Trên trang chủ giải thưởng Quả Bóng Vàng, ban tổ chức đăng bài viết hôm 20/7 với tiêu đề “Có thể giành Quả Bóng Vàng mà không cần vô địch World Cup?”, trong đó nhấn mạnh các tiêu chí lựa chọn cầu thủ hay nhất mùa giải.
Theo bài viết, lịch sử cho thấy nhiều cầu thủ đăng quang World Cup rồi trở thành chủ nhân Quả Bóng Vàng trong cùng năm, như Zinedine Zidane (1998), Ronaldo (2002) hay Fabio Cannavaro (2006). Tuy nhiên, điều đó không phải quy luật.
Ban tổ chức thống kê chỉ khoảng 57% chủ nhân Quả Bóng Vàng từng vô địch World Cup trong năm nhận giải. Ngược lại, Lionel Messi (2010), Cristiano Ronaldo (2014) và Luka Modric (2018) vẫn được vinh danh dù không cùng đội tuyển giành chức vô địch thế giới.
“Vô địch World Cup giúp ích, nhưng không đảm bảo một Quả Bóng Vàng. Muốn chiến thắng, cầu thủ phải là người hay nhất cả mùa giải, chứ không chỉ ở World Cup”, bài viết kết luận.
Thông điệp được đưa ra sau khi Tây Ban Nha vô địch World Cup 2026, như một lời nhắc với các ngôi sao của La Roja. Thành công trên đất Bắc Mỹ hè này giúp các tuyển thủ của HLV Luis de la Fuente có thêm lợi thế trong cuộc đua Quả Bóng Vàng, đặc biệt là tiền vệ Rodri – chủ nhân danh hiệu Cầu thủ hay nhất World Cup – và tài năng trẻ Lamine Yamal.
Truyền thông Tây Ban Nha đánh giá Yamal đang có cơ hội lớn nhất giành Quả bóng Vàng. Siêu sao tuổi teen có 18 bàn và 14 kiến tạo sau 38 trận trong màu áo Barca tại La Liga. Tính trên mọi đấu trường cấp CLB, con số này là 24 bàn, 18 kiến tạo. Yamal cũng kết hợp được thành tích cá nhân nổi bật với hai danh hiệu lớn là La Liga ở cấp CLB và World Cup ở cấp đội tuyển.
Bên cạnh Yamal và Rodri, những ứng viên sáng giá khác là Messi, Harry Kane, Ousmane Dembele, Kylian Mbappe, Michael Olise, Jude Bellingham, Declan Rice hay Erling Haaland, những cầu thủ chơi tốt trong mùa giải cấp CLB và giúp đội tuyển tiến sâu ở World Cup 2026. Trong số này, Messi được đánh giá là đối trọng lớn của Rodri và Yamal, sau kỳ World Cup rực sáng ở tuổi 39 với 8 bàn và 4 kiến tạo.
Giải thưởng Quả Bóng Vàng do tạp chí France Football sáng lập từ năm 1956 và hiện được xem là danh hiệu cá nhân danh giá nhất bóng đá thế giới. Từ năm 2024, France Football phối hợp với UEFA trong công tác tổ chức lễ trao giải, nhưng tạp chí của Pháp vẫn giữ quyền quyết định về tiêu chí và quy trình bầu chọn. Chủ nhân Quả Bóng Vàng được lựa chọn dựa trên ba tiêu chí chính gồm màn trình diễn cá nhân, thành tích tập thể và tinh thần thể thao trong suốt mùa giải.
Lễ trao Quả Bóng Vàng 2026 dự kiến diễn ra ngày 26/10 tại London, Anh.
Kỳ tích một lần nữa gọi tên tân binh World Cup 2026 - Cape Verde. Sau hai lượt trận ở bảng H, đội tuyển đến từ quốc đảo nhỏ bé ngoài khơi bờ biển Tây Phi đã giành điểm từ tay hai nhà cựu vô địch - Tây Ban Nha đăng quang năm 2010 và Uruguay lên ngôi các kỳ 1930, 1950.
