Sau 4 ngày tranh tài, Vòng chung kết Giải bóng đá công nhân, viên chức Việt Nam 2026 đã kết thúc vào chiều 19-7 tại sân vận động Trường đại học Tôn Đức Thắng (TP.HCM).
Công đoàn Ngân hàng Việt Nam đã lần đầu đăng quang tại giải khi thắng Công đoàn Petrovietnam 1-0 trong trận chung kết.
Đó là chức vô địch ngọt ngào cho đội bóng ngành ngân hàng sau khi đã trải qua những trận đấu căng thẳng ngay từ vòng đấu loại trực tiếp.
Cho đến giờ, chưa có đội bóng nào tại giải có lần thứ 2 vô địch. Công đoàn Hải Phòng, Công đoàn Quảng Ninh và SACOMBANK đều không thể bảo vệ thành công ngôi vị của mình.
Như đương kim vô địch SACOMBANK mùa này đã thi đấu cực kỳ vất vả từ vòng loại cho đến vòng chung kết. Trước đối thủ nhiều duyên nợ Công đoàn Ngân hàng Việt Nam ở bán kết, SACOMBANK đã để thua 3-4 ở loạt sút luân lưu sau khi hòa nhau 2-2 trong 2 hiệp chính.
Ngay ở trận tranh hạng ba, SACOMBANK cũng bị Công đoàn Đồng Nai 4 đánh bại với tỉ số 3-0. Nhưng nếu nhìn vào hành trình của Công đoàn Đồng Nai 4 tại giải năm nay, chiến thắng đó không hề ăn may mà hoàn toàn xứng đáng.
Bởi Công đoàn Đồng Nai 4 cũng từng thắng SACOMBANK 1-0 ở vòng loại khu vực phía Nam, hay hạ Công đoàn Quảng Ninh – đương kim á quân vòng loại khu vực phía Bắc 4-2 ở tứ kết. Đội bóng đến từ Công ty TNHH Long Fa (Đồng Xoài) chỉ để thua sít sao Công đoàn Petrovietnam 2-4 ở loạt sút luân lưu (hòa 2-2 trong 2 hiệp chính).
Có thể thấy, các đội bóng ngày càng có sự chuẩn bị bài bản hơn, trình độ các đội cũng đều được nâng lên nên đã đem đến sự cạnh tranh lớn tại giải năm nay. Như từ tứ kết đến bán kết, 5/6 trận đấu đều phải phân định thắng thua trên chấm luân lưu đã cho thấy rõ điều đó.
Bản thân Công đoàn Ngân hàng Việt Nam bước lên bục cao nhất cũng không hề dễ dàng. Ở tứ kết, Công đoàn Ngân hàng Việt Nam chỉ có thể vượt qua Công đoàn Quảng Ngãi 4-2 ở loạt sút luân lưu sau khi không thể ghi bàn trong 2 hiệp chính. Ở bán kết, đội bóng ngành Ngân hàng cũng phải chờ đến loạt sút luân lưu mới vượt qua SACOMBANK.
Vòng loại khu vực phía Bắc và phía Nam có tổng cộng 524 bàn thắng sau 86 trận đấu, trung bình 6,09 bàn/trận. Vòng chung kết mang tính cạnh tranh cao hơn nhưng cũng đã có 139 bàn thắng được ghi trong 32 trận đấu (trung bình 4,3 bàn/trận), đem đến những trận cầu mãn nhãn người hâm mộ.
Ngay cả những trận đấu diễn ra ít bàn thắng, sự hấp dẫn cũng không hề kém. Bởi ở đó là cuộc đối đầu của những đối thủ mạnh, và được giải quyết bằng sự tỏa sáng của những cá nhân xuất sắc.
Ghi 18 bàn sau 6 trận, nhiều thứ 2 tại vòng chung kết sau SACOMBANK (20 bàn), nhưng Công đoàn Ngân hàng Việt Nam lại là đội để thủng lưới ít nhất với vỏn vẹn 4 bàn.
Không như SACOMBANK có 6 cầu thủ ghi bàn, trong đó tập trung hết vào “vua phá lưới” Thành Đạt với 14 bàn thắng, Công đoàn ngân hàng Việt Nam có đến 11 cầu thủ ghi bàn trong tổng số 18 cầu thủ đăng ký.
Chính việc ai cũng có thể “nổ súng”, khiến các đối thủ dù cố gắng phong tỏa những ngôi sao nguy hiểm nhất của Công đoàn Ngân hàng Việt Nam vẫn không thể tránh bị thủng lưới.
