Một hành động rất nhỏ. Nhỏ đến mức nhiều khi chính chúng ta cũng không để ý. Nó diễn ra tự nhiên như việc đánh răng hay pha một tách cà phê buổi sáng. Một phản xạ đã hình thành từ lúc nào, có lẽ ít người còn nhớ.
Và đó không còn là câu chuyện của riêng ai.
Ở quán cà phê buổi sáng, trên xe buýt, trong thang máy, ở bàn ăn hay thậm chí trong phòng làm việc. Đâu đâu cũng dễ bắt gặp những con người mắt dán vào màn hình điện thoại, không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp hay nơi sống.
Chúng ta đang sống trong một sự thay đổi rất lớn và nó diễn ra quá tự nhiên nên ít ai nhận ra.
Ngày xưa, có một thời, thứ chúng ta đón nhận sớm nhất sau khi thức dậy là một ngày mới.
Nhìn ra ngoài cửa xem trời nắng hay mưa, nóng hay lạnh, pha ấm trà, đọc tờ báo đặt trước hiên nhà hay đơn giản là nghe tiếng gọi nhau ăn sáng.
Hôm nay, điều đầu tiên nhiều người tìm kiếm lại là một thông tin mới. Trong lúc mình ngủ, thế giới đã xảy ra chuyện gì? Có điều gì mình chưa biết? Có chuyện gì đang được mọi người quan tâm?
Chỉ vài phút sau khi thức dậy, chúng ta đã biết nhiều chuyện hơn cha mẹ mình từng biết trong cả một buổi sáng cách đây vài chục năm. Đó là một thành tựu đáng kinh ngạc.
Nhờ công nghệ, cả thế giới gần như nằm trong lòng bàn tay. Một sự kiện diễn ra ở bất cứ nơi nào trên trái đất cũng có thể xuất hiện trên màn hình chỉ sau vài giây. Chưa bao giờ con người tiếp cận thông tin nhanh chóng, dễ dàng đến thế.
Nhưng chính lúc ấy, tôi lại nghĩ đến một câu hỏi khác.
Nếu biết nhiều hơn là đáng mừng, thậm chí còn được coi là nhanh nhạy, vì sao không ít người vẫn cảm thấy mệt mỏi, chán nản hơn?
Nếu thông tin nhiều hơn là một bước tiến của văn minh, vì sao ngày càng có nhiều người thấy khó tập trung, khó phân biệt điều gì thật sự quan trọng, thậm chí khó giữ được sự bình tĩnh trước những sự việc diễn ra mỗi ngày?
Có lẽ, chúng ta đang dùng một cách nghĩ cũ để sống trong một thời đại mới.
Ngày trước, khó nhất là tìm kiếm thông tin.
Ngày nay, khó nhất là lựa chọn thông tin.
Không phải vì thông tin ít đi. Mà vì nó nhiều đến mức chúng ta đều muốn giành lấy.
Một bản tin quan trọng, một bài viết công phu, một đoạn video giải trí, một lời đồn, một cuộc tranh cãi, một quảng cáo… tất cả cùng xuất hiện trên một màn hình. Tất cả đều muốn được đọc trước, được xem trước, được chia sẻ trước, được tin trước.
Phần lớn những lựa chọn ấy diễn ra rất nhanh. Nhanh đến mức nhiều khi chúng ta không nhận ra mình vừa lựa chọn.
Chúng ta chỉ bấm. Rồi lướt. Rồi xem. Rồi tiếp tục xem. Ngày này qua ngày khác.
Chính những lựa chọn tưởng như rất nhỏ ấy lại âm thầm tạo nên một điều rất lớn. Đó là cách chúng ta nhìn cuộc sống.
Nếu mỗi ngày chỉ nhìn thấy những cuộc cãi vã, rất dễ nghĩ rằng xã hội chỉ toàn những điều đáng thất vọng.
Nếu mỗi ngày chỉ đọc những điều mình muốn tin, rất dễ quên rằng cuộc sống luôn có nhiều góc nhìn hơn cảm xúc của chính mình.
Thông tin không thay đổi một con người chỉ sau một đêm.
Nhưng những gì lặp đi lặp lại mỗi ngày sẽ dần dần trở thành lăng kính để người ấy nhìn thế giới.
Đó có lẽ mới là điều đáng để suy nghĩ.