Trên sân Hard Rock, Miami, Cape Verde ghi bàn đầu tiên của họ tại World Cup để mở tỷ số ở phút 21, từ pha đá phạt cách hơn 30 mét của Kevin Pina. Thủ môn Uruguay Fernando Muslera đã chỉ huy đồng đội lập hàng rào với hai người, nhưng thay vì đứng vững để cản phá, họ lại tự tách đôi, như mở tung cửa, để bóng đi xuyên qua khe hở rồi đập đất bay thẳng vào lưới trong sự bất lực của người gác đền 40 tuổi.
Khoảnh khắc ấy trở thành giây phút bùng nổ tại đúng chất "hard rock", nhưng lấy đi nước mắt của hàng nghìn CĐV Cape Verde trên khán đài, và cả chủ nhân của siêu phẩm. Pina khóc khi mừng cùng các đồng đội, có lẽ không chỉ bởi bàn thắng lịch sử của đội nhà. Đó còn là hồi ức của những năm tháng từng đá bóng phủi trên đường phố Brocton, New York khi di cư sang Mỹ, hay những lần bị Casa Pia và Benfica ở Bồ Đào Nha từ chối vì không đủ trình độ.
Bị dội gáo nước lạnh, Uruguay vùng lên mạnh mẽ. Khác với Tây Ban Nha từng bế tắc trước khối phòng ngự kiên cường lùi sâu của Cape Verde, các học trò của Marcelo Bielsa tìm ra cách thức "tháo dỡ" bức tường thành trước mặt thủ môn Vozinha. Công thức là những đường chuyền bổng nhắm về phía cột xa, đồng thời dồn quân số áp đảo ở khu vực đó.
Phút 44, bằng quả tạt sớm từ nách trái trung lộ, Uruguay tạo thế ba-đấu-hai ở cột xa, ép hậu vệ trái đối thủ Cabral chạm đầu lái bóng đập trúng cột dọc. Bóng dội ra và Maximiliano Araujo - chủ nhân bàn gỡ 1-1 trước Arab Saudi trong trận ra quân - lao vào dứt điểm gỡ hòa.
Phút bù thứ 6 hiệp một, Manuel Ugarte treo bóng bổng từ trung lộ hướng về phía rìa cánh phải hàng thủ Cape Verde. Uruguay vào thế hai-đấu-một và Araujo đánh đầu kiến tạo thành công để tiền đạo cánh phải Agustin Canobbio băng cắt đệm bóng gọn vào lưới Vozinha.
Trước giờ bóng lăn, HLV Bubista đã trao một món quà dành tặng Bielsa bên kia chiến tuyến. Và trên sân, các cầu thủ Uruguay như thể muốn đáp lễ. Không chỉ một mà đến hai lần.
Nếu bàn thua đầu của đại diện Nam Mỹ là lỗi tách người của hàng rào chắn, thì bàn thua thứ hai ở phút 61 đến từ sai lầm của cả thủ môn Muslera lẫn trung vệ lệch trái Mathias Olivera. Sau một pha ném biên, Olivera chuyền về cẩu thả vào thẳng trung lộ.
Nhưng Muslera thì đã băng ra khỏi vùng cấm định giải vây, thế là vận may mở ra với Helio Varela - người vừa vào sân 3 phút. Và Varela chỉ cần một nhịp chạm để loại bỏ thủ thành kỳ cựu người Uruguay trước khi sút bóng vào lưới trống.
Trong khoảng nửa giờ đồng hồ còn lại tại sân Hard Rock, Uruguay cuống cuồng tìm kiếm chiến thắng từ những bài xuống biên và căng ngang vào trong. Vozinha hai lần vồ hụt hoặc bắt không gọn bóng, nhưng cả hai lần ấy đều chỉ khép lại với cơ hội ngon ăn cho thầy trò Bielsa.
Sau khi lần lượt bị Arab Saudi và Cape Verde cưa điểm, cánh cửa vào vòng 1/16 với Uruguay giờ chỉ còn 35%, theo đánh giá từ Opta. Ở trận cuối vòng bảng, họ sẽ gặp Tây Ban Nha. Còn với Cape Verde - đội tuyển có biệt danh "Cá mập Xanh", khả năng này là 67%.
"Thật điên rồ. Đã 28 năm kể từ lần gần nhất Na Uy dự World Cup. Được góp mặt trong hành trình này là điều rất đặc biệt", Haaland nói với TV 2 sau trận. "Thật vui khi biết chiến thắng có ý nghĩa lớn với cả đất nước. Tôi nghĩ trận thắng này sẽ thay đổi lịch sử bóng đá Na Uy mãi mãi".