Như trong thế trận bế tắc của trận chung kết với Công đoàn Petrovietnam, Anh Tuấn chính là người ghi bàn duy nhất ở trận chung kết để đem về chức vô địch cho Công đoàn Ngân hàng Việt Nam. Đáng nói, đó cũng chỉ là bàn thắng thứ 2 của Anh Tuấn tại vòng chung kết.
Không chỉ có những trận cầu hấp dẫn, quy mô và sức lan tỏa của giải đấu tiếp tục được mở rộng qua từng mùa giải. Như ở mùa giải năm nay, các trận đấu và hoạt động đồng hành đã thu hút hơn 15 triệu lượt xem trên các nền tảng số, khẳng định sức hút ngày càng lớn của giải.
Thành công đó một phần đến từ công tác tổ chức ngày càng chuyên nghiệp, góp phần mang đến một vòng chung kết xứng tầm giải đấu quốc gia dành cho công nhân, viên chức.
Ông Nghiêm Thanh Tùng – Phó chủ tịch Công đoàn SHB, phó trưởng đoàn Công đoàn Ngân hàng Việt Nam chia sẻ: “Giải đấu càng ngày càng được tổ chức rất bài bản, hoành tráng và chuyên nghiệp. Tính chuyên môn của giải cũng rất cao.
Các đội đều có sự chuẩn bị rất kỹ lưỡng, quan tâm và đầu tư cho giải đấu, khiến mặt bằng chung không còn nhiều khoảng cách. Điều này có thể thấy rõ ở vòng tứ kết khi đội nào cũng khó bị đánh bại. Chúng tôi cũng phải rất vất vả mới vượt qua được Công đoàn Quảng Ngãi, một trong những đội bóng có lối chơi khó chịu nhất giải”.
Ông Nghiêm Thanh Tùng cũng thừa nhận giải đấu khá khắc nghiệt, các cầu thủ phải thi đấu với cường độ liên tục dù ban tổ chức đã có thêm một ngày thi đấu so với vòng chung kết năm ngoái.
Ông Tùng nói: “Bốn ngày thi đấu 6 trận đã bào mòn dần sức khỏe của các cầu thủ, khiến họ gần như không có thể trạng tốt nhất và dễ xảy ra chấn thương.
Chúng tôi chuẩn bị rất kỹ từ đội hình 1, đội hình 2, thậm chí là đội hình 3 nhưng cũng gặp khó khăn không ít về mặt thể lực khi phải thi đấu liên tục. Thậm chí có cầu thủ đã bị chấn thương nhẹ như đội trưởng Nguyễn Xuân Sáng. Năm tới, nếu giải đấu có thể thi đấu tốii đa một ngày một trận thì sẽ càng nâng cao chất lượng chuyên môn hơn nữa”.
Ông Trịnh Đức Thắng – Trưởng đoàn các đội bóng Công đoàn Đồng Nai dự giải không giấu được niềm vui khi Công đoàn Đồng Nai 4 giành hạng 3 tại giải năm nay. Ông đánh giá giải đấu ngày càng hấp dẫn, chuyên nghiệp và càng là sân chơi được người lao động chờ đợi.
“Thành công của Công đoàn Đồng Nai 4 tại giải không chỉ thôi thúc phong trào bóng đá tại đây hơn nữa mà còn hứa hẹn sẽ được đầu tư để đạt thành tích tốt hơn ở những giải đấu sắp tới”, ông Trịnh Đức Thắng chia sẻ.
Với ban tổ chức giải, mùa giải thứ 4 thành công cũng là một động lực lớn để hướng đến những mùa giải mới thành công hơn.
Nhà báo Trần Xuân Toàn – Phó tổng giám đốc Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình TP.HCM, Tổng biên tập Báo điện tử Tuổi Trẻ và đồng thời là Trưởng ban tổ chức giải chia sẻ: “Bốn mùa giải là một chặng đường đủ để khẳng định thương hiệu. Nhưng đó cũng là thời điểm để chúng ta bắt đầu một giai đoạn phát triển mới. Ngay từ sau lễ bế mạc hôm nay, ban tổ chức sẽ bắt tay xây dựng kế hoạch cho mùa giải tiếp theo với tinh thần đổi mới toàn diện”.
Màn đọ sức giữa đội tuyển Ma Rốc và Hà Lan tại vòng 32 đội World Cup 2026 (sáng 30.6) đã diễn ra với kịch bản phản ánh đúng vị thế hiện tại của hai nền bóng đá. Kể từ chiến tích lịch sử lọt vào bán kết World Cup 2022 tại Qatar, Ma Rốc đã chính thức cởi bỏ cái mác "ngựa ô" để bước vào giải đấu tại Bắc Mỹ hè này với tâm thế của một kẻ thách thức khó chịu, sẵn sàng lung lay trật tự cũ của bóng đá thế giới. Trên sân cỏ, đoàn quân của HLV Mohamed Ouahbi đã chơi trên chân trước một "ông lớn" của bóng đá châu Âu. Dù Hà Lan là đội mở tỷ số trước nhờ công của Cody Gakpo, nhưng khoảng thời gian trước và sau bàn thắng đã chứng kiến sự vượt trội của đại diện Bắc Phi.
