Hồi còn độc thân, tôi từng được một người theo đuổi suốt gần ba năm. Anh hiền lành, điềm đạm, công việc ổn định, lúc nào cũng kiên nhẫn với tôi. Nhưng khi ấy tôi cho rằng anh quá nhạt, không biết lãng mạn, ngoại hình bình thường, chưa có nhà riêng nên từ chối để đến với người đàn ông khiến mình rung động hơn.
Người tôi chọn nói chuyện rất khéo, lãng mạn, có nhiều tài lẻ, luôn biết làm tôi vui và hứa hẹn đủ điều về tương lai. Hơn nữa, gia đình anh có điều kiện, anh đã có căn hộ chung cư ở thành phố. Tôi tin mình đã gặp đúng người nên quyết định yêu và kết hôn. Chúng tôi cưới nhau được hơn bốn năm, hiện có một bé trai. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng hơn 40 triệu đồng mỗi tháng, nếu biết vun vén, cũng đủ để có cuộc sống ổn định.
Nhưng sau khi cưới, tôi mới nhận ra hôn nhân khác rất xa tình yêu. Mỗi ngày đi làm về, tôi lại tất bật nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp, tắm cho con, cho con ăn rồi ru con ngủ. Chồng ăn xong là cầm điện thoại xem video hoặc chơi game đến khuya. Cuối tuần tôi mong anh phụ tôi dọn dẹp nhà cửa thì anh bảo cả tuần đi làm mệt, muốn được nghỉ ngơi. Dù thu nhập của anh cao hơn tôi, anh rất hiếm khi chủ động đưa tiền sinh hoạt. Mỗi tháng tôi đều phải nhắc, anh mới chuyển vài triệu rồi bảo cứ chi trước, thiếu thì đưa sau. Tiền học của con, tiền điện nước, tiền chợ, tiền bỉm sữa… hầu hết đều do tôi đứng ra lo liệu, nhiều tháng còn phải lấy cả tiền tiết kiệm bù vào.
Gia đình chồng tôi thuộc diện có điều kiện. Bố mẹ chồng có nhà cửa, đất đai, kinh tế dư dả nhưng từ ngày cưới đến giờ chưa bao giờ chủ động hỗ trợ con cháu một khoản nào, dù chỉ là tiền sữa hay món quà nhỏ cho cháu nội. Ngược lại, mỗi khi ông bà có việc, từ giỗ chạp, sửa nhà đến những khoản chi phát sinh, vợ chồng tôi đều phải góp. Có lần mẹ chồng còn bảo vợ chồng tôi biếu thêm tiền để ông bà dưỡng già vì con nhà bà hàng xóm thế này thế kia.
Chồng tôi chưa bao giờ đứng ra bảo vệ hay chia sẻ với vợ. Anh luôn cho rằng bố mẹ nói gì cũng đúng, còn tôi phải biết nhịn. Anh lại khá nóng tính. Mỗi khi tôi góp ý, anh cho rằng tôi hay cằn nhằn, so đo. Có những hôm anh đi liên hoan với bạn bè đến nửa đêm mới về, thậm chí có hôm đi qua đêm, tôi gọi không thèm nghe máy. Tôi ôm con ngủ mà vừa lo cho anh vừa thấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Chồng tôi chỉ được cái rất nhiệt tình đưa vợ con đi chơi. Tôi chỉ cần rủ đưa con đi đâu đó chơi là anh đồng ý ngay, dù bận cũng sắp xếp để đi. Ngoài ra, các ngày lễ, ngày kỷ niệm anh vẫn nhớ và tặng quà cho tôi. Đó cũng là điều khiến tôi thấy được an ủi và chưa bị “biến mất” sau cưới.
Vài ngày trước, tôi vô tình thấy trên mạng xã hội người từng theo đuổi mình đăng ảnh cả gia đình đi du lịch. Nhìn nụ cười của vợ chồng anh và hai đứa con, lòng tôi bỗng chùng xuống. Lòng miên man nghĩ về quá khứ, cũng có chút tiếc nuối vì mình đã chọn sai người.
Tôi vẫn muốn giữ gia đình cho con nhưng càng sống càng thấy mệt mỏi và lạc lõng. Không biết tôi còn cố gắng được bao lâu. Có ai có hoàn cảnh tương tự đã cải thiện được chồng không, xin hãy cho tôi lời khuyên.
