Chiều 3.6, Bộ Công an cho biết, Công an tỉnh Bắc Ninh vừa ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam đối với Chu Ngọc Hân (50 tuổi, trú P.Vân Hà, Bắc Ninh), Lê Thị Hoan (48 tuổi, trú P.Nếnh, Bắc Ninh) và Thân Văn Trưởng (35 tuổi, trú xã Lạng Giang, Bắc Ninh) về tội vi phạm quy định về an toàn thực phẩm.
Trước đó, ngày 23.4, Công an tỉnh Bắc Ninh phối hợp với các cơ quan liên quan kiểm tra và phát hiện 3 cơ sở sản xuất của 3 bị can kể trên đang có hành vi sử dụng hóa chất 6-Benzylaminopurine (viết tắt là 6-BAP, tên thường gọi là “nước kẹo”) để sản xuất giá đỗ.
Tại thời điểm kiểm tra, lực lượng công an đã lập biên bản, tạm giữ hơn 6,39 tấn giá đỗ thành phẩm và giá đỗ đang trong quá trình sản xuất đựng bên trong 971 lu nhựa.
Theo cơ quan chức năng, 6-BAP là hóa chất nằm ngoài danh mục được phép sử dụng trong sản xuất, chế biến thực phẩm tại Việt Nam. Việc sử dụng hóa chất này có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe người tiêu dùng. 3 bị can thừa nhận đã dùng chất này để kích thích giá đỗ lớn nhanh, có hình thức bắt mắt, ít rễ và không bị hư hỏng.
Công an tỉnh Bắc Ninh xác định từ năm 2024 đến khi bị phát hiện, các bị can đã sản xuất và bán ra thị trường gần 1.000 tấn giá đỗ ngậm hóa chất.
Công an tỉnh Bắc Ninh khuyến cáo các tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh phải tuyệt đối tuân thủ pháp luật, không vì lợi nhuận mà sử dụng các loại chất, hóa chất, phụ gia bị cấm hoặc nằm ngoài danh mục cho phép để sản xuất thực phẩm.
Đối với người tiêu dùng, cần nâng cao ý thức tự bảo vệ sức khỏe, chủ động lựa chọn những thực phẩm có nguồn gốc, xuất xứ rõ ràng.
Khi phát hiện các cơ sở có dấu hiệu vi phạm, người dân cần kịp thời thông tin, tố giác đến công an gần nhất để kịp thời xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Đà Nẵng: Đột kích villa lúc sáng sớm, phát hiện nhóm nam nữ 'mở tiệc' ma túy

Ngày 15.5, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an thành phố Đà Nẵng cho biết vừa phối hợp Công an phường Hội An Đông triệt xóa một điểm tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy núp bóng cơ sở lưu trú, phát hiện nhiều con nghiện tụ tập “bay lắc” trong villa cho thuê.
Trước đó, lúc 6 giờ 10 ngày 14.5, lực lượng chức năng bất ngờ kiểm tra Villa T.A.R và phát hiện nhóm thanh niên cả nam nữ đang sử dụng trái phép chất ma túy tại các phòng của biệt thự.
Tại hiện trường, công an thu giữ nhiều loại ma túy như ketamine, “thuốc lắc”, “nước vui”, ma túy đá, 5 viên nén màu xám và nhiều dụng cụ liên quan việc sử dụng ma túy.
Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập được, cơ quan công an lập biên bản bắt người phạm tội quả tang về hành vi “tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy” đối với L.H.V (22 tuổi, ở phường Điện Bàn), P.H.H (30 tuổi), P.H.P (39 tuổi), N.Q.P (28 tuổi), N.V.H (31 tuổi), H.N.Q.K (24 tuổi, cùng ở phường Hội An), Đ.H.H (47 tuổi), N.Đ.C (16 tuổi, cùng ở phường Hội An Tây).
Theo cơ quan công an, đáng chú ý trong số các nghi phạm bị phát hiện có người chưa đủ 18 tuổi, cho thấy ma túy đang len lỏi vào bộ phận thanh thiếu niên, tiềm ẩn nhiều hệ lụy đối với an ninh trật tự và tương lai giới trẻ.
Hiện Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng đã ra quyết định tạm giữ hình sự các nghi phạm để tiếp tục điều tra, xử lý theo quy định pháp luật.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ông Trần Đoàn, nguyên cán bộ Đài Truyền hình Đắk Lắk, dẫn chúng tôi tìm gặp gia đình ông Y Gah H'Mók ở xã Liên Sơn Lắk, tỉnh Đắk Lắk. Ngôi nhà của ông Y Gah nằm bên bờ hồ Lắk, phía xa là cánh rừng, nơi những đàn voi từng đi về như đàn trâu của buôn làng thuở xa xưa.