Ma Rốc đã làm tốt hơn Hà Lan ở mọi thông số. Theo thống kê của FIFA, họ áp đặt thế trận với tỷ lệ kiểm soát bóng lên tới 61%, tung ra 11 cú dứt điểm với 6 lần trúng đích, đồng thời thực hiện tới 780 đường chuyền đạt độ chính xác lên đến 92%. Những con số áp đảo này hoàn toàn bóp nghẹt một Hà Lan với 30% thời lượng giữ bóng và 356 đường chuyền, 7 pha dứt điểm (3 lần trúng đích). Trong 2 hiệp phụ, Ma Rốc là đội thể hiện nguồn năng lượng dồi dào và liên tục tổ chức vây ráp tầm cao, trong khi Hà Lan tỏ ra hụt hơi rõ rệt và có vẻ muốn kéo trận đấu vào loạt luân lưu. Do đó, việc Ma Rốc đánh bại Hà Lan không còn là một bất ngờ, mà là phần thưởng hoàn toàn xứng đáng cho đội bóng chơi hay hơn.
Sự trỗi dậy mạnh mẽ của bóng đá Ma Rốc không phải là câu chuyện ngẫu nhiên, mà là "trái ngọt" từ một chiến lược đầu tư bài bản, dài hơi suốt một thập kỷ qua. Liên đoàn bóng đá quốc gia này đã thực hiện một cuộc cách mạng nghiêm túc. Việc có tới 19 trên tổng số 26 cầu thủ trong danh sách tham dự World Cup 2026 không sinh ra tại Ma Rốc là một trong những minh chứng cho quá trình chuẩn bị kỹ lưỡng của bóng đá nước này.
Nhờ hướng đi đúng đắn đó, bóng đá Ma Rốc đang gặt hái thành công với một lứa cầu thủ tài năng nhất từ trước đến nay. Nhiều cái tên của đội bóng Bắc Phi đang chinh chiến tại các CLB hàng đầu thế giới. Người hâm mộ có thể dễ dàng chứng kiến một Brahim Diaz đang nhảy múa và bùng nổ trong màu áo Real Madrid, hay tiền đạo đang lên Ismael Saibari (sinh năm 2001) vừa đạt thỏa thuận gia nhập "gã khổng lồ" nước Đức Bayern Munich.
Đóng vai trò thủ lĩnh của thế hệ vàng này không ai khác ngoài Achraf Hakimi, hậu vệ đẳng cấp thế giới từng đăng quang UEFA Champions League cùng Real Madrid năm 2018 và hiện đang là trụ cột tại PSG (vô địch UEFA Champions League 2 mùa liên tiếp: 2025 và 2026). Dưới sự lèo lái của HLV Mohamed Ouahbi, tập thể đồng đều và giàu khát vọng này đang đi từng bước vững vàng trên hành trình chinh phục đỉnh cao của bóng đá thế giới.
Tại vòng 16 đội, Ma Rốc chạm trán đồng chủ nhà Canada. Đây được xem là cơ hội tốt để đại diện châu Phi tiếp tục tiến sâu tại World Cup 2026.
Đức là một trong những đội tuyển giàu truyền thống nhất World Cup khi từng 4 lần vô địch. Kể từ sau chức vô địch 2014, họ có phần sa sút và đã 2 kỳ liên tục không vượt qua vòng bảng.
Sau những sự thay đổi, đội tuyển Đức kỳ vọng sẽ cải thiện thành tích. Mọi chuyện càng thuận lợi hơn khi họ gặp Curacao ngay trận ra quân.
Đội bóng đến từ vùng Caribê là quốc gia nhỏ nhất góp mặt ở World Cup năm nay, với dân số chỉ vỏn vẹn 156.000 người. Hành trình đến với giải đấu của họ đã được báo chí thế giới ca tụng như một kỳ tích lịch sử.
Nhưng cũng cần nhìn nhận rằng năng lực của họ có hạn chế. Dù đội hình có phần lớn là cầu thủ gốc Hà Lan, nhưng chất lượng của họ vẫn có phần kém xa các đối thủ cùng bảng như Đức, Bờ Biển Ngà hay Ecuador.
