Những ngày qua, đoạn video ghi lại khoảnh khắc xúc động khi người chồng tháo mặt nạ oxy để ôm hôn vợ lần cuối đã truyền năng lượng tích cực, chạm tới trái tim của nhiều người.
Ngay trong bài viết của Dân trí, nhiều độc giả cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ trước câu chuyện tình xúc động của cặp đôi, đồng thời gửi lời nhắn nhủ động viên, mong ba bố con anh Tiền sớm vượt qua khó khăn.
Chia sẻ với phóng viên, anh Phạm Văn Tiền (34 tuổi) cho biết, bản thân rất bất ngờ vì không nghĩ câu chuyện của gia đình lại nhận được sự quan tâm, đón nhận từ cộng đồng.
Anh Tiền cho biết, anh và người vợ quá cố – chị Mai Nguyễn Thị Mai (32 tuổi) ở phường Bắc An Phụ, thành phố Hải Phòng – là mối tình đầu của nhau. Tình cảm của họ nảy nở từ những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường. Khi đó, chị Mai đang học lớp 10, còn anh Tiền là học sinh năm cuối cấp THPT.
Từ những rung động tuổi học trò, hai người dần trở thành chỗ dựa tinh thần của nhau trong suốt quãng thời gian trưởng thành.
Sau khi hoàn thành việc học tại Việt Nam, cả hai quyết định cùng sang Nga làm việc trong ngành tóc.
Những năm tháng nơi xứ người không chỉ là hành trình mưu sinh mà còn là khoảng thời gian giúp tình yêu của họ thêm bền chặt.
Trong khoảng 5-6 năm sống và làm việc tại Nga, cả hai cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn của cuộc sống xa quê, tích góp từng đồng vốn với mong muốn một ngày trở về xây dựng tổ ấm riêng.
Sau nhiều năm bôn ba ở nước ngoài, họ quyết định cùng về quê nhà lập nghiệp. Năm 2015, cặp đôi chính thức về chung một nhà. Cũng trong năm đó, tổ ấm chào đón thành viên mới là một bé trai kháu khỉnh.
Những ngày đầu xây dựng cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi. Kinh tế còn nhiều khó khăn, công việc chưa ổn định nhưng hai vợ chồng luôn đồng lòng vượt qua thử thách.
“Vợ chồng tôi luôn cố gắng cùng nhau gánh vác mọi việc. Khó khăn đến đâu, chúng tôi cũng bảo ban nhau để đi tiếp”, anh nói.
Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ, đến năm 2020, công việc kinh doanh của gia đình dần ổn định. Hai vợ chồng mở một tiệm tóc. Từ số vốn ban đầu, họ chăm chỉ tích lũy rồi xây nhà, mua xe và đón thêm cô con gái thứ hai.
Cuộc sống hạnh phúc tưởng chừng cứ trôi qua bình yên như vậy. Đó là những bữa cơm gia đình cùng nhau quây quần xem ti vi, hát karaoke hay dịp sinh nhật đơn giản nhưng ấm áp. Nhưng biến cố bất ngờ xảy ra, khiến cuộc đời của họ rẽ sang hướng khác.
“Tôi tìm được người nắm tay đi qua giông bão, nhưng bị cuộc đời lấy đi”
Đó là những ngày tháng 5/2024.
Khi đó, chị Mai xuất hiện những cơn đau âm ỉ ở vùng bẹn. Ban đầu, người phụ nữ trẻ nghĩ mình chỉ bị đau cơ hoặc viêm khớp thông thường nên chủ quan theo dõi tại nhà.
Tuy nhiên, các cơn đau ngày càng nghiêm trọng, lan xuống chân khiến chị không thể tự đi lại và phải sử dụng xe lăn.
Sau khi lên Hà Nội thăm khám, bác sĩ phát hiện khối u và chỉ định thực hiện nhiều xét nghiệm chuyên sâu. Kết quả sinh thiết xác định chị mắc ung thư hạch.
“Tin dữ khiến cả nhà suy sụp. Dù vậy, tôi luôn động viên vợ và tin rằng chỉ cần kiên trì điều trị thì bệnh tình sẽ dần thuyên giảm”, anh Tiền nhớ lại.
Suốt hơn một năm sau đó, chị Mai liên tục trải qua các đợt điều trị kéo dài. Tuy nhiên, bệnh không đáp ứng thuốc như kỳ vọng.
Đến năm 2025, ung thư tái phát và chị được phát hiện mắc ung thư máu. Từ đó, cuộc sống của gia đình gần như gắn liền với bệnh viện. Tiệm tóc của hai vợ chồng mở cách đó được vài năm, cũng phải đóng cửa.
