Trước trận tứ kết giữa Tây Ban Nha và Bỉ ở World Cup khoảng 2 tuần, anh Minh Thắng (TPHCM) may mắn “săn” được một trong những tấm vé cuối cùng.
Chỗ ngồi mà nam cổ động viên mua có giá 4.700 USD (130 triệu đồng), hạng Champions Club Plus trên sân SoFi (Los Angeles, Mỹ).
“Quá trình tìm vé vất vả, vì đại lý thông báo không còn chỗ trống. Tôi phải theo dõi website của FIFA suốt nhiều ngày, quyết định đặt ngay khi có một tấm vé hiếm hoi hiển thị trên hệ thống”, Minh Thắng chia sẻ với phóng viên Dân trí.
Ngày diễn ra trận đấu, anh có mặt tại sân vận động trước giờ bóng lăn 2,5 tiếng.
Thời điểm đó, khu vực bên ngoài phủ kín sắc áo và cờ của cổ động viên Tây Ban Nha, Bỉ. Tiếng nhạc cùng màn giao lưu của người hâm mộ khiến bầu không khí lễ hội bao trùm khắp nơi.
Minh Thắng vào sân theo lối dành riêng cho khán giả sở hữu vé VIP, không phải xếp hàng dài như hạng vé thông thường. Trải qua 3 khâu kiểm tra an ninh trong 15 phút, chàng trai được các tình nguyện viên đón tiếp niềm nở, hướng dẫn rất tận tình.
“Tất cả túi xách, máy quay, flycam… phải gửi tại khu vực tủ khóa bên ngoài sân với phí 30 USD (hơn 800.000 đồng). Vé được quét trực tiếp trên điện thoại, đảm bảo tính bảo mật. Mọi khâu đều được tổ chức chuyên nghiệp, người xem cảm thấy rất thoải mái”, anh kể.
Bước vào bên trong, Minh Thắng ấn tượng với quy mô đồ sộ của sân vận động SoFi. Công trình được khánh thành năm 2020 sau 4 năm xây dựng, có sức chứa hơn 70.000 khán giả.
Do sân nằm gần sân bay nên chiều cao công trình bị hạn chế. Các kỹ sư phải đào sâu xuống dưới mặt đất khoảng 30m, tạo nên kết cấu nhiều tầng độc đáo.
Toàn bộ công trình được phủ mái che khổng lồ làm từ vật liệu ETFE trong suốt, cho phép ánh sáng tự nhiên xuyên qua. Bao quanh sân là hàng chục nghìn tấm nhôm đục lỗ giúp lấy sáng và hỗ trợ lưu thông không khí.
“Điều khiến tôi bất ngờ là bên trong sân không dùng điều hòa. Thay vào đó, SoFi tận dụng luồng gió tự nhiên từ bên ngoài, đảm bảo không gian thoáng mát và dễ chịu trong suốt thời gian theo dõi trận đấu”, Minh Thắng nói.
SoFi nằm trong một quần thể đô thị với hồ nước nhân tạo, công viên cây xanh, khách sạn, nhà hàng, trung tâm mua sắm, khu căn hộ và văn phòng.
Phòng chờ VIP với đồ ăn, thức uống miễn phí
Theo Minh Thắng, FIFA chia vé VIP tại World Cup thành nhiều hạng khác nhau. Ngoài gói Champions Club Plus mà anh sở hữu, những vị trí cao cấp hơn có giá lên tới khoảng 25.000 USD (hơn 600 triệu đồng) mỗi vé. Một số khu vực siêu VIP chỉ dành cho khách mời đặc biệt của FIFA và các đối tác.
Tấm vé Champions Club Plus đưa chàng trai Việt đến khu vực phòng chờ (lounge) 1.000m², sức chứa 300-350 khách. Không gian được thiết kế rộng rãi, có nhiều dãy bàn để thực khách dùng bữa.
Hai bên phòng là quầy buffet bày sẵn nhiều món ăn như thịt bò nướng, hải sản, salad, bánh ngọt… Những món nóng được giữ nhiệt trong các khay inox, liên tục được nhân viên bổ sung.
