Trên diễn đàn nổi tiếng Thái Lan Pantip sau trận tối 31/3, một tài khoản số 2196200 mở chủ đề: “Đội tuyển Việt Nam hiện tại, vài cầu thủ trông không giống người Việt. Vậy là con lai hay nhập tịch?”.
Người này cho biết thấy nhiều cầu thủ nước ngoài trong đội tuyển, nên muốn hỏi: “Hiện tại đội tuyển Việt Nam có bao nhiêu cầu thủ kiểu này rồi? Đã đến nửa đội hình hay chưa?”.
Tài khoản 1961706 trả lời: “Đội tuyển Việt Nam có cả cầu thủ nhập tịch lẫn con lai. Cầu thủ nhập tịch chủ yếu có hai người. Còn con lai thì có một thủ môn và một hậu vệ. Vẫn chưa đến mức nửa đội đâu”.
Còn @8892087 phản hồi kèm biểu tượng cười ra nước mắt: “Là người Brazil ‘xịn’ luôn đấy, nhưng đã sống ở Việt Nam hơn 5 năm rồi. Ngoài ra cũng có một vài cầu thủ con lai”.
Trong đợt tập trung tháng 3/2026, HLV Kim Sang-sik triệu tập hai cầu thủ nhập tịch gốc Brazil, là tiền đạo Nguyễn Xuân Son (tên gốc Rafaelson) và tiền vệ tấn công Đỗ Hoàng Hên (Hendrio). Ngoài ra, đội tuyển có ba cầu thủ lai, với bố hoặc mẹ người Việt Nam, là thủ môn Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip và hậu vệ trái Cao Pendant Quang Vinh. Bốn trong năm cầu thủ này đá chính trong trận thắng Malaysia 3-1 trên sân Thiên Trường, ngoại trừ Văn Lâm.
Malaysia cũng có 10 cầu thủ lai và ba cầu thủ nhập tịch không có gốc gác, là tiền vệ Ezequiel Aguero, Endrick và tiền đạo Paulo Josue. Trong đó, Josue đá chính, Aguero không thi đấu, Endrick dự bị vào sân và ghi bàn duy nhất cho đội khách.
Việc nhập tịch cầu thủ không có gốc gác ở các đội tuyển Đông Nam Á là xu hướng, để cải thiện thành tích. Bên cạnh Việt Nam và Malaysia, Singapore, Indonesia, Philippines hay Campuchia cũng đã hoặc đang theo đuổi chiến lược này. Tuy nhiên, đội tuyển đang đứng số một khu vực như Thái Lan chưa cho cầu thủ nhập tịch nào theo diện tương tự lên tuyển. Đây cũng là chủ đề bàn luận dễ thấy trên các trang hoặc nhóm của người Thái trên Facebook.
Fanpage Greanballaorborjor Official với hơn 55.000 lượt theo dõi đặt câu hỏi: “Bạn đồng ý hay không, với cầu thủ chuyển quốc tịch như Xuân Son ở Việt Nam, Takaki Ose với Campuchia và Bergson da Silva chuẩn bị chơi cho Malaysia?”.
Bài đăng thu hút hàng trăm lượt bình luận với những ý kiến trái chiều, phần lớn không đồng tình. “Thái Lan không cần đi theo họ”, @Dusit Thotart viết. “Một nửa cầu thủ Thái Lan có tốc độ tốt, tương lai tươi sáng. Hãy thay đổi thái độ với các cầu thủ của chúng ta. Hãy xây dựng một hệ thống đào tạo như Nhật Bản và Hàn Quốc”.
Dưới bình luận của người này, @Diogo Siva phản hồi rằng Nhật Bản ngày trước cũng nhập tịch cầu thủ gốc Brazil, như trường hợp của tiền vệ Ruy Ramos những năm 1990.
@Nattapat Chalermboon cũng không ủng hộ Thái Lan nhập tịch cầu thủ. “Không cần phải đi theo họ. Tập trung phát triển cầu thủ bản địa. Điều này sẽ duy trì đội tuyển một chặng đường dài”, người này viết.
Cũng có những bình luận đề nghị Thái Lan nhập tịch cầu thủ không có gốc gác để cải thiện sức mạnh đội tuyển. “Những gì Thái Lan có thể làm để phát triển bóng đá đỉnh cao, thì hãy cứ làm”, @Ekapan Chinpracha viết.
