Pakistan, quốc gia đăng cai các cuộc đàm phán để chấm dứt xung đột Iran, vốn không phải là ứng viên hòa giải tiềm năng. Pakistan không chính thức công nhận nhà nước Israel, một bên liên quan chủ chốt của xung đột. Nước này cũng từng bí mật phát triển vũ khí hạt nhân, điều mà Mỹ và Israel cũng đang cáo buộc Iran thực hiện.
Hơn nữa, Islamabad từng có khởi đầu đầy sóng gió trong quan hệ với Tổng thống Donald Trump, khi ông tuyên bố trong nhiệm kỳ thứ nhất rằng Pakistan chỉ mang lại cho Mỹ “sự dối trá và lừa lọc”.
Tuy nhiên, suốt nhiều tháng qua, giới lãnh đạo Pakistan đã nỗ lực “chiều lòng” chính quyền ông Trump bằng các thỏa thuận và những lời tán dương công khai.
“Chúng tôi đã hiểu được ông ấy”, Mushahid Hussain Syed, cựu chủ tịch Ủy ban Quốc phòng Thượng viện Pakistan cho biết.
Ông thêm rằng Pakistan đã sớm nhận ra tư duy ngoại giao mang tính “giao dịch” của ông Trump. “Chúng tôi đã đáp ứng rất nhiều. Chúng tôi trao cho ông ấy 3 điều, gồm tiền điện tử, khoáng sản thiết yếu và chống khủng bố”, ông Syed nói.
Ngay đầu nhiệm kỳ thứ hai của ông Trump, Pakistan đã truy lùng được một trong những kẻ đứng sau vụ tấn công đẫm máu nhằm vào binh sĩ Mỹ tại Kabul năm 2021. Vài tháng sau, Islamabad ký thỏa thuận khoáng sản thiết yếu với Mỹ. Năm nay, Bộ Tài chính Pakistan ký kết với một doanh nghiệp liên quan tới công ty tiền điện tử của gia đình ông Trump.
Họ cũng tiến hành các nỗ lực tiếp cận khác như liên tục công khai cảm ơn ông Trump vì đã giúp đạt thỏa thuận ngừng bắn với Ấn Độ hồi tháng 5/2025, đề cử trao giải Nobel Hòa bình cho ông Trump và tham gia Hội đồng Hòa bình mà Mỹ sáng lập.
Tháng 10 năm ngoái, ông Trump mô tả Tư lệnh lục quân Asim Munir, người quyền lực hàng đầu Pakistan, là “vị tướng yêu thích” của mình. Khi vòng đàm phán tiếp theo giữa Mỹ và Iran có khả năng nối lại tại Islamabad tuần này, Pakistan sẽ có cơ hội thắt chặt hơn nữa quan hệ với ông Trump.
Vì vai trò của Pakistan chủ yếu là thúc đẩy liên lạc, ông Syed cho rằng điều quan trọng với Islamabad là họ phải có được lòng tin của cả Mỹ và Iran. Vị thế quốc gia hạt nhân cũng giúp tăng thêm uy tín cho Pakistan.
Việc Pakistan không công nhận Israel không gây khó cho nỗ lực hòa giải, bởi Iran và Pakistan đều tin rằng nếu đạt được thỏa thuận với Mỹ, ông Trump sẽ gây sức ép buộc chính quyền Thủ tướng Benjamin Netanyahu phải tuân thủ.
Truyền thông Pakistan đã đưa tin về nỗ lực đàm phán với giọng điệu hồ hởi. Những cụm từ như “ngoại giao sôi động” và “thành tựu rực rỡ” xuất hiện liên tục trên kênh truyền hình ARY.
“Ai mà ngờ được Thủ tướng Pakistan đăng bài trên mạng xã hội X và được chính Tổng thống Mỹ chia sẻ lại!”, một bình luận viên nói.
Maleeha Lodhi, nhà ngoại giao kỳ cựu của Pakistan, cho rằng nước này có lý do để tự hào về những bước đi ngoại giao tinh tế, vốn cần thiết để cân bằng quan hệ với cả Iran và Mỹ.
“Đó là khoảnh khắc đầy tự hào. Không còn nghi ngờ gì nữa, nó đã giúp nâng cao hình ảnh và vị thế của đất nước”, bà nói.
Tuy nhiên, bà cũng cảnh báo rằng người dân sẽ sớm quên đi những hình ảnh trên truyền hình. Điều họ quan tâm thực sự là liệu chính phủ có giải quyết được các vấn đề kinh tế cốt lõi hay không. Việc đăng cai đàm phán hòa bình “không giúp ích được gì cho cái bụng của họ”, bà nói.
