Ngay từ lần đầu tiên xuất hiện, Algeria và Cameroon đã để lại dấu ấn sâu đậm ở World Cup 1982 (Cameroon không thua trận nào, Algeria thắng 2/3 trận ở vòng 1). Nigeria (1994), Senegal (2002) và Ghana (2006) đều vượt qua vòng bảng trong tư cách tân binh. Bây giờ đến lượt Cape Verde gây bất ngờ lớn tại World Cup 2026?
Người ta đã nói rất nhiều về sự nhỏ bé theo đúng nghĩa đen của Cape Verde (diện tích khoảng 4.000 km2, dân số khoảng nửa triệu người), kể từ khi đảo quốc này đoạt vé dự VCK World Cup 2026 một cách thuyết phục. Sự non trẻ của nền bóng đá Cape Verde là chi tiết đáng lưu ý khác. Mãi đến thế kỷ 21, nước này mới lần đầu tiên tham gia vòng loại World Cup khu vực châu Phi. Nhưng một khi nhấn mạnh những chi tiết có hơi hướng độc lạ ấy để giới thiệu đội tuyển Cape Verde, thì ở một góc độ nào đó người ta đã ngộ nhận về sự nhỏ nhoi của đảo quốc này rồi. Cứ như đội tuyển Cape Verde được tham dự World Cup là một phép lạ, câu chuyện cổ tích vậy.
Cộng đồng người Cape Verde trên khắp thế giới khoảng 2 triệu, tức đông gấp 4 lần số người Cape Verde sống tại quê hương. Cách đây nhiều năm, giới bóng đá châu Âu sửng sốt khi HLV Alex Ferguson (M.U) ký ngay bản hợp đồng trị giá 7 triệu bảng (con số đáng kể vào năm 2010) với cầu thủ Bebe từ CLB Vitoria Guimaraes ở Bồ Đào Nha, dù ông chưa bao giờ xem cầu thủ này thi đấu. Vì sao Ferguson lập tức tuyển mộ Bebe, như thể ông sợ bị các đối thủ cạnh tranh “phỗng tay trên”? Thứ nhất, ông Ferguson tin tưởng cựu trợ lý Carlos Queiroz, người tiến cử Bebe. Thứ hai, ông luôn có ấn tượng tốt với những cầu thủ có nguồn gốc Cape Verde tại M.U.
Cầu thủ gốc Cape Verde trong hàng ngũ M.U thời HLV Ferguson gồm những ai? Xin thưa là Cristiano Ronaldo đứng đầu danh sách cả về tài năng, sự thành công lẫn mức độ nổi tiếng. Ngoài ra còn có Nani, Patrice Evra, Henrik Larsson – tất cả đều thuộc mẫu ngôi sao không cần giới thiệu. Họ đều đã dự World Cup trong các màu áo khác nhau: Bồ Đào Nha, Pháp, Thụy Điển.
Một trong những khác biệt lớn của bóng đá thời nay so với 2 – 3 thập niên trước là sự nhanh nhạy của các bộ phận truy tìm nguồn gốc các tài năng bóng đá. Cách làm tạm gọi là “nhập tịch cho cầu thủ” của các nền bóng đá nhỏ giờ đã trở thành chiến lược toàn cầu, rất đỗi quen thuộc. Tóm lại bóng đá Cape Verde không nhỏ như người ta tưởng.
Cầu thủ Bebe vừa nêu hiện đang ở tuổi 35 và đầy hy vọng tham dự World Cup 2026 cho đến cách đây không lâu (anh đã khoác áo đội tuyển Cape Verde 26 lần, ghi 6 bàn), nhưng cuối cùng anh không được chọn. Đây là chi tiết cho thấy đội tuyển này không thiếu nhân sự chất lượng. Cũng vậy, Cape Verde đã không chọn tài năng trẻ Fabio Domingos (18 tuổi) của PSG.
Ở vòng loại World Cup 2026 khu vực châu Phi, Cape Verde đoạt vé với cách biệt 4 điểm so với Cameroon. Thủ môn Vozinha, tiền đạo Dailon Livramento, hậu vệ Sidny Lopes Cabral, tiền đạo thủ quân Ryan Mendes là những trụ cột đáng lưu ý trong đội bóng này. Livramento ghi bàn nhiều nhất cho đội ở vòng loại, nhưng hậu vệ Cabral đáng chú ý hơn. Anh khởi đầu mùa bóng 2025 – 2026 ở CLB nhỏ Estrela da Amadora (Bồ Đào Nha), nhưng đã thể hiện dấu ấn sâu đậm và được rước sang Benfica từ giữa mùa.
Thật ra ưu điểm lớn nhất của Cape Verde là tinh thần thi đấu và sự ăn ý, trong lối chơi do HLV Pedro Leitao Brito (Bubista) xây dựng. Bubista chính là HLV xuất sắc nhất châu Phi năm 2025. Ý thức kỷ luật và cách tổ chức phòng thủ của Cape Verde là rất đáng khen. Bây giờ thầy trò ông Bubista coi như đã đi vào huyền thoại ở đất nước này. Họ chỉ được thêm, chứ chẳng mất gì tại World Cup 2026. Trước lễ bốc thăm chia bảng, người ta hỏi HLV Bubista muốn gì, ông nói muốn được đọ sức với các đội bóng mạnh nhất thế giới. Cầu được ước thấy khi Cape Verde chung bảng với Tây Ban Nha – ứng viên vô địch số 1 tại World Cup này.
