Đó là quan điểm của bạn đọc Sao Xẹt để lại trong bình luận bài viết CV đẹp ngời ngời mà sao xin việc hoài vẫn rớt?
Bài viết trên nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Bạn đọc Sao Xẹt cho rằng ứng viên tự cho mình đã giỏi, CV của cá nhân rất đẹp nên không định vị được mình là ai.
“Bởi thế, vị trí cao, thích, mà chưa làm được, còn vị trí thấp thì không muốn, cũng chưa làm bao giờ”, bạn đọc này thẳng thắn.
Bạn đọc này nói thêm pháp nhân cần người tạo ra giá trị, không cần người khoe CV. CV đẹp chỉ là điều kiện đủ, còn điều kiện cần là ứng viên sẵn sàng hợp tác làm việc cho pháp nhân.
Bạn đọc Hải Âu cho rằng nhiều người có CV đẹp nhưng lại dùng một bản CV để nộp hàng loạt công ty, không quan tâm mình có thật sự phù hợp với vị trí hay văn hóa doanh nghiệp hay không nên dễ bị loại.
Bạn đọc có nickname Vietroad phân tích, thứ nhất, người học giỏi thường nặng về tính học thuật, ít tập trung vào kỹ năng thực tế. Đôi khi công việc không thể theo lý thuyết suông.
“Thứ hai, người học giỏi thường đề cao giá trị bản thân. Hai người cùng vị trí thì người học giỏi hơn thường đòi hỏi quyền lợi cao hơn nên thường bị đánh rớt hơn. Đôi khi, giết gà không cần dao mổ trâu”, bạn đọc này nói.
Thứ ba, nhiều người thường trau chuốt CV rất đẹp như khi phỏng vấn thì rất kém, khiến cho nhà tuyển dụng thất vọng và có cái nhìn không thiện cảm.
Bạn đọc Quỳnh Như nói CV chỉ là một phần. Nhân sự khi phỏng vấn còn đánh giá thái độ, tính cách xem có phù hợp với văn hóa doanh nghiệp không nữa.
“Nhiều khi ở nơi này bạn hướng nội vẫn có thể hoàn thành tốt công việc. Nhưng nếu sang doanh nghiệp mới, họ không thích người hướng nội thì dù bạn giỏi chuyên môn bạn cũng có thể bị từ chối như thường”, Như nói.
Bạn đọc có địa chỉ email kenj*@gmail.com thẳng thắn nói nhiều bạn trẻ ảo tưởng về năng lực bản thân, thiếu kỹ năng và kinh nghiệm, lười biếng lại ngại khổ, cũng là thực trạng nêu trong bài báo.
Bạn đọc Phạm Thị Nguyệt đồng tình với chuyên gia Nguyễn Thanh Phương trong bài báo trên, khi nhiều bạn kỳ vọng lương cao trong khi năng lực chưa tương xứng.
Nhưng nhìn ở góc độ thực tế rằng, một bạn trẻ ở TP.HCM cần ít nhất 8-10 triệu đồng/tháng để tự trang trải chi phí cơ bản. Doanh nghiệp muốn trả lương theo năng lực, còn người lao động cần lương đủ sống – mâu thuẫn này ngày càng gay gắt khi giá cả leo thang, phải chăng cả hai bên đều nên điều chỉnh kỳ vọng?
Bạn đọc Như Như chỉ ra thực tế cho thấy đại học vẫn nặng về lý thuyết, nhẹ về kỹ năng làm việc. Sinh viên ra trường được dạy “biết cái gì” nhưng chưa được dạy “làm cái đó như thế nào”.
Đây là lỗ hổng hệ thống, không thể đổ hết cho người trẻ thiếu chuẩn bị. Đến khi doanh nghiệp phàn nàn thì khoảng cách đã quá xa.
Bạn đọc Minh Tuyền bày tỏ lời khuyên tìm một người cố vấn có kinh nghiệm và có tâm là cực kỳ quý giá.
“Nhiều bạn trẻ chật vật chỉ vì thiếu một người dẫn đường chỉ lối. Hy vọng các anh chị đi trước sẵn sàng mở lòng chia sẻ, và các bạn trẻ đừng ngại mở lời hỏi han”, Tuyền nói.
Bạn đọc Kim Ngân thích nhất câu “thất nghiệp không đáng sợ nếu bạn biết làm những điều này”. Thay vì ủ rũ lo sợ, mình tranh thủ đăng ký các khóa học kỹ năng cũng như tham gia các buổi workshop về nghề nghiệp mà mình quan tâm.
“Khoảng thời gian tìm việc cũng là lúc mình hiểu bản thân nhất, miễn là đừng để nỗi sợ làm tê liệt. Cố lên các bạn trẻ, ai rồi cũng sẽ tìm được nơi phù hợp!”, Ngân nói.
