Sau trận thắng Pháp 2-0 hôm 14/7, De la Fuente cho rằng sức mạnh tập thể tạo nên khác biệt giữa hai đội. “Trước trận, chúng tôi đã nói với nhau đúng điều đó”, ông nói. “Pháp chắc chắn là một trong những đội tuyển mạnh nhất thế giới. Nhưng họ phải đối đầu đội mạnh nhất thế giới”.
HLV Tây Ban Nha không hạ thấp chất lượng của đối thủ, mà đề cao sự gắn kết của tập thể do ông xây dựng gần 4 năm qua. Pháp sở hữu nhiều ngôi sao, nhưng Tây Ban Nha tạo nên sức mạnh nhờ tinh thần đoàn kết, sự hy sinh và cách các cầu thủ cùng hướng đến một mục tiêu chung.
“Tập thể này gồm những cầu thủ xuất sắc, còn rất nhiều tiềm năng để phát triển”, HLV 65 tuổi nói thêm. “Điều quan trọng hơn là các cầu thủ Tây Ban Nha luôn cống hiến, đoàn kết, hào phóng và chia sẻ với nhau. Không chỉ có tài năng, họ còn truyền tải những giá trị đáng trân trọng”.
Tây Ban Nha kiểm soát thế trận trong phần lớn thời gian trước Pháp. Mikel Oyarzabal mở tỷ số từ phạt đền ở phút 22 sau khi Lamine Yamal bị phạm lỗi trong cấm địa. Đến phút 58, Pedro Porro dứt điểm cận thành sau pha phối hợp với Dani Olmo, ấn định chiến thắng 2-0.
De la Fuente nhận xét đây là màn trình diễn hoàn thiện nhất của đội từ đầu giải. Ông đặc biệt hài lòng khi các học trò hạn chế tối đa cơ hội của đối thủ, khiến Pháp không phát huy được sức mạnh tấn công. “Các cầu thủ hiểu mọi giai đoạn của trận đấu, biết phải làm gì khi có bóng lẫn khi không có bóng”, ông nói.
Dù vừa đưa Tây Ban Nha vào chung kết World Cup lần thứ hai trong lịch sử đội tuyển, De la Fuente vẫn thận trọng. Ông thừa nhận bản thân tỏ ra nghiêm nghị sau tiếng còi mãn cuộc vì vẫn còn nhiều áp lực. HLV 65 tuổi muốn hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng là vô địch.
De la Fuente, khi còn thi đấu là hậu vệ trái, nhưng không được khoác áo đội tuyển quốc gia. Sự nghiệp huấn luyện của ông cũng không có nhiều thành tựu, trước khi dẫn dắt Tây Ban Nha từ sau World Cup 2022. Kể từ đó, ông giúp đội lần lượt vô địch UEFA Nations League rồi Euro 2024 và giờ là vào chung kết World Cup. Ông cho biết Tây Ban Nha có một ý tưởng rõ ràng và trung thành với con đường đó. Vì thế, thành quả hiện tại là của cả một quá trình.
Ông thậm chí tin rằng Tây Ban Nha vẫn chưa đạt đến giới hạn. “Đội bóng khiến tôi bất ngờ mỗi ngày. Khả năng tiến bộ của toàn đội là vô hạn”, ông nói tiếp. “Chúng tôi đã chuẩn bị để đạt trạng thái tốt nhất ở thời điểm quan trọng nhất”.
Tây Ban Nha khởi đầu World Cup 2026 bằng trận hòa Cape Verde 0-0. Nhưng từ đó, họ toàn thắng Arab Saudi, Uruguay, Áo, Bồ Đào Nha, Bỉ và Pháp. Đối thủ của họ ở chung kết trên sân MetLife sẽ là Anh hoặc Argentina.
Hình ảnh khiến De la Fuente hài lòng nhất diễn ra sau trận bán kết, khi các cầu thủ không thi đấu vẫn ở lại tập luyện trên sân Dallas thay vì trở về phòng thay đồ. Ông nhận xét hành động đó nói lên phẩm chất của các cầu thủ, luôn cầu tiến.
De la Fuente cũng cảm ơn người hâm mộ Tây Ban Nha, những người đã đồng hành cùng đội tuyển suốt hành trình World Cup 2026. Theo ông, bầu không khí đoàn kết hiện nay gợi nhớ đến chiến dịch vô địch World Cup 2010 tại Nam Phi.
