Ở miền Tây có hệ thống kênh, sông chằng chịt, trở thành điều kiện thích hợp cho lục bình (hay gọi là bèo tây) phát triển và giữ vai trò lọc nước, giảm ô nhiễm môi trường.
Tuy nhiên, chính vì sức sống và sinh sôi nhanh, lục bình lại trở thành vấn đề gây cản trở lưu thông ghe tàu, đặc biệt khi chúng chết và bị phân hủy nhiều quá mức có thể gây nguy cơ ô nhiễm nguồn nước, ảnh hưởng đến hệ sinh thái dưới nước và các loài thủy sản.
Dù có mặt lợi và mặt hại nhưng không thể phủ nhận lục bình đóng vai trò quan trọng trong đời sống của người dân miền Tây.
Ông Phan Văn Tùng – Chủ tịch Hiệp hội Đầu bếp tỉnh An Giang – thông tin lục bình gắn chặt với đời sống của người dân ở miền Tây thông qua các món ăn ngon đậm chất quê: canh chua lục bình, lục bình xào tép đồng, gỏi ốc lục bình, lục bình luộc chấm với muối ớt chanh hay nước mắm ớt.
Sau này đời sống phát triển, người dân miền Tây còn biến tấu và nấu món lẩu mắm ăn kèm với rau sống lục bình, bông lục bình hay đọt choại (hay rau chạy) và một số loại rau sống khác.
“Tùy vào các món ăn khác nhau mà người dân hay đầu bếp có cách chế biến khác nhau. Lục bình sống ở môi trường nước không bị ô nhiễm sẽ rất ngọt, giòn.
Tôi thường thấy mọi người lựa chọn cọng lục bình non nấu canh chua, lẩu mắm và ngó lục bình làm gỏi tép đồng… Các nhà hàng hay quán ăn sang trọng ở miền Tây giờ bán nhiều. Hương vị giòn ngọt của lục bình làm cho người ăn bị cuốn và rất thích”, ông Tùng nói.
Bà Lê Thị Kim Thoa, Giám đốc Hợp tác xã dịch vụ nông nghiệp Hiểu Phát ở xã Vĩnh Phong (tỉnh An Giang), cho biết ở xã Vĩnh Phong đặc trưng có 6 tháng nước mặn và 6 tháng nước ngọt nên lục bình cũng sống theo mùa.
Do đó, nguồn nguyên liệu lục bình tươi rất khan hiếm và không đủ phục vụ cho nhu cầu người dân địa phương làm nghề đan lát hay các việc liên quan khác.
“Lục bình ở đây rất hiếm và người dân quý vì nó có nhiều công dụng. Cọng lục bình cắt phơi khô để đan giỏ xách, túi xách, kệ đựng đồ. Lá và rễ lục bình thì bà con còn tận dụng vớt lên chất đống ủ mát hoặc để lâu theo thời gian để làm phân hữu cơ bón cho cây trồng”, bà Thoa nói.
“Ở quê ít việc làm nên mỗi ngày tôi chèo xuồng đi hái khoảng 10kg ngó và cọng lục bình non rồi ngồi bán chợ với giá 25.000 – 30.000 đồng/kg. Do đó tôi cũng kiếm thêm thu nhập 100.000 – 200.000 đồng/ngày. Ai đặt lục bình tôi cũng đi hái bán”, chị Nguyễn Thị Hoa – người dân ở Gò Quao chia sẻ thêm.
Ông Lâm Quốc Toàn – Phó chủ tịch Hội Nông dân tỉnh An Giang – cho biết cùng với lác và cỏ bàng, lục bình sau khi phơi khô cũng có thể đan thành những sản phẩm thủ công mỹ nghệ có giá trị kinh tế cao như: túi xách, giỏ đựng đồ, thảm lót sàn, khay đựng bánh kẹo.
Các sản phẩm này được người dân An Giang làm thủ công tỉ mỉ và đẹp mắt. Mô hình đan lát lục bình này hỗ trợ tốt cho người dân ở nông thôn có thêm việc làm, nâng cao thu nhập.
Ông Toàn cho biết thêm mấy năm qua nghề đan lát lục bình phát triển nhiều ở xã Giồng Riềng, Gò Quao, Vĩnh Thuận (tỉnh An Giang). Ở một số nơi, người dân còn trồng lục bình bài bản, đẹp mắt, đủ chuẩn rồi sẽ thu hoạch đem đi phơi khô để làm ra các sản phẩm.
