Từ 1/1/2026, ngưỡng doanh thu miễn thuế thu nhập cá nhân, giá trị gia tăng của cá nhân, hộ kinh doanh là 500 triệu đồng một năm. Tại tờ trình dự Luật sửa đổi, bổ sung một số điều các Luật Thuế: thu nhập cá nhân, giá trị gia tăng, thu nhập doanh nghiệp và tiêu thụ đặc biệt, Bộ Tài chính đề xuất bỏ quy định “cứng” mức này trong luật, và giao Chính phủ quy định.
Ông Lê Văn Tuấn, Giám đốc Công ty Kế toán Thuế Keytas, cho rằng việc trao quyền cho Chính phủ xác định ngưỡng miễn thuế theo từng giai đoạn sẽ giúp tăng chủ động trong điều hành, kịp thời hỗ trợ người dân, hộ kinh doanh và doanh nghiệp.
Theo ông, môi trường kinh tế – chính trị toàn cầu tiềm ẩn nhiều rủi ro, đòi hỏi chính sách điều hành kinh tế trong nước phải thích ứng kịp thời, thay vì “đóng khung” ở ngưỡng cố định trong thời gian dài.
Về ngưỡng miễn thuế cụ thể, ông Tuấn đề xuất nâng lên 1 tỷ đồng một năm, thay vì mức 500 triệu đang áp dụng. Việc này nhằm phù hợp với mặt bằng giá, chi phí và mức sống hiện nay. Ông dẫn thống kê cho thấy 90-95% người khởi nghiệp thua lỗ và rời thị trường sau 3 năm. Với hộ kinh doanh, họ phải gánh toàn bộ nghĩa vụ thuế dù không có lãi khi nộp thuế theo tỷ lệ doanh thu.
“Như vậy là thiếu công bằng”, ông nói, thêm rằng ngưỡng tính thuế của hộ kinh doanh cần được tính toán để cho thấy sự đồng hành của Nhà nước.
Mức 1 tỷ đồng cũng được nhiều chuyên gia đưa ra trước đó. TS Nguyễn Quốc Việt (Đại học Quốc gia Hà Nội) dẫn kinh nghiệm quốc tế, cho biết Trung Quốc và Singapore có ngưỡng miễn thuế khoảng 8-9 lần thu nhập bình quân đầu người. Chính sách này nhằm hỗ trợ nhóm thu nhập thấp, giảm chi phí quản lý thuế, do số thu từ nhóm nhỏ lẻ không đủ bù đắp chi phí hành thu. Nếu áp dụng tương quan với Việt Nam – GDP bình quân đầu người khoảng 125 triệu đồng một năm – ngưỡng miễn thuế có thể vào khoảng 1 tỷ đồng.
Ông Việt lưu ý mọi điều chỉnh ngưỡng chịu thuế cần dựa trên dữ liệu, kịch bản và đánh giá đầy đủ tác động. Theo đó, chính sách cần đảm bảo công bằng giữa hộ kinh doanh và người làm công, nguy cơ trục lợi khi doanh nghiệp chuyển sang hộ kinh doanh hoặc tách nhỏ để tận dụng ngưỡng miễn thuế.
Chủ tịch Hội Tư vấn Thuế Việt Nam Nguyễn Thị Cúc tính toán với doanh thu 1 tỷ đồng mỗi năm, lợi nhuận bình quân khoảng 16%, bằng khoảng 13,3 triệu đồng mỗi tháng. Mức này tương đương thu nhập của một lao động làm công đang được áp dụng mức giảm trừ gia cảnh 15,5 triệu đồng.
Thậm chí, Ủy ban Kinh tế Tài chính cho rằng ngưỡng chịu thuế với hộ kinh doanh phải tối thiểu 2 tỷ đồng để đảm bảo tính nhân văn, thực tế.
“Chính sách thuế cần được thiết kế theo hướng thực chất, tránh điều chỉnh nhỏ lẻ, manh mún, chưa phản ánh đầy đủ tinh thần hỗ trợ phát triển khu vực kinh tế tư nhân”, ông Phan Văn Mãi, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Tài chính nói khi thẩm tra dự thảo Luật tại phiên thảo luận của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, ngày 20/4.
