Lúc 18 giờ 30 hôm nay 26.6, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01528 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Mega 6/45. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay tối nay là: 09 – 14 – 31 – 36 – 41 – 45.
Sau khi quay thưởng, loại hình xổ số này ghi nhận có 1 người trúng giải độc đắc với số tiền cộng dồn là 23.459.457.000 đồng. Ngay sau đó số tiền của giải độc đắc lập tức quay về con số ban đầu là 12 tỉ đồng.
Trong khi đó, hệ thống ghi nhận có 25 người trúng giải nhất trị giá 10 triệu đồng; có 1.334 người trúng giải nhì trị giá 300.000 đồng; có 19.528 người trúng giải ba với số tiền là 30.000 đồng.
Trước đó, tối 12.6, Vietlott thông báo kết quả quay số mở thưởng kỳ 01521 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Mega 6/45. Bộ số của giải độc đắc được quay kỳ này là: 03 -09 – 17 – 22 – 27 – 32.
Sau khi quay thưởng, loại hình xổ số này ghi nhận có 1 người trúng giải độc đắc với số tiền cộng dồn đến 23.970.104.000 đồng. Ngay sau đó, số tiền của giải độc đắc trở lại con số ban đầu là 12 tỉ đồng.
Tin Gốc: Thanh Niên

50 năm ngành điện TP.HCM, trong ký ức tuổi thơ tôi là cảnh ngồi nhà chờ đợi nhưng luôn tự hào về những lần chờ ăn cơm muộn, những lần trông ngóng sau cánh cổng trường tiểu học đến tối mịt, cùng những buổi tối chờ có ánh điện để học bài, và cả bóng lưng ướt mồ hôi của ba sau mỗi lần đi đi sửa điện về.
Vào những năm 1980, thời điểm sau thống nhất đất nước, ba tôi kể lúc ấy mới vào nghề, còn thiếu kinh nghiệm, ngành điện lúc đó còn thiếu thốn đủ thứ: thiếu thiết bị, thiếu người, dây cũ, trụ xiêu, thiết bị chắp vá…
Một ngày làm việc của người thợ điện không cố định. Có khi sáng làm bảo trì, chiều chạy xử lý sự cố, có lúc đi ghi điện, có lúc đi gắn điện kế… Nhưng cái chắc chắn không thiếu, đó là tinh thần làm việc đoàn kết và trách nhiệm của tập thể. Dù trời nắng chang chang hay mưa lớn, gió giật, vẫn lên đường vì điện không thể chờ. Có hôm đang ăn cơm hoặc đang yên giấc, điện thoại reo - sự cố. Thế là khoác vội bộ đồ, chạy đi giữa đêm. Công việc của ba là thế, không thể chờ thời tiết đẹp hay đảm bảo giờ giấc cố định.
Tuy khó khăn là thế nhưng với ba tôi, làm nghề này không phải điều gì lớn lao. Chỉ là mỗi ngày cố gắng làm tốt phần việc của mình để đến lúc đóng điện trở lại, đèn sáng lên từng nhà - nghe tiếng người dân vỗ tay, dây chuyền tiếp tục sản xuất, có người mời uống ly nước, nghe một lời cảm ơn là thấy đã chọn đúng nghề.
50 năm nhìn lại, ngành điện thành phố thay đổi nhiều lắm. Từ những đường dây cũ kỹ đến lưới điện hiện đại, từ ghi điện thủ công đến hệ thống đo ghi, lấy dữ liệu từ xa, lưới điện thông minh, trạm không người trực, camera đo nhiệt độ,… Người thợ điện được đào tạo bài bản, có quy trình, có thiết bị, có công nghệ hỗ trợ,… Tuy nhiên, điều cốt lõi làm nên hành trình rực rỡ suốt nửa thập kỷ qua tôi lại thiết nghĩ đó là con người. Là những thế hệ thợ điện âm thầm, chịu khó, và luôn sẵn sàng vào việc khi thành phố cần như chính ba tôi.
50 năm ngành điện TP.HCM không chỉ là câu chuyện của kỹ thuật hay công trình, còn là câu chuyện của "niềm tin" - niềm tin vào ánh sáng, vào tri thức, vào sự phát triển, và vào những con người luôn đứng sau những thành phố rực rỡ về đêm.
Bước ngoặt lớn trong thời đại chuyển đổi số, phát triển lưới điện thông minh và dịch vụ khách hàng trực tuyến. Một đứa con gái 9X tốt nghiệp chuyên ngành kinh tế như tôi, người từng hỏi ba: "Sao ba lại chọn nghề nhiều vất vả và nguy hiểm như vậy?", tôi lại tiếp bước để trở thành một thành viên trong ngôi nhà chung Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC).
Việc ứng dụng công nghệ thông tin, tự động hóa và trí tuệ nhân tạo vào quản lý, vận hành lưới điện đã giúp nâng cao hiệu quả hoạt động, đồng thời mang đến nhiều tiện ích cho khách hàng như thanh toán trực tuyến, giám sát điện năng tiêu thụ và dịch vụ chăm sóc khách hàng hiện đại, cũng như mang đến cho tôi một cơ hội góp phần nhỏ bé của mình vào viết tiếp hành trình rực rỡ của ngành điện thành phố mang tên Bác.
Và nếu gọi đó là "rực rỡ", thì tôi nghĩ đó là một sự rực rỡ rất thầm lặng - rực rỡ từ mồ hôi, từ trách nhiệm, và từ niềm tự hào của những người đồng nghiệp xung quanh. Họ không chỉ rực rỡ trong chính cuộc đời của mình mà còn mang rực rỡ đến cho mọi người, mọi nhà.