Bạn đọc có địa chỉ email deco****@gmail.com kể đang trong quá trình xin việc, dù đã 15 năm trong ngành. Bạn đọc này nhận xét mặt bằng lương đang hạ, ngược lại với xu thế xã hội như vật giá tăng.
Bên cạnh đó, hiện có tình trạng là tuyển dụng “Tôn Ngộ Không”, nghĩa là 1 người ôm hết việc của 1 phòng hay dự án. Hơn 15 năm đi làm, anh chưa từng thấy doanh nghiệp tự chủ động tăng lương bù trượt giá, họ chỉ tăng khi người lao động muốn rời đi.
Ngày 9/6, gia đình họ Lei tại huyện Tân Dã, TP Nam Dương, tỉnh Hà Nam nhận tin sắp được gặp lại người con trai mất tích từ năm 1991. Lei Fengzhi cho biết gia đình cô vừa tìm thấy người em thất lạc Lei Zeqing (tên trên giấy tờ là Qing Jinglei) thông qua một nhóm WeChat của những người đang tìm thân nhân thất lạc.
Gia đình họ Lei có ba người con, trong đó hai con trai song sinh bị khiếm thính. Đầu năm 1991, Zeqing đi lạc khi mới 14 tuổi. Suốt 35 năm qua, gia đình liên tục tìm kiếm anh ở nhiều nơi.
Vài ngày trước, Lei Zehu (một trong hai người con trai sinh đôi) tương tác trên WeChat với Qing Jinglei - một người khiếm thính đang sống tại Thâm Quyến. Nhìn hình ảnh, Zehu nhận thấy người kia rất giống mình nên báo cho gia đình.
Fengzhi sau đó kết bạn với Jinglei để xác minh. Qua hai đoạn video quay vết sẹo ở ngón tay và vết chó cắn ở cổ chân, gia đình xác nhận đây chính là Zeqing. Những người cùng quê đang làm việc tại Thâm Quyến cũng đến gặp trực tiếp và cho biết người đàn ông này có dung mạo giống hệt Lei Zehu.
Theo dữ liệu từ kho lưu trữ người mất tích, năm 1991, Zeqing đi lạc ở ga tàu, sau đó bắt tàu đến Quảng Châu rồi sang Thâm Quyến. Năm 2012, tờ Thâm Quyến Vãn báo từng đưa tin về trường hợp có một cậu bé khiếm thích lạc ở ga tàu, không nhớ gì về gia đình, quê quán, thậm chí cả tên mình. Cậu bé sau đó được một nhân viên đường sắt nhận nuôi, dạy viết chữ và thủ ngữ (ngôn ngữ ký hiệu của người câm điếc).
Vài năm sau, người phụ nữ này di cư sang Hong Kong, Zeqing lại rơi vào cảnh lang thang.
Đến năm 1996, ông Hong, chủ một nhà hàng, cưu mang Zeqing, nhận cậu vào làm phụ việc và lo ăn uống. Nhiều năm qua, Zeqing luôn mang theo hai chiếc balô chứa ảnh cá nhân và xấp vé tàu, đi tìm cha mẹ ở nhiều tỉnh thành từ Tây Tạng, Tân Cương đến Vân Nam, Cam Túc. Cuối cùng, Zeqing tìm thấy gia đình nhờ mạng xã hội.
Lý giải về cái tên Qing Jinglei trên giấy tờ, chị Fengzhi cho biết trước đây hai anh em thường viết tên vào truyện tranh để phân biệt. Người anh Lei Zehu viết đúng tên, trong khi Lei Zeqing hay viết ngược thành "Qing Zelei". Do không được đi học, khi cảnh sát Thâm Quyến hỗ trợ làm chứng minh thư, Zeqing nhớ mang máng cách viết này nên khai báo tên mình là "Qing Jinglei".
Khi gọi video với anh trai Zehu, Zeqing dùng tay ra hiệu và viết ra giấy để giao tiếp và thể hiện sự hạnh phúc. Cảnh sát Nam Dương và Thâm Quyến đã lấy mẫu máu của hai bên để xét nghiệm ADN trước khi gia đình tổ chức đoàn tụ chính thức tại Thâm Quyến trong vài ngày tới.
Chiều 10/7, chị Ngô Hồng Hạnh, 32 tuổi, hoàn tất thủ tục cho bé An Nhiên xuất viện. Trải qua đợt truyền hóa chất thứ hai, cô bé 2 tuổi được bác sĩ Bệnh viện Nhi đồng 2 TP HCM chỉ định về nhà theo dõi. Tại phòng bệnh, chị Hạnh trực tiếp chăm sóc cháu gái.