Ngoài ra, giới chuyên môn lưu ý chính sách thuế không thể “cào bằng”, bởi một ngưỡng doanh thu phù hợp cho ngành này có thể bất hợp lý với lĩnh vực khác. Theo ông Nguyễn Quang Huy, CEO Khoa Tài chính – Ngân hàng (Đại học Nguyễn Trãi), chính sách mới cần thiết kế theo hướng ngưỡng doanh thu chịu thuế theo nhóm ngành. Nhà điều hành cũng nên cân nhắc yếu tố vùng miền bởi chi phí sinh hoạt khác nhau sẽ có ngưỡng doanh thu khác nhau.
Ở khía cạnh này, bà Lê Yến, Chủ tịch Công ty Tư vấn thuế Hà Nội – HanoiTax, cũng nói về dài hạn, cơ quan quản lý cần nghiên cứu ngưỡng miễn thuế theo nhóm ngành, thay vì áp dụng một mức cào bằng cho tất cả.
Bà phân tích, biên lợi nhuận của các ngành rất khác nhau. Chẳng hạn, hoạt động thương mại thường có tỷ suất lợi nhuận thấp hơn đáng kể so với dịch vụ hoặc sản xuất. Do đó, việc dùng cùng một ngưỡng doanh thu để xác định nghĩa vụ thuế sẽ chưa phản ánh đúng bản chất thu nhập chịu thuế.
” Ở các giai đoạn sau, cơ quan quản lý có thể cân nhắc ngưỡng cao hơn cho thương mại và mức khác với các lĩnh vực còn lại để chính sách sát thực tế”, bà nói.
Thực tế, ngưỡng chịu thuế thu nhập cá nhân, VAT được áp dụng với hộ kinh doanh từ đầu 2026, tức là chính sách mới được thực thi hơn 3 tháng. TS Nguyễn Ngọc Tú (Đại học Kinh doanh và Công nghệ) cho rằng còn quá sớm để sửa quy định về ngưỡng doanh thu chịu thuế. Bởi một chính sách thuế thường cần 3-5 năm triển khai, đánh giá hiệu quả trước khi được điều chỉnh.
Ông Tú nói thêm khoảng 90% hộ kinh doanh không phải nộp thuế khi ngưỡng 500 triệu đồng được áp dụng từ đầu năm nay. Trường hợp tiếp tục nới thêm mức này có thể dẫn tới mất công bằng giữa hộ kinh doanh và doanh nghiệp, cũng như làm giảm động lực chuyển đổi lên mô hình doanh nghiệp.
Cùng quan điểm, bà Lê Yến nói chưa nên điều chỉnh ngưỡng miễn thuế 500 triệu đồng với hộ kinh doanh lúc này, vì quy định mới có hiệu lực 3 tháng. “Điều chỉnh quá sớm có thể khiến hộ kinh doanh khó lập kế hoạch và cơ quan quản lý khó đánh giá hiệu quả”, bà nói.
Chủ tịch HanoiTax đề xuất giữ ngưỡng miễn thuế 500 triệu đồng ít nhất 2 năm, sau đó nhà chức trách có thể điều chỉnh dựa trên biến động kinh tế, lạm phát và chỉ số giá tiêu dùng.
Bên cạnh đó, ông Nguyễn Ngọc Tú lưu ý việc chuyển thẩm quyền sang Chính phủ có thể làm giảm tính dự báo của chính sách. Quy định “cứng” trong luật giúp tạo sự ổn định và niềm tin cho hộ kinh doanh. “Chính sách thay đổi quá nhanh sẽ làm giảm hiệu lực của luật”, ông nói, cho rằng điều này có thể khiến người kinh doanh mất niềm tin, khó thích ứng, nhất là với các hộ nhỏ lẻ.
Theo Bộ Tài chính, giai đoạn 2022-2025 cả nước có 3-4 triệu hộ kinh doanh, trong đó hơn 2 triệu hộ khai thuế ổn định, đóng góp khoảng 2% tổng thu ngân sách. Riêng năm ngoái, số thu thuế từ khu vực này đạt 32.840 tỷ đồng, tăng 37,5% so với cùng kỳ.