Ngay cả khi biết bệnh tình mỗi ngày một xấu đi, chị Mai không than thân trách phận. Người phụ nữ trẻ luôn giữ tinh thần lạc quan, động viên chồng con.
Những ngày nằm viện liên tục cả tháng, dù có chồng ở bên nhưng đôi lúc chị Mai vẫn tủi thân vì nhớ các con. Những lúc như vậy, mỗi khi nhận được cuộc điện thoại của con, mọi đau đớn như tạm gác lại.
“Mẹ đi lâu quá nên con nhớ lắm. Mẹ cố gắng chữa khỏi bệnh để sớm về với con”. Tiếng cô con gái ríu rít trong điện thoại khiến chị Mai rơm rớm nước mắt nhưng vẫn gắng gượng mỉm cười.
Trước khi biến cố xảy ra, vợ chồng anh Tiền không có thói quen ghi lại các khoảnh khắc đời thường. Nhưng những ngày tháng nằm viện khiến họ thay đổi. Anh Tiền chọn cách ghi chép mọi kỷ niệm của gia đình bằng những đoạn video, hình ảnh như một cách lưu giữ thời gian được ở cạnh nhau.
Dịp Trung thu năm 2025 là kỷ niệm đáng nhớ của gia đình. Hôm đó, con trai được nhà trường tặng bánh, còn chị Mai sau nhiều ngày nằm viện, đã xin bác sỹ về nhà vì muốn chung vui cùng con.
Người phụ nữ gắng gượng vào bếp. Chị nấu những món các con thích như gà rán để cả nhà có dịp quây quần sau nhiều ngày xa cách. Nghe thấy tiếng cười nói của vợ con, với anh Tiền, đây là hạnh phúc trọn vẹn.
“Chúng tôi đã đi cùng nhau gần 20 năm thanh xuân đủ mọi vui buồn khó nhọc. Tất cả cũng vì chữ thương mà cả hai đều học cách nhẫn nhịn, thấu hiểu và không bỏ cuộc. Tôi đã tìm được người nắm tay mình đi qua giông bão, nhưng lại bị cuộc đời lấy đi”, anh xót xa nói.
Nụ hôn đau đớn nhất trong cuộc đời
Đầu tháng 5 năm nay, chị Mai lại được bác sỹ cho về nhà nghỉ lễ. Tuy nhiên, khi quay lại bệnh viện, chị cảm nhận rõ sức khỏe không được như trước. Chị buồn bã nói với chồng rằng “khó lòng qua được hết năm nay”.
Điều khiến chị day dứt không phải là sự nuối tiếc cho bản thân hay nỗi sợ hãi. Người phụ nữ trẻ mãn nguyện vì nhận được tình yêu trọn vẹn từ người chồng, các con và gia đình.
Buồn vì không thể được cùng anh đi tiếp, nuôi dạy các con tới ngày trưởng thành nhưng chị vẫn mạnh mẽ dặn dò người thân: “Đừng ai khóc ở lễ tang để em được ra đi thanh thản”.
Khi được đưa về nhà, lúc này sức khỏe của chị đã suy giảm nghiêm trọng và phải thở bình oxy liên tục. Lúc vợ còn tỉnh táo, anh Tiền nhẹ nhàng kéo mặt nạ oxy, ôm hôn và thủ thỉ với vợ như cách anh vẫn làm trong suốt những năm qua.
Với anh Tiền, đây là nụ hôn đau đớn nhất vì đây là lần cuối cùng họ được gần nhau, được cảm nhận hơi ấm của đối phương.
Trong 3 ngày về nhà, người phụ nữ chỉ tỉnh táo được hơn một ngày. Sang ngày 14/6, chị rơi vào trạng thái hôn mê sâu rồi qua đời ở tuổi 32, khép lại hành trình gần 2 năm chống chọi với bệnh tật.
Anh Tiền chia sẻ, từ ngày vợ mất, chiều nào 3 bố con cũng rủ nhau ra thăm mộ mẹ. Cô con gái 6 tuổi chưa hiểu rõ thế nào là cái chết. Bé chỉ biết mẹ đã đi xa nên liên tục hỏi bố và anh bằng những câu nói ngây thơ, nhưng khiến người lớn thấy đau thắt ruột.
“Lúc cô ấy còn sống, tôi đã dành trọn vẹn tình yêu thương bằng những gì mình có. Giờ đây khi cô ấy đã đi xa, tôi sẽ khắc ghi trong lòng những lời hứa, thay vợ yêu thương các con và tiếp tục sống tốt để người đã khuất có thể an lòng nơi chín suối”, anh bộc bạch.
