“Tôi thức trắng đêm qua, và vẫn không thể tin nổi chuyện gì đang xảy ra”, cựu HLV từng vô địch Champions League 1994 với AC Milan nói trên báo Tây Ban Nha Marca hôm 1/4. “Chúng ta đang nói về một đội tuyển từng 4 lần vô địch thế giới. Ba lần liên tiếp vắng bóng ở World Cup là một thảm kịch thể thao, một nỗi hổ thẹn. Đây là điều tồi tệ nhất từng xảy ra với bóng đá Italy trong lịch sử hiện đại”.
Thua Bosnia trong trận chung kết play-off hôm 31/3, Italy sẽ chỉ có thể trở lại World Cup sớm nhất vào 2030, tức 16 năm kể từ lần gần nhất góp mặt ở Brazil 2014. Với Capello, đó là cú sốc lớn đối với một quốc gia coi bóng đá gần như tôn giáo. “Cả Italy đang chìm trong u buồn. Với một dân tộc yêu bóng đá đến cuồng nhiệt, việc bị loại đến lần thứ ba là điều cực kỳ khó chấp nhận”, cựu HLV 79 tuổi nói tiếp.
Chiến lược gia sinh năm 1946 cũng chỉ đích danh các cấp quản lý tại LĐBĐ Italy (FIGC), yêu cầu những thay đổi cấp bách trong cấu trúc của bóng đá nước này. “Ở đây chẳng ai chịu từ chức cả, đó mới là điều đáng lo ngại nhất. Người đầu tiên cần phải chịu trách nhiệm là Chủ tịch Liên đoàn Gabriele Gravina, cùng với toàn bộ ban lãnh đạo”, ông khẳng định.
Trước sự sụp đổ của nền bóng đá Italy, Capello nhấn mạnh nhu cầu về một cuộc cải tổ sâu rộng, thay vì chỉ đưa ra những quyết định mang tính tạm thời. “Cần phải tập hợp các chuyên gia, phân tích thực trạng và bắt đầu tái thiết từ nền móng. Vấn đề không chỉ nằm ở kết quả, mà là vấn đề mang tính hệ thống”, HLV trưởng Real Madrid từ 1996-1997 và từ 2006-2007 giải thích, đồng thời đề cao tầm quan trọng của việc đầu tư vào phát triển bóng đá trẻ.
Tuy nhiên, Capello vẫn muốn gửi gắm một thông điệp hy vọng vào tương lai. Ông nói: “Sẽ rất khó để gượng dậy sau cú sốc này, nhưng tôi tin rằng đây sẽ là tiền đề để khởi đầu cho một cuộc đổi mới thực sự. Bóng đá Italy cần phải tự làm mới mình”.
Dù đã không làm công tác huấn luyện từ năm 2018, Capello vẫn theo dõi sát sao bóng đá Italy lẫn thế giới, khi vẫn đang viết chuyên mục góc nhìn cho báo Italy Gazzetta dello Sport. Từ năm 2022, ông đã nhiều lần nêu ra những vấn đề nhức nhối của bóng đá Italy.
“Chúng ta hiện không bắt kịp với lối chơi tốc độ và cường độ cao ở các giải đấu châu Âu”, Capello từng nói trên Sky Sport Italy tháng 3/2022. “Đúng là chúng ta không đủ các tài năng trẻ, nhưng vấn đề vẫn là nền tảng đã sai từ ý tưởng. Chúng ta cần lấy trường phái bóng đá Đức làm mô hình noi theo, chúng ta không có được nền tảng kỹ thuật tốt để học tập cách làm của người Tây Ban Nha”.
Năm 2024, trong một cuộc phỏng vấn chuyên sâu với Gazzetta dello Sport, Capello tiếp tục mổ xẻ thực trạng bóng đá nước nhà bấy giờ. “Ở Italy, chúng ta không còn chú trọng vào chất lượng nữa”, Capello từng phân tích. “Các trường học bóng đá, người ta chỉ dạy chiến thuật mà không dạy kỹ thuật, và để lại hệ quả về mặt lâu dài như vậy. Những năm gần đây, nhiều người đã lấy Pep Guardiola làm hình mẫu, nhưng đó lại là hình mẫu của một Guardiola 10 năm về trước, trong khi bản thân ông ấy đã phát triển, đã thay đổi. Chúng ta đã nhầm lẫn lối chơi đẹp với việc cầm bóng vô nghĩa”.
