Chị Hiền tư vấn bình quân mỗi tháng khoảng 10 người cao tuổi đến tìm việc tại Trung tâm Dịch vụ Việc làm Hà Nội. Những năm gần đây, số lượng ngày càng tăng khi xu hướng đi làm sau tuổi nghỉ hưu phổ biến hơn.
Các ông, các bà vốn cẩn trọng, ít gọi điện hoặc không quen tìm việc qua mạng nên thường trực tiếp đến nghe tư vấn, hỏi han cặn kẽ. Mỗi người đi làm sau tuổi nghỉ hưu với lý do khác nhau, có người cần thu nhập, nhưng cũng có người thèm trở lại môi trường giao tiếp, không muốn rảnh rỗi chân tay, ở nhà không ai nói chuyện.
Ca tư vấn gần nhất vào tuần trước, chị Hiền gặp giảng viên hơn 60 tuổi từng dạy ngoại ngữ trong trường đại học. Không chịu áp lực kinh tế, ông chỉ muốn làm cộng tác viên để được dùng tiếng Anh, sợ nghỉ hưu quá lâu khiến trí nhớ mai một.
Song ngồi trước mặt chị Hiền phần lớn là nữ trên dưới 60 tuổi. Những người dù đã cầm trong tay sổ hưu nhưng đôi lúc vẫn phải gánh trách nhiệm gia đình, con cái. Họ thường đến tìm công việc chân tay như dọn dẹp, giúp việc theo giờ, xong việc là về để còn cơm nước cho chồng con, cuối tuần nghỉ để chơi với cháu.
17 năm kinh nghiệm, nữ tư vấn viên tự tin về kỹ năng đánh giá hồ sơ của người đi tìm việc. Ngoài kinh nghiệm và chuyên môn, chị thường ưu tiên giới thiệu nơi làm gần nhà, cường độ phù hợp sức khỏe và mong muốn của từng người. Các cuộc tư vấn cho người cao tuổi vì thế thường dài hơn so với nhóm lao động khác.
“Nhiều bác có hàng chục năm kinh nghiệm nhưng đôi lúc vẫn tự ti nghĩ mình tụt hậu sau vài năm nghỉ hưu”, chị kể, vừa nghe vừa cập nhật lại thông tin thị trường lao động để họ nắm trước khi quay lại làm việc.
Không ít lần, bàn tư vấn thành nơi chị Hiền lắng nghe người đối diện bộc bạch về chuyện nhà đến những định kiến của gia đình, con cái khi họ đi làm sau tuổi nghỉ hưu. Mối liên hệ giữa chị và nhiều người vẫn duy trì sau khi họ đã tìm được việc làm, thông qua những tin nhắn hỏi thăm hoặc nhờ tư vấn thêm khi có ý định tìm việc mới.
“Những năm tới, số người cao tuổi đi tìm việc có thể nhiều hơn khi già hóa dân số tăng nhanh”, nữ tư vấn viên nhận định. Song cơ hội của họ hiện phần lớn vẫn tập trung ở công việc giản đơn hoặc theo giờ.
Trong phiên giao dịch việc làm đầu tiên cho người cao tuổi hồi cuối tháng 6, Trung tâm Dịch vụ Việc làm Hà Nội thống kê có khoảng 250 chỉ tiêu tuyển dụng, phần lớn là nhân viên an ninh, bảo vệ, tư vấn và chăm sóc khách hàng, bếp, phụ bếp, nhân viên tạp vụ, vệ sinh, sản xuất đồ thủ công, giúp việc theo giờ và một số công việc bán thời gian khác. 67% chỉ tiêu là lao động phổ thông, trình độ trung cấp – công nhân kỹ thuật chỉ 12% và 21% còn lại là nhóm cao đẳng – đại học.
Mức thu nhập dưới 7 triệu đồng mỗi tháng chiếm tỷ lệ lớn nhất, khoảng 40% tập trung vào các công việc giản đơn. Mức 7-10 triệu đồng chiếm 30% tổng chỉ tiêu tuyển dụng, dành cho vị trí bán hàng, bảo vệ, nhân viên bếp. Nhân viên an ninh, tư vấn có kinh nghiệm thu nhập bình quân 10-15 triệu, chiếm 15%. Mức 15 triệu đồng trở lên chiếm 5%, tập trung ở một số vị trí yêu cầu chuyên môn, nhiều năm kinh nghiệm. Đơn vị này đang xây dựng chuyên trang việc làm dành cho người cao tuổi tích hợp trên Cổng thông tin việc làm thành phố.