Tuổi trẻ có sức khỏe và rất nhiều người trong số chị em phụ nữ vẫn đang "cậy" có sức khỏe hoặc chưa chú ý quan tâm, chăm sóc đến sức khỏe của mình. Nhiều người ở độ tuổi 35-50 đã bỏ tiền ra để khám bệnh, mua thực phẩm và thuốc tốt để bổ sung cho cơ thể. Nhưng tôi muốn hỏi rằng nếu cơ thể đang lên tiếng và phát ra một số tín hiệu bệnh, chúng ta có giảm cường độ làm việc, giảm thu nhập để đổi lấy một công việc thoải mái hơn, thu nhập thấp hơn và sức khỏe tốt hơn không?
Tôi là nữ, 40 tuổi, không hề chủ động chọn rời bỏ công việc nhưng công việc, cơ hội làm ăn dần rời bỏ tôi. Vì vậy giờ tôi chỉ làm một loại công việc với nhịp độ chậm rãi, không còn bận rộn, hối hả và mệt mỏi như trước nữa. Sau một năm sống chậm lại với công việc văn phòng cho mức lương gần 30 triệu (bằng một phần tư mức thu nhập cũ), tôi cảm thấy cơ thể, sức khỏe thay đổi rất nhiều. Trước đây, tôi làm việc không quản đêm ngày, làm nhiều loại việc cùng lúc, vừa làm vừa ăn, vừa ăn vừa làm, nửa đêm cũng tỉnh dậy làm rồi lại mất ngủ...
Ở tuổi 37-40, tôi đã có những cơn choáng vì tiền đình. Cứ cách một tháng, tôi phải uống một hộp hoạt huyết dưỡng não, nếu không uống là thấy chóng mặt, hoa mắt. Tôi cũng bị đau dạ dày mỗi khi có cơn stress và mức độ nhạy cảm với stress tăng lên, tóc bạc nhanh hơn. Nhiều khi tôi nhìn món ăn ngon, cảm giác rất thèm nhưng lúc ăn thì không ăn được nhiều, ăn một ít đã chán. Tôi cứ nghĩ chuyện đó là bình thường vì bắt đầu vào tuổi trung niên.
Cho đến bây giờ, khi được sống nhịp sống chậm rãi, không căng thẳng, ít việc, thu nhập thấp, có thêm thời gian đi thể dục, tôi dần cảm nhận được sự thay đổi. Gần một năm nay, tôi không phải dùng thuốc hoạt huyết. Tôi không có cơn đau dạ dày, cũng không bị mất ngủ đêm, vị giác ăn uống cũng tốt hơn. Hóa ra cơ thể mình vẫn còn có thể hồi phục và khỏe lại như vậy. Đôi khi tôi tự hỏi nếu giờ cho mình quay lại thời kỳ làm việc và stress như cũ để có mức thu nhập cũ hoặc thu nhập gấp đôi hiện tại, mình có đánh đổi nữa hay không?
Tôi đang rao bán căn hộ hai phòng ngủ tại một đại đô thị ở TP HCM với giá khoảng ba tỷ đồng. Căn hộ này đã có sổ hồng và còn rất mới vì tôi chưa về ở. Lúc mua, vì tính để ở lâu dài nên tôi lựa chọn rất kỹ hướng và view của căn hộ. Tuy nhiên, do thay đổi công việc không thuận tiện đi lại nên tôi đành nhượng lại căn hộ. Việc rao bán căn hộ khiến tôi gặp nhiều phiền toái. Tôi tiếp rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng đa số chỉ là khảo sát giá hoặc mời chào đăng tin quảng cáo.
Cho đến một hôm, có người gọi điện thoại cho tôi, tự xưng là môi giới, hỏi tôi có phải chính chủ không. Anh ta nói có cặp vợ chồng ở tỉnh lên muốn mua một căn hộ cho con ở để đi học. Họ đã xuống khu này xem mấy căn hộ rồi nhưng đều chỉ gặp môi giới chứ không gặp được chủ nhà. Họ muốn gặp trực tiếp chủ nhà cho yên tâm. Nghe tôi xác nhận là chính chủ, anh ta hỏi giá. Tôi báo giá công khai và nói có thể thương lượng bớt chút lộc vì tôi còn phải trả phí môi giới. Sau một hồi bàn bạc, anh ta gọi lại bảo rằng người mua đã đồng ý chốt mức giá đó.
Tôi chủ động hẹn ngày giờ để dẫn họ vào xem thực tế bên trong căn hộ. Thế nhưng, anh ta lại nói sáng mai cặp vợ chồng kia sẽ lên thành phố, thuê khách sạn nghỉ ngơi và hẹn tôi đến thẳng khách sạn để người mua gặp mặt chủ nhà. Thấy kỳ lạ, tôi hỏi: "Sao họ không đến xem căn hộ?". Anh ta nói rằng họ đã xuống đó nhiều lần, biết rõ tòa nhà này rồi. Hơn nữa, kết cấu các căn hộ đều giống nhau nên không cần vào trong xem nữa.
