Cristiano Ronaldo bước vào lượt đấu thứ hai với áp lực nghẹt thở. Lionel Messi đã ghi 5 bàn và phá kỷ lục World Cup. Kylian Mbappe, Erling Haaland đều có 4 bàn, trong khi Harry Kane 2 bàn. Các chân sút giỏi nhất đều đã lập công, chỉ còn Ronaldo với cái lắc đầu ngao ngán đọng lại trước CHDCC Congo ở trận hòa ra quân của Bồ Đào Nha.
Tuy nhiên, màn so tài với đội bóng yếu như Uzbekistan (0 giờ ngày 24.6) là cơ hội tốt nhất có thể, để Bồ Đào Nha thắng và Ronaldo “thông nòng”. Chân sút 41 tuổi có lẽ cũng hiểu rõ và tập trung tối đa để kiếm tìm bàn thắng đầu tiên.
Ronaldo đã toại nguyện ở phút thứ 6. Xuất phát từ pha đánh biên phải nhuần nhuyễn của Bồ Đào Nha, bóng được trả ngược cho Joao Cancelo ở sát cánh. Ronaldo di chuyển khôn ngoan, luồn lưng Bruno Fernandes để tiếp cận cột gần, rồi vung chân đá một chạm cực hiểm để khuất phục thủ môn Abduvohid Nematov của Uzbekistan.
Xuyên suốt pha tấn công, Ronaldo chỉ chạm bóng ở khoảnh khắc quyết định. Trước đó, anh đã chạy chỗ hợp lý khi nhìn ra “điểm hở” nơi hàng thủ Uzbekistan để có mặt đúng lúc. Đó là cảm quan vị trí đẳng cấp của tiền đạo đã hiện diện hơn hai thập kỷ ở sân chơi đỉnh cao, khác với Uzbekistan non nớt lần đầu đến World Cup. Pha lập công không chỉ giúp Ronaldo lập kỷ lục ghi bàn ở 6 kỳ World Cup liên tiếp, mà còn giải tỏa sức ép ngàn cân đang đè nén trên vai chân sút 41 tuổi.
Khác với diện mạo bế tắc trận đầu, Bồ Đào Nha áp đảo Uzbekistan bằng thế trận tấn công vũ bão. Các tiền vệ hoán đổi vị trí và đập nhả liên tục, mở ra không gian để Ronaldo, Pedro Neto hay Joao Felix mở toang cửa ghi bàn.
Phút 17, Nuno Mendes sút phạt chuẩn xác bằng chân trái ở cự ly 25 m, nâng tỷ số lên 2-0. Khi mọi ánh mắt đổ dồn về Ronaldo, Mendes đã bất ngờ chạy đà rồi đặt lòng chân trái rất hiểm, xuyên qua khoảng trống giữa lớp rào đối thủ để ghi bàn.
Uzbekistan bị từ chối một bàn thắng đẹp mắt trong hiệp 1, bởi trước khi Aziz Ganiev sút xa hạ Diogo Costa, Abbosbek Fayzullaev đã đẩy ngã Joao Cancelo.
Ronaldo khép lại hiệp 1 thăng hoa với bàn thắng phút 39. Một lần nữa, số 7 của Bồ Đào Nha chạy chỗ khôn ngoan, đón đường chọc khe của Bruno Fernandes rồi dứt điểm chéo góc lạnh lùng nâng tỷ số lên 3-0.
Ronaldo thậm chí suýt lập hat-trick ngay trong hiệp 1, khi cũng ở pha đối mặt, cú bấm bóng điệu nghệ của anh bị hậu vệ Uzbekistan phá ra trên vạch vôi.
Dẫn 3 bàn chóng vánh trong hiệp 1, Ronaldo cùng Bồ Đào Nha có nửa sau trận đấu nhàn nhã. Song, với đẳng cấp vượt trội, đại diện châu Âu vẫn dễ dàng xé lưới Uzbekistan.
Phút 60, từ quả phạt góc bên cánh phải của Bồ Đào Nha, hàng thủ Uzbekistan lúng túng mắc sai lầm. Bóng được hậu vệ áo trắng phá trúng vào… người thủ môn Nematov, đưa tên anh lên bảng tỷ số với tư cách người phản lưới nhà.