Có một thời, biết nhiều là lợi thế. Ngày nay, khi tri thức ở khắp nơi và thông tin chỉ cách chúng ta một cái chạm tay, biết nhiều thôi có lẽ không còn đủ.
Điều ngày càng quan trọng hơn là biết điều gì đáng để đọc. Điều gì đáng để tin. Điều gì đáng để dành thời gian. Và điều gì nên bình thản bỏ qua.
Bởi cái quyết định chất lượng nhận thức của một con người không chỉ là những thứ họ tiếp nhận, mà còn là những gì họ lựa chọn giữ lại.
Có lẽ, mỗi buổi sáng, câu hỏi không chỉ là: Hôm nay có gì mới?
Mà còn là: Giữa rất nhiều điều mới, điều gì thật sự xứng đáng để mình mang theo suốt một ngày?
Và biết đâu, trả lời cho câu hỏi ấy cũng chính là câu trả lời cho một câu hỏi khác: Biết nhiều hay biết chọn?
Trước xu hướng đó, Trường Cao đẳng Kinh tế Kỹ thuật Thủ Đức tập trung đầu tư vào các nhóm ngành kỹ thuật và kinh tế ứng dụng, đồng thời tăng cường hợp tác doanh nghiệp nhằm nâng cao cơ hội việc làm cho sinh viên.
Trong bối cảnh chuyển đổi số, tự động hóa và sản xuất thông minh diễn ra mạnh mẽ, nhu cầu tuyển dụng lao động kỹ thuật có chuyên môn thực hành ngày càng tăng. Đây cũng là định hướng đào tạo mà Trường Cao đẳng Kinh tế Kỹ thuật Thủ Đức lựa chọn trong nhiều năm qua.
Theo đại diện nhà trường, thay vì mở rộng đào tạo dàn trải, trường tập trung nguồn lực cho năm nhóm ngành trọng điểm gồm Điện công nghiệp, Điện tử công nghiệp, Cắt gọt kim loại, Thiết kế đồ họa và Kế toán doanh nghiệp. Đây đều là những lĩnh vực có nhu cầu nhân lực ổn định và gắn chặt với hoạt động sản xuất, kinh doanh của doanh nghiệp.
Ở khối kỹ thuật, sinh viên được tiếp cận hệ thống thiết bị thực hành phục vụ đào tạo điện, điện tử và gia công cơ khí CNC ngay trong quá trình học. Trong khi đó, khối ngành kinh tế chú trọng các kỹ năng ứng dụng như kế toán trên phần mềm, thiết kế đồ họa bằng các công cụ chuyên nghiệp, giúp sinh viên làm quen với môi trường làm việc thực tế từ sớm.
Sinh viên thực hành trên hệ thống thiết bị tại Trường Cao đẳng Kinh tế Kỹ thuật Thủ Đức.
Đại diện trường cho biết, nếu phụ huynh chỉ lựa chọn một ngành học có tính ổn định lâu dài thì Điện công nghiệp là lựa chọn đáng cân nhắc.
Theo lý giải, đây là ngành nền tảng của quá trình công nghiệp hóa và tự động hóa. Hầu hết nhà máy, khu công nghiệp, công trình hạ tầng hay tòa nhà đều cần đội ngũ vận hành, bảo trì và thiết kế hệ thống điện. Khi xu hướng sản xuất thông minh, chuyển đổi năng lượng và tự động hóa tiếp tục phát triển, nhu cầu tuyển dụng nhân lực ngành này được dự báo vẫn duy trì ở mức cao trong nhiều năm tới.
Ngoài cơ hội làm việc trong lĩnh vực vận hành và bảo trì hệ thống điện, người học còn có thể phát triển sang các vị trí thiết kế, giám sát thi công, tư vấn tiết kiệm năng lượng hoặc tiếp tục nâng cao chuyên môn trong các lĩnh vực tự động hóa, PLC, SCADA, IoT công nghiệp và năng lượng tái tạo.
Bên cạnh đào tạo, nhà trường đẩy mạnh hợp tác với doanh nghiệp nhằm nâng cao cơ hội việc làm cho sinh viên sau tốt nghiệp.
Theo thống kê của trường, khoảng 80-85% sinh viên có việc làm trong năm đầu sau tốt nghiệp, trong đó phần lớn làm đúng chuyên ngành đào tạo. Với một số ngành kỹ thuật, sinh viên được doanh nghiệp tuyển dụng ngay từ thời gian thực tập cuối khóa.
