Theo danh sách màu áo do FIFA công bố, Anh – đội được chỉ định là chủ nhà trên lý thuyết – sẽ ra sân với áo trắng truyền thống, quần xanh đậm và thủ môn mặc đồ vàng. Trong khi đó, Argentina sử dụng áo xanh đậm, quần đen và tất đen, còn thủ môn Emiliano Martinez mặc trang phục xanh lá pha xanh dương.
Nhà báo Gaston Edul, nguồn tin uy tín bậc nhất về đội tuyển Argentina, cho biết AFA chủ động đề nghị FIFA cho đội mặc áo sân khách và đã được chấp nhận. Đây mới là lần thứ hai Argentina dùng bộ trang phục này tại World Cup 2026, sau trận thắng Jordan 3-1 ở vòng bảng.
Thông tin trên khiến nhiều người thắc mắc, bởi theo quy định thông thường, Argentina dường như vẫn phải mặc áo sân khách ngay cả khi không gửi đề nghị.
Lý do là Anh được FIFA xếp là đội chủ nhà của trận bán kết, dù trận đấu diễn ra trên sân trung lập Atlanta. Theo quy định, đội chủ nhà được quyền ưu tiên chọn màu áo. Bộ trang phục truyền thống của Anh là áo trắng, còn Argentina cũng có áo sân nhà với hai màu trắng – xanh da trời.
FIFA thường tránh để hai đội mặc các màu sáng tương đồng nhằm hạn chế nhầm lẫn cho cầu thủ, trọng tài, khán giả và khán giả truyền hình. Vì vậy, phương án hợp lý nhất là Argentina chuyển sang áo xanh sân khách. Nhiều khả năng đề nghị của AFA chỉ mang tính thủ tục hoặc nhằm xác nhận chính thức với FIFA rằng đội muốn sử dụng đúng bộ trang phục sân khách.
Dù vậy, áo xanh vẫn mang ý nghĩa đặc biệt với người Argentina, đặc biệt là khi gặp Anh. Đây là màu áo Diego Maradona mặc trong trận tứ kết World Cup 1986 tại Mexico, khi ông ghi hai bàn thắng nổi tiếng nhất sự nghiệp vào lưới Anh. Bàn đầu tiên là “Bàn tay của Chúa”, còn bàn thứ hai là màn độc diễn vượt qua hàng loạt cầu thủ đối phương trước khi đánh bại thủ môn Peter Shilton. Argentina thắng Anh 2-1, sau đó vô địch thế giới.
Trận đấu năm 1986 còn nổi tiếng bởi câu chuyện phía sau chiếc áo xanh. Bộ áo được ban huấn luyện mua vài giờ trước trận, vì muốn đổi màu trang phục. Huy hiệu và số áo được thêu thủ công lên những chiếc áo mới, tạo nên trang phục biểu tượng trong lịch sử World Cup.
Lần thứ hai áo xanh mang lại niềm vui cho Argentina trước Anh là vòng 1/8 World Cup 1998 tại Pháp. Hai đội hòa 2-2 sau 120 phút, trước khi Argentina thắng 4-3 ở loạt luân lưu. Trận đấu được nhớ đến với chiếc thẻ đỏ của David Beckham sau pha va chạm với Diego Simeone.
Đây sẽ là lần đầu Argentina gặp Anh ở bán kết World Cup. Trước đó, hai đội chạm trán năm lần ở giải. Anh thắng ba trận vào các năm 1962, 1966 và 2002, còn Argentina thắng hai lần, đều trong những trận đấu họ mặc áo xanh sân khách, các năm 1986 và 1998.
Argentina đang hướng tới mục tiêu bảo vệ chức vô địch, điều chưa đội tuyển nào làm được kể từ Brazil năm 1962. Trong khi đó, Anh hy vọng chấm dứt 60 năm chờ đợi kể từ lần đăng quang trên sân nhà năm 1966.