Ở vị trí trung tâm là quầy bar lớn. Các nhân viên pha chế cocktail, phục vụ rượu vang, bia và nhiều loại đồ uống khác suốt 90 phút.
“Cổ động viên có thể theo dõi từng đường bóng từ phòng chờ, thưởng thức đồ ăn suốt thời gian diễn ra trận đấu. Các món đều được nấu với chất lượng tốt nhất, không khác nhà hàng cao cấp”, Minh Thắng chia sẻ.
Trái ngược với bầu không khí náo nhiệt bên ngoài, khu lounge yên tĩnh hơn. Các cổ động viên thong thả ăn uống và trò chuyện.
Bước qua cánh cửa kính là khu vực ghế dành cho hạng vé VIP. Chỗ ngồi là ghế bọc da, nằm ở vị trí trung tâm trên tầng 3, có thể quan sát bao quát toàn bộ mặt sân.
Phía trên cao là màn hình LED hình vòng cung khổng lồ dài hơn 120m. Thiết kế này giúp khán giả ở mọi góc khán đài đều dễ dàng theo dõi diễn biến trận đấu.
“Màn hình hướng về khu vực VIP có kích thước lớn hơn, hình ảnh rất sắc nét. So với những sân vận động tôi từng đến xem Ngoại hạng Anh hay Champions League ở châu Âu, quy mô của SoFi vượt trội hơn hẳn”, anh nhận xét.
Ngồi xuống chiếc ghế da, Minh Thắng ngắm nhìn toàn cảnh một lượt. Khoảnh khắc đó khiến anh cảm nhận giấc mơ xem World Cup tại sân vận động cuối cùng đã trở thành hiện thực.
Tiếng còi khai cuộc vang lên, mọi cảm xúc nhanh chóng nhường chỗ cho sự phấn khích. Mỗi pha lên bóng khiến hàng chục nghìn khán giả đồng loạt đứng dậy, tiếng hò reo vang dội khắp khán đài, biến SoFi Stadium thành một “chảo lửa” thực sự.
Minh Thắng không giấu được sự thích thú khi tận mắt chứng kiến những ngôi sao hàng đầu thế giới như Lamine Yamal, Nico Williams, Pedri, Rodri, Marc Cucurella của Tây Ban Nha hay Kevin De Bruyne, Romelu Lukaku và Jérémy Doku của Bỉ thi đấu trên sân.
“Toàn bộ trải nghiệm, từ lúc bước vào khu vực VIP đến khi ngồi theo dõi trận đấu, rất xứng đáng với số tiền 130 triệu đồng. Ngoại hạng Anh hay Champions League hấp dẫn nhưng World Cup mang đến một bầu không khí rất khác. Đây thực sự là đỉnh cao của bóng đá”, anh bày tỏ.
Sau trận đấu, Minh Thắng tiếp tục hành trình thăm người thân tại bang Louisiana trước khi dành thời gian lái xe khám phá nhiều thành phố ở California rồi trở về Việt Nam.
Ngày 20/5, Bộ trưởng Du lịch và Thể thao Thái Lan Surasak Phancharoenworakul cho biết chính phủ đang xem xét nâng mức phí nhập cảnh đối với khách du lịch nước ngoài, vượt qua con số 300 baht (khoảng 242.000 đồng) từng được đề xuất trước đó. Khoản thu này nằm trong quỹ thúc đẩy du lịch quốc gia, gọi là thuế du lịch.
Mức phí lần đầu được đề xuất vào năm 2020, nhưng liên tục bị trì hoãn triển khai. Theo ông Surasak, việc cân nhắc tăng phí ở thời điểm hiện tại là do áp lực từ tình trạng lạm phát toàn cầu và chi phí bảo hiểm gia tăng.
Chính phủ Thái Lan kỳ vọng nguồn thu mới giúp mở rộng phạm vi chi trả y tế cho du khách tại các bệnh viện tư nhân hàng đầu. Theo các khảo sát, tình trạng khách quốc tế không thanh toán hóa đơn viện y tế gây thiệt hại cho các bệnh viện Thái Lan khoảng 2,5 tỷ baht (khoảng 76 triệu USD) mỗi năm.