Tại tỉnh đến nay có khoảng 15 hợp tác xã, tổ hợp tác làm nghề đan lát. Mỗi cơ sở như vậy giải quyết 40 – 50 nhân công lao động địa phương.
“Đơn vị hiện xúc tiến và tổ chức nhiều hoạt động hỗ trợ giới thiệu sản phẩm từ lục bình của người dân. Chúng tôi còn đi khảo sát hỗ trợ thêm kỹ thuật cho người dân để làm ra những sản phẩm đẹp mắt, nâng cao giá trị.
Các đơn hàng sản phẩm này người dân làm gia công cho các cơ sở ở TP.HCM rồi xuất bán ra thị trường trong và ngoài nước”, ông Toàn nhấn mạnh.
Cơm gà Hải Nam nguyên bản phải được chế biến từ gà Văn Xương, giống gà đặc hữu của đảo Hải Nam, Trung Quốc. Loại gà thả vườn có cỡ nhỏ, được nuôi bằng chế độ ăn riêng biệt gồm hạt cây đa, cơm dừa và cám đậu phộng. Quy trình nuôi dưỡng này giúp thớ thịt có độ chắc, vị ngọt và mùi thơm khác biệt so với các giống gà công nghiệp.
Tiền thân của cơm gà Hải Nam vốn là bữa ăn đạm bạc của những người lao động nghèo. Họ thường mang theo cơm và gà trong những chiếc giỏ tre để ăn dọc đường. Món ăn này được cho là đã du nhập vào đại lục từ đầu thời nhà Minh (1368-1644), sau đó theo chân dòng người di cư từ Hải Nam lan tỏa khắp Đông Nam Á vào thế kỷ 19. Các gia đình ở Hải Nam thường tận dụng gà già (gà thải) để nấu, dùng mỡ gà để thổi cơm và nấu nước dùng.
Đến giữa thế kỷ 20, dù nguồn cung gà Văn Xương trở nên khan hiếm do biến động chính trị. Thay vì biến mất, món ăn này vẫn lan tỏa khi được các nền văn hóa bản địa tiếp nhận. Tại mỗi điểm dừng chân, cộng đồng địa phương điều chỉnh công thức và thay đổi nguyên liệu, tạo nên những biến thể mang đặc trưng từng vùng miền.
Cả Malaysia và Singapore đều tự nhận là nơi khai sinh ra phiên bản cơm gà Hải Nam hiện đại, kiểu gà luộc theo kỹ thuật Quảng Đông, ăn cùng cơm nấu bằng nước dùng đậm đà và các loại nước chấm đặc trưng. Cuộc tranh cãi này vẫn kéo dài từ khi Singapore tách ra độc lập vào năm 1965.
Cơm gà Hải Nam tại Singapore là phiên bản phổ biến nhất. Điểm khác biệt nằm ở kỹ thuật luộc gà của người Quảng Đông. Gà sau khi chín được ngâm ngay vào nước đá để tạo lớp da giòn. Gạo được nấu cùng nước dùng, mỡ gà, lá dứa và tỏi. Nước chấm đi kèm gồm ba loại, tương ớt xay, gừng băm và hắc xì dầu.
Tại Malaysia, ở thành phố như Malacca hay Seremban, cơm được vo thành viên tròn để giữ ấm. Ngoài gà luộc, người Malaysia còn ưa chuộng gà quay hoặc ăn kèm hủ tiếu. Tại vùng Ipoh, món ăn này luôn được phục vụ cùng giá đỗ chần, loại nông sản nổi tiếng mập và giòn nhờ nguồn nước khoáng địa phương.
Người Thái gọi cơm gà Hải Nam là Khao Man Gai. Điểm đặc trưng là nước chấm làm từ tương đen lên men trộn với tỏi, gừng và ớt hiểm. Một phần cơm thường có thêm huyết, nội tạng gà và dọn kèm bát canh trong kiểu Tomyum. Tại Bangkok, phiên bản cơm gà chiên giòn cũng thịnh hành.
Tại Việt Nam, biến thể gần giống cơm gà Hải Nam là cơm gà Hội An. Gà thường được xé phay, trộn cùng hành tây và rau răm, dọn kèm cơm nấu cùng nghệ. Khác với các nước trong khu vực, cơm gà tại Việt Nam chú trọng sự tươi mát khi ăn kèm nhiều loại rau sống, xoài xanh bào sợi và nước mắm chua ngọt.
