Sau kỳ nghỉ tết dài, thì đến ngày nghỉ giỗ tổ Hùng Vương. Làm việc chưa nóng máy mấy, thì kỳ nghỉ 30.4 – 1.5 tới liền. Nhiều gia đình coi như đã quen nhịp dịch chuyển về quê nghỉ lễ. Đi làm mà thỉnh thoảng ngó chừng tờ lịch rồi kéo va li ra, nhồi đồ đạc vô chuẩn bị lên đường.
Miền quê thường ngày chỉ có tiếng ụm bò, gà gáy, thỉnh thoảng mới vọng âm thanh xe máy. Bỗng sáng sớm vang lanh lảnh giọng bầy trẻ con không mang âm ngữ địa phương. Vậy là hiểu, thành viên các “đội ăn chực” từ trên phố đã hiện diện ở nhà ông bà.
Chiếc xe điện của đứa nhỏ ba tuổi bị trưng dụng làm phương tiện di chuyển chở cả “băng” đi quanh xóm. Sự náo động kéo dài từ nhà ông bà len lỏi qua một loạt nhà hàng xóm. Lời rù rì, giọng cãi cọ, tiếng bước chân huỳnh huỵch, hơi thở phì phào. Người lớn nhìn đám trẻ chơi mà mệt ngang, chứ tụi nhỏ thì khỏe ru.
Cũng có khoảnh khắc yên tĩnh khi “băng nhóm” chuyển tông. Đó là lúc rủ nhau đi ăn kem, mua kẹo gì đó. Ngõ vắng tràn nắng thấp thoáng bóng dáng mấy “bánh bèo” đủng đỉnh đi qua. Mà đâu có tuyệt đối yên lặng, chân bước qua mấy vạt hoa dại, miệng tía lia đủ thứ chuyện từ lúc đi tới lúc về.
Hình ảnh điển hình cho sự áp đảo của đội quân này là hàng giày dép trước thềm nhà. Kể cả khi nguyên bầy đã chạy đi đâu rồi, thì giày dép vẫn còn mấy lớp. Số lượng hài, hia sau vài năm lại tăng, vì có thêm thành viên mới, và vì toàn các vị trẻ tuổi điệu đàng.
Bên trên hàng giày dép là những dây, những cây phơi quần áo. Theo báo cáo sơ bộ của cô – dì Sáu thì mỗi ngày phải giặt quần áo hai lần. Ngày nào mà đám trẻ tăng động hơn thì ba lần giặt. Máy giặt tưởng như quay cả ngày, bà cô thì gom đồ dơ đi giặt, bưng đồ ướt đi phơi, lui cui miết.
Chen giữa mấy lần giặt phơi quần áo là khâu nấu ăn. Làm cơm nhà như nấu đám tiệc, quần quật đi chợ, chế biến, bưng dâng tận nơi rồi dọn đi dẹp rửa. Tới mấy chục miệng ăn lận mà, chưa tính cô này khác khẩu vị cậu kia, nấu sao cho cân bằng cũng rất nhọc. Về quê “ăn chực” nhưng được ông bà đãi đằng như thượng khách, mỗi ngày một thực đơn, ngồi ăn bàn riêng chứ đông quá chừng.
No nê nghỉ xả hơi tí rồi thì lại tót đi chơi vì không gian thôn quê ngoài kia hứa hẹn nhiều điều thú vị khó cưỡng. Có lúc bắt con chó vện ngồi lên xe đẩy đi như phim hoạt hình, rồi tới màn xách tai con thỏ trắng như phim kiếm hiệp.
Kỳ diệu hơn là mỗi đứa được ông phát cho một con gà con, cả người lẫn gà cùng kêu chiêm chiếp, nựng nịu ẵm bồng hệt thú cưng. Tất cả trò chơi đều tự sáng tạo, đều miễn phí, không có ai xé vé như ở mấy khu vui chơi trên phố thị.
Cách nhà ông bà cánh đồng lúa là dòng sông thơ ấu của ba mẹ lũ trẻ. Xưa ba mẹ tắm sông thế nào thì giờ bọn nhỏ được tắm y như vậy. Có điều, tắm trên nhánh sông cạn trong sự ngó chừng của người lớn, chứ “bầy gà công nghiệp” này thì kỹ năng không bằng “gà ở quê” được.
À, trước khi nhảy ùm xuống nước thì có màn gom củi rều, cỏ khô nhóm lửa. Ở phố thì ai cho đốt lửa, chứ về bến sông thì đốt thoải mái, cháy rực chiều quê. Có công nhóm lửa cho các dì các cô nướng cá, xiên thịt nên tắm xong được thưởng mấy xâu thơm lừng. Bụng đói mà được nhâm nhi giữa chiều vàng ươm nắng gió lộng sông xanh thì không biết nó ngon tới tận đâu.