Nếu có một “nhà tiên tri” nào dự báo trước sự sụp đổ của một đội tuyển từng là biểu tượng của văn hóa bóng đá thế giới, đó chính là Capello. Sau lượt đi vòng 1/16 Champions League mùa này, ông đã lên tiếng khi Galatasaray vùi dập Juventus 5-2, Dortmund vượt qua Atalanta 2-0 và Bodo/Glimt đánh bại Inter Milan 3-1.
Trong bài góc nhìn trên báo Gazzetta dello Sport, Capello nhấn mạnh: “Việc chúng ta để thủng lưới 10 bàn trong ba trận không phải ngẫu nhiên. Đây là quả đắng từ những gì chúng ta đã gieo trồng suốt những năm qua. Trước đây, chúng ta đào tạo ra những hậu vệ độc bản. Ngày nay, các học viện yêu cầu họ phải biết triển khai bóng nhưng lại không biết phòng ngự. Họ thiếu sự tập trung, biết đứng vị trí nhưng không biết kèm người. Và khi đối đầu những cầu thủ tốc độ và kỹ thuật, họ lập tức khủng hoảng. Sai lầm bắt nguồn từ các trường bóng đá: người ta cấm trẻ em rê dắt, triệt tiêu sự sáng tạo, chỉ tập trung vào chiến thuật mà bỏ qua việc rèn luyện tốc độ. Trình độ của các CLB phản ánh bộ mặt của ĐTQG và ngược lại”.
V-League suốt hơn 2 thập niên qua (kể từ thời điểm chuyển mình sang chuyên nghiệp mùa 2000-2001) luôn là "vùng đất khó sống" với các chân sút nội. Ngoại binh thường chiếm vai trò ghi bàn chủ lực, còn cầu thủ Việt Nam chủ yếu đá dạt biên, làm bóng hoặc hỗ trợ chiến thuật. Bởi vậy, việc một nội binh cán mốc trên 10 bàn đã là thành tích đáng kể, còn cuộc đua Vua phá lưới gần như mặc định thuộc về các tiền đạo nước ngoài.
Trong lịch sử V-League chuyên nghiệp, chỉ có Nguyễn Anh Đức từng giành danh hiệu Vua phá lưới với tư cách cầu thủ nội. Mùa trước, Tiến Linh suýt trở thành người thứ 2, nhưng do BTC điều chỉnh phút cuối (bàn thắng ghi vào lưới CLB Hải Phòng chuyển thành pha phản lưới của Bùi Tiến Dụng), chân sút sinh năm 1997 chỉ còn 13 bàn, kém Alan của CLB Công an Hà Nội 1 bàn. Nếu không có "sự cố" này, Tiến Linh thậm chí trở thành cầu thủ Việt Nam duy nhất có 2 mùa ghi từ 14 bàn trở lên.
Những con số ấy phần nào cho thấy chuỗi phong độ hiện tại của Đình Bắc là rất đặc biệt. Nếu tiếp tục hiệu suất ghi bàn đáng sợ như hiện tại (1,67 bàn/trận), tiền đạo quê Nghệ An có thể đi vào lịch sử với tư cách một trong những chân sút nội xuất sắc nhất V-League.
Điều đáng chú ý hơn nằm ở cách Đình Bắc ghi bàn. Anh không phải mẫu tiền đạo "đóng đinh" trong vòng cấm để chờ cơ hội. Cầu thủ của CLB CAHN được phép di chuyển rộng, dám rê bóng, dám đối đầu và đặc biệt rất lạnh lùng trong các pha xử lý cuối cùng. Từ những cú dứt điểm một chạm, đánh đầu cho đến các tình huống phản công tốc độ cao, Đình Bắc đều cho thấy sự hoàn thiện đáng kể.
Dĩ nhiên, hành trình phía trước không hề dễ dàng. CLB vẫn còn gặp Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Becamex TP.HCM và Thể Công Viettel. Đây đều là những đối thủ từ tốp giữa trở lên nên mọi chuyện sẽ rất khó khăn. Đồng thời, khi đạt phong độ cao, Đình Bắc sẽ lập tức trở thành mục tiêu bị "chăm sóc đặc biệt". Các hàng thủ chắc chắn sẽ nghiên cứu kỹ hơn cách di chuyển của Đình Bắc, đồng thời hạn chế khoảng trống phía sau lưng hàng phòng ngự, nơi anh đặc biệt nguy hiểm với khả năng bứt tốc, càn lướt mạnh mẽ.