Ông Nguyễn Viết Quân, phụ trách tuyển dụng Công ty Anh Minh Group, cho biết nhu cầu tuyển dụng lao động lớn tuổi vẫn hiện hữu. Khoảng 10% vị trí tuyển của doanh nghiệp này dành cho lao động độ tuổi 55-65, song chủ yếu là bảo vệ, tạp vụ hoặc phụ bếp nếu vẫn còn đủ sức khỏe. Thu nhập dao động 7-8 triệu đồng, kèm phụ cấp, thưởng tùy thuộc tình hình kinh doanh. Những vị trí này thường tuyển được thông qua giới thiệu nội bộ, rất ít qua mạng hoặc các kênh khác.
Hồng Nhung, nhân viên tư vấn công ty dịch vụ chuyên giúp việc theo giờ vừa tư vấn vừa livestream giới thiệu về những ưu điểm của công việc để thu hút ứng viên. “Điều kiện đi làm rất đơn giản, các chị các cô chỉ cần tự túc phương tiện và thành thạo điện thoại thông minh”, cô cho biết thêm trước khi đi làm sẽ có một ngày đào tạo cơ bản và kiểm tra kỹ năng.
Doanh nghiệp nhận ứng viên độ tuổi 18-55 cho vị trí dọn nhà theo giờ. Người trên dưới 60 tuổi sẽ phù hợp với dọn dẹp trung tâm tiếng Anh – công việc được cho là “nhàn hơn” nhưng số giờ làm kéo dài hơn. Chế độ bảo hiểm xã hội tự thỏa thuận nếu có nhu cầu với người làm 8 tiếng trở lên bởi công ty “chỉ là nhà cung cấp dịch vụ”.
Theo nữ nhân viên, công việc mỗi ngày chia ba ca, mỗi ca bốn tiếng, tùy người làm sắp xếp được khung giờ nào thì đi lúc đó. Tiền công mỗi giờ dao động 60.000-100.000 đồng vào ngày thường, tăng khoảng 30% vào cuối tuần và gấp 2-2,5 lần vào ngày lễ Tết, cuối năm “làm không hết việc”. Thu nhập bình quân mỗi ca 6-8 triệu đồng/tháng, là khoản thực tế người dọn dẹp nhận về. Phí môi giới khách hàng tự trả cho công ty.
Sáng 23-4, đại diện các nhà đầu tư đã ký kết hợp đồng, nộp tiền góp vốn cho Công ty cổ phần Tập đoàn Phúc Sơn mua đất dự án Khu trung tâm đô thị, thương mại, dịch vụ, tài chính, du lịch Nha Trang (tại sân bay Nha Trang cũ) đã nhận được thông báo kết luận của Phó chủ tịch UBND tỉnh Trần Hòa Nam tại cuộc đối thoại diễn ra trước đó.
Theo thông báo, Phó chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa Trần Hòa Nam kết luận UBND tỉnh luôn quan tâm, thông cảm và chia sẻ khó khăn, bức xúc của các nhà đầu tư tại dự án của Công ty Phúc Sơn ở khu sân bay Nha Trang cũ.
Trong thời gian qua, UBND tỉnh đã kiến nghị cơ quan có thẩm quyền của Trung ương để xin ý kiến xử lý, tháo gỡ khó khăn, vướng mắc tồn đọng tại các dự án trên địa bàn tỉnh (trong đó có dự án của Công ty Phúc Sơn) và đã được Chính phủ đưa vào nghị quyết của Chính phủ để xử lý.
UBND tỉnh Khánh Hòa đang giao các cơ quan chuyên môn của tỉnh nghiên cứu, rà soát và tham mưu xử lý tiếp theo đối với từng dự án BT theo đúng quy định.
Sắp tới, UBND tỉnh sẽ tập trung chỉ đạo tháo gỡ các khó khăn, vướng mắc tại các dự án tồn đọng, kéo dài trên địa bàn.
Trong đó có các dự án BT để sớm khởi động lại, khơi thông nguồn lực đầu tư, góp phần phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh.
Đối với kiến nghị liên quan đến bản án hình sự sơ thẩm của Tòa án Quân sự Quân khu 5, tỉnh đề nghị các nhà đầu tư gửi đơn kháng cáo lên tòa án cấp phúc thẩm (Tòa án Quân sự Trung ương). Theo quy định của pháp luật, nếu bản án đã tuyên có hiệu lực, tất cả các bên liên quan phải chấp hành và tuân thủ thực hiện theo nội dung bản án.
Theo kết quả đối thoại, UBND tỉnh Khánh Hòa sẽ có văn bản gửi Tòa án Quân sự Trung ương, Viện kiểm sát quân sự Trung ương, các cơ quan liên quan để đề nghị các cơ quan có thẩm quyền sớm xem xét, giải quyết vụ án đảm bảo quyền lợi hợp pháp, chính đáng của các bên liên quan.