@Kanong Oui thì muốn đội tuyển chỉ nhập tịch ba cầu thủ, cho các vị trí tiền đạo, tiền vệ trung tâm và trung vệ.
“Tôi nghĩ nên nhập tịch”, @Mr. B đồng tình. “Các nước khác họ đã tiến xa rồi, còn chúng ta vẫn dậm chân tại chỗ. Thái Lan có thể chọn nhập tịch ở một vài vị trí thôi, đâu phải nhập tịch cả đội. Đôi khi cũng nên chấp nhận rằng trình độ của chúng ta vẫn chưa đủ. Khi thành tích không tốt thì lại đổ lỗi qua lại. Đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi, với tư cách một người hâm mộ”.
Trên một fanpage Thái Lan khác có gần 200.000 lượt theo dõi KrianBuriramv2, có một bài viết khen ngợi Xuân Son và Hoàng Hên đã giúp nâng tầm đội tuyển Việt Nam, nhận được hơn 500 lượt bình luận. “Bóng đá Việt Nam hết cầu thủ rồi hay sao mà phải nhập tịch cầu thủ Brazil về đá?”, @Paitoon Nammungkun nhận xét.
@Nacha Ausawa thì đặt câu hỏi: “Những cầu thủ này biết hát Quốc ca Việt Nam không?”.
Thực tế, Xuân Son và Hoàng Hên đều có thể hát Quốc ca. Hoàng Hên thậm chí còn có thể trả lời phỏng vấn hoàn toàn bằng tiếng Việt.
Những bình luận mỉa mai như vậy của người Thái không hiếm, nhưng cũng có những người phản đối đồng hương. “Đấy, người ta không chịu đứng yên một chỗ”, @Guest Khunmanee phản hồi. “Họ nhìn về phía trước, dám làm và làm rồi cũng không sai. Nhập tịch được thì làm thôi. Không giống một số người chỉ chăm chăm soi lỗi người khác mà không nghĩ sẽ làm như họ, cứ chỉ mơ đi World Cup thôi”.
@Fang Kung Cmtc CM viết: “Có gì đâu mà lạ, ngay cả Nhật Bản trước đây cũng từng dùng cầu thủ nước ngoài. Việc đó không sai luật FIFA nên chẳng có vấn đề gì, thậm chí còn giúp nâng tầm đội tuyển nữa”.
Một vấn đề của việc nhập tịch là cơ hội thi đấu cho những cầu thủ bản địa có thể bị ảnh hưởng. Trong nhóm “Đội tuyển bóng đá Thái Lan” có hơn 131.000 thành viên, quản trị viên có tài khoản The Sultan criticizes football mở chủ đề: “Đội tuyển Việt Nam phải cắt tên một cầu thủ bản địa rất giỏi khỏi đội hình”.
Bài viết cho rằng tiền đạo Nguyễn Tiến Linh bị loại để nhường suất cho Xuân Son và Hoàng Hên khiến người hâm mộ Việt Nam buồn. Nhiều thành viên phản đối điều này. “Giờ thì chẳng còn quan tâm nữa rồi, miễn là để chiến thắng thì làm mọi thứ”, @Surakiat Kung Nualsang viết.
@Decha Farm thì mỉa mai: “Việt Nam ‘thật’ thì ra ngoài. Việt Nam ‘giả’ thì vào trong”.
Tuy nhiên, cũng có bình luận không ủng hộ quan điểm của quản trị viên. “Họ làm được thì cứ làm thôi”, @Krit Prasitnok phản hồi. “Cũng không cần phải ghen tị với họ đâu. Các đội tuyển hàng đầu người ta cũng làm như vậy”.
Hay như @Kritapee Onprathum viết: “Việc đó không sai luật. Còn có tự hào hay không thì cứ để CĐV Việt Nam họ tự quyết định, mình không cần phải nghĩ thay cho họ”.
Việt Nam gần đây còn có trung vệ Đỗ Phi Long (Gustavo) gốc Brazil nhập tịch, đang khoác áo CLB Đà Nẵng. Tuy nhiên, cầu thủ sinh năm 1995 phải chờ tới tháng 7/2027 mới đủ 5 năm sống liên tục ở Việt Nam, tiêu chí FIFA yêu cầu cho việc chuyển liên đoàn.