Tám năm trước, anh Võ Văn Phong, 35 tuổi, cùng chị Hạnh kết hôn, rời quê nhà xã An Long (Đồng Tháp) đến Vũng Tàu lập nghiệp. Hàng tháng, anh Phong làm công nhân, nhận lương 4,5 triệu đồng. Chị Hạnh phụ việc nhà hàng kiếm thêm 2-3 triệu đồng. Trừ tiền trọ, họ chi tiêu tằn tiện nuôi hai con nhỏ, chuẩn bị đón con thứ ba chào đời.
Tháng 5/2024, em gái anh Phong sinh bé An Nhiên tại quê nhưng không rõ danh tính cha đứa trẻ. Một tháng sau, người mẹ để lại con cho bà ngoại bị tai biến rồi bỏ đi.
Thương đứa nhỏ khát sữa, mẹ chồng sức khỏe yếu, chị Hạnh cùng chồng đón An Nhiên lên Vũng Tàu. Chị nghỉ việc nhà hàng. Thu nhập 4,5 triệu đồng của anh Phong chi trả tiền trọ, ăn uống cho gia đình và gửi về quê phụ mẹ chữa bệnh.
Người phụ nữ 32 tuổi bắt đầu chuỗi ngày quay cuồng chăm sóc 4 đứa trẻ. Bố mẹ hai bên già yếu, anh chị em ruột đều khó khăn, vợ chồng chị tự xoay xở mọi việc. Chị Hạnh kể có những đêm, tay trái bế con ruột dỗ dành, tay phải chị nhịp võng ru cháu ngủ. Đứa này vừa chợp mắt, đứa kia lại khóc đòi ăn.
Quần quật từ tờ mờ sáng đến đêm khuya với tã bỉm, tắm rửa, đút sữa, chị Hạnh chưa từng trách chồng. Chị không tính toán thiệt hơn, dồn tình thương cho đứa cháu vắng hơi ấm mẹ ruột, kiên nhẫn dạy An Nhiên gọi vợ chồng mình bằng "bố, mẹ".
Tháng 3/2026, An Nhiên đột nhiên sốt cao kéo dài. Bệnh viện Nhi đồng 2 chẩn đoán bệnh nhi mắc bạch cầu cấp lympho B. Phác đồ điều trị kéo dài ba năm.
Chị Hạnh đưa An Nhiên nhập viện. Ở nhà, anh Phong xin chuyển sang ca đêm để ban ngày chăm sóc ba đứa trẻ, trong đó bé út tròn 20 tháng tuổi. Ban đêm, anh nấu sẵn thức ăn, nhờ con lớn 8 tuổi và hàng xóm hỗ trợ trông chừng rồi đến xưởng. Sáng sớm tan ca, người cha về nhà giặt giũ, dọn dẹp.
"Để các con ở nhà một mình thì rủi ro, nhưng nếu tôi nghỉ việc thì không có tiền lo cho gia đình", anh Phong nói.
Chị Hạnh cho biết nhiều người khuyên gửi cháu vào trung tâm để có thời gian lo cho ba con ruột, nhưng chị từ chối. Chị chọn ở lại bệnh viện chăm sóc An Nhiên.
Chi phí xe khách mỗi bận đưa bé lên viện tiêu tốn gần một triệu đồng. Tài sản có giá trị trong nhà đã bán hết ngoại trừ chiếc xe máy anh Phong giữ lại để đi làm. Anh cũng vay mượn đồng nghiệp hơn 40 triệu đồng, chấp nhận trả khoản lãi cao hàng tháng. Ở viện, chị Hạnh xin cơm từ thiện để tiết kiệm tiền mua sữa cho bé.
Cuối tháng 6, gia đình cạn tiền khi đến lịch An Nhiên vào hóa chất. Anh Phong vay mượn thêm một triệu đồng để trả tiền xe cho vợ. Sắp tới, ba đứa con chuẩn bị vào năm học mới nhưng gia đình chưa có tiền đóng học phí. Chi phí cho các đợt hóa trị tiếp theo của An Nhiên vẫn chưa có nguồn. Dù vậy, sức khỏe An Nhiên đang đáp ứng thuốc tốt.
"Cháu cũng coi như con. Đợi các con khỏe mạnh, chúng tôi sẽ làm việc để trả nợ sau", chị Hạnh nói.
Báo cáo đề dẫn hội nghị về giải pháp nâng cao năng suất lao động gắn với phát triển thị trường lao động do Cục Việc làm tổ chức ngày 22-4 tại TP.HCM chỉ ra rằng năng suất lao động Việt Nam tuy có cải thiện, hiện còn rất thấp so với thế giới.