Ngày vui lúc nào cũng cảm thấy qua quá nhanh. Đã tới đoạn chuẩn bị thu dọn hành lý trở lại nhiệm sở, trường học. Hành trang gồm rất nhiều loại nông sản gạo rau củ quả thịt cá, như hàng cứu trợ. Thị thành tưởng thứ gì cũng có, nhưng sao cứ luôn thiếu đúng những món mà ông bà gói ghém theo cho kia.
Xe đi qua khúc cua trên cánh đồng dòng sông ngày cũ rồi, hay đã lên tới thành phố rồi, tin nhắn trong group gia đình báo tới tấp. Nhà Bin sót cái áo, nhà Ri quên túi len, nhà này lộn đồ của nhà kia, thiệt là cồng kềnh. Nhớ mang theo cái ôm tạm biệt của bà, còn đồ đạc lạc thì tới đợt về quê nghỉ lễ lần sau nhận lại. Sớm thôi, quen nếp rồi, “ăn chực” chuyên nghiệp mà.
Ông Peter và bà Colleen, hiện sống tại Nam Phi, đã cùng nhau rong ruổi suốt gần 10 năm trên những cung đường đạp xe, đi qua nhiều quốc gia châu Phi và châu Âu. Việt Nam là điểm dừng chân đầu tiên của hai người tại châu Á.
Ông Peter và bà Colleen có tình yêu rất lớn với bộ môn xe đạp. Họ không chỉ là bạn đời mà còn là những người bạn đồng hành trên nhiều chặng đường. Trong suốt hành trình đó, cả hai đã đi qua hơn 30 quốc gia và vùng lãnh thổ với tổng quãng đường gần 20.000 km.
Chuyến du lịch Việt Nam lần này mang ý nghĩa đặc biệt, bởi đây là quốc gia châu Á đầu tiên mà họ đặt chân tới. Kế hoạch đã được hai người ấp ủ từ 8 năm trước, nhưng phải tạm hoãn vì dịch Covid-19.
Hành trình tại Việt Nam kéo dài 66 ngày, men theo bờ biển để khám phá cảnh sắc, con người và văn hóa địa phương. Với ông bà, đạp xe trên những con đường làng nhỏ, gặp gỡ người dân bản địa và cảm nhận nhịp sống thường ngày chính là điều đáng mong chờ nhất.
"Mỗi ngày chúng tôi dậy sớm và bắt đầu hành trình lúc 5 giờ 30. Trung bình một ngày, chúng tôi đạp từ 50 - 70 km, có những ngày còn dài hơn. Đến giữa trưa, chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi, buổi chiều và tối dành để khám phá nơi mình dừng chân", ông Peter chia sẻ.
Xuất phát từ Hà Nội, họ đi qua Ninh Bình rồi men theo những cung đường ven biển, ghé thăm nhiều địa danh nổi tiếng như động Phong Nha và đèo Hải Vân. Hành trình không đi theo tuyến cố định, mà ưu tiên những cung đường yên bình, hạn chế ghé các điểm quá đông khách du lịch.
Khi đến Đà Lạt, hai người tiếp tục sang Phnom Penh (Campuchia) để khám phá trong khoảng 2 tuần. Sau đó, họ quay trở lại Việt Nam, với điểm dừng chân cuối cùng của hành trình là TP.HCM.
Mỗi ngày, bà Colleen đều dành thời gian ghi lại nhật ký chuyến đi và đăng tải lên mạng xã hội. "Mỗi nơi tôi đi qua, mỗi người tôi gặp đều được lưu lại như một cách để giữ gìn ký ức, đồng thời giúp bạn bè theo dõi hành trình đặc biệt này", bà chia sẻ.
Ở độ tuổi này, ông Peter và bà Colleen không tránh khỏi những khó khăn về sức khỏe, thậm chí có lúc nghĩ đến việc dừng lại. Trước đây, bà Colleen từng gặp tai nạn và phải phẫu thuật, khiến thể lực không còn như trước.
Chính vì vậy, hành trình tại Việt Nam trở thành một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của cả hai. Họ đặc biệt ấn tượng với sự thân thiện, cởi mở của người Việt. Trong suốt hành trình, họ gặp gỡ, trò chuyện với nhiều người dọc đường, khiến chuyến đi không còn là câu chuyện của riêng hai người.
Ông Peter và bà Colleen đã có những trải nghiệm khó quên như chinh phục cung đường đèo Hải Vân hay khám phá không gian kỳ vĩ của động Phong Nha. "Phong cảnh Việt Nam thật sự rất đẹp. Đặc biệt là động Phong Nha, nơi chúng tôi đi vòng quanh và cảm nhận không gian mở ra một cách ngoạn mục", ông Peter chia sẻ.
Cả hai còn ấn tượng với nhịp sống giao thông. Theo ông Peter, dù xe cộ đông đúc nhưng mọi người vẫn giữ được sự bình tĩnh, xử lý khéo léo. Khi đã quen, việc đạp xe giữa dòng người lại trở thành một trải nghiệm thú vị.