Mức thu nhập khởi điểm cũng được đánh giá khá cạnh tranh. Sinh viên nhóm ngành kỹ thuật có mức lương phổ biến khoảng 9-12 triệu đồng mỗi tháng, chưa bao gồm phụ cấp hoặc làm thêm giờ. Đối với nhóm ngành kinh tế - dịch vụ như kế toán hay thiết kế đồ họa, mức thu nhập dao động khoảng 8-10 triệu đồng mỗi tháng, tùy năng lực và vị trí công việc.
Để tăng cơ hội việc làm, trường duy trì hợp tác với nhiều doanh nghiệp trong lĩnh vực điện, cơ khí, công nghệ và sản xuất. Doanh nghiệp không chỉ tiếp nhận sinh viên thực tập mà còn tham gia đánh giá kỹ năng nghề, góp ý chương trình đào tạo và tuyển dụng trực tiếp tại trường.
Học phí - mối quan tâm trong mùa tuyển sinh:
Theo nhà trường, học phí hiện dao động khoảng 14,8 triệu đồng mỗi năm đối với nhóm ngành kinh tế và 16,8 triệu đồng mỗi năm với nhóm ngành kỹ thuật. Ba ngành gồm Điện công nghiệp, Cắt gọt kim loại và Kỹ thuật máy lạnh - điều hòa không khí được miễn giảm tới 70% học phí theo chính sách hiện hành. Trường cho biết nếu điều chỉnh học phí trong những năm tới sẽ tuân thủ quy định của Nhà nước và không vượt quá 5% mỗi năm.
Học sinh tra cứu thông tin tại thư viện nhà trường.
Ngoài học bổng từ ngân sách nhà trường với mức hỗ trợ lên đến 70% học phí dành cho sinh viên có thành tích học tập hoặc kỹ năng nghề nổi bật, trường còn phối hợp với doanh nghiệp xây dựng quỹ học bổng thường niên nhằm hỗ trợ sinh viên có hoàn cảnh khó khăn và tạo cơ hội tiếp cận việc làm sớm.
Song song đó, nhà trường triển khai nhiều chính sách hỗ trợ tài chính như chia nhỏ học phí theo từng đợt, tư vấn vay vốn ưu đãi từ Ngân hàng Chính sách Xã hội, giới thiệu việc làm bán thời gian, bố trí ký túc xá và hỗ trợ sinh viên gặp hoàn cảnh đột xuất để hạn chế nguy cơ gián đoạn việc học.
Trong bối cảnh thị trường lao động ngày càng coi trọng năng lực thực hành, mô hình đào tạo gắn với doanh nghiệp được xem là một trong những hướng đi giúp người học rút ngắn khoảng cách giữa nhà trường và môi trường làm việc. Đại diện Trường Cao đẳng Kinh tế Kỹ thuật Thủ Đức cho biết sẽ tiếp tục mở rộng mạng lưới hợp tác doanh nghiệp, cập nhật chương trình đào tạo theo nhu cầu tuyển dụng và tăng thời lượng thực hành để sinh viên có thể thích ứng nhanh với thị trường lao động sau khi tốt nghiệp.
Trường Cao đẳng Kinh tế Kỹ thuật Thủ Đức
Trường đào tạo nhiều nhóm ngành thuộc lĩnh vực kỹ thuật, công nghệ và kinh tế ứng dụng. Trong đó, các ngành trọng điểm gồm Điện công nghiệp, Điện tử công nghiệp, Cắt gọt kim loại, Thiết kế đồ họa và Kế toán doanh nghiệp. Nhà trường định hướng đào tạo theo mô hình gắn với doanh nghiệp, chú trọng thực hành, thực tập và kết nối tuyển dụng nhằm nâng cao khả năng có việc làm của sinh viên sau tốt nghiệp.
Vị đắng của măng tươi đến từ hai nhóm hợp chất glycoside (taxiphyllin) và phenolic tập trung ở phần vỏ, kẽ mô và lớp thịt măng bao quanh lõi. Cả hai nhóm chất này đều tan trong nước muối loãng hoặc có tính acid nhẹ.
Chính vì vậy, nấu lâu không phải chìa khóa duy nhất để khử đắng. Điều quan trọng là tạo điều kiện cho các phân tử đắng thoát ra ngoài và trung hòa môi trường phù hợp.