Thái Lan và Việt Nam đang đứng trong Top 100 FIFA, lần lượt ở vị trí 93 và 99. Dù vậy ở chung kết ASEAN Cup 2024, Việt Nam toàn thắng hai lượt, tổng tỷ số 5-3 để vô địch ngay ở Bangkok. Thái Lan sẽ có cơ hội đòi nợ khi hai đội cùng dự ASEAN Cup 2026, từ 24/7 đến 26/8.
Tối 29-4, tại sự kiện ONE Samurai 1, Takeru đã tạo nên cái kết hoàn hảo cho sự nghiệp của mình khi hạ knock-out "người sắt" Rodtang ở hiệp đấu thứ 5.
Chiến thắng ngoạn mục này còn giúp võ sĩ người Nhật Bản đoạt chiếc đai vô địch ONE Kickboxing hạng ruồi (flyweight) tạm thời.
Cuộc tái đấu giữa hai tay đấm mang đậm tính "ân oán". Võ sĩ 34 tuổi Takeru bước vào trận đấu với quyết tâm phục thù sau khi từng bị Rodtang hạ gục chóng vánh chỉ sau 1 phút 20 giây ở hiệp 1 tại sự kiện ONE 172 (Thái Lan) hồi tháng 3-2025.
Trận đấu đã diễn ra theo kịch bản điên rồ và "bạo lực" bậc nhất, được ví như một cuộc hỗn chiến. Xuyên suốt 5 hiệp đấu, cả hai võ sĩ gần như từ bỏ hoàn toàn kỹ năng né đòn để lao vào áp sát, sẵn sàng ăn miếng trả miếng trong tầm đánh của đối phương.
Ngay từ hiệp 1, Takeru đã chủ động dồn ép bằng những cú đá trụ để bòn rút thể lực, cho thấy tần suất ra đòn vượt trội so với những pha phản công của võ sĩ Thái Lan.
Bước ngoặt đầu tiên đến ở hiệp 2, lối đánh dũng mãnh của Takeru đã khiến "người sắt" bị bào mòn và hai lần gục xuống sàn. Rodtang chỉ may mắn không bị hạ gục sớm nhờ tiếng chuông kết thúc hiệp.
Bước sang hiệp 3 và 4, đúng với bản sắc lì lợm của mình, Rodtang vùng lên mạnh mẽ để gỡ điểm. Dù vậy, Takeru vẫn bình tĩnh chống trả, tung ra những cú đòn phản công uy lực và tiếp tục dồn ép võ sĩ người Thái Lan vào góc đài ở cuối hiệp 4.
Bước vào hiệp 5 quyết định, trong khi những cú đánh của Rodtang đã không còn đủ sức nặng, Takeru vẫn cho thấy nền tảng thể lực cực kỳ sung mãn. Khả năng chịu đòn và ý chí quyết tâm đã giúp tay đấm người Nhật Bản đấm gục Rodtang lần thứ 3 trong trận, trước khi tung ra chuỗi đòn quyết định hạ knock-out dứt khoát đối thủ ở những giây cuối cùng.
Lần đầu tiên trong một trận striking đỉnh cao, Rodtang gục ngã một cách tâm phục khẩu phục. Đối với Takeru Segawa, anh đã khép lại trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp bằng một chiến thắng mang tính biểu tượng, minh chứng rõ nét nhất cho sức mạnh, ý chí của anh.
Với FIFA, việc các cầu thủ ở các CLB được chọn vào danh sách đội tuyển thi đấu ở World Cup, sẽ được xem là hình thức "cho mượn", và cơ quan bóng đá thế giới sẽ trả công cho họ trong suốt thời gian có mặt ở giải đấu.
Bao gồm, từ ngày cầu thủ đến trại huấn luyện của đội tuyển cho đến khi ra về. Cụ thể, các đội tuyển phải có mặt tại trại huấn luyện của mình 5 ngày trước khi thi đấu trận đầu tiên ở World Cup. Đây cũng là thời điểm FIFA bắt đầu tính công cầu thủ mỗi ngày, cho đến khi họ không còn thi đấu tại giải.
