Khác với bánh khọt miền biển thường dùng nhân tôm, mực, bánh khọt ở cù lao Thới Sơn (phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp – trước đây là thành phố Mỹ Tho, Tiền Giang) gây ấn tượng bởi phần nhân làm từ ốc đắng – loài ốc nhỏ sinh sống nhiều trong mương vườn, ao đìa nước ngọt. Chính sự lựa chọn nguyên liệu này đã tạo nên nét đặc sắc của món ăn miền Tây này.
Ốc đắng sau khi bắt về được ngâm kỹ nhiều giờ để nhả hết bùn đất, sau đó rửa sạch, luộc vừa chín tới rồi khêu lấy phần thịt. Công đoạn tưởng chừng đơn giản nhưng đòi hỏi sự tỉ mỉ, bởi nếu luộc quá lửa, ốc sẽ dai và mất đi vị bùi đặc trưng. Vị đắng nhẹ của ốc không hề gắt mà thanh, càng ăn càng thấm, để lại hậu vị bùi béo nơi đầu lưỡi.
Để có được mẻ bánh ngon, khâu pha bột giữ vai trò quyết định. Bột được xay mịn từ gạo mới, rồi pha nước cốt dừa tươi tạo độ béo và hương thơm dịu nhẹ. Có người cho giảm thêm chút bột nghệ để bánh có màu vàng bắt mắt.
Khi khuôn gang đặt trên bếp lửa đã nóng, người người thợ nhanh tay múc từng vá bột đổ vào khuôn, cho thịt ốc đắng lên trên rồi đậy nắp. Chỉ sau vài phút, những chiếc bánh khọt nhỏ xinh được lấy ra, phần rìa giòn rụm, bên trong mềm xốp, dậy mùi thơm của gạo mới quyện cùng dừa tươi. Điểm đặc sắc của bánh khọt ốc đắng nằm ở sự hài hòa giữa lớp vỏ giòn và phần nhân bùi. Khi cắn nhẹ, thực khách cảm nhận rõ độ giòn tan bên ngoài, tiếp đến là vị đắng thanh, béo nhẹ của ốc, không lấn át mà hòa quyện tự nhiên.
Nếu ốc đắng là điểm nhấn thì rổ rau ăn kèm chính là phần hoàn thiện hương vị. Đĩa rau dân dã nhưng phong phú, gồm lá cách, cải xanh, đinh lăng cùng nhiều loại rau vườn khác. Lá cách đắng nhẹ, cải xanh cay nồng, đinh lăng thơm dịu, mỗi loại mang một sắc thái riêng, khi kết hợp lại tạo nên tổng thể cân bằng. Vị chát, cay, thơm của rau như nâng đỡ, làm tròn vị đắng bùi của ốc, khiến món ăn thêm phần tinh tế.
Khi thưởng thức, thực khách gắp bánh khọt đặt lên lá cải hoặc lá cách, thêm vài cọng đinh lăng, cuốn gọn trong tay rồi chấm vào chén nước mắm chua ngọt pha vừa vị. Tất cả hòa quyện, vị giòn mềm của bánh, vị đắng bùi của ốc, vị cay chát của rau, vị mặn ngọt của nước chấm tạo nên dư vị đậm đà, khó quên.
Bên cạnh bánh khọt ốc đắng, ẩm thực ở cù lao Thới Sơn còn ghi dấu ấn với những biến tấu táo bạo từ trái cây bản địa tại nhà vườn Long Sơn. Tại đây, chị Âu Kim Phượng đã mạnh dạn kết hợp sầu riêng và mít, hai loại trái cây đặc trưng của vùng vào các món bánh dân gian.
Bánh xèo sầu riêng gây tò mò ngay từ tên gọi. Vẫn là lớp bánh vàng giòn quen thuộc, nhưng khi thưởng thức, thực khách sẽ cảm nhận mùi thơm nồng nàn và vị béo ngậy của sầu riêng tươi hòa trong từng lớp bột. Vị ngọt hoàn toàn tự nhiên, không cần thêm đường, tạo nên trải nghiệm mới mẻ nhưng vẫn gần gũi.