Tại đảo Hải Nam, món ăn vẫn giữ cách chế biến mộc mạc. Thịt gà chặt miếng còn xương, có độ dai và chắc hơn phiên bản tại Đông Nam Á. Nước chấm chỉ gồm gừng, tỏi và rau mùi, không sử dụng hắc xì dầu hay tương ớt ngọt. Nước dùng đôi khi được hầm thêm xương lợn để tăng vị đậm đà.
Sự phổ biến của món ăn này được các chuyên gia đánh giá là kết quả của quá trình giao thoa văn hóa trong cộng đồng người Hoa hải ngoại.
Hôm 13/7, hình ảnh Haaland bước xuống máy bay tại Na Uy với một con gấu mèo nhồi bôngđã thu hút 4 triệu lượt tương tác. Chia sẻ trên tài khoản cá nhân, tiền đạo này viết: "Nó tự theo tôi về nhà", đăng kèm bức ảnh ôm con gấu bông khi xuống máy bay.
Con gấu mèo nhồi bông ôm chai rượu được tiền đạo 25 tuổi mua tại Wild Bill’s Western Store, cửa hàng đồ lưu niệm phong cách viễn tây nổi tiếng ở thành phố Dallas, bang Texas, giá 750 USD (khoảng 20 triệu đồng). Món đồ lưu niệm "cháy hàng" sau 8 tiếng Haaland đăng tải hình ảnh lên mạng xã hội.
Julie Newport, chủ cửa hàng Wild Bill's Western Store, cho biết mẫu gấu mèo nhồi bông "Whiskey Raccoon" có nguồn cung hạn chế do nghệ nhân thực hiện công đoạn nhồi tiêu bản đã nghỉ hưu. Sau khi sản phẩm bán hết, website của cửa hàng thông báo đang bổ sung và sẽ sớm có đợt mở bán tiếp theo.
Món quà lưu niệm không phải là gấu bông sản xuất công nghiệp bằng vải và bông sợi. Mỗi sản phẩm là một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật sinh học. Nghệ nhân phải xử lý da và lông của động vật thật qua nhiều công đoạn hóa chất phức tạp để bảo quản độ bóng mượt tự nhiên, sau đó tạo hình khung xương nhân tạo bằng thạch cao hoặc bọt xốp.
Hiện, tiền đạo người Na Uy đang kêu gọi người hâm mộ trên Instagram bình chọn để đặt tên cho con gấu mèo này. Các lựa chọn được anh đưa ra bao gồm Cowboy, Ranger, TEX và R.O.W. (viết tắt của Raccoon On Wheels - Gấu mèo trên bánh xe). Trong đó, cái tên R.O.W. đang nhận được nhiều sự ủng hộ nhất từ các cổ động viên.
Trong chuyến mua sắm tại Texas, Haaland cũng chi trả cho nhiều món đồ đậm chất văn hóa miền Nam nước Mỹ khác như mũ và ủng cao bồi, thắt lưng có khóa hình bò sừng dài cùng một chiếc áo phông in dòng chữ bản địa. Trên trang cá nhân, Haaland đăng ảnh check in tại cửa hàng với trang phục mới kèm lời chào "Howdy" (xin chào) đặc trưng của vùng Texas.
Trước đó, tiền đạo 25 tuổi liên tục gây chú ý qua những video ghi lại trải nghiệm du lịch, văn hóa và ẩm thực tại Mỹ. Nam cầu thủ đi sắm mũ cao bồi và tự nhận xét món đồ này khiến anh trông giống một "cao bồi thực thụ". Anh cũng thường xuyên sử dụng chất giọng của vùng miền Nam khi giao tiếp với người hâm mộ bản xứ.
Trước khi rời Mỹ, Haaland đăng ảnh selfie trên xe buýt, đội mũ ngược và đeo kính râm. Đi kèm biểu tượng lá cờ Mỹ, anh viết: "Tạm biệt một hành trình mùa hè nhiều cảm xúc". Đội tuyển Na Uy của Halland đã kết thúc hành trình World Cup sau trận thua 1-2 trước đội tuyển Anh ở tứ kết.
Trào lưu "city bus" (du lịch thành phố bằng xe buýt) đang phát triển mạnh tại miền nam Trung Quốc. Đây được xem là bước tiến mới từ cơn sốt "city walk" (đi bộ khám phá thành phố), khi những chiếc xe công cộng vốn khô khan được cải tạo thành điểm hẹn văn hóa lưu động.
