Tôi và chồng kết hôn 6 năm. Bố chồng đã mất, chỉ còn mẹ chồng. Mẹ chồng bị tiểu đường, cao huyết áp, đầu óc chậm chạp. Khi lấy nhau, chúng tôi lập nghiệp ở thành phố khác nên ở riêng, mẹ chồng một mình ở quê. Đời sống vợ chồng có lúc này lúc kia nhưng khá hạnh phúc, chồng chiều vợ thương con, sống tình cảm, mỗi tội nóng tính và nói nhiều. Chúng tôi ở riêng 5 năm thì chồng đột ngột thông báo sẽ đón mẹ chồng qua ở cùng. Tôi không thích kiểu không bàn bạc gì mà thông báo như thế nên hai vợ chồng cãi nhau to. Chồng tôi tự tát mình rồi khóc, bảo có mỗi một mình mẹ tại sao lại không được đón qua, trách tôi sống ích kỷ.
Nói thật tâm, cuộc sống hiện tại rất tự do thoải mái nên tôi không thích sống chung với mẹ chồng một chút nào. Thế nhưng nghĩ chồng có một mình mẹ, bà lại có bệnh, ai làm con rồi cũng xót. Tôi chủ động xin lỗi và làm lành với chồng. Mẹ chồng qua ở cùng không giúp được việc gì, không đưa được cháu đi học, không nấu được cơm, không dọn nhà, cứ đến bữa là đợi ăn cơm. Bảo bà làm thì bà cũng làm nhưng làm không đến nơi đến chốn, làm bung bét ra, tôi lại ưa sạch sẽ và cầu toàn nên toàn phải đi dọn lại. Sau đó tôi không còn nhờ mẹ chồng làm việc gì nữa.
Bên cạnh đó bà có rất nhiều hành động kỳ quặc. Tắm xong bà mặc mỗi quần áo lót đi ra sân lấy đồ (nhà tôi sát đường xe qua lại). Bà không nói chuyện mà chỉ nhìn chằm chằm người khác không chớp mắt. Tôi từ phòng ngủ ra phòng khách ngồi là bà sẽ ra ngồi đối diện nhìn chằm chằm tôi mà không nói câu gì. Tiểu đường nhưng bà ăn rất nhiều, không cho ăn thì bà đợi lúc tôi không có nhà sẽ mang vào phòng ăn giấu. Mấy ngày bà mới tắm một lần, mà tôi cũng không biết bà có đi tắm thật không, người và miệng rất hôi. Bà rất thích trang điểm, đợi tôi đi làm là ở nhà lấy trộm đồ trang điểm của tôi ra dùng.
Tôi nói với chồng nhưng lúc nào chồng cũng nói đỡ và có ý bênh mẹ. Anh bảo mẹ già rồi, nhịn tí thì có làm sao. Chồng tôi còn bảo mẹ chồng chẳng bao giờ nói xấu con dâu mà con dâu toàn đi nói xấu bà. Nói mãi rồi tôi chẳng thèm nói nữa. Giờ sống cùng nhà nhưng tôi coi bà như không khí, thế nhưng bà làm gì tôi cũng thấy khó chịu. Nghĩ về cuộc sống tự do, vợ chồng ăn đêm tâm sự đã không còn nữa, trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng xuất hiện thêm một người là mẹ chồng ngồi ở giữa. Là tôi ích kỷ hay chồng quá vô tâm, không quan tâm đến cảm xúc của tôi?