Anh Lê Luận (48 tuổi), người có kinh nghiệm đạp xe đường dài, quen vợ chồng ông Peter vài tháng trước chuyến đi khi họ liên hệ để tìm hiểu về hành trình tại Việt Nam. Anh đặc biệt ấn tượng khi đây là cặp đôi lớn tuổi nhất mà anh từng biết có thể chinh phục những cung đường dài.
Qua trò chuyện và theo dõi trên mạng xã hội, anh Luận nhận thấy hành trình của hai vợ chồng rất thú vị. Dù chưa thể hoàn thành chuyến xuyên Việt trọn vẹn, nhưng mỗi chặng đường đều mang lại những trải nghiệm đáng nhớ, để lại dấu ấn riêng.
Sau tất cả, điều quan trọng không phải là họ đã đi được bao xa, mà là những con người gặp trên đường và những trải nghiệm riêng biệt ở mỗi vùng đất.
Trong tương lai, ông Peter mong có dịp quay lại Việt Nam để chinh phục đường mòn Hồ Chí Minh và đến Sa Pa. Tuy nhiên, kế hoạch còn phụ thuộc nhiều vào sức khỏe của bà Colleen.
Hình ảnh về một đám hỏi độc đáo tại Lâm Đồng khiến dân mạng thích thú khi nhà trai mang những tráp lễ với cách trang trí rồng, phượng, voi, gà, ngựa… sang nhà gái. Rồng, voi, gà... được kết từ trái cây, bánh kẹo, các sính lễ truyền thống với màu sắc bắt mắt, thể hiện sự khéo léo và tâm huyết của nhà trai. Nhiều người cho rằng, đây là cách vừa lưu giữ nét đẹp văn hóa truyền thống vừa thể hiện cách trang trí sáng tạo, mới mẻ.
Chia sẻ với PV Thanh Niên, cô dâu Đỗ Nguyệt Trinh (23 tuổi, quê ở Lâm Đồng) cho biết, chú rể là Phạm Khắc Tiến (26 tuổi, quê ở Đồng Nai) muốn đám hỏi có kỷ niệm độc lạ và đáng nhớ.
Anh Tiến quyết định tự thiết kế dàn tráp cưới độc đáo dựa trên lễ vật trong truyền thuyết Sơn Tinh - Thủy Tinh. Vì gia đình hai bên cách nhau 200 km nên trước đám hỏi, anh đã cùng vợ xuống Lâm Đồng chuẩn bị, tránh tráp lễ hư hỏng.
"Hai bên gia đình đều yêu thương và ủng hộ mọi ý tưởng của con cái nên đồng ý để thực hiện tráp lễ độc đáo. Lễ vật gồm có 2 tráp rồng phượng, 3 tráp ngựa, gà, voi…", chị Trinh chia sẻ.
Vợ chồng chị Trinh cùng nhau tạo hình các linh vật từ xốp, tỉa, gọt, tạo màu và gắn lên sính lễ. "Bộ sính lễ được tụi mình chuẩn bị với tất cả sự trân trọng và tâm huyết. Từng chi tiết được chăm chút tỉ mỉ, không chỉ thể hiện nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn gửi gắm lời chúc cuộc sống hôn nhân viên mãn, sung túc và bền lâu", cô dâu bày tỏ.
Đám hỏi diễn ra cách đây ít ngày với không khí rộn ràng, họ hàng hai bên, khách mời dành cho đôi trẻ những lời chúc phúc tốt đẹp, nghi thức trao nhận sính lễ diễn ra trong không khí vui tươi. Nhiều người còn hỏi vợ chồng chị Trinh cách làm tráp lễ để tham khảo, áp dụng vào ngày trọng đại của mình.
Chị Trinh và anh Tiến quen nhau khi cả hai học tập ở TP.HCM, cặp đôi có 4 năm yêu nhau trước khi nên duyên vợ chồng. Cả hai có thời gian tìm hiểu lâu dài, khi thấy sự đồng điệu về mọi mặt, họ quyết định bước vào cuộc sống hôn nhân.
"May mắn tụi mình quen nhau 4 năm nhưng chưa bao giờ xảy ra tranh cãi hay giận dỗi quá lâu. Anh là người lành tính, luôn nhường nhịn và chăm sóc mình chu đáo", chị Trinh chia sẻ.
Chú rể Khắc Tiến bày tỏ niềm hạnh phúc khi ngày vui diễn ra thành công, có nhiều kỷ niệm đáng nhớ. "Mình muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến gia đình hai bên, họ hàng, bạn bè và tất cả những người đã dành thời gian đến chung vui với mình. Dù khá vất vả nhưng khi nhìn thấy không khí vui vẻ và nhận được sự yêu mến của mọi người, mình cảm thấy mọi công sức bỏ ra đều xứng đáng", anh Tiến nói.