Arsenal đang bước trên hành trình lịch sử ở mùa giải này khi giành chức vô địch giải Ngoại hạng Anh và lần đầu lọt vào trận chung kết Chanpions League kể từ năm 2006. Nếu đánh bại Paris Saint Germain (PSG) trong trận đấu cuối cùng ở Champions League tại Besiktas (23h ngày 30/5), Arsenal sẽ lần đầu đoạt cú đúp danh hiệu.
Đó là hiện thực đẹp như mơ với thầy trò HLV Mikel Arteta. Tuy nhiên, họ không dễ dàng thực hiện nhiệm vụ này. Ngoài việc phải đánh bại đương kim vô địch PSG, “Pháo thủ” còn phải vượt qua nỗi sợ hãi đang đè nặng chính mình.
Trong lịch sử, Arsenal chỉ có đúng 1 lần đăng quang cúp châu Âu. Ở trận chung kết cúp C3 châu Âu mùa giải 1993-1994, đội bóng thành London đã hạ gục Parma với tỷ số 1-0 để lên ngôi vô địch. Thế nhưng, kể từ thời điểm đó tới nay, họ luôn lỡ hẹn với ngôi vị cao nhất ở đấu trường châu Âu.
Ngay ở mùa giải sau đó (1994-1995), Arsenal có cơ hội bảo vệ chức vô địch cúp C3 châu Âu khi đụng độ với Zaragoza trong trận chung kết. Thế nhưng, “Pháo thủ” đã chịu thất bại 1-2 trước đội bóng Tây Ban Nha sau 120 phút thi đấu.
Tới mùa giải 1999-2000, Arsenal lại lọt vào trận chung kết UEFA Cup (nay là Europa League) khi đụng độ với Galatasaray. Sau 120 phút, hai đội hòa nhau với tỷ số 0-0. Cuối cùng, Arsenal đã thất bại 1-4 trong loạt sút luân lưu.
Ở mùa giải 2005-2006, đội bóng của HLV Wenger đứng trước cơ hội lần đầu vô địch Champions League khi đụng độ với Barcelona trong trận chung kết. Mặc dù có bàn thắng vượt lên dẫn trước do công của Sol Campbell ở phút 37 nhưng Arsenal đã bị ngược dòng khi thủng lưới liên tiếp hai bàn bởi Eto’o (phút 76) và Juliano Belletti (phút 80).
Mùa giải 2019-2020, đội bóng thành London tiếp tục đứng trước cơ hội đăng quang khi lọt vào chung kết Europa League gặp Chelsea. Ở trận đấu đó, Arsenal đã thất bại với tỷ số 1-4. Điều đáng nói, ở thời điểm đó, Arsenal được dẫn dắt bởi “ông vua Europa League" Unai Emery. Vị chiến lược gia này đã lọt vào trận chung kết Europa League 6 lần trong sự nghiệp và vô địch tới 5 lần (chỉ về nhì khi dẫn dắt Arsenal).
Điều đó cho thấy, Arsenal vẫn còn cách chức vô địch Champions League một khoảng cách khá dài. Trước khi nghĩ về điều lớn lao, họ cần phải vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân. HLV Arteta và các học trò cần chứng minh bản lĩnh ở thời khắc định mệnh.
14h30 chiều 1-5, U17 nữ Việt Nam đá trận ra quân bảng A Giải U17 nữ châu Á 2026 với đối thủ U17 nữ Thái Lan, tại Trung Quốc. Đây là trận đấu rất quan trọng, bởi nó sẽ quyết định cơ hội đi tiếp của đoàn quân HLV Okiyama Masahiko tại giải châu lục.
Lý do là bởi mỗi bảng đấu sẽ lấy 2 đội nhất, nhì vào thẳng tứ kết. Nếu không có vé trực tiếp, U17 nữ Việt Nam phải tranh vé vớt với tư cách một trong hai đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất trong 3 bảng.
Sau trận đấu với U17 nữ Thái Lan, U17 nữ Việt Nam sẽ lần lượt thi đấu với U17 nữ Trung Quốc và U17 nữ Myanmar. U17 nữ Trung Quốc có chuyên môn cao nhất và có lợi thế chủ nhà, khó để thoát ngôi đầu. U17 nữ Thái Lan vì thế trở thành đối trọng số một với U17 nữ Việt Nam trong cuộc cạnh tranh ngôi nhì.
Vấn đề là trong lịch sử đối đầu U17 nữ Thái Lan tại các giải đấu chính thức, các thế hệ đội tuyển U17 nữ Việt Nam đều để thua (cụ thể là 5 lần). Để phá dớp trước đối thủ kỵ rơ này, đoàn quân HLV Masahiko sẽ phải rất nỗ lực.
Đây mới là lần thứ hai U17 nữ Việt Nam tham dự U17 nữ châu Á. Để hiện thực hóa giấc mơ U17 World Cup nữ, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) đã đầu tư kỹ lưỡng cho lứa cầu thủ hiện tại, với nhiều đợt tập trung và đi tập huấn Nhật Bản.
Thông qua những trận giao hữu, cọ xát với các đối thủ quốc tế, U17 nữ Việt Nam được kỳ vọng cải thiện kỹ năng, thể lực, tâm lý thi đấu, qua đó tự tin hơn khi ra châu lục.
U17 nữ Thái Lan sẽ là thử thách đầu tiên với U17 nữ Việt Nam trên hành trình săn vé World Cup. Thử thách ấy càng thêm khó khi các cô gái trẻ phải thi đấu dưới điều kiện thời tiết lạnh tới 11 độ C ở Tô Châu (Trung Quốc).
Một trận hòa trước người Thái vào lúc này là mục tiêu phù hợp nhất với thầy trò HLV Masahiko.