gần 7 năm. Vợ chồng tôi làm việc ở thành phố, cuộc sống không giàu nhưng tạm ổn. Chúng tôi có 3 đứa con, đứa lớn học cấp hai, đứa nhỏ nhất mới học xong mẫu giáo.
Bố mẹ chồng tôi sống ở quê, chủ yếu quanh quẩn chăm vườn tược và trông nom nhà cửa. Ông bà có lương hưu. Vợ chồng anh cả và 2 cháu nhỏ ở chung với bố mẹ chồng. Anh chị làm kinh doanh, có đồng ra đồng nào nên kinh tế không quá chật vật.
Mối quan hệ giữa tôi và chị dâu không có mâu thuẫn lớn. Nhưng từ ngày về làm dâu, tôi luôn cảm nhận chị là người rất xông xáo, thích đứng ra sắp xếp mọi việc và đôi khi thích quyết định thay người khác.
Trong các buổi họp mặt gia đình, chị thường là người lên kế hoạch, phân công từng người làm gì. Từ chuyện cúng giỗ, cưới hỏi đến việc sửa nhà cho bố mẹ, chị đều muốn là người đưa ra ý kiến cuối cùng.
Mọi người thường bảo chị nhiệt tình. Tôi cũng công nhận điều đó. Nhưng đôi khi sự nhiệt tình ấy khiến người khác có cảm giác bị quản lý hơn là được quan tâm. Bởi vậy nên tôi và chồng vốn ít va chạm. Hai vợ chồng ở thành phố, có việc gì cần hỗ trợ bố mẹ thì gửi tiền hoặc về quê phụ giúp. Ngoài ra, chúng tôi ít tham gia vào những chuyện nội bộ trong nhà.
Thông thường vào dịp nghỉ hè, tôi thường dẫn các con về ông bà nội chơi vài ngày rồi về lại thành phố. Hè năm nay, 3 đứa nhỏ nhà tôi muốn về quê nội chơi 1 tháng để "xả hơi" sau cả năm học. Khi gọi điện hỏi ý kiến, bố mẹ chồng vui lắm. Bố chồng còn chủ động dọn lại căn phòng phía sau để các cháu ngủ. Ông bà hào hứng đến mức ngày nào cũng gọi video hỏi khi nào các cháu về.
Tôi thấy vậy cũng yên tâm. Thế nhưng chỉ một tuần sau khi gửi 3 con về quê, tôi gặp một tình huống rất khó chịu. Trong nhóm chat gia đình gồm bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả và vợ chồng tôi, chị dâu bất ngờ nhắn: "Cơm gạo thì ông bà, hai bác nuôi được. Nhưng hè nắng nóng, bật điều hòa suốt ngày cho các cháu cũng tốn điện. Cô chú hỗ trợ thêm 1 triệu đồng/tháng tiền điều hòa nhé".
Nhóm chat bỗng im lặng. Bố mẹ chồng không trả lời. Chồng tôi đọc xong cũng chỉ nhìn tôi rồi cười gượng. Một triệu đồng mỗi tháng thật ra không phải số tiền lớn với gia đình tôi. Trước khi gửi con về quê, tôi cũng biếu bố mẹ chồng vài triệu đồng để ông bà thêm tiền đi chợ.
Nếu chị dâu gọi riêng cho tôi, nói rằng hè này nhà đông người hơn, chi phí sinh hoạt tăng, tôi sẵn sàng gửi thêm tiền cho bố mẹ mà không cần ai nhắc.
Điều khiến tôi khó chịu là cách chị nói. Chị không hỏi ý kiến bố mẹ chồng. Chị cũng không trao đổi riêng với chúng tôi mà đứng ra thông báo ở nhóm chung như một người có quyền quyết định thay cả gia đình. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì chị nhắn tiếp: "Nhà đông trẻ con lắm. Điện nước tăng nhiều. Mọi người thông cảm".
Tối hôm ấy, anh cả gọi điện cho chồng tôi. Anh nói lòng vòng một hồi rồi bảo: "Thực ra vợ anh cũng có cái lý. Nhà đông người hơn thì chi phí tăng thật". Chồng tôi chỉ đáp: "Nếu bố mẹ cần thì chúng em gửi thêm. Nhưng chuyện đó để bố mẹ nói sẽ hợp lý hơn".
Tôi liền gọi cho mẹ chồng, bảo rằng bà yên tâm, tôi sẽ lo điện nước đầy đủ. Nhưng mẹ chồng lại cười xòa bảo rằng các con gửi cháu về là ông bà vui rồi, không cần tính toán chi li.
Sau câu chuyện chị dâu đòi tiền điều hòa tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều. Tôi chợt nhận ra đây không phải lần đầu tiên chị dâu cư xử như vậy. Rốt cuộc trong nhà bố mẹ chồng vẫn là người nắm mọi việc sinh hoạt, anh chị đóng tiền ăn hằng tháng chứ có phải nuôi ông bà đâu? Vì sao chị dâu lại thích "lãnh đạo", "làm chủ" gia đình?
Năm ngoái, khi sửa lại mái hiên nhà bố mẹ, chị cũng là người lập bảng chi phí rồi gửi cho cả nhà, phân bổ mỗi người đóng bao nhiêu tiền. Một lần khác, khi bố chồng nhập viện kiểm tra sức khỏe, chị tự quyết định ai trực ngày nào rồi thông báo cho mọi người thực hiện.
Mọi việc chị làm đều có vẻ đúng. Nhưng điều khiến người khác khó chịu là chị luôn đặt mình vào vị trí người điều phối, người quản lý, trong khi bố mẹ chồng vẫn còn khỏe mạnh và hoàn toàn có thể tự quyết định.
Tôi không biết mình đang quá nhạy cảm hay chị dâu thực sự đã đi quá giới hạn. Chị là người sống chung với bố mẹ chồng, kỳ nghỉ hè có các cháu về chị cũng thêm việc, vất vả hơn, chị muốn mọi thứ rõ ràng, sòng phẳng để không ai cảm thấy bị thiệt thòi cũng không phải điều vô lý.
Nhưng với tôi, điều khiến mình khó chịu chưa bao giờ là số tiền phải bỏ ra. Nếu bố mẹ cần, tôi sẵn sàng gửi nhiều hơn thế. Thứ khiến tôi chạnh lòng là thái độ của chị, cảm giác tình thân giữa ông bà và cháu chắt bị đem ra tính toán như một khoản chi phí cần quyết toán.
Trong câu chuyện này, chị dâu của tôi làm đúng hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!