Ronaldo được đồng đội ưu ái dồn bóng trong hiệp 2. Đầu hiệp 2, anh lại chạy chỗ thông minh để đón pha gẩy bóng thông minh của Bruno, nhưng thủ môn Nematov đã băng ra dũng cảm để cứu thua. Phút 74, lại là Ronaldo đối mặt với Nematov. Lần này, cú sút chân trái uy lực của tiền đạo 41 tuổi bị thủ môn Uzbekistan bắt bài.
Trong những phút cuối, Uzbekistan nỗ lực tìm đường phản công để kiếm bàn danh dự. Phút 77, học trò HLV Fabio Cannavaro lên bóng nhịp nhàng ở cánh phải, mở ra không gian để Eldor Shomurodov cầm bóng trong vòng cấm rồi vung chân sút vọt xà. Đó cũng là khoảnh khắc hiếm hoi, Uzbekistan có cơ hội tổ chức tấn công.
Chiến thắng 5-0 của Bồ Đào Nha được ấn định phút 88. Rafael Leao sút tung nóc lưới Nematov khi khoảng không mở ra quá lớn, trong bối cảnh hàng thủ Uzbekistan đã “đầu hàng”.
Bồ Đào Nha tạm vươn lên dẫn đầu bảng K với 4 điểm, hiệu số +5. Ở lượt cuối, Ronaldo cùng đồng đội đối đầu Colombia. Trong khi đó, Uzbekistan phải thắng trận cuối gặp CHDC Congo để nuôi hy vọng có vé vào vòng knock-out.
Thầy trò HLV Alexandre Polking bảo vệ thành công cách biệt 7 điểm với Thể Công Viettel (nhì bảng) và 11 điểm với Ninh Bình (hạng ba). Khi mùa giải chỉ còn 7 vòng, Ninh Bình hầu như không còn cơ hội xưng vương. Cuộc đua chỉ diễn ra "song mã" giữa CLB Công an Hà Nội (CAHN) và Thể Công Viettel. Với 7 điểm giắt lưng, CLB CAHN có quyền sẩy chân 2 trận cuối mùa, còn Thể Công Viettel buộc phải thắng hết mới mong trở lại ngai vàng sau 6 năm chờ đợi. Mỗi bước "hụt" lúc này của đội bóng áo lính đều mang đến bất lợi, trong khi đối thủ có quyền sai lầm với vốn hiện có. Đó là khác biệt lớn về tâm thế - yếu tố định đoạt cuộc đua vô địch. CLB CAHN sẽ đối đầu Thể Công Viettel ở vòng hạ màn. Nếu hai đội vẫn còn đua vô địch đến lúc đó, cuộc thư hùng sẽ được xem như chung kết mùa giải.
Xét về lịch thi đấu cho đến trước vòng 26, CLB CAHN cũng có ưu thế với 4 trận sân nhà (Thể Công Viettel còn 3 trận) cùng độ khó thấp hơn. Trong 6 trận tiếp theo, Đình Bắc cùng đồng đội chỉ gặp 1 đối thủ còn mục tiêu rõ ràng (Thanh Hóa ở vòng 23), trong khi các đối thủ SLNA, Hải Phòng, Nam Định, Hà Tĩnh, Becamex TP.HCM sắp hết động lực thành tích, do gần như chắc chắn trụ hạng thành công nhưng cũng khó tiếp cận tốp 3. Ngược lại, Thể Công Viettel phải đối đầu với 3 đội còn nguyên động lực, đó là CLB Đà Nẵng (vòng 20) và PVF-CAND (vòng 24) với cuộc đua trụ hạng, cùng Ninh Bình (vòng 21) - đội còn nguyên cơ hội lấy chính ngôi nhì mà Thể Công Viettel nắm giữ. Các đối thủ đang trong "vũng lầy" sinh tồn hay cạnh tranh ngôi cao đều tiềm ẩn cơ hội gây bất ngờ rất lớn, mà ngay cả đội bóng đã thắng 7/9 trận gần nhất như Thể Công Viettel cũng không thể xem thường. Nhất là khi đội vẫn đang trong thời gian vắng HLV Velizar Popov, người bị truất quyền chỉ đạo do án phạt nguội của Liên đoàn Bóng đá VN (VFF).