Trong khi đó, bánh khọt mít ra đời từ mong muốn nâng giá trị trái mít địa phương khi thị trường gặp khó. Mít chín được xắt nhỏ, trộn vào bột, tạo hương thơm dịu và vị ngọt mềm đặc trưng, mang đến sắc thái khác biệt so với bánh khọt truyền thống.
Với du khách, bánh khọt ốc đắng là món ăn lạ miệng; còn với người dân ở cù lao Thới Sơn, đó là hương vị quê nhà, thứ hương vị mộc mạc mà sâu đậm, đủ sức níu chân bất cứ ai từng một lần ghé qua.
Vạch xương cá kênh hóa dòng xe là vạch gì? Đây là câu hỏi đang được nhiều người quan tâm khi loại vạch này xuất hiện ngày càng nhiều trên đường phố TP.HCM. Không ít trường hợp băn khoăn: nếu vô tình lấn hoặc đè lên vạch có bị xem là vi phạm hay không, mức phạt ra sao và khi nào bắt buộc phải tuân thủ tuyệt đối?
Trên mạng xã hội, nhiều ý kiến cho rằng khi gặp vạch xương cá, người điều khiển phương tiện không được đè lên mà phải đi vòng tránh. Tên gọi "xương cá" thực chất chỉ là cách gọi hình tượng, dễ nhớ - xuất phát từ các vạch chéo song song trông giống bộ xương cá nhìn từ trên xuống. Tuy nhiên, chính cách gọi dân dã này lại khiến không ít người chưa hiểu rõ bản chất của loại vạch kẻ đường.
Theo Quy chuẩn 41:2024 của Bộ Giao thông vận tải (nay là Bộ Xây dựng) - Quy chuẩn quốc gia về báo hiệu đường bộ, đây là vạch kênh hóa dòng xe, dùng để phân luồng, định hướng phương tiện di chuyển theo từng hướng nhất định.
Nhiều tài khoản mạng xã hội cũng bày tỏ thắc mắc. Tài khoản Thanh Trần hỏi: "Kênh hóa là gì, sao không dùng từ đơn giản hơn cho dễ hiểu?". Cùng quan điểm, tài khoản Hoàng Long cho rằng: "Nếu không cho đè thì làm dải cứng đi, vạch mà không cho đè là vô lý". Trong khi đó, Công Minh nhận xét một số vạch kẻ đường chưa hợp lý, dễ khiến người dân vô tình vi phạm khi tham gia giao thông.
Ở chiều ngược lại, một số ý kiến giải thích vạch xương cá kênh hóa dòng xe không nhằm mục đích giảm tốc độ, mà chủ yếu để tách dòng phương tiện tại các điểm giao cắt. Loại vạch này thường xuất hiện ở đoạn gần giao lộ, nơi có làn riêng cho xe rẽ trái hoặc tách dòng xe đi thẳng.
Thực tế tại TP.HCM, vạch xương cá từng được kẻ trên nhiều tuyến đường lớn như Mai Chí Thọ, Võ Văn Kiệt, Điện Biên Phủ, Phạm Văn Đồng. Tuy nhiên, vào giờ cao điểm, nhiều phương tiện chỉ đến sát giao lộ mới chuyển hướng, dẫn đến việc đè lên vạch, gây cản trở dòng xe đi thẳng.
Một số trường hợp do thiếu quan sát hoặc không tuân thủ quy định đã vi phạm khi đè lên vạch xương cá. Trước tình hình này, tại một số vị trí, Sở Xây dựng đã điều chỉnh lại cho phù hợp; những nơi phát huy hiệu quả trong phân luồng giao thông thì tiếp tục được duy trì.