Trong cuộc đoàn tụ kỳ diệu hồi cuối tháng 5 vừa qua, bà Trịnh Chiêu Liên (64 tuổi) sống tại phố Loa Dương, quận Lộ Kiều, tỉnh Chiết Giang (Trung Quốc) không khỏi nghẹn ngào vì sự thật khó tin.
Bà không thể ngờ được, người đàn ông thường xuyên giáp mặt ngoài đường lại là anh trai ruột của mình.
"Tôi vẫn gặp người đàn ông này, thấy rất quen mặt nhưng không nghĩ đó là người thân ruột thịt của mình", bà Liên nói giọng run run.
Theo truyền thông Trung Quốc, bà Liên được cha mẹ nuôi nhận về từ một cơ sở nuôi dưỡng trẻ em thuộc quận Lộ Kiều từ nhỏ. Khi trưởng thành, bà kết hôn rồi sinh sống tại phố Loa Dương.
Trùng hợp là gia đình ruột thịt của bà vốn cũng ở Loa Dương. Suốt nhiều thập kỷ, anh chị em ruột sống trong cùng một khu vực, chỉ cách nhau chưa đầy 5km nhưng không hề biết đối phương ở ngay bên cạnh.
Một ngày cuối tháng 5, tại khu dân cư Hương Chương Nguyên trên phố Loa Dương, tiếng trống chiêng rộn ràng vang lên trong ngày đoàn tụ đặc biệt của gia đình bà Liên.
Bà cùng các thành viên trong nhà xúc động đút cho nhau ăn từng viên chè trôi nước tượng trưng cho sự đoàn viên, sum vầy. Sau hơn 60 năm xa cách, cuối cùng họ có ngày được đoàn tụ.
Nhiều hàng xóm và người dân địa phương cũng tới chúc mừng và chứng kiến khoảnh khắc xúc động này.
Tại buổi gặp mặt, cảnh sát Kha Vĩ Lực thuộc Công an quận Lộ Kiều công bố kết quả xác nhận quan hệ huyết thống, chính thức xác nhận bà Trịnh Chiêu Liên là em gái ruột của ông Nhâm Xuân Pháp và ông Nhâm Xuân Đông.
Các thành viên trong gia đình nắm chặt tay nhau, không muốn buông ra sau hơn nửa thế kỷ xa cách.
“Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng tìm được em gái ruột. Tôi xúc động đến mức không nói nên lời”, ông Nhâm Xuân Pháp nghẹn ngào chia sẻ.
Người đàn ông cho biết, thời điểm đó bà Liên còn nhỏ, do gia đình quá nghèo khó, mẹ lại mắc bệnh nên bất đắc dĩ phải cho em đi làm con nuôi. Khi trưởng thành, suốt nhiều năm gia đình đăng tin tìm em gái nhưng không nhận được kết quả.
Trong khi đó, bà Liên tuy sống cách gia đình không xa, nhưng hoàn toàn không hay biết thông tin. Bà biết mình là con nuôi, cũng nhiều lần khao khát được tìm về với cội nguồn.
Một lần tình cờ khi đi mua đồ trong trung tâm thương mại, bà thấy một điểm lấy máu nằm gần cổng phía đông. Qua hỏi thăm, bà biết đây là điểm lấy mẫu ADN miễn phí do lực lượng Công an quận Lộ Kiều triển khai nhằm hỗ trợ tìm lại người thân thất lạc cho các gia đình.
Quá trình lấy máu và điền thông tin chỉ diễn ra trong vòng 10 phút. Khi đó, bà chỉ nghĩ muốn tìm kiếm vận may, hoàn toàn không dám mong hy vọng nhiều.
Mẫu ADN sau đó được chuyển tới Công an thành phố Đài Châu để đối chiếu bằng công nghệ ADN.
Đến tháng 3/2026, cơ quan chức năng xác định mẫu ADN trùng khớp với ông Nhâm Xuân Pháp và ông Nhâm Xuân Đông sống tại khu dân cư Hương Chương Nguyên thuộc phố Loa Dương.
Cảnh sát địa phương lập tức tới xác minh và được biết gia đình họ Nhâm trước đây từng cho một người em gái đi làm con nuôi.
Tháng 4 vừa qua, kết quả xét nghiệm ADN lần 2 tiếp tục xác nhận quan hệ huyết thống giữa các thành viên.
Khi nhận được tin báo từ cảnh sát, ông Nhâm Xuân Pháp cho biết, cả gia đình ban đầu tưởng là tin lừa đảo. Sau đó, họ thao thức cả đêm không ngủ nổi vì đã chờ đợi ngày này từ rất lâu.