"Muốn hiểu voi Tây nguyên phải nghe người sống cùng voi kể chuyện", ông Đoàn nói. Và câu chuyện tại nhà ông Y Gah mở ra không chỉ về nghề nuôi voi, mà còn là nỗi lo giữ lại phần hồn của nghề nuôi voi đang dần phai nhạt .
"Nhà tôi là đời thứ mười nuôi voi rồi", ông Y Gah H'Mók mở đầu bằng giọng chậm rãi.
Với người M'nông ở hồ Lắk, voi không chỉ là tài sản. Có voi đồng nghĩa với sự giàu có, uy tín và trách nhiệm với cộng đồng. Ngày xưa, muốn đổi một con voi nhỏ phải góp hàng chục con trâu, nhiều bộ chiêng quý, có khi cả buôn cùng chung sức mới đủ. "Mười nhà mới có một nhà có voi thôi", ông kể.
Ông Y Gah nói gia tộc lâu đời của mình không chỉ nuôi và thuần dưỡng voi mà còn tham gia các đội săn voi thuở trước tại Buôn Đôn.
"Tôi nghe cha kể lại lúc đó những người săn voi không chỉ cần gan dạ mà còn phải hiểu tập tính voi rừng. Họ tìm cách tách voi con khỏi đàn để mang về thuần dưỡng, vì con nhỏ dễ nuôi hơn", ông cho biết.
Thời ấy, quanh vùng này có thể bắt gặp đàn voi rừng xuất hiện thành hàng dài. Mỗi buôn thuần dưỡng rồi nuôi vài con voi là chuyện bình thường. Ban ngày voi vào rừng kiếm ăn, chiều lại lững thững quay về. Voi kéo gỗ dựng nhà dài, chở lúa, chở nông sản, tham gia góp sức trong lễ cưới, lễ tang, mừng nhà mới...
Người dân nhờ voi giúp việc rồi trả công bằng gạo, heo, bò, mang tính tượng trưng nhưng đầy nghĩa tình. "Người có voi không phải giàu để hưởng mà để làm việc cho buôn làng", ông Y Gah nói.
Điều khiến chúng tôi bất ngờ là cách người M'nông đối xử với voi. Khi voi chết, cả buôn làng tổ chức tang lễ như tiễn biệt một thành viên trong gia đình. Voi đực được chôn cùng khố, áo; voi cái có váy, có chiếu.
"Có khi làm lễ cho voi còn lớn hơn đám tang người", ông Y Gah kể. Với người M'nông, voi có linh hồn, biết vui buồn và hiểu tình cảm chủ dành cho nó.
Có con từng cứu chủ khỏi thú dữ, có con thấy chủ buồn thì dùng vòi nghịch nhẹ để làm vui. Nhưng nếu bị đối xử tệ, voi sẽ lì lợm, phá phách hoặc bỏ ăn đến chết. "Voi khôn lắm, biết ai thương nó thật", ông nhận xét.
Nhưng những ký ức ấy đang dần lùi xa. Ông Y Gah H'Mók dẫn chúng tôi ra mép hồ, nơi ngày xưa từng có đàn voi xuống uống nước, nay chỉ còn lau sậy và bãi đất trống.
"Cả vùng xung quanh hồ Lắk giờ còn 9 con voi thôi", giọng ông chùng xuống. Rừng ngày càng thu hẹp, nguồn thức ăn ít đi, nghề nuôi voi cũng dần mất người nối nghiệp.
Mỗi buổi sáng, ông Y Vinh Ê Ung, con trai ông Y Gah, vào rừng đón voi về phục vụ khách du lịch. Chúng tôi theo chân ông men theo con đường mòn vào rừng. Từ trong rừng, bóng con voi hiện ra. Nó bước đến bên ông Vinh như gặp người thân lâu ngày. Ông Y Vinh gần như không cần ra lệnh, chỉ khẽ chạm tay là voi hiểu ý. "Nuôi voi phải hiểu nó như hiểu người nhà", ông nói.
Việc thuần dưỡng voi không có trường lớp nào dạy, tất cả dựa vào kinh nghiệm truyền đời. Khi mới bắt về, voi rất hoang dã. Người nuôi phải kiên nhẫn dạy voi từng chút như tập nghe lệnh, tập đứng yên, tập quỳ.
"Có con mất cả năm mới chịu nghe lời", Y Vinh kể rồi cười khi nhắc chuyện con voi hiện giờ nó cảm nhận sắp được nài voi rửa chân là tự quỳ xuống.
Người nuôi voi cũng học ngược lại từ chính voi. Khi đau bụng hay bị thương, voi tự tìm cây thuốc trong rừng để ăn. Người nuôi quan sát rồi ghi nhớ thành kinh nghiệm chữa bệnh. "Nó biết cây nào chữa bệnh còn giỏi hơn người", ông Y Gah chia sẻ.