Theo Quy chuẩn 41:2024, có những loại vạch kênh hóa dòng xe như sau:
Đầu tiên là vạch kênh hóa dòng xe dạng gạch chéo. Đây là loại vạch dùng để phân định phần mặt đường không dành cho xe chạy, nhằm tách và định hướng các dòng phương tiện. Khi gặp vạch này, người điều khiển phương tiện phải đi đúng hướng quy định, không được lấn hoặc cắt qua, trừ trường hợp khẩn cấp.
Về quy cách, vạch gồm các nét liền màu trắng kẻ song song, mỗi vạch rộng 45 cm, khoảng cách giữa hai mép vạch là 100 cm, được bố trí nghiêng 135o so với hướng chuyển động của xe. Phần ranh giới bên ngoài được xác định bằng vạch đơn liền nét màu trắng, rộng 20 cm.
Hai là vạch kênh hóa dòng xe dạng chữ V. Tương tự dạng gạch chéo, loại vạch này cũng dùng để giới hạn khu vực không cho xe đi vào và tổ chức lại hướng di chuyển của dòng phương tiện. Các phương tiện phải tuân thủ lộ trình đã được dẫn hướng, không được đè hoặc cắt qua vạch nếu không có tình huống đặc biệt.
Cấu tạo của vạch chữ V về cơ bản giống dạng gạch chéo, với các nét liền màu trắng kẻ song song, rộng 45 cm, cách nhau 100 cm và nghiêng 135o so với hướng xe chạy. Ranh giới khu vực cũng được bao bằng vạch đơn liền nét màu trắng, bề rộng 20 cm.
Tùy theo trường hợp mà có thể sử dụng 1 trong 2 loại vạch trên kết hợp với vạch đơn liền nét màu trắng, bề rộng vạch 20 cm để hướng xe đến cửa thu phí của cổng trạm thu phí.
Ngoài ra, có thể sử dụng vạch trên để kênh hóa dòng xe ở nút giao cùng mức.
Ba là, vạch kênh hóa dòng xe dạng vành khuyên: được kẻ ở trung tâm ngã tư giao nhau cùng mức để chỉ thị cho các phương tiện phải đi vòng qua phạm vi kẻ vạch theo chiều ngược chiều kim đồng hồ. Khi vạch này được kẻ, các phương tiện giao thông không được lấn vạch hoặc cắt qua vạch trừ những trường hợp khẩn cấp theo luật định.
Doanh nghiệp tôi có trụ sở ở P.Chợ Quán, TP.HCM, chuyên thi công xây dựng các công trình nên thường xuyên tiêu thụ lượng điện năng lớn mỗi ngày.
Trước đây vẫn thường xuyên xảy ra "sự cố" quá tải nguồn điện và hay bị mất điện bất thình lình vì cầu dao tổng ở trụ điện phía trước doanh nghiệp (do điện lực quản lý) bị sập nguồn, nhất là vào mùa nắng nóng khốc liệt. Một ngày có khi cầu dao tổng bị sập "bất ngờ" vài ba lần.
Những lúc cầu dao tổng bị sập, bác bảo vệ doanh nghiệp thường dùng cây xào nhỏ bằng gỗ dài chừng gần 4 mét để đẩy cầu dao điện bật lên. Thế nhưng, tôi quan sát thấy nếu làm như vậy liên tục và thường xuyên sẽ rất nguy hiểm lại gây ra nguy cơ mất an toàn, có thể dẫn đến chập điện cháy nổ thì hậu quả khó lường.
Thế là tôi bàn tính và không cho phép bảo vệ làm vậy nữa mà theo hướng mỗi khi cầu dao ngoài trụ điện bị sập nguồn bất ngờ hãy gọi điện thoại qua tổng đài số 1900545454 để báo cho ngành điện lực cử công nhân xuống kiểm tra, hỗ trợ.
Từ đầu dây phía bên kia cô nhân viên trực tổng đài nhiệt tình hỏi tên người gọi, tên địa chỉ trụ sở doanh nghiệp và cho biết sẽ cử nhân viên điện lực xuống xử lý sự cố ngay. Chừng 15 phút là các anh công nhân thợ điện đã có mặt phía trước trụ sở doanh nghiệp để kiểm tra và sau đó đóng mở cầu dao điện.