Bộ ba tác động giúp măng tươi giảm đắng vẫn giòn ngon.
Thẩm thấu: Nước muối loãng đóng vai trò như một chiếc nam châm, kéo "chất đắng" từ măng ra ngoài nhanh hơn nhiều so với nước thường.
Môi trường acid nhẹ: Một chút chanh hoặc giấm sẽ làm nhiệm vụ bẻ gãy các liên kết phenolic, từ đó làm dịu đi cảm nhận vị chát trên đầu lưỡi.
Nhiệt độ vừa đủ: Chỉ cần chần măng ở mức nóng già đủ để các mô sợi mở đường cho hợp chất đắng thoát đi mà không làm măng bị mềm, mất đi độ giòn nếu luộc lâu.
Quy trình 10 phút khử đắng cho măng tươi
Chuẩn bị (3 phút): Măng sau khi thái miếng đem bóp nhẹ bằng nước muối loãng rồi ngâm khoảng 3 phút để thẩm thấu.
Luộc nhanh (3 phút): Luộc măng nhanh khoảng 3 phút, thêm 1-2 thìa giấm hoặc một chút nước cốt chanh.
Sốc lạnh (1 phút): Vớt măng ra xả ngay dưới vòi nước lạnh. Bước này không chỉ giúp măng giòn mà còn rửa trôi lớp nước đắng vừa được kéo ra.
Cân bằng vị (3 phút): Trước khi nấu, hãy ướp măng với chút muối hoặc nước mắm trong 5 phút. Vị mặn nhẹ sẽ giúp măng đậm đà trở lại, tạo nên sự cân bằng hoàn hảo sau quá trình khử đắng.
Nhiều kinh nghiệm dân gian xưa thực ra có cơ sở khoa học. Người nội trợ xưa thường ngâm măng với nước gạo vì loại nước này hơi có tính acid và chứa enzyme lên men tự nhiên, giúp giảm vị đắng. Một nhúm muối khi chần măng cũng dựa đúng nguyên lý thẩm thấu.
Một số vùng còn xào măng với dầu hoặc mỡ trước khi nấu canh. Việc này tạo lớp màng chất béo bao bọc phân tử đắng, giúp món ăn hài hòa hơn. Những mẹo truyền miệng này cho thấy người Việt hiểu nguyên lý "khử đắng bằng môi trường" từ rất lâu, dù không gọi tên bằng khoa học hiện đại.
Tôi sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Tây Đô (Cần Thơ), ở một vùng quê cách xa sự nhộn nhịp của trung tâm thành phố đến 50km.
Con đường học vấn của tôi đứt gánh giữa chừng khi mới lên lớp 6. Không phải vì tôi không thể tiếp thu bài vở, mà vì tôi không thể chịu đựng nổi những lời trêu chọc ác ý từ bạn bè. Họ gọi tôi là "khùng", là kẻ bất bình thường.
Tôi bỏ học, thu mình lại trong bốn bức tường, ngày qua ngày lầm lũi phụ giúp gia đình những công việc vặt vãnh không tên. Tương lai của tôi lúc đó mờ mịt và u tối, giống hệt như cái cách bà con lối xóm vẫn thường tặc lưỡi khi nhắc về những đứa trẻ khiếm khuyết.
Nhưng cuộc đời đã cho tôi một trang mới từ một chuyến đi truyền thông của Hội Người khuyết tật về tận xã. Hôm đó, cha tôi may mắn gặp được cô Lê Thái Thị Phương Thảo - Phó chủ tịch hội. Bằng sự thấu hiểu, cô không trao cho gia đình tôi một món quà từ thiện để ăn vội vàng qua ngày, mà trao một cơ hội thay đổi cuộc đời bằng lời đề nghị: "Có muốn cho em nó đi học nghề không?".
Sự kết nối của cô và cái gật đầu của cha ngày hôm ấy đã phá vỡ bức tường định kiến giam cầm tôi suốt bao năm.
Hành trình từ một người chỉ mang vốn liếng học vấn lớp 6 đến lúc chạm tay vào nghề thiết kế đồ họa và chỉnh sửa ảnh là một chuỗi ngày đầy mồ hôi và nước mắt.
Rào cản không chỉ là cơ thể khiếm khuyết, mà còn là lỗ hổng kiến thức quá lớn.