Dù vậy, cả 4 CLB này đều không chơi kiểm soát bóng nhiều, thiên về phòng ngự phản công. Vì thế, CLB CAHN sẽ tiếp tục duy trì lối đá tấn công áp đảo, từ đó mở ra nhiều cơ hội cho Đình Bắc. Quan trọng hơn, anh đang sở hữu thứ mà mọi tiền đạo đều cần khi bước vào giai đoạn bùng nổ: sự tự tin. Một tiền đạo đạt "điểm rơi" phong độ thường có khả năng biến những cơ hội rất nhỏ thành bàn thắng. Đình Bắc hiện mang lại cảm giác ấy mỗi khi chạm bóng trong khu vực 16m50.
Bóng đá Việt Nam từng mất rất nhiều năm để chờ đợi một chân sút đẳng cấp xuất hiện. Sau thời Công Vinh, Anh Đức rồi Tiến Linh, người ta kỳ vọng các chân sút như Trần Danh Trung, Nhâm Mạnh Dũng... bùng nổ nhưng điều đó đã không xảy ra.
Sự xuất hiện của Đình Bắc vì thế không đơn thuần là hiện tượng phong độ. Nó còn đem đến hy vọng rằng V-League có thể lại sản sinh một trung phong nội đủ sức cạnh tranh sòng phẳng với ngoại binh, một điều cực khó xảy ra. Và 4 vòng cuối sẽ là phép thử với Đình Bắc. Nhưng ngay cả khi chưa thể chạm tay vào mọi cột mốc lịch sử, Đình Bắc vẫn đang chứng minh anh không còn là "sao mai" nữa mà dần chuyển mình thành một ngôi sao thực thụ.
Tiền vệ Rodri chấn thương trong trận gặp Arsenal cuối tuần qua, nên sự vắng mặt của anh ở trận gặp Burnley là bất khả kháng. Nico O'Reilly thay Rodri đá cặp với Bernardo Silva ở khu giữa sân. Vị trí hậu vệ trái của O'Reilly được giao lại cho Rayan Ait-Nouri. Ngoài ra, không có sự thay đổi nào khác trong đội hình chính của Man.City. Mở rộng vấn đề có thể thấy HLV Guardiola chẳng những không hề xáo trộn nhân sự, mà còn giữ nguyên sơ đồ chiến thuật 4-2-3-1.
Những trận gần đây luôn là như vậy. Phía sau trung phong Erling Haaland là bộ ba tiền vệ Jeremy Doku, Rayan Cherki, Antoine Semenyo; cặp tiền vệ trung tâm là Rodri - Bernardo; cặp trung vệ là Marc Guehi - Abdukodir Khusanov; hậu vệ cánh là Matheus Nunes (bên phải) và O'Reilly (bên trái). Ngoài chuyện O'Reilly thay chỗ Rodri như vừa nêu, ông Guardiola chỉ thay đổi đội hình chính khi Man.City đá cúp. Và chỉ có một khác biệt trong trận gặp Liverpool ở Cúp FA gần đây là việc tạo cơ hội cho James Trafford trấn giữ khung thành, thay chỗ Gianluigi Donnarumma.
Giữ nguyên đội hình ở 3 - 4 trận liên tiếp là điều hiếm thấy trong cách cầm quân của HLV Guardiola. Trước đây, ông thường xoay tua xoành xoạch. Vả lại, nhân sự gắn liền với lối chơi. Khi ông thay đổi nhân sự, thì chiến thuật của Man.City cũng thay đổi theo, luân chuyển giữa các sơ đồ 4-1-4-1, 4-3-3, 4-2-3-1. Nhìn vào đội hình chính của Man.City trong các trận đấu gần đây, giới quan sát tự hỏi: Phải chăng Guardiola đã xác định đội hình và cách chơi tối ưu, đồng nghĩa công thức chiến thắng cho Man.City?
Ông Guardiola không sở trường về việc huấn luyện ngay trong trận đấu, nghĩa là linh hoạt thay đổi tùy theo diễn tiến, tình thế. Với mẫu HLV nặng về triết lý như Guardiola, đội hình chính luôn là yếu tố quan trọng bậc nhất. Đội hình chính đi liền với lối chơi chủ đạo và các bài tập hằng ngày, từ đó quyết định mức độ nhuần nhuyễn và ổn định. Đây lại là giai đoạn nước rút để mức độ ổn định của một đội bóng cất lên tiếng nói quan trọng.