Dự kiến hôm nay Chính phủ trình Quốc hội dự thảo Luật này.
Cơ quan Tiêu chuẩn Quảng cáo Anh (ASA) ngày 24/6 công bố phán quyết với Uniqlo, Adidas và Calvin Klein.
Ba hãng thời trang trên đều chạy quảng cáo trả phí với thông điệp "tái chế" trên Google. Trong đó, Adidas quảng bá "giày chạy bộ tái chế", Calvin Klein quảng cáo áo nữ "tái chế", còn Uniqlo giới thiệu áo khoác làm từ "vật liệu tái chế". Tuy nhiên, cơ quan chức năng cáo buộc thông điệp trên gây hiểu lầm rằng 100% sản phẩm làm từ vật liệu tái chế, trong khi các hãng bán lẻ thời trang không thể chứng minh tính thân thiện môi trường như quảng cáo.
Trước điều tra của ASA, Adidas phản hồi họ không có dòng giày chạy bộ tái chế riêng biệt. Một số sản phẩm trong các bộ sưu tập của họ có thể kết hợp vật liệu tái chế, với tài liệu xác thực nội bộ.
Calvin Klein cho biết một số sản phẩm trong dòng áo phông và áo kiểu cho nữ của hãng có sử dụng "chất liệu thân thiện với môi trường", gồm vật liệu tái chế, hữu cơ và vật liệu khác. Họ cho rằng người tiêu dùng sẽ không hiểu chệch quảng cáo của hãng theo hướng tuyên bố tái chế áp dụng cho toàn bộ dòng sản phẩm.
Còn từ quan điểm của Uniqlo, họ cho rằng người tiêu dùng có thể hiểu rằng các sản phẩm của họ được sản xuất từ vật liệu tái chế ở "mức độ đáng kể". Trong đó, chất liệu polyester dùng trong áo nỉ của họ làm từ chai nhựa PET (polyethylene terephthalate), tái chế từ chất thải sau tiêu dùng. Từ "tái chế" không dùng cho các thành phần khác như khóa kéo, nhãn mác. Hãng thêm rằng tuyên bố trong quảng cáo được xác thực bởi một tổ chức chứng nhận quốc tế.
Sau khi tiếp nhận phản hồi từ doanh nghiệp, ASA lưu ý Cơ quan Cạnh tranh và Thị trường (CMA) đã ban hành hướng dẫn "Tuân thủ luật người tiêu dùng khi đưa ra các tuyên bố về môi trường trong lĩnh vực bán lẻ thời trang". Hướng dẫn này nêu rõ các nhà quảng cáo không nên ngụ ý rằng một sản phẩm được làm hoàn toàn từ một vật liệu duy nhất, nếu thông điệp đó không đúng sự thật.
Ví dụ, một sản phẩm không nên được mô tả là "tái chế" hoặc "hữu cơ", nếu nó chứa các sợi không được tái chế hoặc hữu cơ, trừ trường hợp tỷ lệ sợi này ở mức không đáng kể. Tức là, sản phẩm không được quảng cáo là tái chế nếu không sử dụng gần như 100% vật liệu tái chế.
Đơn cử với trường hợp Uniqlo, quảng cáo hiển thị trên Google gồm thông điệp "dòng sản phẩm nữ Uniqlo", "mua ngay", "vật liệu tái chế"... Nội dung quảng cáo không bao gồm thông tin giải thích cơ sở của tuyên bố "vật liệu tái chế", có thể khiến người dùng hiểu rằng tuyên bố này mang tính tuyệt đối.
Do đó, cơ quan chức năng kết luận tuyên bố của các quảng cáo trên chưa được chứng minh đầy đủ. Doanh nghiệp phải gỡ quảng cáo, đồng thời đảm bảo các tuyên bố xanh tiếp theo phải gồm bằng chứng mang tính xác thực cao.