Thú thật, giữa cái nóng đến rát mặt vào giờ trưa, nhìn mồ hôi thấm đẫm cả lưng áo nhưng các anh vẫn cố gắng bắt thang, sử dụng đầy đủ dụng cụ bảo hộ lao động như dây treo an toàn để leo lên trụ điện kiểm tra và sửa chữa, chúng tôi mới thấy sự vất vả, trách nhiệm, sự tận tụy và cả lòng yêu nghề của anh công nhân điện lực.
Chính vì tình yêu nghề mà có anh công nhân ngành điện lực đã gắn bó với nghề điện mấy chục năm qua cho đến lúc nghỉ hưu. Có anh còn tâm sự thật lòng "Nghề nuôi mình, mình nuôi nghề thì xá gì là vất vả, nguy hiểm và gian lao. Phải yêu nghề lắm và chấp nhận sự vất vả và cả hiểm nguy thì mới trụ được lâu với nghề...".
Hiện siêu đô thị TP.HCM với hơn 14 triệu người, hàng trăm doanh nghiệp đang hoạt động, đó là chưa kể trụ sở các cơ quan nhà nước. Để luôn duy trì dòng điện thắp sáng mỗi ngày, mỗi giờ, bất kể ngày đêm thì đó là sự nỗ lực, trách nhiệm, sự sáng tạo, sáng kiến, thậm chí là cả những hy sinh của ngành điện thành phố mang tên Bác trong vòng 50 năm qua.
Có những lúc chạy xe trên đường giữa trưa nắng gắt thế nhưng đâu đó bóng dáng quen thuộc của những anh công nhân điện lực trong màu áo chuyên ngành đang treo mình trên trụ điện hay giữa khoảng không để xử lý sự cố cho dòng điện chiếu sáng kịp thời mới thấy sự vất vả, gian lao và cả sự hy sinh thầm lặng vì nghề của các anh. Đó là sự hy sinh thầm lặng một cách đúng nghĩa.
50 năm qua ngành điện thành phố mang tên Bác đã có những thành tựu đáng tự hào và cũng đáng trân trọng với những đóng góp thật sự to lớn. Dòng điện lung linh, những ánh sáng "nhiệm màu" ngày càng tô đẹp thêm, để thành phố mang tên Bác ngày càng hiện đại và nghĩa tình... 50 năm ấy biết bao nhiêu tình.
Ở đâu có sự cố về điện, ở đó sẽ có mặt anh công nhân điện lực. Cảm xúc dường như trào dâng khi đang viết bài dự thi Tự hào 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác.
Tôi bày tỏ lòng cảm kích, sự tri ân và sẻ chia với sự vất vả, gian nan và cả những hy sinh, tình người của người công nhân ngành điện lực thành phố mang tên Bác 50 năm qua. Cảm ơn các anh luôn hết lòng vì nghề, vì cái tình, vì dân, vì doanh nghiệp và vì sự phát triển tươi đẹp, nghĩa tình hơn của TP.HCM hôm nay.
Mạng xã hội chia sẻ câu chuyện một gia đình liên tiếp đón thêm các thành viên mới khi nàng dâu út và chị dâu thứ 2 sinh con vào tháng 4, con dâu cả sinh vào tháng 5 còn con dâu thứ 3 dự sinh vào tháng 7. Chỉ trong ít tháng, gia đình trở nên tất bật hơn với sự chăm sóc cũng như tiếng khóc của các em bé.
Dù việc chăm sóc các bé khá vất vả nhưng gia đình luôn ngập tràn niềm vui. Ông bà hạnh phúc khi được chứng kiến các cháu lần lượt chào đời, các chị em cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm làm mẹ.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Thiên Tú (22 tuổi, quê ở Lâm Đồng) cho biết chị vừa làm nghề nối mi vừa làm mẹ bỉm sữa nên thường chia sẻ những khoảnh khắc đời thường của gia đình lên mạng xã hội. Ba mẹ chồng chị có 4 con trai, chị Tú là con dâu út. Bốn chị em dâu đều mang thai tự nhiên, các bé chào đời khá sát nhau nên mọi người rất bất ngờ.