Bán kết giữa Anh và Argentina diễn ra lúc 2h thứ Năm 16/7, giờ Hà Nội. Đội thắng sẽ gặp Pháp hoặc Tây Ban Nha trong trận chung kết World Cup 2026.
World Cup thường được kể bằng câu chuyện của những ông lớn. Đó là đội tuyển Argentina của Lionel Messi, đội tuyển Pháp của Kylian Mbappe, đội tuyển Bồ Đào Nha của Ronaldo hay đội tuyển Anh, đội tuyển Tây Ban Nha, đội tuyển Brazil với lịch sử hào hùng và lực lượng ngôi sao trải dài trên mọi tuyến.
Nhưng ở World Cup 2026, một lớp nhân vật khác đang dần bước ra giữa sân khấu.
Đó là Cabo Verde - đội bóng lần đầu tiên góp mặt tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh nhưng vẫn bất bại sau 2 lượt trận trước đội tuyển Tây Ban Nha và đội tuyển Uruguay. Đó là Morocco tiếp tục cho thấy thành tích lịch sử tại World Cup 2022 không phải là khoảnh khắc bùng nổ nhất thời. Và đó là Na Uy, đội tuyển trở lại World Cup sau 28 năm nhưng đang khiến cả bảng đấu phải nhìn họ bằng ánh mắt khác.
Có thể họ chưa phải ứng viên vô địch. Nhưng họ đang khiến World Cup 2026 trở nên hấp dẫn theo cách riêng.
Trong quá khứ, nhiều đội bóng bị đánh giá thấp thường bước vào giải đấu với mục tiêu hạn chế bàn thua, cố gắng giành một kết quả tích cực và chờ đợi điều kỳ diệu xảy ra. Nhưng World Cup 2026 cho thấy một hình ảnh khác. Các đội bóng nhỏ tổ chức tốt hơn, kỷ luật hơn và quan trọng nhất là họ tin rằng mình có thể cạnh tranh sòng phẳng.
Cabo Verde là ví dụ rõ nhất. Lần đầu tiên tham dự World Cup nhưng đại diện châu Phi không hề tỏ ra e ngại trước những đối thủ giàu truyền thống hơn rất nhiều. Trận hòa trước đội tuyển Tây Ban Nha và trận hòa trước đội tuyển Uruguay không đến từ may mắn. Đó là thành quả của một tập thể chơi có tổ chức, biết cách chịu áp lực và tận dụng tối đa những thời điểm thuận lợi trong trận đấu.
Quan trọng hơn, Cabo Verde vẫn đang nắm quyền tự quyết trong cuộc đua giành vé vào vòng knock-out. Chỉ riêng điều đó cũng đủ biến họ trở thành một trong những câu chuyện đáng chú ý nhất của vòng bảng năm nay.
Morocco cũng đang tiếp tục hành trình mà họ bắt đầu từ World Cup 2022. Sau khi trở thành đội tuyển châu Phi đầu tiên vào bán kết World Cup cách đây 4 năm, nhiều người từng cho rằng đó là thành công mang tính thời điểm. Tuy nhiên, những gì Morocco thể hiện tại World Cup 2026 cho thấy nền bóng đá này đã bước sang một giai đoạn phát triển khác. Họ không còn là hiện tượng mà đang dần trở thành một đội tuyển có khả năng cạnh tranh ổn định ở sân chơi lớn.
Trong khi đó, Na Uy mang đến một câu chuyện khác. Sự trở lại sau 28 năm vắng bóng vốn đã đủ đặc biệt. Nhưng điều khiến họ được chú ý hơn là cách họ thi đấu. Erling Haaland vẫn là ngôi sao lớn nhất, nhưng Na Uy không còn tạo cảm giác phụ thuộc hoàn toàn vào tiền đạo này. Họ chơi với sự tự tin, tốc độ và tham vọng của một tập thể thực sự muốn tiến xa.