Năm qua, Pakistan đối mặt với thách thức an ninh chồng chất khi xung đột với cả Ấn Độ và Afghanistan. Trong khi đó, đồng nội tệ mất giá, gây ra cuộc khủng hoảng chi phí sinh hoạt nghiêm trọng.
Xung đột tại Iran chỉ khiến tình hình thêm trầm trọng. Hơn 90% lượng nhiên liệu nhập khẩu của Pakistan đi qua eo biển Hormuz. Tình trạng phong tỏa eo biển này đã buộc chính phủ phải tăng giá xăng dầu, quyết định gây phẫn nộ trong nước.
“Chúng tôi rất vui khi Pakistan được chọn cho vinh dự này”, Liaquat Khan, người phục vụ bàn 51 tuổi, chia sẻ. Nhưng ông cũng cho biết “mọi người đều rất lo lắng” khi vòng đàm phán đầu tiên thất bại, vì sợ giá nhiên liệu sẽ tiếp tục leo thang.
Joshua White, cựu cố vấn Nhà Trắng, nhận định Pakistan đã nắm bắt tốt phong cách ngoại giao của Trump. Nhưng theo ông, giới lãnh đạo nước này dường như vẫn chưa dùng mối quan hệ ấm nồng đó để cải thiện đời sống người dân.
“Thỏa thuận khoáng sản khó có thể thành hiện thực, còn các thương vụ tiền điện tử có lẽ chỉ là hư ảo”, ông nhận xét.
“Ukraine đề xuất chấm dứt cuộc chiến này thông qua sự tham gia trực tiếp giữa chúng tôi và ngài. Tôi đề xuất một cuộc gặp. Ukraine sẵn sàng cho một lệnh ngừng bắn toàn diện trong suốt thời gian đàm phán”, ông Zelensky viết trong lá thư mở đăng công khai trên web và mạng.
Ngoài ra nhà lãnh đạo Ukraine còn đề xuất trao đổi tù nhân chiến tranh theo hình thức tất cả đổi tất cả và gọi đây là “chương mở đầu tốt đẹp để chấm dứt chiến tranh”.
Trong lá thư, Tổng thống Zelensky cho rằng đa số người Nga đã mệt mỏi với các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái của Ukraine, cùng tình trạng lạm phát và thiếu hụt nhiên liệu. Hiện giờ họ đã sẵn sàng cho hòa bình, theo Hãng tin Reuters.
“Nếu ngài không tự mình kết luận rằng đã đến lúc chấm dứt cuộc chiến này, Ukraine sẽ tiếp tục chiến đấu cho sự sống còn của mình”, Tổng thống Zelensky viết, đồng thời cảnh báo điều này “có thể đe dọa vị thế cá nhân” của Tổng thống Nga Vladimir Putin.
Theo Hãng tin AFP, bức thư đánh dấu một trong các lần ít ỏi ông Zelensky đề nghị gặp trực tiếp ông Putin kể từ khi xung đột Nga - Ukraine nổ ra vào năm 2022.
Ở phía ngược lại, Điện Kremlin ngày 5-6 cho biết họ đã xem lá thư và sẽ chuyển thông điệp của Tổng thống Ukraine đến Tổng thống Putin.
Người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov khẳng định ông Zelensky được chào đón đến gặp Tổng thống Putin tại thủ đô Matxcơva “bất cứ lúc nào”.
Phát biểu tại Phòng Bầu dục, Tổng thống Mỹ Donald Trump ca ngợi việc ông Putin và ông Zelensky gặp nhau sẽ là “điều tuyệt vời”, tuy nhiên lưu ý cả hai bên có thể đều phải nhượng bộ.
“Tôi rất vui khi họ có lẽ đang thảo luận về việc gặp nhau. Tôi cho rằng chúng tôi đã góp phần rất lớn vào điều đó. Tôi nghĩ sẽ rất tuyệt nếu họ gặp nhau. Họ nên làm như vậy”, ông chủ Nhà Trắng nói với báo chí.
Mọi thứ trên đời đều sẽ đến hồi kết thúc, bao gồm sự sống trên trái đất. Trong 5 tỉ năm nữa, mặt trời sẽ cạn kiệt hydro và bắt đầu chuyển sang đốt cháy heli, chuyển thành sao khổng lồ đỏ và có thể sẽ nuốt chửng địa cầu trong quá trình này.