"Mình và chị dâu thứ 2 có ngày dự sinh cách nhau chỉ 1 ngày. Hôm chị đi sinh, mình vào bệnh viện thăm chị, tranh thủ khám thai luôn. Ai ngờ bác sĩ nói mình có dấu hiệu chuyển dạ nên giữ lại nhập viện. Kết quả, chị mình sinh buổi sáng còn mình sinh buổi tối cùng ngày", chị Tú chia sẻ.
Cũng theo chị Tú, kể từ khi các em bé lần lượt ra đời, nhịp sinh hoạt của gia đình có nhiều thay đổi. Nếu trước đây mỗi người đều có công việc và thời gian riêng thì nay mọi hoạt động đều xoay quanh các bé. Từ giờ ăn, giờ ngủ đến giờ tắm của các cháu, cả gia đình đều cùng nhau chăm sóc và quan tâm. Dù bận rộn hơn trước, ngôi nhà lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười, tiếng nói và niềm vui từ các thành viên nhí mới chào đời.
"Nhiều khi 1 bé khóc là 2 bé còn lại khóc theo, cả nhà chia nhau dỗ. Ba chồng mình có lúc gọi nhầm tên vì đông quá nhớ không kịp. Mẹ chồng có hôm vừa cho bé lớn ăn vừa trông bé nhỏ nên đút nhầm muỗng", chị Tú nói.
Ba mẹ chồng là chỗ dựa vững chắc của các con trong gia đình. Từ khi các cháu lần lượt chào đời, các con dâu hầu như không phải lo chuyện cơm nước hay việc nhà. Ông bà và các anh em trong nhà cùng san sẻ công việc, từ nấu ăn, dọn dẹp đến chăm sóc các bé để các mẹ có thời gian nghỉ ngơi, hồi phục sức khỏe sau sinh.
Con gái đầu lòng của chị Tú hiện đã 20 tháng tuổi và từ nhỏ đã được ông bà nội chăm sóc chu đáo từ bữa ăn đến giấc ngủ. Mới đây, chị tiếp tục sinh bé thứ 2 nên càng cảm nhận rõ sự yêu thương, quan tâm của gia đình chồng.
"Mình thấy rất may mắn khi có ba mẹ chồng tâm lý, luôn yêu thương con cháu và hỗ trợ các con hết mình trong việc chăm sóc em bé", chị Tú bày tỏ.
Chị Tú cho biết, nhờ đã có kinh nghiệm chăm con nên chị thường hỗ trợ thêm các chị dâu trong việc chăm sóc các bé. Bên cạnh đó, các anh chồng cũng rất trách nhiệm, chăm con cùng vợ để các mẹ bỉm đỡ áp lực.
"Ba mẹ chồng mình sinh được 4 con trai, đến lượt 4 anh em lập gia đình lại sinh tiếp các bé gái. Tính cả bé lớn của mình là 5 bé gái nên ba chồng hay bảo là ông bà sinh tứ quý tử tới các con sinh ngũ long công chúa", chị Tú chia sẻ.
Bà Nguyễn Thị Xuân Tươi (50 tuổi, mẹ chồng chị Tú) cho hay lúc con dâu út và con dâu thứ 2 đi khám và thông báo đều đã có bầu, bản thân nhảy cẫng lên vì mừng rỡ. Một tháng sau, con dâu cả mang thai khiến niềm vui cả nhà thêm gấp bội.
"Sau một lần từ quê trở về, vợ chồng tôi nghe con trai thứ 4 thông báo vợ mang thai khiến tôi giật mình, mừng quá gọi báo cho dòng họ biết. Vợ chồng tôi quan niệm đông con nhiều cháu là phúc của gia đình. Dù bận rộn chúng tôi luôn đồng hành cùng các con trong việc chăm sóc các cháu", bà Tươi nói.