Tại tỉnh Quảng Đông, giới trẻ hưởng ứng cách khám phá địa phương này để cảm nhận nhịp sống thường nhật. Trong khi hầu hết thành phố ở đại lục cấm ăn uống trên phương tiện công cộng, hành khách trên chiếc xe buýt hai tầng đỏ rực mang tên "Yuetao" ở Quảng Châu lại có thể thoải mái dùng bữa với tôm viên, sườn hấp.
Dịch vụ này được ra mắt năm 2022 qua sự hợp tác giữa Tập đoàn xe buýt Quảng Châu và một nhà hàng địa phương. Không gian nội thất lấy cảm hứng từ kiến trúc Quảng Đông xưa, phục vụ thực đơn khoảng 8 món dim sum.
Tầng hai của xe có thiết kế mái kính toàn cảnh giúp du khách ngắm nhìn thành phố. Hành trình kéo dài 90 phút, giá vé từ 99 đến 128 tệ (14-19 USD), đi qua các biểu tượng như Tháp Quảng Châu và Bảo tàng Nghệ thuật Quảng Đông.
"Trong 'tiệm trà di động' này, điều quan trọng không chỉ là đồ ăn, mà là lối sống thong thả của thành phố. Chuyến đi giúp tôi khám phá lại một Quảng Châu rất khác", một du khách chia sẻ trên mạng xã hội.
Không dừng lại ở ẩm thực, năm 2024, Thâm Quyến giới thiệu dịch vụ xe buýt ăn sáng. Hành khách đặt trước một ngày có thể nhận sữa đậu nành và đồ ăn sáng với giá 8 tệ (1,15 USD). Thành phố này cũng triển khai xe buýt thân thiện với thú cưng vào cuối tuần, cho phép hành khách mang theo "bạn bốn chân" lên xe với giá vé 20 tệ (3 USD).
Khi đêm xuống, những chiếc xe buýt "Dangdang" tại Quảng Châu lại trở nên rực rỡ với ánh đèn neon và tiếng nhạc. Du khách có thể xem phim, thưởng thức hát kịch Quảng Đông, xem ảo thuật hoặc hát karaoke. Chuyến đi kéo dài 75 phút có giá 40 tệ (gần 6 USD) mỗi người.
Theo tờ Đông Quan Nhật Báo, tại Đông Quan, xe buýt còn biến thành tiệm cắt tóc lưu động phục vụ người già và trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Tháng 7/2025, một hành khách đã trả 1.314 tệ (190 USD) để thuê xe buýt số 520 trong một ngày để đón dâu. Trong tiếng Trung Quốc, 520 được phát âm gần giống "Anh yêu em".
Dữ liệu từ mạng xã hội cho thấy các chủ đề liên quan đến xe buýt trải nghiệm thu hút hàng triệu lượt xem. "Du lịch là cơ hội hiếm hoi để tạm dừng lại. Những chiếc xe buýt thú vị này giúp tôi ngắm nhìn thành phố một cách thư giãn hơn là chạy đua qua các điểm check in chỉ để chụp ảnh", He, du khách 24 tuổi, cho biết.
Charlotte, sống tại Thâm Quyến và làm việc tại Hong Kong, chia sẻ rằng việc di chuyển liên tỉnh thường xuyên khiến cô thấy kiệt sức. "Xe buýt ẩm thực và âm nhạc nhắc tôi rằng phương tiện giao thông không chỉ gắn liền với những chuyến đi làm mệt mỏi, nó cũng có thể là một chuyến phiêu lưu nhỏ", cô nói.
Việc thay đổi diện mạo xe buýt diễn ra trong bối cảnh các nhà vận tải truyền thống đối mặt với áp lực lớn từ xe đạp công cộng và ứng dụng gọi xe, khiến lượng khách giảm hơn 2 tỷ lượt mỗi năm.
Ngành du lịch Quảng Đông cũng đặt mục tiêu đón 950 triệu lượt khách mỗi năm và đạt doanh thu 1.300 tỷ tệ (188 tỷ USD) vào năm 2027.
"Người trẻ không từ bỏ xe buýt, họ chỉ từ bỏ quan niệm xe buýt chỉ là phương tiện đi từ A đến B. Khi biến hành trình thành một trải nghiệm, nó sẽ trở nên hấp dẫn hơn nhiều", một độc giả bình luận.