Những ngày đầu tiếp xúc với máy tính, nhìn những dòng lệnh tiếng Anh, những công cụ cắt ghép (layer), phối màu trên phần mềm... tôi choáng ngợp và tưởng chừng như mình đang đứng trước một ngọn núi không thể vượt qua.
Đã có lúc tôi gục mặt xuống bàn, muốn bỏ cuộc vì thấy mình quá kém cỏi, cộng thêm những cơn đau nhức khi phải ngồi lâu trước màn hình.
Nhưng trong những giờ phút đen tối nhất, tôi đã không bị bỏ lại. Nhờ sự kiên nhẫn cầm tay chỉ việc của các thầy cô, sự động viên không ngừng của những người đi trước, tôi lồm cồm đứng dậy. Những đêm thức trắng tự mày mò học thêm trên mạng, học từ những video hướng dẫn nhỏ nhất, cuối cùng tôi cũng dần làm chủ được công cụ.
Tôi bắt đầu nhận được những dự án thiết kế đầu tiên, rồi tự học và dấn thân sâu hơn vào con đường Digital Marketing.
Sự nỗ lực đó đơm hoa kết trái khi tôi chính thức đảm nhiệm vai trò cộng tác viên thiết kế tại mạng lưới RTT Online - một tập thể chuyên nghiệp từng được Đài Truyền hình Việt Nam khu vực Tây Nam Bộ (VTV10) vinh danh trong phóng sự "Hành trình về dân: Thắp sáng niềm tin cho người khuyết tật".
Tại đây, môi trường làm việc trực tuyến đã xóa nhòa mọi rào cản vật lý. Tôi không chỉ có nguồn thu nhập ổn định để tự lo cho bản thân, san sẻ gánh nặng gia đình mà còn được các trưởng nhóm và đồng nghiệp tận tình chỉ dạy.
Tôi được trực tiếp tham gia vào các chiến dịch truyền thông, tự tay thiết kế các ấn phẩm quảng cáo, tối ưu hóa công cụ tìm kiếm (SEO) và thực hành marketing hiện đại.
Thái độ của bà con xóm giềng cũng từ đó mà thay đổi hoàn toàn. Tôi vẫn nhớ ánh mắt ngỡ ngàng của những người từng chê cười mình khi thấy tôi không còn ru rú trong nhà, mà có thể tự mua sắm đồ đạc, phụ giúp cha mẹ bằng chính đồng tiền mình làm ra từ chiếc máy tính.
Những lời xì xầm "đồ khùng", "gánh nặng" ngày xưa dần biến mất, thay vào đó là những cái gật đầu tôn trọng, nể phục trước một người thợ có chuyên môn đàng hoàng.
Sự công nhận ấy là món quà tinh thần lớn nhất mà tôi từng nhận được. Tôi nhận ra, nếu công nghệ số và một nghề có thể cứu rỗi cuộc đời tôi, nó cũng có thể giúp đỡ những người đồng cảnh ngộ khác.
Với vai trò là Trưởng ban vận động Chi hội Người khuyết tật huyện Cờ Đỏ hiện tại, tôi không muốn người khuyết tật quê mình chỉ dừng lại ở việc chờ đợi sự trợ cấp. Chúng tôi cần "cần câu" và một hệ sinh thái để tự câu cá.
Cùng với các cộng sự trong chi hội, chúng tôi đang triển khai dự án "Lục bình tiếp lực". Trong dự án này, tôi vận dụng chính chuyên môn của mình để hỗ trợ bà con: không chỉ dừng ở việc dạy nghề đan tết lục bình thủ công truyền thống, tôi trực tiếp hướng dẫn hội viên cách chụp ảnh sản phẩm sao cho bắt mắt, cách thiết kế hình ảnh, sáng tạo nội dung và đưa sản phẩm lên các nền tảng mạng xã hội (như Zalo, TikTok) để mở rộng đầu ra.
Tâm huyết lớn nhất của tôi hiện nay là dự án "Cờ Đỏ kết nối". Chúng tôi đang dồn lực xây dựng một nền tảng Zalo mini app và website chuyên biệt dành riêng cho địa phương, nhằm số hóa việc phân phối nông sản, sản phẩm thủ công và đặc biệt là tạo ra một kênh kết nối việc làm linh hoạt cho người yếu thế ngay trên không gian mạng.