Tất nhiên, còn quá sớm để khẳng định cán cân quyền lực của bóng đá thế giới đã thay đổi. Các đội tuyển lớn vẫn sở hữu chiều sâu đội hình vượt trội, hệ thống đào tạo hàng đầu và kinh nghiệm ở những trận đấu mang tính quyết định. Khi World Cup bước vào vòng knock-out, bản lĩnh của các ông lớn vẫn là yếu tố rất khó thay thế.
Tuy nhiên, World Cup 2026 đang cho thấy một thực tế đáng chú ý: khoảng cách giữa nhóm đầu và phần còn lại có lẽ không còn lớn như trước.
Thể thức 48 đội từng bị chỉ trích vì nguy cơ làm giải đấu trở nên loãng hơn. Nhưng ít nhất đến lúc này, chính sự mở rộng ấy lại mang đến thêm cơ hội cho nhiều nền bóng đá mới xuất hiện và chứng minh năng lực của mình. Thay vì chỉ có những cái tên quen thuộc, World Cup đang được làm giàu bởi những câu chuyện mới, những nhân vật mới và những bất ngờ mới.
Đó cũng là lý do vòng bảng năm nay trở nên khó đoán hơn. Các ông lớn vẫn chiến thắng, nhưng không còn dễ dàng áp đặt thế trận như trước. Những đội bóng nhỏ giờ đây có thể khiến bất kỳ đối thủ nào gặp khó khăn nếu thiếu tập trung hoặc đánh giá thấp họ.
World Cup vẫn cần Messi, Ronaldo, Mbappe hay Haaland để tạo nên sức hút toàn cầu. Nhưng vẻ đẹp lớn nhất của giải đấu luôn nằm ở chỗ sân khấu không chỉ thuộc về các siêu sao.
Cách đây 4 tháng, khi U.23 VN khép lại hành trình U.23 châu Á 2026 với tấm HCĐ lịch sử, cũng là lúc Đình Bắc trở về với thực tế khắc nghiệt. Chân sút sinh năm 2004 đoạt ngôi vua phá lưới U.23 châu Á nhưng liên tiếp "tịt ngòi" ở giải quốc nội. Và thêm một "trớ trêu" nữa là có trận quốc tế, Đình Bắc ghi bàn cho CLB Công an Hà Nội (CAHN), thì pha lập công sau đó bị xóa bỏ vì AFC xử thua đội bóng (do mắc lỗi kỹ thuật). Hay có những tình huống tại V-League, mũi nhọn của CLB CAHN đưa bóng vào lưới thì bị trọng tài hoặc VAR từ chối vì việt vị, đồng đội phạm lỗi.
Thế nhưng CLB CAHN không sốt ruột. Với HLV Polking, người đã mài giũa Đình Bắc từ khi còn là "ngọc thô" chuyển đến từ Quảng Nam đến lúc học trò vươn tầm U.23 châu Á, ông hiểu rõ với một cầu thủ hội tụ đủ "tam lực" (thể lực, trí lực, nghị lực), việc tỏa sáng chỉ là vấn đề thời gian.
Điều HLV Polking chờ đợi đã đến, khi Đình Bắc trở thành chân sút bùng nổ nhất V-League trong 2 tháng qua. "Cơn khát" bàn thắng được giải tỏa bằng cú đúp vào lưới CLB Đà Nẵng (vòng 17), rồi nối tiếp bằng chuỗi lập công cực kỳ ấn tượng. Đình Bắc lập hat-trick giúp CLB CAHN thắng SLNA 4-2, ghi bàn vào lưới CLB Công an TP.HCM, PVF-CAND và Hải Phòng. 6 trận, 8 bàn thắng, đá sân nhà hay sân khách, gặp đội mạnh hay yếu, gặp hậu vệ vạm vỡ hay kinh nghiệm, Đình Bắc đều ghi bàn.