Con tôi năm nay vào lớp 6. Hiện tại là hè, tôi cho cháu học cờ vua, tiếng Anh... Tôi có đề ra giải thưởng cho cháu là nếu Elo 1.500 điểm và Flyer 5 sẽ mua điện thoại cho cháu nên cháu háo hức lắm. Không phải tôi tiếc gì với con, nhưng sợ mua điện thoại về rồi, con lại nghiện điện thoại. Bạn bè của con đều có điện thoại và các bạn cũng học giỏi. Con cũng muốn có điện thoại để liên lạc với bạn bè dịp hè nên bảo tôi là 1.400 Elo sẽ được ứng trước mua điện thoại, nếu con không đạt thành tích như yêu cầu, sau hè mẹ có quyền tịch thu. Thời của tôi khác xa mấy đứa trẻ nên không biết xu hướng hiện tại và nên làm thế nào cho phải đây. Mong các phụ huynh cho tôi lời khuyên.
Tôi 28 tuổi, ngoại hình khá, công việc ổn định, bạn trai 35 tuổi. Chúng tôi quen nhau hơn một năm rồi mới chính thức yêu. Anh chín chắn, trách nhiệm và tình cảm, đó là những cảm nhận của tôi trước khi nhận lời yêu anh. Sau gần một năm yêu nhau, cả hai tính chuyện kết hôn trong năm nay nhưng tôi còn thấy băn khoăn về anh. Anh tỏ ra là người chịu khó, ham học hỏi và cầu tiến, được nhiều người yêu quý. Anh kể với tôi từng làm việc vất vả ra sao, lăn lộn kiếm tiền ra sao, nhưng ở tuổi này vẫn chẳng tích lũy được gì đáng kể, mãi khi yêu rồi tôi mới nhận ra điều đó.
Tuy nhiên cái tôi lo không phải vấn đề tài chính mà tôi cảm nhận tình yêu của anh dành cho mình không mấy mặn mà, giống như kiểu đến lúc phải lấy vợ thì yêu rồi cưới thôi. Anh cũng sốt sắng chuyện đám cưới nhưng với tôi, cách đối xử không có gì khác mấy so với hồi còn chơi kiểu bạn bè. Lúc nào anh cũng tâm sự với tôi là rất yêu thương mẹ và chị gái. Anh cũng rủ tôi về nhà chơi, nhưng đến nhà thì để tôi thích làm gì thì làm, ít khi hỏi han hoặc quan tâm để ý, thay vào đó anh luôn chú ý đến mẹ, rồi dọn dẹp và sửa đồ đạc trong nhà. Chúng tôi đã tính chuyện đám cưới nhưng có người không biết lại hẹn giới thiệu cho anh một cô phù hợp. Anh vẫn không hề nói về đám cưới và còn hứa đi gặp gỡ. Tôi đọc được tin nhắn, hỏi thì anh bảo đấy là nói thế thôi chứ lúc nào chẳng đi cùng tôi, làm gì có lúc nào đi gặp ai nữa. Sau đó anh đã nhắn tin từ chối mối kia với lý do sợ ế nên đã chấp nhận mối khác rồi. Tôi đọc mà buồn.
Ngày đi làm, cùng đường nên anh đưa đón tôi, chỉ có buổi tối hai đứa gần nhau. Nhà anh ở xa, thỉnh thoảng chủ động thuê phòng ở lại để được đi chơi cùng tôi, đấy là khi anh muốn thế. Còn nếu tôi đề nghị anh ở lại thì rất hiếm khi nhận được sự đồng ý, dù mưa gió thế nào cũng nhất định về. Có dịp chúng tôi đi chơi xa, thấy anh bỗng dưng mệt mỏi, chẳng nói năng gì, đi ngủ, để tôi thức một mình. Tôi giận dỗi anh cũng chẳng dỗ dành nên trong lúc anh ngủ tôi tự đi ra ngoài thuê phòng khác ở. Tôi buồn và khóc nhiều nhưng không hề thấy anh gọi hay nhắn tin xem tôi đi đâu. Sau đó vì sợ ở một mình, tôi lại phải gọi anh đến đón về ở cùng.