Phán quyết trên là một phần trong cuộc điều tra diện rộng về các tuyên bố môi trường trong lĩnh vực bán lẻ thời trang, tránh tình trạng "tẩy xanh (greenwashing)". Cơ quan chức năng ứng dụng hệ thống giám sát sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để rà soát các quảng cáo trong lĩnh vực này, từ đó xác định đối tượng điều tra.
Cuối năm ngoái, ASA cũng cấm quảng cáo của Lacoste, Nike và Superdry với cáo buộc tuyên bố sai lệch về môi trường.
Sáng ngày 8/4 (giờ Việt Nam), Tổng thống Mỹ Donald Trump công bố thỏa thuận ngừng bắn tạm thời kéo dài 2 tuần. Điều kiện then chốt để duy trì thỏa thuận là Tehran phải mở lại eo biển Hormuz cho hoạt động vận tải thương mại.
Tuy nhiên, thực tế trên biển lại đang diễn biến theo một kịch bản khác. Theo ghi nhận của WSJ, lưu lượng tàu thuyền qua eo biển có nhích lên nhẹ vào ngày 9/4 nhưng vẫn ở mức cực kỳ khiêm tốn.
Dữ liệu từ Kpler cho thấy chỉ có 10 tàu đi qua eo biển kể từ khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực, bao gồm 4 tàu chở dầu và 6 tàu chở hàng rời.
Trước khi những biến động bùng phát vào cuối tháng 2, mỗi ngày tuyến đường này đón nhận hơn 100 lượt tàu qua lại. Nơi đây vốn gánh vác việc luân chuyển khoảng 1/5 lượng dầu thô và khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) của toàn thế giới.
Sự sụt giảm đột ngột này đã tạo ra một "nút thắt cổ chai" trên biển. Theo báo cáo của Lloyd's List, khoảng 800 con tàu vẫn đang mắc kẹt, neo đậu chờ đợi tại vùng biển xung quanh khu vực này. Lưu lượng hiện tại vẫn thấp hơn 90% so với mức bình thường và gần như hoàn toàn do thương mại liên quan đến Iran chi phối.
"Luật chơi" mới và lời đồn tiền mã hóa
Sự thận trọng của các doanh nghiệp vận tải là hoàn toàn có cơ sở khi những "luật chơi" mới đang dần thành hình. Phía Iran đã phát đi thông điệp qua các bên trung gian rằng họ sẽ giới hạn số lượng tàu được phép đi qua ở mức khoảng một chục tàu mỗi ngày.
Theo thông tin từ Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran, tàu thuyền giờ đây chỉ được phép đi qua khi có sự phối hợp chặt chẽ với hải quân nước này. Iran cũng đã chủ động công bố các tuyến hàng hải thay thế, chủ yếu đi gần khu vực đảo Larak để tránh rủi ro.
Đi kèm với đó là những điều kiện mang tính chọn lọc khắt khe. Các tàu muốn qua eo biển phải nằm trong một danh sách đã được phê duyệt từ trước. Những quốc gia được xem là "thân thiện" với Tehran có thể sẽ được ưu tiên cấp phép di chuyển.
Gây chú ý nhất trong giới tài chính lúc này là thông tin về khả năng thu phí trung chuyển. Theo tờ Financial Times, Iran có thể sẽ yêu cầu mức phí 1 USD cho mỗi thùng dầu đi qua eo biển.
Điểm độc đáo là khoản phí này có thể được yêu cầu thanh toán bằng tiền mã hóa. Nếu thành sự thật, đây là một chi tiết mang tính bước ngoặt, buộc các tập đoàn năng lượng phải tính toán lại toàn bộ bài toán chi phí logistics và phương thức thanh toán.
Bài toán rủi ro của giới chủ tàu
Trước những rào cản và rủi ro khó lường, các hãng vận tải biển lớn trên thế giới vẫn chọn cách quan sát. Tập đoàn vận tải khổng lồ Hapag-Lloyd của Đức cho biết họ chưa có kế hoạch nối lại tuyến đường đi qua Hormuz.
Hiệp hội vận tải biển quốc tế BIMCO cũng phát đi thông điệp cảnh báo tới các hội viên. Tổ chức này nhấn mạnh việc rời khỏi khu vực Vịnh lúc này là hành động không nên thực hiện nếu thiếu đi sự phối hợp chặt chẽ với cả phía Mỹ và Iran.