Dĩ nhiên, ông Guardiola hay bất kỳ HLV nào khác đều luôn biết rõ công thức thành công của mình. Chẳng qua ông không dễ đưa ra đội hình tối ưu ở mọi lúc, mọi nơi. Man.City là đội bóng phải thường xuyên thi đấu 2 trận mỗi tuần, với tầm quan trọng của trận đấu và tính chất giải đấu thường rất khác nhau. Dù muốn hay không ông buộc phải xoay tua đội hình là vì vậy.
Bây giờ, thầy trò Guardiola đã bị loại khỏi Champions League và đã có Cúp Liên đoàn làm vốn trong mùa bóng này. Ở Cúp FA, Man.City đã vào bán kết (và chỉ gặp đối thủ yếu Southampton vào cuối tuần này). Trên nguyên tắc,
Man.City đang có thuận lợi lớn (so với chính họ ở giai đoạn giữa mùa) về mặt thể lực, cũng không phải chịu quá nhiều áp lực.
Ngược hẳn với Man.City chính là đối thủ đang đua vô địch với họ. Không cần nói thêm điều gì về nguy cơ phải làm á quân trong 4 mùa bóng liên tiếp của Arsenal. Cuộc đua ở Ngoại hạng Anh năm nay của Arsenal luôn có màu sắc lịch sử. Đã vậy, nói đến Arsenal ở Champions League là cũng phải nói đến các cột mốc lịch sử. Lần đầu tiên họ lọt vào bán kết Champions League trong 2 mùa bóng liên tiếp. Và nếu vượt qua Atletico Madrid, Arsenal lại đứng trước cơ hội lịch sử khi lần đầu tiên vô địch Champions League. HLV Mikel Arteta dù muốn tạm quên tất cả để toàn tâm toàn ý với cuộc đua tay đôi cùng Man.City, cũng chẳng được. Và khi xen kẽ với các trận đấu quyết định ở giải trong nước là các trận đấu quan trọng nhất, có đẳng cấp cao nhất ở Champions League thì khó nói trước điều gì về lực lượng của Arsenal qua từng vòng đấu.
Đấy mới là những lý do vì sao Man.City đang tràn đầy hy vọng giành lại ngôi vô địch ở giải Ngoại hạng mùa này. Chứ chỉ nói về tình thế thì coi như hai đội đang so kè hoàn toàn: đồng điểm và bằng nhau cả về chỉ số phụ, trước 5 vòng đấu cuối. Xem Arsenal đua với Man.City lúc này chẳng khác gì xem hai đội thi sút luân lưu 11 m.
U.17 Việt Nam khép lại hành trình tại giải U.17 Đông Nam Á 2026 bằng chiến thắng thuyết phục 3-0 trước U.17 Malaysia trong trận chung kết tối 24.4. Không chỉ giành cúp, thầy trò HLV Cristiano Roland còn tạo nên dấu mốc lịch sử khi trở thành đội giàu thành tích nhất giải đấu.
Trong suốt trận chung kết, U.17 Việt Nam thể hiện sự vượt trội rõ rệt so với đối thủ. Đội kiểm soát thế trận, chơi chủ động và tận dụng tốt cơ hội để tạo lợi thế. Những bàn thắng của Đào Quý Vương và cú đúp của Nguyễn Văn Dương đã giúp đội bóng áo đỏ khép lại trận đấu với tỷ số 3-0.
Khi trận đấu kết thúc, toàn đội nhanh chóng ùa ra sân ăn mừng. Các cầu thủ chạy về phía nhau, ôm chầm lấy ban huấn luyện và chia sẻ niềm vui cùng người hâm mộ.
Niềm vui của U.17 Việt Nam càng thêm ý nghĩa khi chức vô địch này giúp đội lập kỷ lục 4 lần đăng quang, vượt qua Thái Lan và Úc.
Bên cạnh danh hiệu tập thể, đội còn ghi dấu ấn với các giải thưởng cá nhân. Chu Ngọc Nguyễn Lực được vinh danh là cầu thủ xuất sắc nhất giải, trong khi Nguyễn Văn Dương trở thành vua phá lưới. Đây là những nhân tố nổi bật, hứa hẹn sẽ là nòng cốt của bóng đá Việt Nam trong tương lai.
Sau giải đấu, U.17 Việt Nam sẽ tiếp tục hướng đến mục tiêu lớn hơn tại VCK U.17 châu Á 2026. Chức vô địch Đông Nam Á không chỉ mang lại niềm vui, mà còn là bước đệm quan trọng để thế hệ cầu thủ này phát triển và chinh phục những thử thách mới.