Tại World Cup 2026, mỗi cầu thủ sẽ được FIFA trả công mỗi ngày lên đến gần 11.000 USD/người. Con số này tăng 70% so với kỳ World Cup 2022 ở Qatar. Với cầu thủ cùng đội tuyển của mình thi đấu 3 trận ở vòng bảng và không may bị loại sớm, thì mỗi CLB có cầu thủ góp mặt cũng sẽ nhận được khoản tiền tổng cộng khoảng 250.000 USD cho mỗi cầu thủ.
CLB càng có nhiều cầu thủ dự World Cup thì họ có thể kiếm được hàng triệu USD từ FIFA. Thậm chí, khi cầu thủ được triệu tập thi đấu ở vòng loại, nhưng không đủ điều kiện được chọn thi đấu ở vòng chung kết, vẫn được FIFA trả công.
Tại World Cup 2022, Man City là CLB hưởng lợi nhiều nhất từ việc cho FIFA "mượn" cầu thủ thi đấu ở World Cup, khi thu lại gần 4,6 triệu USD.
Do đó, tính riêng vòng bảng World Cup 2026, FIFA có thể chi đến 312 triệu USD để chi trả cho các CLB có cầu thủ tham thi đấu. Với 48 đội tuyển và mỗi đội đăng ký chính thức 26 cầu thủ, sẽ có tổng cộng 1.248 cầu thủ tham gia thi đấu ở World Cup 2026. Tất cả họ đều được FIFA trả công.
Sau vòng bảng, mỗi cầu thủ được trả công khoảng 250.000 USD/người. Nếu vào tứ kết, số tiền công này cũng sẽ tăng lên khoảng 500.000 USD/cầu thủ. Còn vào đến chung kết và đoạt chức vô địch, mỗi cầu thủ được trả công hậu hĩnh lên đến 750.000 USD/người.
Tổng số tiền FIFA dự kiến phân bổ cho tất cả các CLB có cầu thủ dự World Cup 2026 lên đến hơn 355 triệu USD. Tại World Cup 2022, con số này chỉ vào khoảng 209 triệu USD, do khi đó giải đấu có 32 đội.
World Cup 2026 tăng 48 đội, vì vậy chi phí trả công CLB có cầu thủ thi đấu đã tăng lên đáng kể. Nếu World Cup 2030 tăng 64 đội như các báo cáo gần đây, chắc chắn chi phí trả công của FIFA cũng sẽ tăng lên.
"World Cup rõ ràng không chỉ mang lại lợi ích cho các đội tuyển và cầu thủ. Các CLB cũng được hưởng phần lợi nhuận từ hoạt động kinh doanh lớn nhất trong bóng đá thế giới từ FIFA", Infobae nhấn mạnh.
Ngôi đầu bảng sau lượt trận mở màn bảng C VCK U.17 châu Á 2026 dù chưa đảm bảo vé đi tiếp (tương đương suất dự U.17 World Cup), nhưng đóng vai trò lực đẩy niềm tin cho U.17 Việt Nam trên hành trình chông gai trước mắt.
Thầy trò HLV Cristiano Roland đã thắng đối thủ trên lý thuyết là yếu nhất bảng C. Tuy nhiên, 3 điểm trước U.17 Yemen mới là điều kiện cần. Để vào tứ kết, U.17 Việt Nam cần tối thiểu hai trận hòa trước U.17 Hàn Quốc và U.17 UAE, do hai đội này đã hòa nhau lượt đầu. Trong đó, màn đọ sức với Hàn Quốc lúc 23 giờ ngày 10.5 đóng vai trò mở khóa tấm vé đi tiếp. Nếu ngăn đối thủ có 3 điểm, cơ hội của U.17 Việt Nam sẽ mở toang.
U.17 Hàn Quốc là thế lực châu Á với 8 lần đoạt vé dự U.17 World Cup, 2 lần vô địch và 2 ngôi á quân. Dù vậy ở sân chơi trẻ, khi chênh lệch trình độ, kinh nghiệm và tư duy chơi bóng không quá lớn, bất ngờ luôn có chỗ hiện diện.