Tuy nhiên, chìa khóa giúp CLB CAHN chiếm thế đua tranh thượng phong nằm ở chính đội bóng này. Sau 2 năm huấn luyện, ông Polking đã nhào nặn xong diện mạo và triết lý đồng nhất cho cựu vương V-League. CLB CAHN có lối đá kiểm soát, ban bật nhuần nhuyễn, tấn công đa dạng và bài bản nhờ dàn cầu thủ chất lượng ở cả ba tuyến. CLB CAHN cũng là đội hiếm hoi ở V-League mà nội binh lẫn ngoại binh đều đẳng cấp. Alan Grafite, Leo Artur, Stefan Mauk, Vitao, Rogerio Alves… mang đến chất lượng chuyên môn và sức mạnh thể chất vượt trội, bồi đắp phần còn thiếu cho những tuyển thủ quốc gia như Quang Hải, Thành Long, Việt Anh, Đình Bắc, Văn Hậu, Cao Pendant Quang Vinh, Đình Trọng hay Nguyễn Filip.
Khác biệt của CLB CAHN nằm ở lực lượng ổn định từ ghế huấn luyện đến cầu thủ. Trong khi Thể Công Viettel, CLB Hà Nội hay Ninh Bình liên tục thay "tướng" và đổi mới bộ khung đội hình, CLB CAHN lại giữ sự đồng nhất qua ít nhất 2, 3 mùa giải. Chính kết cấu lối chơi và con người ổn định giúp CLB CAHN đua đường dài cực hay, thể hiện sức mạnh vượt trội ở nơi vốn đòi hỏi sự bền bỉ, càng ít xáo trộn càng tốt. Những bản hợp đồng gia hạn với Alan Grafite, Văn Hậu, Đình Trọng, Việt Anh hay Thành Long cũng là cam kết đúng lúc để cầu thủ yên tâm chiến đấu ở giai đoạn quan trọng nhất mùa.
Đội tuyển U.19 Việt Nam vẫn đang tích cực, nghiêm túc tập luyện tại Trung tâm Đào tạo bóng đá trẻ Việt Nam.
Hội quân từ ngày 28.4 và có buổi tập đầu tiên ngày 29.4, HLV Yutaka Ikeuchi chưa thể có trong tay rất nhiều trụ cột quan trọng nhưng ông lại có cơ hội tìm kiếm, phát hiện những "viên ngọc thô" chờ dịp mài giũa để tỏa sáng.
Trước đó vào tháng 3, đội tuyển U.19 Việt Nam cũng đã có lần hội quân đầu tiên với 40 thành viên, trong đó có những cái tên góp mặt từ đầu nhưng cũng có những thành viên được lên tập trung theo đợt.
Lý do chính nằm ở việc có khá nhiều gương mặt U.19 Việt Nam đã và đang vướng lịch thi đấu ở các đội chuyên nghiệp. Lần này cũng vậy, khi rất nhiều cái tên trong danh sách 41 người chưa hoặc sẽ không thể góp mặt.
Nổi bật nhất có thể kể tên bộ đôi cầu thủ HAGL Đinh Quang Kiệt và Trần Gia Bảo đang thi đấu cho HAGL ở V-League (trường hợp của Gia Bảo còn vướng thêm lịch thi tốt nghiệp THPT).
Bên cạnh đó còn có Nguyễn Bảo Ngọc (SLNA), hậu vệ Nguyễn Quốc Khánh (PVF-CAND), tiền đạo Nguyễn Văn Bách, Hoàng Trọng Duy Khang (PVF), tiền đạo Lê Phát (Ninh Bình FC), tiền đạo Lê Văn Hoàn (CLB Thanh Hóa), tiền vệ Nguyễn Văn Khánh (Hồng Lĩnh Hà Tĩnh), tiền vệ Đậu Hồng Phong, tiền đạo Nguyễn Thiên Phú (Trẻ Hà Nội)…
Họ đều là những cầu thủ được đánh giá cao về chuyên môn và nằm trong kế hoạch nhân sự của đội tuyển U.19 Việt Nam. Nhưng như trường hợp của Đinh Quang Kiệt, anh đang là trụ cột và sẽ chỉ có thể tập trung U.19 Việt Nam khi nào HAGL chính thức trụ hạng.
Việc nhiều cầu thủ đang thi đấu cho các đội chuyên nghiệp và hạng nhì trước mắt sẽ tạo ra khó khăn cho HLV Yutaka Ikeuchi khi bước vào đợt tập huấn tại Nhật Bản từ 15.5 - 18.5, trước khi tham dự giải U.19 Đông Nam Á diễn ra tại Indonesia từ ngày 1.6 - 15.6.