Do đó, mục tiêu rõ nhất của Curacao có lẽ là cố gắng ghi bàn để làm kỷ niệm, và hạn chế bàn thua nhiều nhất có thể.
Đội tuyển Đức sẽ tận dụng cơ hội này để giành 3 điểm đầu tiên ở World Cup 2026. Các chuyên gia đều đánh giá cao cơ hội chiến thắng của Die Mannschaft, thậm chí là một chiến thắng với tỉ số đậm.
Đức quá mạnh so với Curacao, đó là điều hiển nhiên. Tính từ đầu World Cup 2026 đến nay, đây có lẽ là cặp đấu chênh lệch nhất về lực lượng. Vì vậy, đi kèm theo đó là những dự đoán về kết quả chênh lệch.
Dù vẫn chưa khiến người hâm mộ tin tưởng, tuyển Đức lúc này là tập hợp của dàn sao đắt giá, với tổng giá trị 26 cầu thủ được Transfermarkt định giá lên đến 947 triệu euro, xếp hạng 5/48 đội dự World Cup.
Curacao trái lại, có giá trị đội hình chưa đến 26 triệu euro, chỉ xếp trên 3 đội là Iraq, Jordan cùng Qatar. Dù vậy, thực lực của đội bóng đến từ châu Mỹ này thậm chí không được đánh giá cao bằng các đại diện châu Á.
Trận đấu giữa Đức và Curacao sẽ bắt đầu lúc 0h ngày 15-6 và được trực tuyến trên Tuổi Trẻ Online tại đây.
Đương kim vô địch Argentina sẽ bắt đầu hành trình bảo vệ chiếc cúp vô địch World Cup tại bảng J với Algeria, Áo và Jordan.
Tâm điểm chú ý của đội tuyển Argentina tại giải đấu lần này vẫn là siêu sao Lionel Messi. Đây gần như sẽ là kỳ World Cup cuối cùng của huyền thoại 39 tuổi này.
Nhà vô địch World Cup 2022 vẫn sở hữu một đội hình có chiều sâu vượt trội. Dưới sự dẫn dắt của HLV Scaloni, Argentina vận hành linh hoạt sơ đồ 4-3-3 hoặc 4-4-2. Họ tập trung vào lối chơi áp sát tầm cao, chuyển đổi trạng thái nhanh và kiểm soát nhịp độ trận đấu.
Bộ khung vô địch từ năm 2022 vẫn được giữ vững với thủ môn Emiliano Martinez, cặp trung vệ Cristian Romero và Nicolas Otamendi. Hợp cùng hàng tiền vệ cơ động gồm Alexis Mac Allister, Enzo Fernandez và Rodrigo De Paul.
Hàng công của Argentina với bộ đôi Lautaro Martinez và Julian Alvarez cùng Messi vẫn khiến mọi đối thủ dè chừng.
Nếu bộ khung cũ tiếp tục chơi tốt và HLV Scaloni có thể tối ưu hóa vai trò của Messi, việc nhà đương kim vô địch tiến sâu là điều chắc chắn.
Siêu máy tính của Opta vẫn dự đoán đại diện Nam Mỹ có khoảng 10% lên ngôi vô địch, đứng thứ 4 sau Tây Ban Nha, Pháp và Anh.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Jordan giành quyền tham dự một kỳ World Cup. Tấm vé đến với ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh là phần thưởng xứng đáng sau một chiến dịch vòng loại vô cùng ấn tượng của đại diện châu Á.
Tuy nhiên rơi vào bảng đấu có sự hiện diện của đương kim vô địch Argentina cùng hai đối thủ khó chịu từ châu Âu và châu Phi sẽ là thử thách cực kỳ lớn cho Jordan.
Bên cạnh một Argentina vượt trội, Algeria cũng là một ẩn số đáng gờm khi đây là lần thứ 2 họ tham dự World Cup, kể từ lần đầu vào năm 2014.
Trong khi đó, tuyển Áo tái xuất sân chơi thế giới sau 28 năm vắng bóng và được xây dựng một hệ thống bài bản. Cả Áo và Algeria đều sở hữu lối chơi kỷ luật, sẵn sàng lùi sâu phong tỏa không gian chơi bóng nhằm hạn chế tối đa sức mạnh của đối phương.
Đối với Jordan, việc tạo nên bất ngờ trước các đối thủ giàu kinh nghiệm như Áo hay Algeria đòi hỏi họ phải duy trì sự tập trung cao độ và tận dụng tối đa các cơ hội phản công.
Dù bị đánh giá thấp nhất bảng đấu, Jordan với tâm lý thoải mái hoàn toàn có thể tạo nên những bất ngờ lớn ở Bắc Mỹ.