Trên sân AT&T, Texas hôm 30/6, Na Uy vượt lên nhờ công Antonio Nusa, rồi Amad Diallo quân bình tỷ số cho Bờ Biển Ngà. Đến phút 86, Haaland ấn định chiến thắng với pha đệm vào lưới trống, giúp Na Uy lần đầu thắng ở vòng loại trực tiếp một kỳ World Cup. Trước đó, Na Uy mới hai lần đá ở vòng 1/8 vào năm 1938, khi không có vòng bảng, và năm 1998, nhưng đều thua Italy.
Sau tiếng còi mãn cuộc, các cầu thủ Na Uy ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ òa. Tiền vệ Antonio Nusa bật khóc vì xúc động, còn Haaland nhảy múa, vẫy tay chào khán giả rồi bước đến chia vui cùng bạn gái Isabel Haugseng Johansen và gia đình cô trên khán đài.
Các tuyển thủ Na Uy cũng tiếp tục màn ăn mừng chèo thuyền kiểu Viking quen thuộc tại World Cup 2026. Đội trưởng Martin Odegaard nhận chiếc trống từ khu vực khán đài của CĐV rồi cùng đồng đội, ban huấn luyện và người hâm mộ hòa vào bầu không khí lễ hội. Haaland đội chiếc mũ Viking biểu tượng, trong khi hàng nghìn người hâm mộ tập trung trước Cung điện Hoàng gia ở Oslo để ăn mừng chiến tích lịch sử.
"Thật khó tin", tiền đạo thuộc biên chế Man City bày tỏ. "Thật tuyệt khi nhìn thấy những hình ảnh từ Na Uy. Sự cuồng nhiệt, những màn ăn mừng và sự ủng hộ mà chúng tôi nhận được là điều không thể diễn tả. Chúng tôi đã mơ về ngày hôm nay từ khi còn nhỏ".
Odegaard cũng chia sẻ cảm xúc tương tự: "Thật tuyệt vời. Thật vui khi có nhiều người muốn cùng chúng tôi ăn mừng thành quả này. Đây là khoảnh khắc rất đặc biệt". Tiền vệ Patrick Berg cho biết anh chỉ vừa hoàn tất kiểm tra doping nên chưa kịp xem điện thoại, nhưng rất xúc động khi biết không khí lễ hội đang diễn ra tại quê nhà.
HLV Stale Solbakken thừa nhận chiến thắng khiến ông nghẹn ngào. "Thế giới ngoài kia còn rất nhiều điều tồi tệ", ông nói. "Nhưng hôm nay, dường như mọi người đều được kết nối bởi niềm vui này. Điều đó thực sự chạm đến cảm xúc của tôi. Qua gia đình, bạn bè và những hình ảnh được chia sẻ, tôi hiểu chiến thắng này có ý nghĩa lớn đến thế nào với người dân Na Uy".
Vượt qua Bờ Biển Ngà, Haaland thừa nhận Na Uy sẽ gặp thử thách cực đại khi đối đầu Brazil ở vòng 1/8 ngày 5/7. "Không dễ dàng đâu, phải thực tế. Tôi không chắc chúng tôi có thể làm được hay không", tiền đạo 25 tuổi cho biết. Khi được hỏi về khả năng loại Brazil, anh thẳng thắn: "Rất ít cơ hội".
Odegaard lại giữ quan điểm lạc quan hơn, cho rằng Na Uy hoàn toàn có thể tiếp tục viết tiếp giấc mơ. Tiền vệ thuộc biên chế Arsenal cũng nhắc lại việc Na Uy từng gây tiếng vang khi thắng Brazil - với những danh thủ Ronaldo Nazario, Rivaldo, Bebeto, Roberto Carlos hay Cafu - với tỷ số 2-1 ở vòng bảng World Cup 1998.
"Chúng tôi lớn lên cùng những câu chuyện về trận đấu với Brazil năm đó. Còn bây giờ, chúng tôi sẽ viết nên câu chuyện của riêng mình", Odegaard nhấn mạnh.