UBND tỉnh Khánh Hòa thống nhất kiến nghị của các nhà đầu tư và đề nghị Công ty cổ phần Tập đoàn Phúc Sơn tổ chức đối thoại với các nhà đầu tư trong tháng 4-2026 tại phường Nha Trang. Các nhà đầu tư cần cử đại diện (khoảng 10 người) để tham gia cuộc đối thoại đó.
Xây dựng từ năm 1902, cầu Đuống hiện đã xuống cấp trầm trọng. Mặt cầu chắp vá và đang phải gánh lưu lượng phương tiện vượt quá năng lực khai thác. Tình trạng ùn tắc kéo dài thường xuyên xảy ra khiến dòng xe kẹt cứng, nhiều thời điểm phương tiện ùn ùn tràn xuống các ngõ nhỏ ven bờ sông tìm lối thoát, gây ra cảnh hỗn loạn cục bộ.
Nhằm khơi thông điểm nghẽn giao thông cả đường bộ lẫn đường thủy, Hà Nội dự kiến tháo dỡ cầu cũ vào tháng 9.2026, ngay khi công trình thay thế thông xe. Được triển khai xây dựng song song với cầu hiện hữu, dự án cầu Lệ Chi có tổng mức đầu tư hơn 1.800 tỉ đồng, sở hữu thiết kế tách biệt hoàn toàn đường bộ và đường sắt, đang dần hoàn thiện. Tại công trường, các nhà thầu đang tập trung tối đa nhân lực và thiết bị, khẩn trương thi công nhằm sớm đưa dự án về đích đúng hẹn.
Suốt nhiều năm qua, người dân khu vực đặt nhiều kỳ vọng vào diện mạo hạ tầng mới. Hướng mắt về công trường hối hả, bà Thu Hằng chia sẻ: "Dù thi công có gây ồn ào đôi chút, nhưng thấy tiến độ được đẩy nhanh là chúng tôi mừng. Dân ở đây mong ngóng từng ngày để có cầu mới đi lại an toàn, bớt cảnh ùn tắc khổ sở".
Khi cầu Lệ Chi chính thức đi vào hoạt động cũng là lúc khép lại hành trình hơn 120 năm của cầu Đuống, mở ra không gian kết nối, phát triển bứt phá cho cửa ngõ phía đông bắc thủ đô.
Cụm công trình thay thế mang thiết kế hiện đại. Trong đó, cầu đường bộ dài 382 m, rộng 18,5 m với quy mô 8 làn xe. Cầu đường sắt dài 1000 m đáp ứng cả hai khổ ray tiêu chuẩn 1000 mm và 1435 mm.
ẢNH: TUẤN MINH
Các mũi thi công tất bật hoàn thiện từng nhịp dầm chính, khẩn trương đưa hình hài cây cầu mới sớm nối liền đôi bờ
Một sự dịch chuyển âm thầm nhưng mang tính bước ngoặt đang diễn ra ở cực nam Tổ quốc. Cà Mau không còn đi theo quỹ đạo quen thuộc dựa vào khai thác tài nguyên biển, mà chủ động "viết lại" cấu trúc phát triển. Từ cách nhìn, cách nghĩ đến cách làm, mọi yếu tố đều được đặt lại trong một trục mới: kinh tế biển hiện đại, xanh và có giá trị gia tăng cao.
Với 3 mặt giáp biển, đường bờ biển dài hơn 310 km và vùng đặc quyền kinh tế rộng trên 120.000 km2, Cà Mau từ lâu đã sở hữu nền tảng tự nhiên hiếm có. Đội tàu khai thác hơn 5.200 chiếc với tổng công suất vượt 800.000 CV, tạo sinh kế cho khoảng 40.000 - 50.000 lao động, cùng hơn 80 nhà máy chế biến thủy sản công suất gần 500.000 tấn mỗi năm, đã định hình một "trục cứng" cho kinh tế biển địa phương.
Cái mới của Cà Mau nằm ở việc chuyển từ "nhiều" sang "chất". Thay vì gia tăng sản lượng theo chiều rộng, tỉnh đang tái cấu trúc toàn bộ chuỗi giá trị, kết nối khai thác - nuôi trồng - chế biến - xuất khẩu thành một hệ sinh thái kinh tế đồng bộ, thay cho những mắt xích rời rạc trước đây.
Trong cấu trúc mới này, hạ tầng nghề cá không còn là điểm yếu. Sáu cảng cá hiện hữu, đặc biệt là Sông Đốc, Rạch Gốc và Gành Hào, được xác định là các điểm chiến lược để xác nhận nguồn gốc thủy sản khai thác - điều kiện then chốt để tham gia sâu vào thị trường quốc tế và tiến trình gỡ thẻ vàng IUU.