Chính quyền Bangkok cho biết phần lớn doanh thu từ phí du lịch sẽ được phân bổ trực tiếp cho quỹ bảo hiểm tai nạn cao cấp dành cho du khách ngay khi họ đặt chân đến Thái Lan. Phần còn lại được dùng để bảo tồn, duy tu các điểm tham quan và nâng cấp hạ tầng du lịch quốc gia.
Để đảm bảo không ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý hành khách hoặc tạo ra sự bất tiện trong trải nghiệm du lịch, Bộ Du lịch và Thể thao Thái Lan cùng các cơ quan quản lý đang hoàn thiện mô hình thu phí với hai phương án.
Tích hợp phí vào vé máy bay được xem là cách thuận tiện nhất vì du khách không phải thêm thủ tục thanh toán khi hạ cánh. Rào cản lớn nhất hiện nay là hệ thống của các hãng hàng không chưa thể phân loại khách du lịch nước ngoài, hành khách là doanh nhân, người bản địa hay các nhóm được miễn trừ. Nếu áp dụng cách này, chính phủ sẽ phải thu phí từ tất cả hành khách, sau đó phát triển một ứng dụng riêng để công dân Thái Lan và nhóm khách miễn phí nộp đơn hoàn tiền trong một thời hạn quy định.
Phương án thứ hai là thu qua hệ thống quản lý xuất nhập cảnh bằng hình thức quét mã thanh toán, liên kết trực tiếp với Thẻ nhập cảnh kỹ thuật số Thái Lan (TDAC) mọi khách quốc tế bắt buộc khai báo. Cách làm này giúp cơ quan chức năng xác định chính xác diện thị thực và nhóm du khách, nhưng phát sinh thêm một bước thủ tục thanh toán, dễ gây phiền hà cho khách ngay tại cửa khẩu.
Mức thuế chính thức sẽ được công bố sau khi ngành du lịch và Hiệp hội bảo hiểm chung Thái Lan thống nhất mức phí bảo hiểm phù hợp.
Giới chuyên gia trong ngành bày tỏ nhiều băn khoăn về khoản thu này. Ông Thienprasit Chaiyapatranun, Chủ tịch Hiệp hội Khách sạn Thái Lan (THA), khuyến nghị Bộ Du lịch cần làm rõ các danh mục sự cố sẽ được quỹ bảo hiểm chi trả.
Cơ quan chức năng cần đánh giá những loại tai nạn nào của khách ngoại quốc đang tạo gánh nặng cho hệ thống y tế, làm rõ liệu gói bảo hiểm cao cấp này bao gồm các trường hợp bất khả kháng hay không.
Động thái cân nhắc tăng phí nhập cảnh được đưa ra sau khi chính phủ Thái Lan công bố hủy chính sách miễn thị thực 60 ngày với công dân từ 93 quốc gia và vùng lãnh thổ, quay lại quy định cũ là 15-30 ngày. Quyết định siết visa nhằm đối phó mối lo ngại tình trạng người nước ngoài hoạt động bất hợp pháp tại nước này.
Kế hoạch điều chỉnh visa lẫn phí nhập cảnh diễn ra trong bối cảnh ngành du lịch xứ chùa Vàng đối mặt với nhiều thách thức.
Bộ Du lịch Thái Lan đã yêu cầu Tổng cục Du lịch (TAT) điều chỉnh mục tiêu và chiến lược cốt lõi khi căng thẳng kéo dài tại Trung Đông có thể khiến lượng khách quốc tế không đạt kỳ vọng 33 triệu lượt như kế hoạch.
Tháng 3, Ngọc Ánh du lịch Hàn Quốc và hội ngộ Sun-jae, nam du khách từng được gia đình cô giúp đỡ khi gặp nạn tại Đà Nẵng hai năm trước. Video ghi lại khoảnh khắc này thu hút hơn 9 triệu lượt xem cùng hàng nghìn bình luận trên mạng xã hội. Ngọc Ánh cho biết rất trân trọng tình bạn này dù ban đầu cô vốn không có ấn tượng tốt với khách du lịch Hàn Quốc.
Sự việc khởi nguồn vào cuối tháng 6/2024 khi Ngọc Ánh cùng gia đình nghỉ dưỡng tại Đà Nẵng.