Cặp vợ chồng kia đã lớn tuổi, đi đường xa mệt nên cần nghỉ ngơi tại khách sạn. Sinh nghi trước việc mua nhà mà không cần xem nhà, lại nhất quyết hẹn gặp ở khách sạn, tôi đã từ chối. Tôi chủ động gửi địa chỉ một quán nước đông đúc và hẹn gặp họ tại đó. Một lúc sau, người môi giới gọi lại nói rằng người mua lên đây vì có công việc sẵn tiện gặp chủ nhà luôn, nếu tôi không đến khách sạn gặp thì thôi. Đến lúc này, tôi nói thẳng: "Anh nói người mua muốn gặp chủ nhà mà tôi hẹn xem nhà hoặc ra quán nước đều không chịu, cứ bắt tôi phải đến khách sạn là sao? Anh nói thôi thì tôi cũng thôi".
Tôi muốn hỏi mọi người có phải tôi gặp lừa đảo rồi không? Nghĩ lại, tôi vẫn còn thấy hoang mang và sợ hãi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp này. Trước đây, tôi cứ nghĩ đi mua nhà mới mệt mỏi. Không ngờ đến khi đóng vai trò là người bán, mọi chuyện cũng không hề đơn giản. Khi thị trường đầy rẫy những cạm bẫy và chiêu trò như vậy, người bán như tôi sẽ rất khó kết nối với người mua thực, các giao dịch trở nên khó khăn hơn. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình với hy vọng mọi người sẽ nâng cao cảnh giác để tự bảo vệ bản thân và tài sản của mình.
Tôi lấy vợ hai năm, có một bé gái xinh xắn. Tôi ở quê lên thành phố học và làm việc, đang làm trong ngành xây dựng, hay phải đi xa, có khi cả năm mới về thăm vợ con đôi ba lần. Vợ tôi làm việc tại Hà Nội. Lúc sắp cưới, bố mẹ không phản đối nhiều nhưng cũng không thích vì quê vợ xa, vì thế sau đó vợ phải chịu thiệt thòi rất nhiều. Bố mẹ tôi nghèo, không giúp được gì cho vợ chồng tôi, bên nhà vợ cũng vậy. Cưới xong, vợ chồng tay trắng sau khi đã sắm hết đồ đạc trong nhà (chúng tôi đang ở trọ).
Về công việc, nếu làm ở Hà Nội, lương của tôi khá thấp, hơn chục triệu đồng một chút, còn vợ khoảng chục triệu đồng nhưng thu nhập không đều. Sau khi cưới, chúng tôi có con luôn nên cũng khá vất vả. Vì vậy, tôi xin đi công trình xa để có lương gấp đôi. Nhờ đó kinh tế vợ chồng thoải mái hơn và cũng tích lũy được một khoản nhỏ. Tuy nhiên, vợ lại không muốn tôi đi xa suốt, luôn bảo tôi về. Tôi đã giải thích rất nhiều lần rằng mình cố gắng đi vài năm để tích góp vốn rồi làm việc lớn sau này. Nếu cứ mãi ở Hà Nội, với mức thu nhập hiện tại chỉ đủ ăn, trong khi hoàn cảnh hai vợ chồng trên không, dưới không, không có nền tảng hay chỗ dựa nên rất khó khăn.
Mỗi tháng, vợ giữ lương của tôi và phụ thêm chút lương của cô ấy để chi tiêu gia đình. Lương còn lại sau khi góp ít vào chi tiêu gia đình và tiền làm thêm của vợ để riêng trong tài khoản của vợ, cô ấy dùng để mua sắm hoặc chi tiêu cá nhân. Riêng khoản lương của tôi làm ở Hà Nội thì coi là tiền chung để gửi tiết kiệm. Tôi cũng không có ý kiến gì về chuyện đó, nhưng có nói với vợ rằng hai vợ chồng nên cố gắng tiết kiệm càng nhiều càng tốt để nhanh có vốn làm ăn, hoặc vay thêm mua đất sau này.
Vợ tôi lại bảo làm chồng thì phải có trách nhiệm lo cho vợ con. Cô ấy đi làm được, phụ đủ ăn là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa. Còn tôi muốn vợ chồng cùng chung chí hướng để làm việc lớn, không phải chỉ một mình chồng cố gắng. Các bạn cho tôi hỏi, vợ tôi suy nghĩ như vậy có đúng không? Suy nghĩ của tôi có quá đáng so với hoàn cảnh hiện tại của hai vợ chồng không?