Rõ ràng, việc vắng nhiều trụ cột sẽ ảnh hưởng lớn đến kế hoạch rèn quân, xây dựng nền tảng và lắp ráp lối chơi. Tuy nhiên về lâu dài, đây lại là tín hiệu vui cho U.19 Việt Nam và công tác đào tạo trẻ quốc gia với tầm nhìn châu lục.
Trước hết, việc có rất nhiều gương mặt trẻ đã thi đấu ở giải V-League, hạng nhất và hạng nhì chính là thước đo rõ nét nhất, phản ánh xu hướng trẻ hóa của bóng đá đỉnh cao và quan trọng là: chất lượng đào tạo trẻ đang được ghi nhận trên thực tế thi đấu.
Trước đây, bóng đá Việt Nam từng chứng kiến có lứa cầu thủ U.23 Việt Nam rất thiếu kinh nghiệm thi đấu, một vài cái tên được đăng ký V-League cũng không là trụ cột, thậm chí sau đó mai một dần.
Nhưng ở 2 lứa U.23 Việt Nam gần nhất và nay là U.19 Việt Nam lại đang cho thấy xu hướng ngược lại, viết câu chuyện mới khi các đội tuyển từ U.19 đến U.23 Việt Nam cũng như VFF sẽ phải đối mặt, cân bằng với sự thật nhiều trụ cột sẽ vướng lịch ở các CLB đỉnh cao.
Như trường hợp của trung vệ cao 1,95 m Đinh Quang Kiệt chẳng hạn, ở tuổi 19 anh đã có vốn nhiều năm thi đấu V-League và nay đang nằm trong nhóm lõi hạt nhân quan trọng nhất không thể thiếu của HAGL.
Trần Gia Bảo trẻ hơn và ít thi đấu hơn do đặc thù tiền đạo cạnh tranh với ngoại binh, nhưng cũng có trong hành trang vài năm hít thở và ra sân va chạm để biết rõ sự khắc nghiệt của bầu không khí bóng đá đỉnh cao.
Những cái tên còn lại sớm được chơi V-League như Bảo Ngọc, Quốc Khánh, Lê Phát, Văn Hoàn, Văn Khánh… sẽ rất nhanh chóng trưởng thành, sẵn sàng gánh vác nhiều trọng trách hơn ở CLB, và sau đó là các đội tuyển quốc gia.
Sau giải U.19 Đông Nam Á, mục tiêu chính của U.19 Việt Nam sẽ là tranh vé dự VCK U.20 châu Á 2027 tại Trung Quốc. Nhiều trụ cột có kinh nghiệm đỉnh cao sẽ là cơ sở để chúng ta kỳ vọng đội bóng tranh chấp vị trí cao ở giải châu lục, cũng là vòng loại U.20 World Cup 2027.
Sân Parc des Princes không chứng kiến một trận thua tan tác như điều mà nhiều CĐV Liverpool lo sợ, nhưng khoảng cách về đẳng cấp giữa PSG và đội bóng của Arne Slot vẫn bị phơi bày xuyên suốt trận tứ kết Champions League. Liverpool không dứt điểm trúng hướng cầu môn lần nào trong cả trận, chỉ cầm bóng 26% và có chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) là 0,18 so với 2,19 của nhà ĐKVĐ.
Bàn thắng may mắn từ cú sút bị đổi hướng của Desire Doue cùng pha lập công của Khvicha Kvaratskhelia mang lại lợi thế xứng đáng cho đội chủ nhà ở lượt đi. Tỷ số có thể đậm hơn nếu chủ nhà chắt chiu những tình huống ngon ăn. Ousmane Dembele bỏ lỡ tới ba cơ hội rõ ràng, trong đó cú dứt điểm cuối cùng đưa bóng dội cột ngoài, còn Nuno Mendes và Doue cũng không tận dụng được sự mong manh của đối thủ.
HLV Arne Slot buộc phải thử nghiệm sau chuỗi phong độ tệ hại với chỉ một chiến thắng trong năm trận, mới nhất là thất bại đậm trên sân Man City cuối tuần qua. Ông lần đầu triển khai hàng thủ ba trung vệ tại Liverpool, với Jeremie Frimpong và Milos Kerkez đá ở hai cánh (wing-back). Mohamed Salah bị đẩy lên ghế dự bị khi Slot muốn bó hẹp khu trung tuyến và ngăn Vitinha điều tiết trận đấu. Lý thuyết là vậy, nhưng thực tế lại khác, đúng như dự đoán của số đông trước trận.