Cụ thể, tỉ lệ lao động qua đào tạo có bằng cấp, chứng chỉ đạt khoảng 29,2% vào năm 2025, tăng so với mức 15,6% năm 2011, nhưng vẫn còn gần 75% lực lượng lao động chưa có bằng cấp, chứng chỉ chuyên môn kỹ thuật, tương đương khoảng 38 triệu người chưa qua đào tạo.
Theo báo cáo, năm 2025 năng suất lao động của toàn nền kinh tế ước đạt 245 triệu đồng/lao động, tương đương khoảng 9.809 USD/lao động. Tốc độ tăng năng suất lao động bình quân giai đoạn 2021-2025 đạt 5,17%/năm, thấp hơn so với giai đoạn trước.
Xét theo khu vực kinh tế, năng suất lao động còn có chênh lệch lớn. Năm 2025, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản đạt khoảng 111 triệu đồng/người; khu vực công nghiệp và xây dựng đạt khoảng 275,6 triệu đồng/người; khu vực dịch vụ đạt khoảng 256,5 triệu đồng/người. Khu vực nông nghiệp vẫn có mức năng suất thấp nhất.
Cơ cấu lao động tiếp tục chuyển dịch theo hướng giảm tỉ trọng nông nghiệp, tăng ở công nghiệp và dịch vụ. Tuy nhiên sự chuyển dịch này chưa gắn chặt với nâng cao năng suất lao động.
Đáng chú ý, khu vực lao động phi chính thức vẫn chiếm tỉ trọng lớn trong nền kinh tế. Theo đó, khoảng 63-68% lao động đang làm việc trong khu vực này, với đặc điểm việc làm thiếu ổn định, năng suất thấp, thu nhập bấp bênh và ít được bảo vệ bởi các chính sách an sinh xã hội.
Bên cạnh đó, tại phần thảo luận, một số đại biểu đề cập đến tình trạng "thanh niên 3 không" - tức không có việc làm, không tham gia học tập và không được đào tạo. Theo số liệu từ Cục Thống kê, cả nước có gần 1,6 triệu thanh niên từ 15 - 24 tuổi thuộc nhóm này, chiếm khoảng 11,4% tổng số thanh niên.
Trình bày báo cáo đề dẫn tại hội nghị, bà Nguyễn Thị Quyên - Phó cục trưởng Cục Việc làm - cho biết mô hình tăng trưởng của Việt Nam hiện vẫn chủ yếu dựa vào lao động chi phí thấp, mở rộng đầu tư và khai thác tài nguyên - những yếu tố đang dần đạt tới giới hạn.
Theo bà Quyên, một trong những hạn chế lớn hiện nay là doanh nghiệp trong nước phần lớn có quy mô nhỏ và vừa, chưa thực sự đóng vai trò dẫn dắt trong nâng cao năng suất lao động. Năng lực công nghệ còn hạn chế, chủ yếu tham gia các khâu lắp ráp, phụ thuộc vào công nghệ nhập khẩu, khiến khả năng tạo giá trị gia tăng cao còn thấp.
Liên quan đến vấn đề này, ông Trần Anh Tuấn - Phó chủ tịch Hội Giáo dục nghề nghiệp TP.HCM - cho rằng cần tăng cường vai trò dẫn dắt của doanh nghiệp trong phát triển nguồn nhân lực và nâng cao năng suất lao động.
Theo ông, cần lấy doanh nghiệp làm trung tâm trong đào tạo chất lượng nguồn nhân lực, trong đó phải có những doanh nghiệp tiên phong đóng vai trò "đầu tàu", tham gia trực tiếp vào quá trình đào tạo.
Đồng thời cần xây dựng các khung năng lực để doanh nghiệp tham gia đào tạo một cách bài bản, qua đó gắn kết chặt chẽ hơn giữa đào tạo và nhu cầu thực tế của thị trường lao động.
Bên cạnh vai trò của doanh nghiệp, báo cáo cũng cho thấy nhiều "nút thắt" khác đang kìm hãm khả năng cải thiện năng suất lao động.
Trong đó, cơ cấu lao động dù đã chuyển dịch nhưng chưa bền vững. Một bộ phận lao động rời khu vực nông nghiệp song chưa thể tham gia vào các ngành có giá trị gia tăng cao, chủ yếu do hạn chế về kỹ năng và trình độ.
Hệ thống thông tin thị trường lao động được đánh giá còn phân tán, thiếu đồng bộ và chưa đáp ứng yêu cầu dự báo.
Cùng với đó, khu vực phi chính thức với tỉ trọng lớn tiếp tục đặt ra thách thức trong việc nâng cao chất lượng việc làm và bảo đảm an sinh xã hội, khi phần lớn lao động không có hợp đồng lao động và ít tiếp cận các chính sách bảo vệ.