Khi được hỏi về những lời chỉ trích của HLV Didier Deschamps dành cho trọng tài Ivan Barton sau trận, De la Fuente cho rằng mỗi đội đều từng có lý do để không hài lòng với các quyết định của trọng tài. “Khi thất bại, ai cũng có thể tìm ra lý do”, ông nói. “Chúng tôi cũng từng cảm thấy bất lợi với công tác trọng tài ở những trận trước. Điều tôi mong muốn là tất cả cùng tiến bộ, từ trọng tài đến VAR”.
Theo kết quả bốc thăm, Thanh Thúy cùng các đồng đội sẽ nằm ở bảng B cùng đội tuyển bóng chuyền nữ Kazakhstan, Iran, Indonesia, Hồng Kông (Trung Quốc) và Li Băng. Trong khi đó, bảng A gồm chủ nhà Philippines, Hàn Quốc, Đài Loan (Trung Quốc), Kyrgyzstan, Uzbekistan và Úc. Đây được đánh giá là bảng đấu tương đối “dễ thở” với thầy trò HLV Nguyễn Tuấn Kiệt khi phần lớn các đối thủ không vượt trội về trình độ.
Ở vòng bảng, các đội thi đấu vòng tròn một lượt từ ngày 6 đến 9.6 và 11-12.6, chọn ra hai đội đứng đầu mỗi bảng vào bán kết. Các trận đấu loại trực tiếp sẽ diễn ra từ ngày 13.6, trước khi giải khép lại bằng loạt trận chung kết và phân hạng vào ngày 14.6.
Việc rơi vào bảng đấu thuận lợi giúp đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam rộng cửa tiến sâu, qua đó nuôi hy vọng bảo vệ thành công ngôi vô địch. Trong 3 kỳ AVC Cup gần nhất, đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam đều đăng quang, cho thấy sự ổn định và tiến bộ rõ rệt ở sân chơi châu lục. Với lực lượng nòng cốt gồm nhiều gương mặt giàu kinh nghiệm, tiêu biểu như Thanh Thúy, đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam đang duy trì vị thế đáng gờm.
Dù vậy, thách thức thực sự nhiều khả năng chỉ đến ở vòng bán kết và chung kết, khi tuyển Việt Nam có thể chạm trán các đối thủ mạnh từ bảng A như Hàn Quốc hoặc chủ nhà Philippines. Đáng chú ý, sự góp mặt của đội tuyển nữ Hàn Quốc – đội bóng có nền tảng kỹ thuật và thể lực vượt trội – được giới chuyên môn nhận định sẽ làm tăng tính cạnh tranh của giải năm nay.
AVC Cup 2026 cũng nằm trong hệ thống tính điểm của Liên đoàn Bóng chuyền thế giới (FIVB), do đó thành tích tại giải không chỉ mang ý nghĩa danh hiệu mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến thứ hạng quốc tế của các đội tuyển. Điều này càng khiến mục tiêu bảo vệ ngôi vô địch của đội tuyển nữ Việt Nam trở nên quan trọng hơn.
Chia sẻ tại buổi lễ bốc thăm, Chủ tịch AVC Ramon Suzara nhấn mạnh tầm quan trọng của giải đấu trong hệ thống thi đấu châu lục: “AVC Women's Cup tiếp tục khẳng định vị thế là sân chơi đỉnh cao của bóng chuyền nữ châu Á. Với dàn đội tuyển chất lượng, giải năm nay hứa hẹn mang đến những trận đấu hấp dẫn và góp phần nâng tầm bộ môn này trong khu vực”.
Chiến thắng 3-2 trước U.17 UAE (rạng sáng 14.5) đã giúp U.17 VN bắn một mũi tên trúng 2 đích: đoạt vé vào tứ kết châu Á, đồng thời giành tấm vé World Cup lần đầu tiên trong lịch sử. Đáng chú ý, Nguyễn Văn Dương cùng đồng đội còn vượt mặt U.17 Hàn Quốc (đương kim hạng ba) để đứng đầu bảng C với 6 điểm, nhiều hơn đối thủ 1 điểm.
Ở chiều ngược lại, cả 3 đại diện Đông Nam Á dự vòng chung kết U.17 châu Á gồm Thái Lan, Myanmar và Indonesia đều sớm dừng bước ở vòng bảng. U.17 Thái Lan và U.17 Myanmar chỉ có 1 điểm, U.17 Indonesia có 3 điểm, bằng đội nhì nhưng kém hiệu số đối đầu nên dừng cuộc chơi.
Chiến tích của thầy trò HLV Roland giúp bóng đá trẻ VN khẳng định sức mạnh tuyệt đối trên bình diện Đông Nam Á. U.17 VN đang đi con đường giống đàn anh U.23 VN đã đi hồi đầu năm: vô địch Đông Nam Á, rồi trở thành đại diện khu vực tiến xa nhất khi bước ra "biển lớn" châu Á. Cụ thể, U.23 VN vô địch SEA Games 33 và U.23 Đông Nam Á 2025, rồi đoạt hạng ba U.23 châu Á 2026. U.17 VN vô địch U.17 Đông Nam Á 2026, rồi vào tứ kết châu Á và giành vé đi U.17 World Cup.