Trong năm phút đầu, Liverpool gần như không chạm được bóng khi PSG kiểm soát hoàn toàn thế trận. Nhà ĐKVĐ cầm bóng tới 74,5% trong hiệp một và liên tục khoét vào hàng tiền vệ đội khách. Những dấu hiệu đáng lo còn xuất hiện khi Achraf Hakimi thường xuyên không bị kèm ở cánh đối diện, kéo Virgil van Dijk lệch vị trí, còn Liverpool thì bị xuyên thủng chỉ từ một quả ném biên ở sâu bên phần sân nhà.
Những cảnh báo đã quá rõ ràng trước khi Liverpool phải nhận bàn thua sớm mà họ muốn tránh bằng mọi giá. PSG liên tục khai thác cánh trái khi Frimpong và Ibrahima Konate không thể ngăn chặn sự cơ động và sắc bén của Kvaratskhelia, Doue và Mendes. Doue khởi xướng và cũng là người kết thúc pha bóng mở tỷ số, khi dễ dàng vượt qua Konate ở giữa sân rồi nhận lại bóng từ Dembele bên cánh trái. Cú sút từ rìa cấm địa của anh chạm Ryan Gravenberch đổi hướng, bay qua đầu Giorgi Mamardashvili đi vào lưới, khiến thủ môn Liverpool hoàn toàn bó tay.
Đó là khởi đầu tồi tệ nhất với Liverpool, đội đã gục ngã không kháng cự trước Man City và thua tới 14 trong 18 trận gần nhất khi bị dẫn trước.
Dẫu vậy, họ vẫn trụ được đến hết hiệp một mà không thủng lưới thêm, phần lớn nhờ Mamardashvili. Liverpool từng thắng nhờ màn trình diễn xuất thần của Alisson tại đây mùa trước, và lần này thủ môn khác của họ vẫn chơi rất hay. Thủ thành Georgia cản phá cú sút hướng vào góc thấp của Kvaratskhelia, rồi từ chối Doue trong pha đối mặt ở cự ly gần. Một cú dứt điểm thiếu lực của Dembele sau pha phản công khác của PSG thì lại đi thẳng vào tay thủ môn, gợi nhớ đến pha bỏ lỡ tai hại của anh trong màu áo Barca trước Liverpool năm 2019.
Liverpool bạc nhược trong hiệp một, nhưng dần ổn định lại và thích nghi tốt hơn với hệ thống phòng ngự mới. Dẫu vậy, sức công của PSG là khủng khiếp. Dembele lẽ ra đã nhân đôi cách biệt đầu hiệp hai khi Kvaratskhelia và Mendes lại phối hợp bên cánh trái. Chủ nhân Quả bóng Vàng có cơ hội dứt điểm trống trải từ đường căng ngang nhưng lại sút vọt xà từ cự ly 12 mét.
Liverpool rốt cuộc cũng không thể thoát thua. Những pha bỏ lỡ và quãng thời gian chờ đợi bàn thứ hai không làm PSG mất đi sự điềm tĩnh. Họ đã gia tăng cách biệt bằng một pha bóng tuyệt đẹp của Kvaratskhelia. Joao Neves chọc khe hoàn hảo vào khoảng trống giữa Gravenberch và Konate để cầu thủ Georgia tì đè, vượt qua đồng hương Mamardashvili rồi dứt điểm vào lưới trống.
Mọi thứ suýt còn tệ hơn cho thầy trò Slot khi PSG được hưởng phạt đền sau pha va chạm giữa Konate và Warren Zaire-Emery. Tuy nhiên, sau khi xem lại VAR, trọng tài Jose Maria Sánchez xác định Konate đã chạm nhẹ vào bóng trước khi tiếp xúc với đối phương và hủy quyết định. Các cầu thủ Liverpool ăn mừng như thể vừa ghi bàn, nhưng đó gần như là điều duy nhất họ có thể vui ở trận này.
Liverpool rời Paris với hy vọng, dù khi đến họ gần như không có, nhưng sẽ cần một màn hồi sinh ngoạn mục để gây khó khăn cho nhà ĐKVĐ châu Âu tại Anfield vào thứ Ba tới.