Những lo ngại về an ninh hàng hải vẫn luôn hiện hữu. Dữ liệu từ Tổ chức Hàng hải Quốc tế chỉ ra rằng, kể từ đầu tháng 3, đã có tới 30 tàu thương mại bị tấn công hoặc gặp sự cố tại khu vực này, trong đó có 13 chiếc là tàu chở dầu.
Cơ quan Năng lượng Quốc tế đánh giá những biến động hiện tại đã tạo ra một cú sốc nguồn cung nghiêm trọng đối với thị trường dầu mỏ toàn cầu. Tuy nhiên, giới đầu tư vẫn đang giữ thái độ bình tĩnh, chờ đợi những tín hiệu rõ ràng hơn từ các bên liên quan.
Tình hình tại eo biển Hormuz hiện tại vẫn còn nhiều ẩn số đối với chuỗi cung ứng toàn cầu. Biên tập viên Richard Meade của Lloyd’s List nhận định: “Eo biển hiện vẫn mở, hoặc đóng, giống như trước khi kế hoạch ngừng bắn được đưa ra”.
Đến 15h ngày 16/6, giá dầu thô WTI giảm 1,5% xuống 79,5 USD một thùng. Giá dầu Brent cũng mất tương tự, về 82 USD.
Thị trường đã đi xuống vài phiên gần đây. Đà giảm càng tăng tốc sau khi Mỹ và Iran cùng thông báo đạt thỏa thuận hòa bình hôm 14/6. Chốt phiên đầu tuần, giá cả hai loại dầu chủ chốt của thế giới cùng giảm gần 5% xuống thấp nhất 3 tháng.
Giới phân tích kỳ vọng việc mở cửa lại eo biển Hormuz sẽ giúp nguồn cung dầu khôi phục phần nào. Đây là tuyến vận chuyển khoảng 20% dầu thô và khí hóa lỏng (LNG) toàn cầu trước chiến sự.
"Có thể sẽ mất vài tuần nữa các tàu dầu mới khôi phục hoạt động. Chúng tôi dự báo đến tháng 9, sản xuất sẽ phục hồi 50% và đến tháng 12 là 80%", các nhà phân tích tại Morgan Stanley cho biết.
Một số dấu hiệu khác cũng cho thấy thị trường dầu đang yếu đi. "Xuất khẩu của Mỹ tăng, trong khi nhập khẩu của Trung Quốc giảm là các yếu tố chủ chốt trong ngắn hạn. Chúng có lẽ sẽ không sớm biến mất", Morgan Stanley đánh giá.
Nhập khẩu dầu thô của Trung Quốc trong tháng 5 giảm 29%, xuống thấp nhất 8 năm. Đây là nước nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới.
Citigroup hôm 15/6 hạ dự báo dầu thô Brent năm nay, xuống 75 USD quý III và 70 USD quý IV, do kỳ vọng thương mại qua eo biển Hormuz khôi phục.
Tuy nhiên, khi các chi tiết của thỏa thuận vẫn chưa được công bố và lệnh ngừng bắn vĩnh viễn vẫn chưa đạt được, đà giảm của giá dầu hiện vẫn bị hạn chế. Suvro Sarkar - Trưởng bộ phận nghiên cứu năng lượng của DBS Bank cho rằng giai đoạn đầu của thỏa thuận - ký kết tại Geneva để gia hạn lệnh ngừng bắn 60 ngày - là phần dễ thực hiện, giúp các bên có thêm thời gian và tạm gác lại vấn đề hạt nhân.
Tuy nhiên, giai đoạn thứ hai sẽ được thị trường theo dõi sát hơn, vì tác động đến nguồn cung vật chất. Giai đoạn này gồm từng bước mở lại eo biển Hormuz và dỡ bỏ dần lệnh phong tỏa của Hải quân Mỹ với các cảng của Iran. "Nếu kịch bản trên không diễn ra suôn sẻ, giá dầu vẫn có thể biến động trở lại," Sarkar nói.