Theo giới chức địa phương, đây là trường hợp đầu tiên tìm lại được người thân thành công kể từ khi điểm lấy mẫu ADN tại trạm dịch vụ đi vào hoạt động.
Hiện trạm chọn ngày 19 hàng tháng là thời gian cố định để hỗ trợ lấy mẫu ADN miễn phí, tư vấn cùng các hoạt động thiện nguyện giúp nhiều gia đình có cơ hội đoàn tụ.
Đại diện trạm cho biết, việc đặt tại trung tâm thương mại để tận dụng khu vực đông người qua lại, thuận tiện tiếp cận người dân và đưa các dịch vụ cộng đồng đến gần hơn với cuộc sống thường nhật. Quận Lộ Kiều đã triển khai 22 trạm như vậy.
Những ngày qua, câu chuyện bà Nguyễn Thị Minh (73 tuổi), quê huyện Đô Lương cũ, tỉnh Nghệ An, sống lưu lạc tại Trung Quốc suốt nhiều năm và bất ngờ tìm lại được gia đình qua một video lan truyền đã khiến nhiều người xúc động.
Sau khi video tìm người thân được lan truyền rộng rãi, chị Võ Thị Hằng - con gái bà Minh - đã đăng tải dòng trạng thái dài trên trang cá nhân, trải lòng về quãng thời gian hơn 30 năm xa mẹ.
Chị Hằng nhắc lại quãng thời gian tuổi thơ nhiều biến cố và cuộc sống cơ cực của gia đình. Theo chị, hoàn cảnh khó khăn cùng cảnh chia ly kéo dài khiến các thành viên trong gia đình phải trải qua nhiều mất mát.
“Hơn 30 năm qua, điều con luôn đau đáu là được nhìn lại mẹ, nghe lại giọng nói của mẹ. Rồi một ngày, nhờ sự giúp đỡ của mọi người, con đã được nhìn thấy mẹ thật sự...”, chị Hằng chia sẻ.
Người phụ nữ này cho biết mẹ mình năm nay đã 73 tuổi nhưng vẫn còn khá minh mẫn. Điều khiến chị day dứt nhất là quãng thời gian mẹ phải sống xa con cháu suốt hơn 30 năm nơi xứ người.
Theo chị Hằng, mẹ mình đã trải qua nhiều biến cố trong cuộc sống. Gia đình nghèo khó, cuộc hôn nhân không trọn vẹn khiến các thành viên phải chia lìa, mỗi người một nơi mưu sinh suốt nhiều năm. “Mẹ như con thuyền trôi vô định trên dòng đời”, chị Hằng viết.
Chị Hằng cho biết các anh chị em trong gia đình đều phải lao động từ sớm, người làm việc chân tay, người cố gắng theo học với hy vọng đổi thay cuộc sống.
Sau nhiều năm mất liên lạc với mẹ, chị Hằng cho rằng sự lan tỏa của video cùng sự giúp sức từ cộng đồng đã mang lại hy vọng đoàn tụ cho gia đình mình. “Giờ đây, gia đình tôi đã có hy vọng được đoàn tụ nhờ video tìm người thân lan tỏa cùng sự giúp sức của cộng đồng”, chị chia sẻ.
Trước đó, như Dân trí đã thông tin, một video ghi lại hình ảnh bà Nguyễn Thị Minh đang sinh sống tại Trung Quốc và mong muốn tìm lại người thân ở quê nhà Nghệ An được lan tỏa rộng rãi trên internet.
Theo thông tin được chia sẻ, bà Minh sang Trung Quốc vào khoảng năm 1993-1994 rồi mất liên lạc với gia đình từ đó đến nay. Điều khiến nhiều người xúc động là dù đã xa quê hơn 30 năm bà vẫn nhớ rõ quê quán, tên cha mẹ và các con của mình.
Chỉ ít giờ sau khi video được chia sẻ trên các hội nhóm đồng hương Nghệ An, gia đình bà Minh đã nhận ra người thân.
Cũng theo chị Hằng, do hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn, các con vẫn đang đi học nên chị chưa thể sang đón mẹ ngay. Chị dự định đến kỳ nghỉ hè sẽ hoàn tất các giấy tờ, thủ tục cần thiết để sang Trung Quốc, đón người mẹ thất lạc hơn 30 năm trở về đoàn tụ cùng gia đình.
Từ một công việc văn phòng áp lực với thu nhập khiêm tốn, một phụ nữ Anh đã rẽ hướng sang nghề ít ai nghĩ tới: dọn phân chó. Không ngờ, lựa chọn này giúp cô kiếm tới 100.000 bảng Anh (khoảng 3,5 tỷ đồng) mỗi năm và mua được nhà riêng.