Niềm tin của HLV Polking dành cho Đình Bắc lớn đến mức, ở trận gặp Hải Phòng (vòng 21), ông cất cả Leo Artur, Rogerio Alves lẫn Alan Sebastiao trên ghế dự bị, để dành "đất" cho tiền đạo 22 tuổi thể hiện bản thân. Đình Bắc đã đáp lại bằng pha phối hợp đập nhả đẹp mắt với Quang Hải, rồi băng xuống hạ gục tuyển thủ quốc gia Đình Triệu bằng cú ra chân nhẹ nhàng.
Cú sút tung lưới đội Hải Phòng cũng tiêu biểu cho sự chuyển biến trong phong cách chơi bóng của Đình Bắc. Khi mới gia nhập CLB CAHN (đầu mùa 2024 - 2025), Đình Bắc theo đuổi phong cách rê dắt tạo đột biến, quấy phá đối thủ ở cánh trái. Tiền đạo xứ Nghệ muốn dùng tốc độ, kỹ thuật để tạo khác biệt. Nhưng CLB CAHN là "dải ngân hà" với một loạt hảo thủ như Leo Artur, Alan Sebastiao, Văn Đức, Quang Hải, cùng triết lý tập thể trên hết. Đội chơi luân chuyển bóng ngắn, phối hợp nhanh và xử lý tối giản nên Đình Bắc phải tiết chế cái tôi và kìm lại ham muốn thể hiện.
Đình Bắc từng chật vật với 1 bàn sau 15 trận V-League. Thế nhưng với cầu thủ đã sẵn có nghị lực vươn lên sau những biến cố ập đến đầu sự nghiệp, cộng với tố chất tấn công toàn năng hiếm có mà bóng đá VN từng sản sinh, gian nan chỉ như bậc thang phải bước qua để bước đến hàng ngũ ngôi sao. Đình Bắc của hôm nay đã chơi bóng đơn giản hơn. Anh chạy chỗ tìm khoảng trống, chuyền nhanh, sút gọn, không động tác thừa. Đình Bắc không còn là ngôi sao sáng nhất tập thể, mà thành nốt nhạc hòa quyện trong bản giao hưởng tập thể. Bước ngoặt của Đình Bắc chính là vinh quang có được cùng U.22 VN và U.23 VN. Đã bước qua chông gai, Đình Bắc hiểu được phải làm gì để giữ được thành công. Cái cách anh trả lời phỏng vấn báo chí gần đây, cũng khiến khán giả rất hài lòng. Vừa đủ độ khiêm tốn nhưng vẫn toát lên sự kiêu hãnh của một chàng trai trẻ, vừa không bao giờ phủ nhận sự tỏa sáng của chính mình nhưng cũng biết "hòa" bản thân vào dòng chảy chung của tập thể. Không tách biệt, không ích kỷ, không coi mình là số 1!
Với 8 bàn, Đình Bắc đang cạnh tranh quyết liệt với Hoàng Hên (9 bàn) cho danh hiệu vua phá lưới nội. Nếu giữ tốc độ "xé lưới", Đình Bắc có thể khép lại mùa giải với 12-14 bàn khi trước mắt vẫn còn 5 trận, qua đó đoạt ngôi vua phá lưới nội và đứng trong nhóm ghi bàn nhiều nhất giải.
Trong số các cầu thủ đội tuyển Argentina trở về nước gần đây có cả 2 ngôi sao chủ chốt là tiền đạo Julian Alvarez và tiền vệ Enzo Fernandez. Nhưng họ đều khẳng định, vẫn đang rất hồi hộp như những người khác, chờ ngày HLV Scaloni công bố danh sách chính thức dự World Cup 2026.
Trong số các đội ứng cử viên vô địch World Cup 2026, chỉ còn đội tuyển Argentina vẫn chưa công bố danh sách chính thức.
Bên cạnh, Alvarez và Enzo Fernandez, số cầu thủ trở về Argentina chờ HLV Scaloni công bố danh sách còn có Nico Paz, Giuliano Simeone, Thiago Almada, Nicolas Gonzalez, Nahuel Molina, Exequiel Palacios và Gio Lo Celso. Những cầu thủ này đều đã có mặt tại trại huấn luyện mang tên danh thủ Messi, họ tập luyện riêng lẻ với các thói quen khác nhau, nhà báo Hernan Claus của Diario Ole cho biết ngày 28.5.