Cùng với đó là một thay đổi mang tính nền tảng: quản trị. Việc giám sát 100% tàu cá qua hệ thống hành trình không chỉ là yêu cầu kỹ thuật, mà là dấu hiệu cho thấy nghề cá Cà Mau đang chuyển từ khai thác tự phát sang quản lý có kiểm soát. Khi dữ liệu thay thế kinh nghiệm cảm tính, kinh tế biển bắt đầu vận hành theo logic của một ngành kinh tế hiện đại.
Một điểm khác biệt trong cách tiếp cận của Cà Mau là đặt môi trường vào trung tâm, thay vì coi đó là yếu tố "đi kèm". Kế hoạch mở rộng khu bảo tồn biển lên 53.600 ha, kết hợp xây dựng rạn san hô nhân tạo và phục hồi thảm cỏ biển, cho thấy địa phương không lựa chọn con đường phát triển ngắn hạn. Ở đây, bảo tồn không tách rời phát triển. Khi nguồn lợi thủy sản được phục hồi, chuỗi giá trị kinh tế biển sẽ ổn định hơn; đồng thời các khu bảo tồn mở ra không gian mới cho du lịch sinh thái cộng đồng.
Đáng chú ý, cách làm không dừng ở chính sách. Cà Mau đẩy mạnh tuyên truyền để ngư dân hiểu rằng tuân thủ quy định chính là bảo vệ sinh kế lâu dài của mình. Khi người dân trở thành chủ thể, các quy định không còn là mệnh lệnh hành chính mà chuyển thành động lực nội sinh.
Nếu thủy sản là nền tảng thì năng lượng tái tạo đang nổi lên như trụ cột thứ hai. Với tốc độ gió trung bình 6,5 - 7 m/giây và hơn 2.500 giờ nắng mỗi năm, vùng ven biển Cà Mau hội tụ đầy đủ điều kiện để phát triển điện gió, điện mặt trời và điện sinh khối.
Các dự án Tân Thuận, Hòa Bình 1, Khai Long đang dần hình thành một hành lang năng lượng xanh dọc bờ biển. Đây không chỉ là bổ sung ngành nghề mà là bước chuyển cấu trúc của nền kinh tế, nơi năng lượng trở thành sản phẩm xuất khẩu. Tỉnh đã đặt ra lộ trình cụ thể đến năm 2031 đạt 2.000 MW, năm 2035 đạt 3.000 MW và hướng tới 5.000 MW vào năm 2040. Những con số này cho thấy "tham vọng" vượt ra ngoài phạm vi địa phương, đưa Cà Mau trở thành trung tâm năng lượng sạch của khu vực ĐBSCL.
Không dừng lại ở sản xuất điện, Cà Mau còn định hướng phát triển các ngành công nghiệp mới như hydrogen và amoniac xanh - những lĩnh vực có giá trị gia tăng cao và tiềm năng tham gia sâu vào chuỗi cung ứng toàn cầu. Điểm then chốt nằm ở sự kết hợp giữa năng lượng và công nghiệp. Khi nguồn điện được sản xuất tại chỗ, các khu công nghiệp ven biển sẽ có lợi thế cạnh tranh về chi phí và tính bền vững, từ đó tạo hiệu ứng lan tỏa cho toàn vùng.
Sự thay đổi lớn nhất của Cà Mau không chỉ ở kinh tế, mà ở tư duy phát triển. Từ một địa danh thường được gắn với hình ảnh "điểm tận cùng", tỉnh đang xác lập lại vị thế "địa đầu cực nam" - cửa ngõ mở ra biển lớn và giao thương. Ông Nguyễn Hồ Hải, Ủy viên T.Ư Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Cà Mau, khẳng định kinh tế biển chính là "nguồn lực chiến lược" để đưa Cà Mau trở thành trung tâm động lực của vùng ĐBSCL. Trọng tâm là hiện đại hóa toàn diện ngành thủy sản, giữ vững vị trí trung tâm ngành tôm quốc gia, đồng thời phát triển năng lượng sạch và quản lý tài nguyên biển bền vững gắn với biến đổi khí hậu.
Nhìn tổng thể, chiến lược của Cà Mau đang hình thành một cấu trúc rõ ràng: thủy sản là nền tảng, năng lượng là động lực, còn tư duy là yếu tố dẫn dắt. Mọi bước đi đều gắn với quốc phòng, an ninh và bảo vệ chủ quyền biển đảo. Điều này cho thấy kinh tế biển không chỉ là câu chuyện tăng trưởng, mà còn là trách nhiệm giữ gìn không gian sinh tồn của quốc gia.
Từ một vùng đất "bị nhìn nhận" là xa xôi, Cà Mau đang chuyển mình thành trung tâm kinh tế biển năng động, hiện đại và bền vững. Hình ảnh "mũi thuyền cực nam" không còn chỉ là biểu tượng địa lý, mà trở thành biểu tượng của một hành trình phát triển mới - nơi giá trị được tạo ra từ chính cách nghĩ, cách làm và khát vọng vươn ra biển lớn.