Trong ngày thứ năm của chuyến đi, đang ngồi trong nhà, nghe tiếng động lớn ngoài đường, cô chạy ra, thấy hai nam du khách Hàn Quốc bị tai nạn xe máy. Sun-jae bị thương nhẹ, người bạn đi cùng bị gãy tay.
Do rào cản ngôn ngữ và tâm lý ngại va chạm của người xung quanh, hai nạn nhân không nhận được sự hỗ trợ kịp thời. Thấy vậy, Ngọc Ánh đã chủ động mang nước rửa vết thương và gọi xe đưa họ đến bệnh viện. Xe của hai du khách được gửi tạm tại nhà Ánh nên họ trao đổi số điện thoại để giữ liên lạc.
"Tôi rất vui vì giữ được một tình bạn như vậy dù ban đầu có ấn tượng không tốt với các du khách Hàn Quốc", Ngọc Ánh chia sẻ.
Tối cùng ngày, Sun-jae nhắn tin thông báo người bạn đi cùng bị gãy tay, phải về Hàn Quốc phẫu thuật gấp, đồng thời hẹn gặp Ngọc Ánh để cảm ơn. Ánh cùng ba người em đến buổi hẹn. Qua trò chuyện, cô biết Sun-jae cùng bạn mới đến Đà Nẵng từ sáng, thuê xe máy lúc 16h và gặp tai nạn chỉ sau đó 30 phút.
Ngày hôm sau, Sun-jae nhận thông báo chi phí sửa xe hết 3 triệu đồng. Ngoài ra, do người bạn đã cầm chìa khóa xe về nước nên Sun-jae phải thay bộ khóa mới. Vì chi phí khá cao so với khả năng tài chính của sinh viên, du khách Hàn Quốc nhờ gia đình Ánh hỗ trợ thương lượng với hãng xe. Dù gia đình cô đã nỗ lực giúp đỡ, chi phí sửa chữa vẫn không giảm đáng kể.
Ba ngày cuối tại Đà Nẵng, gia đình Ngọc Ánh mời Sun-jae ăn tối và xem lễ hội pháo hoa quốc tế. Cảm kích trước sự nhiệt tình này, nam du khách hứa sẽ đón tiếp nếu họ sang Hàn Quốc. Sau chuyến đi, hai bên mất liên lạc trong hai năm.
Đầu năm nay, khi chuẩn bị sang Hàn Quốc, Ngọc Ánh nhớ lại lời hẹn cũ nhưng còn ngần ngại vì rào cản ngôn ngữ. Nhiều người quen cũng cho rằng đó chỉ là lời mời khách sáo. Tuy nhiên, khi cô nhắn tin, Sun-jae lập tức phản hồi và nhiệt tình sắp xếp lịch trình đón tiếp.
"Tôi sang hai ngày mới dám nhắn tin. Đến sát giờ hẹn, tôi vẫn lo bị 'bùng' nhưng cuối cùng nhận ra lòng tốt của mình đã đặt đúng chỗ", Ngọc Ánh kể. Sun-jae xuất hiện đúng hẹn, đưa cô đi ăn và tham quan phố mua sắm Seongsu. Anh trực tiếp làm hướng dẫn viên, tư vấn quà tặng để bạn không bị "chặt chém" như nỗi lo của chính anh hai năm trước tại Việt Nam.
Toàn bộ chi phí do Sun-jae chi trả để đáp lại sự giúp đỡ của gia đình Ánh trước đây.
Nam du khách còn ngỏ ý mời cô về nhà gặp gỡ bố mẹ để giới thiệu về người đã hỗ trợ mình lúc gặp nạn.
"Nghe câu đó xong, tôi biết lòng tốt mình đã đặt đúng chỗ", Ánh nói. Do không sắp xếp được lịch trình, cô lỡ hẹn tới thăm gia đình Sun-jae trước khi về nước. Sau khi video về cuộc tái ngộ được chia sẻ, nhiều người bày tỏ sự ủng hộ, mong hai người thành một đôi. Tuy nhiên, Ngọc Ánh cho biết cả hai chỉ duy trì tình bạn.