Nghe qua có thêm vài tỉ năm để sống cũng đã quá đủ, nhưng trên thực tế hành tinh của chúng ta sẽ đối mặt nhiều thách thức trong việc duy trì sự sống trước khi mặt trời hóa thành sao khổng lồ đỏ.
Trong quá trình tiếp tục đốt cháy hydro, mặt trời - được xếp vào nhóm sao lùn vàng - cũng đồng thời gia tăng độ sáng lên khoảng 1% sau mỗi 110 triệu năm.
Ở thời hiện tại, mặt trời sản sinh năng lượng cao hơn 1/3 so với thời điểm mới hình thành. Theo báo cáo mới đăng trên chuyên san JGR Atmospheres, việc tăng độ sáng như thế này sẽ trở thành vấn đề lớn trong khoảng 1,8 tỉ năm nữa.
"Tuổi thọ tối đa của sinh quyển trái đất bị hạn chế bởi quá trình sáng lên của mặt trời theo thời gian", theo báo cáo. Để ứng phó tình trạng trên, chu kỳ carbon của địa cầu về dài hạn có lẽ sẽ rút khí CO2 khỏi khí quyển và khóa chặt vào các loại đá carbonate, từ đó giảm hiệu ứng nhà kính và bù đắp lượng bức xạ gia tăng đến từ mặt trăng.
Như các tác giả báo cáo ghi nhận, những cuộc nghiên cứu trước đó cho rằng sự sụt giảm nồng độ CO2 trong khí quyển sẽ khiến các sinh vật đa bào, đặc biệt là thực vật phụ thuộc vào quang hợp, cuối cùng phải chấm dứt sự tồn tại.
Các tính toán ban đầu dựa trên sự gián đoạn của chu kỳ carbonate - silicate từng dự báo thực vật sẽ tuyệt chủng toàn bộ chỉ sau khoảng 100 triệu năm nữa.
Tuy nhiên, những cuộc nghiên cứu sau đó đã nâng mốc thời gian này lên khoảng 1,5 tỷ năm dựa trên sự khác biệt giữa các cơ chế quang hợp của từng nhóm thực vật.
Trong báo cáo mới, đội ngũ chuyên gia xây dựng 29 mô hình khí hậu và tính toán được có lẽ sự sống trái đất tồn tại đến khoảng 1,8 tỉ năm nữa.
Dù theo kịch bản nào đi chăng nữa, ngày tận thế của thực vật nhiều khả năng sẽ diễn ra cùng lúc với sự bốc hơi của các đại dương trước sức nóng ngày càng tăng từ mặt trời.
Đối với người hâm mộ bóng đá Hàn Quốc, nỗi buồn khi đội tuyển bị loại sớm khỏi World Cup hiếm khi kết thúc ngay sau tiếng còi mãn cuộc. Thay vào đó, sự thất vọng nhanh chóng biến thành những ngày giận dữ của CĐV, những cái cúi đầu xin lỗi và đơn từ chức của HLV khi chưa thể đáp ứng được kỳ vọng cao ngất trời của người dân.
Sau khi tuyển Hàn Quốc dừng chân tại vòng bảng World Cup 2026 với ba điểm sau ba trận, áp lực từ dư luận ngày càng tăng, với những lời chỉ trích nhắm vào HLV trưởng Hong Myung-bo và thậm chí là Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung.
"Tôi muốn gửi lời xin lỗi đến tất cả người ủng hộ bóng đá Hàn Quốc và đội tuyển quốc gia. Chúng tôi đã không mang lại kết quả mà người hâm mộ mong đợi và trách nhiệm hoàn toàn thuộc về tôi với tư cách là huấn luyện viên trưởng", ông Hong nói.
Huấn luyện viên trưởng Hong, cựu hậu vệ ngôi sao của đội tuyển quốc gia Hàn Quốc, cũng đã tuyên bố từ chức hôm 28/6.
Tổng thống Lee Jae Myung cùng ngày cho biết ông "hoàn toàn bối rối" trước kết quả của đội tuyển và thắc mắc lý do Liên đoàn bóng đá Hàn Quốc (KFA) bổ nhiệm ông Hong.
"Khi lượng lớn tiền thuế của người dân và nguồn lực hỗ trợ của nhà nước được đầu tư vào việc đội tuyển tham gia World Cup, tôi đề nghị Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch điều tra kỹ lưỡng các tình tiết cụ thể của sự cố này, phân tích nguyên nhân và xây dựng các biện pháp triệt để để ngăn ngừa tái diễn và cải thiện tình hình", ông Lee tuyên bố, thêm rằng chính phủ sẽ nhanh chóng thúc đẩy cải cách quản lý thể thao để đảm bảo điều tương tự không bao giờ xảy ra nữa.