Thành công vang dội của hai lứa U.23 (tiệm cận đội tuyển quốc gia) và U.17 (khởi đầu hành trình chuyên nghiệp) là minh chứng cho nền tảng bền vững của bóng đá trẻ VN. Thay vì chạy theo chính sách nhập tịch "bỏ gốc lấy ngọn" như Indonesia, Malaysia, hay thuần túy theo đuổi một triết lý chơi ban bật kỹ thuật dường như không còn hợp thời như Thái Lan, Liên đoàn Bóng đá VN chọn con đường phù hợp hơn: ưu tiên xây đắp nền móng đào tạo trẻ, có sử dụng cả nguồn lực nhập tịch và Việt kiều nhưng với tần suất vừa phải (lứa nội binh vẫn chiếm vai trò trọng yếu).
Ngoài ra, lối chơi của U.23 hay U.17 không bị đóng khung trong một hình thù chiến thuật cụ thể nào. Cả hai đội tuyển (hay các đội trẻ VN nói chung) đều được định hướng phòng ngự chắc chắn, pressing lớp lang, khoa học, triển khai bóng bài bản tự tin từ sân nhà, linh hoạt và mềm dẻo như nước để biến hóa tùy theo đối thủ.
Cái hay của U.17 VN, giống với lứa đàn anh, là mạnh dạn khai thác các pha bóng cố định như phạt góc, phạt gián tiếp dù có thể hình khiêm tốn bậc nhất giải. Suy nghĩ táo bạo rằng có thể đá bóng bổng, đánh biên với những đội bóng cao lớn và dai sức hơn đã tạo nên những đội tuyển trẻ thiện chiến, lì lợm, sẵn sàng đương đầu với những ngọn núi cao nhất châu Á.
Bên cạnh suất đá tứ kết U.17 châu Á (gặp U.17 Úc lúc 0 giờ ngày 17.5), U.17 VN sẽ có tối thiểu 3 trận thử lửa tại vòng bảng U.17 World Cup 2026, diễn ra vào tháng 11 năm nay tại Qatar.
Ở giải đấu quy tụ những đội trẻ mạnh nhất thế giới, U.17 VN có cơ hội tích lũy thêm bài học, từ tận hưởng bầu không khí bóng đá đỉnh cao chuyên nghiệp, đọ tài với các đối thủ hàng đầu, học cách chuẩn bị cho sân chơi đẳng cấp thế giới và rèn luyện tâm lý trong những trận có cường độ nghẹt thở.
Đó là trải nghiệm giá trị để không chỉ nâng tầm cầu thủ trẻ, mà còn giúp bóng đá trẻ VN tiến gần hơn với mặt bằng trình độ thế giới.
Trả lời phỏng vấn Thanh Niên, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá VN (VFF) Trần Quốc Tuấn từng khẳng định đội tuyển VN hướng tới mục tiêu cao vòng loại World Cup 2030, hay xa hơn là World Cup 2034. Nếu World Cup 2030 là giải đấu nơi lứa U.23 hiện tại (sinh năm 2003 - 2004) bước lên đội tuyển VN, thì World Cup 2034 là thời điểm để lứa U.17 lúc này (sinh năm 2009 - 2010, khi ấy đã bước đến độ 22, 23 tuổi) trở thành "hạt nhân" trên con đường chinh phục.
Chuyên gia Đoàn Minh Xương nhấn mạnh: "Đầu tư vào U.17, U.20 hay U.23 là tính toán đúng đắn. Cần tạo điều kiện cho các em tập huấn dài hạn, tăng cường cọ xát quốc tế. Ngay từ giờ, phải xác định các em là hạt nhân của mục tiêu World Cup và cho các em nguồn lực đầu tư phù hợp".
Ở trận play-off kết thúc rạng sáng 1.4, đội tuyển Ý thất bại trước Bosnia & Herzegovina trên chấm luân lưu. Thất bại này cũng đẩy đội tuyển Ý vào một cột mốc buồn chưa từng có: vắng mặt ở 3 kỳ World Cup liên tiếp. Ngay sau cú sốc này, hiệu ứng “domino” đã diễn ra tại thượng tầng bóng đá Ý.
Tối ngày 2.4, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Ý (FIGC), ông Gabriele Gravina từ chức, trưởng đoàn Gianluigi Buffon nói lời chia tay. Chưa đầy 24 giờ sau, HLV Gattuso cũng đạt thỏa thuận với FIGC, chính thức từ chức HLV trưởng đội tuyển Ý.
Sau khi chia tay đội tuyển Ý, ông Gattuso bày tỏ: “Với nỗi lòng nặng trĩu, vì đã không đạt được mục tiêu, tôi cho rằng nhiệm kỳ của mình đã kết thúc. Việc tôi rút lui vào thời điểm này là cần thiết để tạo điều kiện cho một quá trình đánh giá và tái thiết toàn diện”.
HLV Gattuso được bổ nhiệm thay ông Luciano Spalletti vào tháng 6.2025 và từng mang đến kỳ vọng cho nhiều CĐV Ý với chiến thắng 5-0 trước Estonia trong trận ra mắt. Tuy nhiên, chỉ sau 9 tháng, mọi thứ nhanh chóng trượt dài. Những quyết định chiến thuật gây tranh cãi, đặc biệt trong trận thua Bosnia & Herzegovina, khiến ông phải chịu nhiều chỉ trích.
Trong khi đó, trưởng đoàn đội tuyển Ý, Gianluigi Buffon cũng không giấu được cảm xúc: “Tôi sẽ giữ tất cả trong trái tim mình với lòng biết ơn… dù đó là một kết thúc đầy đau đớn”.
Khi chiếc ghế HLV trưởng đội tuyển bỏ trống, bóng đá Ý lập tức bước vào cuộc tìm kiếm người kế nhiệm, với hàng loạt cái tên đình đám được đưa vào danh sách.
Theo Football Italia, ứng viên nổi bật nhất hiện nay là ông Roberto Mancini – người từng đưa đội tuyển Ý lên đỉnh châu Âu tại EURO 2020. HLV Mancini sẵn sàng trở lại, đặc biệt nếu ông Giovanni Malagò được bầu làm tân Chủ tịch FIGC. Kinh nghiệm và sự am hiểu hệ thống bóng đá Ý được xem là lợi thế lớn của chiến lược gia này.
Bên cạnh đó, hai HLV giàu cá tính là Antonio Conte và Massimiliano Allegri cũng đang được cân nhắc. HLV Antonio Conte từng giúp đội tuyển Ý thi đấu ấn tượng tại EURO 2016, còn HLV Max Allegri là một trong những HLV thành công nhất Serie A, dù chưa từng dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Ngoài ra, HLV Simone Inzaghi hay HLV Stefano Pioli được xem là phương án dự phòng, trong bối cảnh FIGC có thể hướng đến một chiến lược dài hạn hơn.
Điểm nhấn đáng chú ý nhất đến từ đề xuất gây tranh cãi của chính trị gia Ignazio La Russa. Chia sẻ với truyền thông Ý, ông Ignazio La Russa đặt vấn đề: “Nếu Brazil có thể mời Carlo Ancelotti, tại sao Ý không thể có một HLV nước ngoài như Mourinho?”.
Sau nhận định trên của ông Ignazio La Russa, việc đội tuyển Ý cân nhắc HLV Mourinho cho vị trí thuyền trưởng ngay lập tức tạo ra làn sóng tranh luận. “Người đặc biệt” từng thành công tại Serie A cùng Inter Milan, nhưng việc một HLV ngoại dẫn dắt đội tuyển Ý vẫn là điều hiếm thấy trong lịch sử.
"Tuy nhiên, trong bối cảnh bóng đá Ý khủng hoảng sâu sắc, những lựa chọn táo bạo không còn bị xem là viển vông", Football Italia nhấn mạnh.
Hiện tại, FIGC cho biết đại hội bầu cử bất thường sẽ được tổ chức vào ngày 22.6 tại Rome nhằm tìm ra chủ tịch mới. Điều đó đồng nghĩa với việc quá trình bổ nhiệm HLV trưởng có thể kéo dài. Trong thời gian này, đội tuyển Ý nhiều khả năng phải thi đấu các trận giao hữu trong trạng thái không có HLV trưởng chính thức.
Theo đánh giá của Football Italia, sau tất cả, vấn đề của “Azzurri” lúc này không chỉ nằm ở một cái tên trên băng ghế huấn luyện mà đó là câu chuyện về bản sắc, hệ thống đào tạo và cách thích nghi với thời đại mới. Và người kế nhiệm HLV Gattuso, dù là HLV Mancini, HLV Conte hay thậm chí ông Mourinho, sẽ phải đối mặt với một nhiệm vụ nặng nề: đưa đội tuyển từng 4 lần vô địch thế giới thoát khỏi giai đoạn tăm tối nhất trong lịch sử.