Nhưng sống với voi không phải lúc nào cũng yên bình. Đáng sợ nhất là mùa voi động dục. Khi ấy mắt voi đỏ lên, tính khí thay đổi hoàn toàn. Một con voi hiền lành có thể trở nên hung dữ chỉ trong vài giờ.
"Người lạ đến gần rất nguy hiểm", ông cảnh báo. Cách duy nhất là thả voi vào rừng vài ngày cho dịu lại, không ai dám ép buộc.
Ông Y Vinh cho biết cách làm du lịch theo kiểu cũ không còn như trước. Nếu có khách, tổng thời gian một con voi chở khách hiện nay chỉ còn 2 giờ trong một ngày. Buổi tối, voi được thả vào rừng nghỉ ngơi.
Ngoài du lịch, voi vẫn tham gia lễ cúng, lễ tang hay những dịp quan trọng của buôn làng. Trong những khoảnh khắc ấy, voi không phải "dịch vụ" mà là một phần của cộng đồng.
Thế nhưng, những người nuôi voi giờ đứng giữa nhiều lựa chọn khó khăn. Nhiều chủ voi cho biết họ không phản đối việc cải thiện sức khỏe và các phúc lợi khác dành cho voi, thông qua mô hình du lịch thân thiện không cho du khách cưỡi voi.
Nhưng họ lo ngại vai trò của người nuôi voi truyền thống sẽ dần mất đi nếu mọi quyết định hoàn toàn thuộc về các tổ chức bên ngoài khi tham gia mô hình này.
Họ muốn chủ voi phải được đặt ở ở vị trí trung tâm. Vì với họ, voi là một thành viên trong gia đình, gắn bó mật thiết với đời sống, văn hóa và nghề nuôi voi truyền đời. "Mình chăm sóc mà không được quyền quyết định thì khó lắm, vì voi không chỉ là tài sản mà còn là bản sắc văn hóa", ông Y Vinh trải lòng.
Trong khi đó, mô hình cưỡi voi truyền thống cũng ngày càng bấp bênh vì khách ít dần. Giữa một bên là tập quán cũ đang mai một và một bên là mô hình mới còn nhiều ràng buộc, những người nuôi voi vẫn loay hoay tìm đường dung hòa.
Chiều xuống trên hồ Lắk, ông Vinh lại lặng lẽ dắt voi vào rừng. Bóng người và voi khuất dần giữa màu xanh thẫm của đại ngàn. "Nuôi voi không phải để làm giàu, là để giữ cái nghề của tổ tiên và bản sắc văn hóa của dân tộc mình", ông nói trước khi quay lưng bước tiếp.
Giữa nhịp sống hiện đại, câu nói ấy nghe thật chậm. Nhưng có lẽ chính sự chậm rãi ấy đang giữ lại phần hồn cuối cùng của vùng đất từng vang tiếng chân voi.
Bởi điều đáng lo nhất không phải chỉ là voi ít đi, mà là một ngày nào đó sẽ không còn ai biết cách nói chuyện với voi, đọc được ánh mắt của nó hay dắt nó trở về rừng khi chiều xuống. Khi ấy, mất đi không chỉ là một loài vật, mà là cả một nền văn hóa của đại ngàn Tây nguyên.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Nguyễn Thị Quỳnh Dung: 'Em bé' có 7 bức ảnh chụp cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh

Trên Facebook cá nhân, bà Nguyễn Thị Quỳnh Dung chia sẻ: "Hôm nay đến thăm mẹ, nhân thể mượn mẹ album để chụp lại bức ảnh này. Mình được sinh ở Tân Trào - Chiến khu Việt Bắc ngày 25 tháng 9 năm 1948. Đây là tấm ảnh khi mình mới được mấy tháng tuổi, Bác Hồ bế mình nhân dịp bố mẹ mình sang dự sinh nhật cụ Tôn Đức Thắng. Mẹ mình nói Chính phủ tổ chức sinh nhật cho cụ Tôn Đức Thắng nhưng không đúng ngày (vì phụ thuộc vào công việc) vì vậy chỉ biết là vào dịp sinh nhật cụ Tôn Đức Thắng mà thôi. Thấy bác có cái bút máy Parker cài ở cổ áo, mình lấy chơi luôn. Mẹ mình giữ giỏi thật (phục mẹ vô cùng) cám ơn mẹ rất nhiều".
Vậy là tấm ảnh sau gần 70 năm gìn giữ được bà Quỳnh Dung sao chép thêm để giữ bên mình. Hơn 70 năm sau, cho tôi xem những tấm ảnh trong album cá nhân với 4 lần được chụp (từ năm 1949 - 1955) và giữ được 7 tấm ảnh có mặt bên Bác Hồ, bà Quỳnh Dung chỉ tiếc rằng hồi đó quá nhỏ nên vẫn chưa có ý thức được những sự kiện diễn ra.