Chính thành công của U.23 Việt Nam ở VCK U.23 châu Á 2026 (diễn ra đầu năm nay) là ví dụ sống động. Học trò HLV Kim Sang-sik đã đánh bại U.23 Jordan (2-0) ở trận ra quân, rồi hạ gục tiếp U.23 Kyrgyzstan và U.23 Ả Rập Xê Út để khép lại vòng bảng với 3 trận toàn thắng. U.23 Việt Nam đánh bại U.23 UAE ở tứ kết, và mặc dù dừng bước trước U.23 Trung Quốc tại bán kết, nhưng Đình Bắc cùng đồng đội đã thắng U.23 Hàn Quốc ở trận tranh hạng ba để mang về tấm HCĐ U.23 châu Á đầu tiên.
Dù bóng đá Việt Nam còn khoảng cách xa với Hàn Quốc, nhưng ở một trận đấu cụ thể tại giải trẻ, cơ hội chiến thắng luôn tồn tại. U.23 Việt Nam đã thắng U.23 Hàn Quốc nhờ đấu pháp phòng ngự phản công biết mình biết người, nguồn thể lực dồi dào để pressing dồn dập, cùng các mảng miếng phối hợp đập nhả tốt trên nền tảng tập luyện nhuần nhuyễn và định hướng chơi rõ ràng.
Những yếu tố ấy, U.23 Việt Nam có và U.17 Việt Nam cũng có. Thế hệ U.17 của HLV Cristiano Roland đang đi con đường rất giống đàn anh: sở hữu chuỗi trận bất bại kéo dài (16 trận, so với 11 trận của U.23), vô địch Đông Nam Á trước khi đá giải châu Á tổ chức tại Ả Rập Xê Út, nằm ở bảng đấu có hai đội Tây Á, và đánh bại một đội Tây Á trong trận ra quân.
Tất nhiên, những điểm tương đồng nêu trên không đảm bảo U.17 Việt Nam sẽ tiến xa như U.23. Nhưng, thành công của lứa đàn anh là tấm gương truyền cảm hứng mạnh mẽ, để U.17 hiểu rằng chỉ cần cố gắng và kiên định, mọi điều đều có thể xảy ra. Bóng đá trẻ Việt Nam đã chuyển mình trong một thập kỷ qua, đủ nhiều để không còn lép vế khi gặp các đội mạnh.
HLV Cristiano Roland của U.17 Việt Nam cũng có nhiều điểm giống ông Kim Sang-sik, khi cùng bắt đầu sự nghiệp huấn luyện đội tuyển vào năm 2024, cùng xây dựng lối chơi trên nền tảng phòng ngự chắc chắn và pressing có tổ chức, cùng có niềm tin vào tinh thần tập thể nhiều hơn phẩm chất cá nhân, cũng như cùng đề cao khâu "truyền lửa" để thúc đẩy tinh thần.
Ông Kim Sang-sik từng nói: "Một HLV giỏi cần truyền cảm hứng để thôi thúc cầu thủ cố gắng". Trong khi ông Roland bày tỏ: "HLV phải thôi thúc ý chí của từng cầu thủ, làm tốt khâu tâm lý, giúp cầu thủ khát khao hoàn thiện bản thân và vào trận với ý chí rực lửa".
HLV Kim Sang-sik đã đưa tập thể U.23 Việt Nam từ chỗ thua bán kết SEA Games và bị loại ở tứ kết U.23 châu Á, trở thành đội bóng vô địch Đông Nam Á, đoạt HCĐ châu Á và thắng 16/17 trận gần nhất.
Còn với Roland, đội bóng U.17 Việt Nam từng thua bán kết Đông Nam Á 2 năm trước đã trở thành dĩ vãng, nhường chỗ cho tập thể vô địch khu vực, bất bại 16 trận, thắng Úc, Ả Rập Xê Út, Uzbekistan, hòa Nhật Bản, UAE. Vẫn những cầu thủ ấy, nhưng kết quả đã khác khi những người thầy đủ tâm và tầm hiện diện. HLV Kim Sang-sik hay Roland có thể không phải người giỏi nhất, song lại là người phù hợp với bóng đá trẻ Việt Nam. Cả hai từng là cầu thủ để có sự thấu hiểu, gần gũi, học trò, có phương pháp huấn luyện phù hợp. Và trên hết, là lòng tin sắt đá vào con đường đã chọn.
HLV Roland sẽ cùng U.17 Việt Nam viết nên câu chuyện của riêng mình.