Hành trình 50 năm hình thành và phát triển của ngành điện TP.HCM cũng là như thế - không chỉ là một hành trình rực rỡ với nhiều thành tựu cho riêng một ngành nghề, mà hành trình ấy là "không khí" mang theo cả nhịp sống của thành phố, góp phần vào thành tựu rực rỡ của mọi lĩnh vực đời sống.
50 năm đã qua, và hành trình ấy vẫn đang tiếp tục, sáng hơn, xa hơn, vững vàng hơn cùng thành phố mang tên Bác với phương châm "Điện đi trước một bước" bởi điện giờ đây không chỉ là ánh sáng mà còn là năng lượng để thành phố luôn phát triển mỗi ngày.
Tin Gốc: Thanh Niên

Hừng đông trên bãi tràn ngập nắng hồng, thứ nắng như được ngư dân chở về từ xa khơi. Vài con thuyền cập bờ. Chị cởi dép ấn vào tay tôi, chạy ào xuống sát mép nước, nơi mấy giỏ cá vừa được chuyển lên bến. Chị reo: "Cá hố!". Ánh mắt rất vui của mấy anh ngư dân đổ dồn về phía chị. Tôi cũng nhìn chị chứ nói chi ai. Và tôi thấy hạnh phúc ánh lên trong mắt chị. Đó là niềm hạnh phúc khi gặp một món ngon từng in đậm trong ký ức. Chị mừng như gặp bạn cũ cũng phải.
Mỗi năm về thăm quê một lần, kiểu "vội vã trở về vội vã ra đi", chị không có thời gian dạo bến quê. Lần này chị có 3 ngày ở lại. Giờ thì chị đã gặp… cố ngư. Mua cá xong, hai chị em về. Chị đi chân không, tay cầm mấy con cá. Còn tôi… xách dép. Chị xuýt xoa: "Cá quá trời tươi luôn. Cá này cắt lát, khứa nhẹ vài đường rồi ướp nghệ tươi với chút muối và bột nêm rồi chiên lên. Trời ơi ta nói cơm từ nồi nhôm cho chí nồi đồng đều hết sạch".
Lâu rồi chị mới đích thân làm cá, đứng bếp. Chị vui trong từng cử chỉ, từng cái nhìn với "đối tượng" của mình. Chị cẩn thận xắt cá ra từng lát, nhẹ và dứt khoát. "Cho cá khỏi trầy da, đường cắt phải sắc lẹm cho lát cá nhìn đẹp mắt", chị nói nhẹ nhàng và rõ từng tiếng. Tôi cười: "Làm cá mà như đang… hát tình ca, xin nghiêng mình chào nghệ sĩ ẩm thực". Chị cười rung bờ vai nhỏ…
Nghệ tươi hay nghệ bột đều cho mùi và màu không khác mấy. Nhưng chị nói, cá hố tươi phải được ướp với nghệ tươi mới "môn đương hộ đối". Nghệ tươi chỉ cần một củ nhỏ thôi cũng "chấp" 3 - 4 muỗng nghệ bột. Em nghĩ coi, lát cá ngời ánh bạc như vầy mà rắc bột nghệ vào chẳng phải… xúc phạm cá hay sao? Trưa trờ trưa trật, tôi đạp xe tới nhà thằng bạn. Mệt quá, tôi chỉ nói trong tiếng thở: Chị tao… cá hố… nghệ tươi… tao xin, rồi chỉ tay ra sau nhà. Thằng bạn hiểu. Nó chạy ra vườn như sợ chậm một giây là… gây tai nạn.
Mẹ nói cạo vỏ củ cho sạch đất cát. Chị không làm vậy vì vỏ củ chứa nhiều dưỡng chất. Chị rửa sạch rồi mài củ nghệ mà không nhờ tôi. Mẹ nói đeo bao tay vô, nghệ nó bám lâu lắm. Chị cười: "Con biết, nhưng con muốn mài tay trần cho nó vàng rực lên để sống lại thuở… hoàng kim". Đó là chị nói vui về một thời đói kém. Là chị cả nên hễ đi học về là nhào xuống bếp giành mẹ nấu cơm cho 5 miệng ăn.
Chị trộn đều nghệ với một ít muối, bột nêm rồi nhẹ nhàng ướp vào cá. Đang ngời trắng, cá ngả sang màu vàng tươi rất bắt mắt. Một lát sau, dầu trong chảo lăn tăn sôi nhẹ. Chị canh lửa vừa đủ để nghệ và gia vị thẩm thấu vào từng sớ thịt của cá. Cho cá ra đĩa, chị rắc lên chút lá hành cho... xanh thêm bữa cơm đoàn tụ. Tôi khen những "chiếc nhẫn" hành phi dễ thương. Chị bật mí: Cắt hành từng lát thẳng góc với cuống hành, khi phi sẽ có những vòng tròn đồng tâm nhìn ngộ lắm. Đúng là đĩa cá trông… mỹ miều hẳn.
Món cá hố chị làm đậm đà, mượt mà, quấn quýt cái lưỡi hơn món cá hố nấu ngót hay kho mặn. Cái kết của bữa cơm sum họp ngon vui là thứ gì cũng hết. Chỉ đọng lại trong tôi một "âm mưu" là nghĩ cách giữ chị lại thêm vài bữa nữa…
Tin Gốc: Thanh Niên