Một cầu thủ khác là Matias Soule của CLB AS Roma, nằm trong danh sách sơ bộ 55 cầu thủ của đội tuyển Argentina, cũng về nước với hy vọng sẽ có tên trong danh sách 26 cầu thủ chính thức, hoặc danh sách dự phòng.
"Tôi đang chờ công bố danh sách đội hình chính thức, tôi vẫn chưa biết gì cả. Tôi biết điều đó là khó khăn, nhưng luôn có hy vọng. Và nếu không, tôi sẽ ở lại Argentina và tận hưởng thời gian bên gia đình. Có rất nhiều cầu thủ và sự cạnh tranh rất lớn.
Nhưng tôi vẫn hy vọng. Và nếu điều đó không xảy ra, thì tôi sẽ tiếp tục nỗ lực để đạt được điều đó trong tương lai. Hy vọng là tôi sẽ có mặt ở World Cup 2026. Được ở đó sẽ là một giấc mơ đối với tôi. Nhưng nếu không, tôi vẫn sẽ ủng hộ đội tuyển như mọi khi, bởi vì tất nhiên tôi luôn muốn điều tốt nhất cho họ", Matias Soule bày tỏ với kênh TyC Sports.
Trong phát biểu mới nhất, HLV Scaloni khẳng định, ông không vội vã công bố danh sách đội tuyển Argentina dự World Cup 2026, vì một vài lý do, trong đó có việc đang lo ngại về tình trạng các cầu thủ chấn thương vẫn chưa hồi phục.
"Chúng tôi sẽ chờ đến phút cuối cùng để công bố danh sách đội hình; như mọi khi, điều này sẽ gây đau lòng cho một số người và vui mừng cho những người khác", HLV Scaloni chia sẻ. Ông cho rằng, mình còn thời hạn đến ngày 31.5, nên sẽ không vội vã.
"Chỉ là chúng tôi vẫn còn một vài nghi ngờ, một số vấn đề nhỏ với một vài cầu thủ mà chúng tôi sẽ giải quyết trong những ngày tới", HLV Scaloni nhấn mạnh.
Nhà cầm quân 48 tuổi này cũng giải thích, và nhằm giải tỏa sự lo lắng của người hâm mộ Argentina hiện nay: "Đó không phải là vấn đề quá nghiêm trọng. Vấn đề là những cầu thủ bị chấn thương sau khi kết thúc mùa giải họ sẽ đến Mỹ mà chưa được tập luyện; họ sẽ không có buổi tập đầu tiên nào cho đến ngày 1.6. Vì vậy, chúng tôi cần kiểm tra mọi thứ".
HLV Scaloni cũng lưu ý các trường hợp của các cầu thủ Nahuel Molina, Gonzalo Montiel và Cristian Romero, bên cạnh là tiền vệ Nico Paz và thủ môn Emiliano Martinez. Những cầu thủ này vẫn đang quá trình hồi phục chấn thương, và dự kiến đều kịp dự World Cup 2026 (đội tuyển Argentina thi đấu trận đầu tiên vòng bảng gặp Algeria ngày 17.6, giờ Việt Nam).
Liên quan đến Messi, HLV Scaloni xác nhận ông thường xuyên nói chuyện với danh thủ 38 tuổi, nhưng chỉ là trao đổi những vấn đề lớn của đội tuyển.
Về việc Messi đang chấn thương, HLV Scaloni cho rằng, các bác sĩ và chuyên gia thể lực, mới là những người nói chuyện với Messi mỗi ngày. "Các bác sĩ và chuyên gia thể lực cũng mới trao đổi với Messi gần đây, họ cũng trao đổi với De Paul. Tôi tin là mọi thứ ổn thỏa", HLV Scaloni khẳng định.