Đến hôm sau, bạn tôi hẹn gặp, cùng lúc bạn anh cũng hẹn, anh muốn tôi đi cùng gặp bạn anh. Tôi bảo thế đi gặp bạn tôi một lúc rồi về gặp bạn anh. Anh bảo hẹn rồi, vậy nên anh không đi cùng tôi được, tôi cứ đi với bạn. Tôi đi cùng bạn được một lúc thì thấy anh gọi, hỏi anh đang làm gì anh bảo đang ở nhà thôi, chiều mới gặp bạn. Tôi cũng không hiểu nổi nữa, vừa buồn vừa giận.
Tôi vẫn tin anh là người tốt. Anh luôn hòa nhã, đối xử tốt với mọi người, nhất là những người có hoàn cảnh khó khăn. Thế nhưng qua những chuyện như vậy tôi cảm thấy băn khoăn lắm. Anh nói thật may mắn khi yêu được tôi, thế nhưng cách anh đối xử với tôi nhiều khi lại không như vậy. Nhiều lúc tôi cảm giác tình yêu đó chưa đủ lớn. Bố mẹ tôi rất quý anh vì thấy anh gần gũi. Anh không nề hà việc gì khi về nhà tôi. Ai cũng nghĩ tôi được anh yêu chiều nhiều lắm. Vậy nhưng có những chuyện tôi vẫn chẳng biết tỏ cùng ai. Mong nhận được sự chia sẻ.
Tôi là nữ, 23 tuổi, sinh viên năm cuối. Tính tôi trầm, khá khép kín, thích làm mọi thứ một mình hơn là làm cùng người khác. Tôi chỉ trò chuyện khi liên quan đến quyền lợi của bản thân, đến giờ vẫn chưa có một người bạn thân. Khi giao tiếp với người lạ, bạn học hay đồng nghiệp, tôi luôn giữ khoảng cách, không chia sẻ quá nhiều thông tin thật, thậm chí đôi khi còn nói dối một chút cho qua chuyện.
Có những lúc tiêu cực hơn, tôi còn lén ghi âm, ghi hình các cuộc trò chuyện nếu cảm thấy đối phương không tốt hoặc từng chơi xấu mình. Trước đây tôi đi khám tâm lý và được chẩn đoán trầm cảm mức độ vừa. Từ trước đến giờ, tôi thường xuyên bị chê như vậy, từ trong gia đình đến ngoài xã hội. Tháng vừa rồi, tôi đi thử việc ở một nơi mới, chị quản lý có sửa giúp một lỗi vì bản thân chưa quen việc. Chuyện sẽ rất bình thường nếu chị ấy không nói thêm: "Đi làm đừng hiền quá". Hôm qua tôi cũng cãi nhau qua điện thoại với chị họ về vài chuyện riêng, chị nói: "Em thông minh đấy, nhưng thông minh chưa đúng chỗ" và "Em phải động não lên chứ". Trong khi trước đây chị từng khen tôi thông minh, có chí tiến thủ.
Ngay từ khi mới vào đại học, tôi phụ mẹ một số việc nhưng lỡ làm sai thì bị mẹ mắng: "Không có não hả" rồi "Mày phải sống lanh lợi, khôn ngoan chứ". Dù chuyện đã qua lâu nhưng những câu nói đó vẫn ám ảnh tôi đến giờ. Tôi thật sự muốn thay đổi. Có cách nào để trở nên khôn khéo, lanh lợi, trưởng thành hơn, được mọi người công nhận không? Tôi đã cố gắng học hỏi, rèn luyện nhưng vẫn không thấy thay đổi nhiều. Thỉnh thoảng, tôi cũng được một vài người khen là nói chuyện dễ thương, chăm chỉ, có tinh thần cầu tiến. Thế nhưng vì lời chê nhiều hơn lời khen nên tôi vẫn stress, suy nghĩ tiêu cực, thậm chí còn nghi ngờ cả những lời khen đó là giả tạo.
Có anh chị nào từng bị chê về cách suy nghĩ, cách nói chuyện giống tôi, dù đã cố gắng thay đổi nhưng chưa cải thiện nhiều, mà cuộc sống vẫn ổn không?