Ngoài tấm ảnh được Bác Hồ bế trên tay khi mới được một tuổi, bà Quỳnh Dung còn chia sẻ thêm tấm ảnh cha bà, cụ Nguyễn Anh Tuấn (1919 - 1974) chụp cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh ở Chiến khu Việt Bắc.
Khi đó, cụ Tuấn là Trưởng ban An toàn khu (ATK) có nhiệm vụ bảo vệ Trung ương Đảng và Chính phủ. Sau này, cụ chuyển sang làm Phó hiệu trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Trường đại học Tổng hợp Hà Nội (nay là Đại học Quốc gia Hà Nội).
Cụ Nguyễn Anh Tuấn mất năm 1974, khi 2 miền đất nước còn chia cắt. Bố mất sớm là thiệt thòi lớn, nhưng với gia đình, cụ luôn là niềm tự hào của vợ và các con.
Khi cụ Nguyễn Anh Tuấn qua đời, cụ bà Đỗ Thị Phương mới 47 tuổi, đã thay chồng nuôi con, chăm sóc mẹ chồng chu toàn. Có một sự trùng lặp hiếm có được bà Quỳnh Dung ghi lại: Ngày cưới của cha mẹ là ngày 10.10.1947. Bảy năm sau, đó cũng là ngày lịch sử bộ đội ta về tiếp quản và giải phóng thủ đô Hà Nội (ngày 10.10.1954).
Điều tiếc nuối của gia đình, theo bà Quỳnh Dung kể, đó là có một dịp Báo Tiền phong có cử cán bộ đến gặp ông Nguyễn Anh Tuấn để ghi chép những kỷ niệm về Chủ tịch Hồ Chí Minh trên chiến khu. Vợ con ông chỉ biết vậy chứ cũng không hỏi tên, địa chỉ của người chép chuyện để xin tài liệu. Vì vậy, gia đình không biết được cha mình đã kể những kỷ niệm gì để lưu giữ lại…
Thú vị hơn cả là với mỗi bức ảnh có mình được chụp cùng Bác Hồ, bà Nguyễn Thị Quỳnh Dung đều ghi lại những bạn cùng xuất hiện trong ảnh. Tôi và nhiều người khác đều rất quan tâm đến những em thiếu nhi có mặt bên Bác Hồ trong những bức ảnh tư liệu này.
Bà Quỳnh Dung ghi chú thích cho tấm ảnh các cháu thiếu nhi theo cha mẹ đến mừng sinh nhật Bác Hồ ngày 19.5.1953:
Bé nhất là Nguyễn Minh Phương (con ông Nguyễn Trọng Vĩnh - thiếu tướng quân đội, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc; Nguyễn Quỳnh Dung - nhân vật trong bài viết; Nguyễn Sĩ Hưng (con trai trung tướng Đồng Sĩ Nguyên - Tư lệnh đường 559 Trường Sơn huyền thoại); tiến sĩ Nguyễn Sĩ Hưng trước khi nghỉ hưu là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng công ty Hàng không dân dụng Việt Nam; Vũ Chính Nghị (con trai thiếu tướng Vũ Văn Cẩn - Bộ trưởng Bộ Y tế); đại tá phi công Vũ Chính Nghị về sau là Chủ nhiệm Khoa Dẫn đường, Quân chủng Phòng không - Không quân; đại tá Trần Toàn Trắng (con trai trung tướng Trần Độ, Phó chủ tịch Quốc hội); Phạm Ngọc Nguyên (con trai thượng tướng Phạm Ngọc Mậu, Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam); thiếu tướng Phạm Ngọc Nguyên từng là Phó tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân…
"Chúng tôi hiện nay đã ngoài bảy mươi tuổi, có người gần tám mươi, nhưng đều khỏe mạnh và sống tốt với đúng nghĩa của nó", bà Nguyễn Thị Quỳnh Dung tự hào.
Có một điều bà Quỳnh Dung mong muốn là những tư liệu trong các gia đình cần được chia sẻ, lan tỏa trong cộng đồng; mặt khác, để bảo quản được lâu dài những tư liệu lịch sử này, nên gửi gắm vào các cơ quan lưu trữ Trung ương có chuyên môn như Bảo tàng Hồ Chí Minh, Bảo tàng Lịch sử quốc gia…
Cá nhân bà Quỳnh Dung đã gửi gắm nhiều hiện vật, bức ảnh gốc đến Bảo tàng Hồ Chí Minh. Bà cũng vận động bạn bè mình và gia đình bạn bè “chọn mặt gửi vàng” đưa tư liệu đến những địa chỉ tin cậy đó.
Tin Gốc: Thanh Niên