Nhưng với bóng đá Hàn Quốc, những phản ứng giận dữ sau mỗi lần đội tuyển nước này rời World Cup sớm gần như đã trở thành chuyện thường tình.
Mọi chuyện bắt đầu từ World Cup 1998 tại Pháp, khi Hàn Quốc bị Hà Lan đánh bại với tỷ số 0-5 trong trận đấu thứ hai vòng bảng. HLV trưởng đội Hàn Quốc khi đó là Cha Bum-kun đã lập tức bị sa thải giữa kỳ World Cup. Hàn Quốc sau đó chỉ giành được một trận hòa trước Bỉ trong trận đấu cuối vòng bảng.
Khi ủy ban kỹ thuật của Liên đoàn bóng đá Hàn Quốc yêu cầu ông Cha tự nguyện từ chức, ông được cho là đã phản đối, nói rằng một HLV "không thể bỏ rơi đội bóng của mình" giữa giải đấu. Tuy nhiên, KFA cuối cùng vẫn sa thải ông.
Tại World Cup 2014 ở Brazil, huấn luyện viên Hong, khi đó cũng đang dẫn dắt tuyển quốc gia, đã từ chức sau khi Hàn Quốc không thắng được trận nào và bị loại ngay từ vòng bảng.
Sự phẫn nộ của công chúng ập đến với đội tuyển ngay khi họ trở về nước. Tại sân bay, một cổ động viên đã ném những miếng "yeot", một loại kẹo dẻo truyền thống của Hàn Quốc, vào các cầu thủ. Trong tiếng Hàn, cụm từ "ăn yeot" được dùng như một lời chửi rủa, có nghĩa là "biến đi" hoặc "đồ khốn".
Phản ứng giận dữ tương tự của công chúng Hàn Quốc tiếp tục xảy ra 4 năm sau đó, sau kỳ World Cup 2018 ở Nga. Đội tuyển Hàn Quốc khi ấy về nước sau chiến thắng bất ngờ 2-0 trước tuyển Đức, nhà vô địch World Cup 2014, nhưng một số CĐV vẫn bày tỏ thất vọng và giận dữ, ném trứng vào các cầu thủ.
Năm nay, tuyển Hàn Quốc từng thắp lên kỳ vọng lớn sau khi thắng ngược dòng CH Czech với tỷ số 2-1, nhưng rồi gây thất vọng khi thua Mexico và Nam Phi cùng tỷ số 0-1. Họ sau đó phải hy vọng vào suất vé vớt, để rồi bị loại sau lượt đấu của các đội khác vào ngày 27/6.
"Họ đã phải chịu nỗi nhục nhã khi để số phận của mình bị định đoạt bởi một quốc gia khác, chứ không phải nỗ lực tự thân", tờ Star News Korea mô tả.
Sau khi bị loại sớm, ông Hong và 8 cầu thủ dự kiến trở về Hàn Quốc vào sáng sớm 30/6, các cầu thủ còn lại sẽ trở về sau đó theo từng nhóm nhỏ. Điều này làm dấy lên lo ngại rằng cảnh tượng tương tự về màn công kích từ người hâm mộ có thể xảy ra, khiến chính quyền phải tăng cường an ninh tại sân bay.
Cảnh sát Hàn Quốc ngày 29/6 cho biết họ đang truy tìm tác giả của bài đăng trên mạng đe dọa HLV Hong khi đội của ông về đến sân bay Incheon.
Nỗi phẫn nộ với tuyển Hàn Quốc đã lan rộng ra ngoài phạm vi mạng xã hội. Nhiều cơ sở kinh doanh như nhà hàng, quán rượu và quán cà phê trên khắp Hàn Quốc còn dán biển "Cấm Hong Myung-bo" trên cửa ra vào và cửa sổ.
"Chúng ta lẽ ra phải đoán trước được kết cục này từ nhiều năm trước", cựu đội trưởng Hàn Quốc Park Ji-sung nhận định. "Chúng ta phải nhìn lại, tự vấn tại sao mọi thứ lại ra nông nỗi này. Sau một thập kỷ học hỏi cách chuẩn bị cho World Cup và phát triển bóng đá Hàn Quốc, chúng ta đã quên sạch những bài học đó".