Sau trận thắng 3-1 trên sân Thiên Trường tối 31/3, Xuân Son dành nhiều lời khen cho Hoàng Hên - cầu thủ kiến tạo cho anh ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0, đồng thời là đối tác quen thuộc từ cấp CLB đến ĐTQG.
Theo tiền đạo sinh năm 1997, sự xuất hiện của Hoàng Hên giúp hàng công Việt Nam trở nên nguy hiểm và đa dạng hơn.
"Ai cũng biết Hoàng Hên là cầu thủ giỏi, có kỹ thuật và khả năng chuyền bóng rất tốt", Xuân Son nói. "Tôi rất mừng cho anh ấy, đặc biệt khi được khoác áo đội tuyển quốc gia. Đó cũng là giấc mơ của anh ấy. Đội tuyển bây giờ mạnh hơn, điều đó tốt cho tất cả".
Hoàng Hên từng là đối tác ăn ý của Xuân Son tại CLB Nam Định, với nhiều pha phối hợp dẫn đến bàn thắng. Tiền vệ sinh năm 1994 đã kiến tạo 11 bàn thắng cho Xuân Son trên mọi đấu trường. Khả năng kiểm soát bóng, chuyền dọn cỗ của Hoàng Hên là yếu tố quan trọng giúp Xuân Son phát huy tối đa khả năng săn bàn.
Giai đoạn Hoàng Hên không còn thi đấu cùng, Xuân Son từng trải qua chuỗi phong độ kém hiệu quả. Từ cuối năm 2025 đến đầu 2026, nhiều trận liên tiếp anh tịt ngòi ở đấu trường quốc nội, dù trước đó từng ghi bàn đều đặn tại các giải quốc tế. Thiếu một cầu thủ có khả năng tạo cơ hội rõ rệt là một nguyên nhân khiến tiền đạo này gặp khó.
Sự tái hợp ở đội tuyển vì thế mang nhiều kỳ vọng. Ngay trong trận đấu với Malaysia, điều đó phần nào được thể hiện ở bàn thắng phút 51, khi Hoàng Hên thoát xuống biên trái rồi tạt vừa tầm để Xuân Son đánh đầu cắt mặt vào lưới. Pha bóng cho thấy sự ăn ý được duy trì, dù cả hai chưa có nhiều thời gian tập luyện cùng nhau trong màu áo đội tuyển.
"Hoàng Hên đã chơi rất tốt hôm nay", Xuân Son nói thêm. "Chúng tôi muốn dành chiến thắng này như một món quà sinh nhật của chính tôi".
Bên cạnh câu chuyện chuyên môn, Son cũng nhắc lại thời gian chịu nhiều áp lực trước trận. Sau màn trình diễn chưa thuyết phục ở trận giao hữu gặp Bangladesh, anh trở thành tâm điểm tranh luận vì thể trạng. Hình ảnh cơ thể đầy đặn khiến nhiều người nghi ngờ tiền đạo này chưa đạt thể lực tốt nhất, thậm chí đặt dấu hỏi về sự chuyên nghiệp.
"Trong vài tuần qua, có nhiều người nói về tôi và cơ thể của tôi", Son chia sẻ. "Nhưng tôi vẫn làm điều mình luôn làm. Tôi từng ghi 14 bàn trong hai mùa trước, và bây giờ tôi nghĩ mình đang ghi 12 bàn, đứng đầu danh sách lập công ở đội tuyển. Tôi chỉ tiếp tục công việc của mình".
Sau ca phẫu thuật hồi đầu năm 2025, Son phải trải qua lộ trình phục hồi kéo dài nhiều tháng, với chế độ tập luyện và dinh dưỡng được kiểm soát chặt chẽ. Với cơ địa dễ tăng cân, việc duy trì khối cơ và thể trạng ổn định là thách thức không nhỏ.
Cú đúp vào lưới Malaysia vì thế là lời khẳng định về khả năng ghi bàn và dập tắt những nghi ngờ xoay quanh thể trạng của anh. Sau khi lập công, Xuân Son vén áo và đếm cơ bụng trước ống kính, màn ăn mừng nhanh chóng thu hút sự chú ý trong dư luận. "Tối nay tôi cảm thấy tuyệt vời. Tôi đã làm việc rất chăm chỉ cho khoảnh khắc này", anh nhấn mạnh. "Tôi muốn cảm ơn Chúa, gia đình, người hâm mộ và toàn đội".