Cuộc gặp gỡ Sun-jae giúp Ngọc Ánh thay đổi quan điểm về khách du lịch Hàn Quốc. Dù không liên lạc thường xuyên, cô cho biết rất vui vì giữ được tình bạn đẹp với người bạn nước ngoài.
Năm 2023, chúng tôi leo núi Kilimanjaro, cao nhất châu Phi. Tuy nhiên, trên đường đi, Max không tìm được loại kem chống nắng nào bảo vệ da cho mình mà không gây kích ứng. Vì thế, khi trở về Mỹ, chúng tôi bắt đầu lên ý tưởng cho một loại kem chống nắng làm từ mỡ động vật, đồng thời quyết định đi du lịch vòng quanh thế giới.
Đầu tiên, chúng tôi tới Hawaii, ở đó một tháng trong một vài căn Airbnb khác nhau và duy trì lịch làm việc trong những quán cà phê kết hợp tham quan. Chúng tôi sống bằng tiền tiết kiệm, nhưng cũng bắt đầu bán kem chống nắng cho thị trường Mỹ trước khi tới điểm đến kế tiếp. Sản phẩm có tên Sky và Sol ngay lập tức tạo ra doanh thu - khoảng 7 triệu đô la trong năm 2024 khi chúng tôi vẫn đang đi du lịch.
Một công ty hậu cần bên thứ ba đã vận chuyển sản phẩm cho khách hàng, và khi cần, chúng tôi gửi các mẫu sản phẩm đến nhà của gia đình. Chúng tôi không thể xem các mẫu đó, nhưng có thể hỏi gia đình về chúng và nhận ảnh.
Sau đó, chúng tôi đặt một chuyến du thuyền xuyên Đại Tây Dương từ Miami đến Anh. Vào thời điểm ấy, tôi tập trung vào việc xây dựng các chương trình liên kết, có nghĩa là liên hệ với những người có ảnh hưởng, hướng dẫn họ và xử lý việc thanh toán cho các đối tác liên kết. Max đảm nhiệm chiến lược quảng cáo trả phí và làm việc với các cố vấn kinh doanh để giúp mở rộng quy mô nhanh chóng.
Sau khi khám phá nước Anh, chúng tôi bay đến Tokyo, ở lại khoảng hai tuần. Việc đi du lịch ở châu Âu và châu Á đã cho chúng tôi cơ hội thử nghiệm các loại kem chống nắng mà chúng tôi không thể tiếp cận ở Mỹ. Chúng tôi thường mua tất cả các loại kem chống nắng có thể tìm thấy trong cửa hàng, nghiên cứu về hình thức và cảm giác khi sử dụng.
Nhiều loại kem chống nắng của Nhật Bản và Hàn Quốc không được bán ở Mỹ, vì vậy việc tiếp cận chúng đã giúp chúng tôi phát triển một sản phẩm tốt hơn. Sau đó, chúng tôi đến Singapore và ở lại trong ba tháng. Thay vì ở Airbnb, chúng tôi đã chọn một không gian sống chung để kết nối với cộng đồng khởi nghiệp của thành phố, thảo luận về chiến lược và sự phát triển với những người nước ngoài đến từ khắp nơi trên thế giới và học hỏi được rất nhiều về lĩnh vực thương mại điện tử.
Tiếp theo, chúng tôi đến Pháp và đi du lịch khắp châu Âu, bao gồm Iceland, Thụy Sĩ và Bồ Đào Nha. Đây là một cơ hội khác để tìm hiểu về các sản phẩm chăm sóc da ở các quốc gia khác nhau: ví dụ, ở Iceland, người ta gói xà phòng của họ trong len để tẩy tế bào chết hiệu quả hơn. Chúng tôi cũng học được về sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống và những gì chúng tôi mong muốn.
Chúng tôi kết thúc chuyến đi của mình bằng một năm 2025 ở Puerto Rico. Chúng tôi chọn hòn đảo này vì những lợi thế về thuế. Bây giờ, chúng tôi đã trở lại Mỹ. Thật tuyệt khi có một nơi để ổn định cuộc sống và nạp lại năng lượng. Tôi sẽ không đi du lịch cả năm trời lần nữa, vì rất mệt và hơn hết là muốn tập trung vào các kế hoạch dài hạn của công ty.