Người phụ nữ trong câu chuyện nói trên là Emma Garner, 45 tuổi, sống tại West Yorkshire, Anh. Emma Garner từng có 11 năm làm thẩm định bồi thường cho một công ty luật. Công việc từ 9h đến 17h khiến cô luôn trong trạng thái căng thẳng, trong khi mức lương chỉ khoảng 20.000 bảng mỗi năm, đủ để trang trải cuộc sống một cách chật vật.
Bước ngoặt đến vào năm 2014 khi Emma Garner tình cờ đọc được câu chuyện về một người Mỹ kiếm sống bằng nghề dọn chất thải vật nuôi. Nảy ra ý định thử sức, cô đăng quảng cáo trên mạng xã hội và chỉ sau 10 phút đã có khách hàng đầu tiên. "Khi bắt tay vào làm, tôi nhận ra công việc này không khó như mình nghĩ", cô chia sẻ.
Điều đáng nói trong hai năm sau đó, Emma Garner miệt mài "chạy hai vai", ban ngày làm việc tại công ty luật, tối về nhận dọn vệ sinh để gây dựng nguồn khách. Đến năm 2016, khi công ty thông báo cắt giảm nhân sự, cô không do dự rẽ hướng, rời hẳn nghề cũ để toàn tâm phát triển dịch vụ riêng mang tên The Dog Poo Professionals.
Từ một công việc ít ai nghĩ tới, Emma Garner đã xây dựng mức giá dịch vụ rõ ràng 14 bảng mỗi tuần cho một con chó và thêm 4 bảng cho mỗi con tiếp theo. Hiện cô phục vụ hàng trăm khách hàng tại khu vực West và South Yorkshire, mang về khoảng 100.000 bảng mỗi năm — cao gấp 5 lần thu nhập thời còn làm luật. Nhờ đó, cô đã mua được một căn nhà 4 phòng ngủ.
Emma cho biết kinh nghiệm nuôi chó và ngựa nhiều năm giúp cô nhanh chóng thích nghi. Khó khăn lớn nhất là tìm chất thải trong cỏ cao hoặc khi vật nuôi gặp vấn đề tiêu hóa. Tuy nhiên, đổi lại, công việc mang đến sự chủ động và cân bằng, không còn áp lực văn phòng. "Công việc này đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi", cô nói.
Làn sóng nuôi thú cưng tăng mạnh tại Anh đang mở ra cơ hội cho những dịch vụ "ngách" như của Emma Garner. Theo UK Pet Food, số lượng chó trong các hộ gia đình đã tăng lên khoảng 13 triệu con sau đại dịch, kéo theo mức chi tiêu lên tới 10 tỷ bảng mỗi năm.
Những năm gần đây, việc nuôi chó tại Anh không hề rẻ khi tổng chi phí trong suốt vòng đời có thể chạm ngưỡng 23.000 bảng, tùy giống. Bên cạnh đó, quy định pháp luật cũng khá nghiêm ngặt: chủ nuôi có thể bị phạt từ 80–100 bảng nếu không dọn chất thải nơi công cộng, thậm chí lên tới 1.000 bảng nếu bị đưa ra tòa. Chính vì vậy, các dịch vụ dọn vệ sinh chuyên nghiệp ngày càng được ưa chuộng nhờ giúp tiết kiệm thời gian và hạn chế rủi ro pháp lý.
Xu hướng này càng rõ nét khi dữ liệu từ Barclays cho thấy, bất chấp áp lực chi phí sinh hoạt, chi tiêu cho thú cưng vẫn duy trì đà tăng ổn định, khiến lĩnh vực này trở thành một trong những ngành có khả năng "chống suy thoái".
Chia sẻ về tệp khách hàng, Emma cho rằng định kiến người sử dụng dịch vụ là "lười biếng" hoàn toàn sai lệch. Khách của cô chủ yếu là người cao tuổi, người khuyết tật, phụ nữ mang thai hoặc các gia đình đang chăm sóc người bệnh.
Ngoài ra còn có những người làm nghề đặc thù như bác sĩ phẫu thuật hay chuyên viên thẩm mỹ cần giữ đôi tay sạch sẽ cho công việc.
Không chỉ dừng lại ở dịch vụ dọn phân, Emma Garner còn mở rộng sang cắt tỉa móng cho thú cưng. Hiện cô đang tìm thêm nhân sự để mở rộng quy mô, hướng tới mục tiêu sớm đạt tự do tài chính và tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu.