Tôi đang mang bầu con thứ 2 với người chồng mới. Chồng đầu của tôi bị tai nạn giao thông qua đời khi con lớn tôi mới hơn 1 tuổi. Giai đoạn đó nếu không có sự yêu thương, chăm sóc của mẹ chồng cũ chắc tôi không đủ mạnh mẽ vượt qua.
Tôi gắn bó với bà tới mức tin rằng tôi sẽ ở vậy thay chồng phụng dưỡng mẹ và nuôi con khôn lớn. Nhưng chính bà là người khích lệ tôi tìm hiểu người chồng hiện tại. Bà bảo tôi đưa anh về chơi. Chứng kiến người đàn ông này kiên nhẫn với tôi ra sao, bà tìm cách tác thành.
Tôi nhớ như in một buổi tối, tôi đứng trước bàn thờ của chồng để lòng được tĩnh lặng. Mẹ chồng ra ngồi với tôi nói chuyện rất lâu. Bà bảo: “Người mất thì đã mất rồi, người sống vẫn phải sống tiếp. Con còn trẻ, cần có hạnh phúc riêng chứ không thể ôm đau khổ mãi. Có người thương mình thật lòng thì con đừng bỏ lỡ”.
Bà nói chuyện với bố mẹ đẻ của tôi để tác động, khuyến khích tôi đi bước nữa. Bà còn tốt tới mức xin phép bố mẹ tôi cho bà được cùng đứng ra lo liệu tổ chức đám cưới cho tôi lấy chồng.
Kể chuyện này ra chỉ để tâm sự với mọi người rằng, trong lòng tôi có sự trân quý đặc biệt dành cho mẹ chồng cũ. Bà tuy chỉ là phụ nữ thôn quê nhưng vô cùng hiểu biết, bao dung. Tôi coi bà không khác gì người đẻ ra mình, thậm chí có đôi khi còn cảm thấy bà gần gũi hơn bất kì ai.
Hôm vừa rồi thời tiết nóng 40 độ C, tôi ngồi điều hòa mát rượi chợt nhớ thương bà. Kiểm tra camera thấy bà lui cui bê mâm cơm từ bếp lên nhà qua khoảng hiên toàn nắng. Bóng mẹ già đơn độc liêu xiêu khiến tôi bật khóc.
Càng nghĩ càng không đành lòng, tôi bàn với chồng đón bà lên ở cùng. Để tránh cho chồng khỏi lấn cấn, tôi cũng tìm cách nói khéo rằng tôi mang bầu sắp sinh, có bà lên đỡ đần coi như mẹ con tôi có người chăm sóc, tiện thể bà cũng bớt cô đơn vì bà chỉ có một mình.
Tuy nhiên, trái với nét hiền lành thông thường, phản ứng của chồng khiến tôi bật ngửa. Anh hỏi tôi suy nghĩ kĩ chưa? Chúng tôi đều còn bố mẹ hai bên đầy đủ mà chưa chăm sóc nổi, nghĩ sao đưa mẹ chồng cũ lên bắt anh phụng dưỡng?
Anh nói, bản thân thừa biết tôi vẫn nặng lòng nhớ thương chồng cũ. Việc tôi mãi loay hoay với quá khứ khiến anh khó chịu, tổn thương. Anh buộc tội tôi vô tâm, không biết tôn trọng người bên cạnh, thấy anh không nói lại được đà lấn tới.
Anh ghét chuyện lấy vợ phải cưới luôn cả quá khứ của tôi, không khác gì hôn nhân lúc nào cũng có người thứ ba tồn tại. Rằng nếu tôi vẫn ám ảnh về chồng cũ thì không cần cố, tốt nhất là ly hôn.
Tôi không ngờ người chồng hằng ngày hiền lành, ít nói lại tức giận đến vậy. Chỉ mỗi chuyện muốn đưa mẹ chồng cũ lên ở cùng thôi mà tôi bị buộc tội như kẻ không suy nghĩ, không biết điều
Cái cách anh tự coi mình là nạn nhân khiến tôi bực bội. Có vẻ như tôi đã cưới lầm phải người ích kỷ. Rõ ràng anh ta đang tranh chấp, ghen tuông với một người đã khuất. Khi ngồi viết những dòng này, tâm trạng của tôi không hề vui vẻ.
Mấy ngày vừa qua tôi cảm nhận rõ khoảng cách vô hình với chồng hiện tại. Việc đón mẹ chồng cũ lên sống chung, cùng chăm con và chia sẻ cuộc sống với tôi đâu có gì quá đáng? Giúp một người già cô độc bớt cô đơn thì sai sao?
Nhân tiện nói rõ là bố mẹ đẻ của tôi và bố mẹ đẻ của người chồng hiện tại đều đang sống vui vẻ, khỏe mạnh, tự thoải mái chăm nhau. Cho nên tôi cho rằng phản ứng của chồng tôi là rất quá đáng! Tôi suy nghĩ như vậy có đúng không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tối 5-4, Lý Hoàng Nam gặp Trương Vinh Hiển ở trận chung kết đơn nam chuyên nghiệp PPA Asia - Hanoi Cup 2026. Người vô địch nhận 1.000 điểm và 4.500 USD (gần 120 triệu đồng).
Với phong độ ấn tượng cùng những kỹ thuật tiến bộ và hoàn thiện kỹ năng, Lý Hoàng Nam được dự báo sẽ đánh bại Vinh Hiển, người chủ yếu đánh đôi nam trong thời gian qua.
Lý Hoàng Nam vẫn giữ lực cực kỳ căng với cú drive thuận tay và cú trả trái tay. Anh dễ dàng điều bóng với lực căng kèm độ chính xác cho những tình huống đánh từ cuối sân.
Trong khi Trương Vinh Hiển không giữ được phong độ như khi thắng hạt giống số 1 Federico Staksrud ở bán kết. Hiển không cho thấy sự khác biệt nào so với trước đây từng hạ Nam.
Thế là Lý Hoàng Nam nhanh chóng thắng 11-5 và 11-6 mà không gặp nhiều phản kháng. Cựu tay vợt tennis đòi nợ thành công trận thua chung kết PPA Australia 2025 ở Melbourne.
Đây là lần đầu tiên Lý Hoàng Nam lên ngôi vô địch ở sân nhà Việt Nam. Trước đó, anh từng hạ Staksrud ở trận chung kết tại Hàng Châu Open 2025 để lần đầu tiên vô địch PPA Asia.
Trận chung kết đơn nam giữa hai tay vợt Việt Nam tại Hà Nội là lần thứ 3 trở thành chuyện nội bộ của Việt Nam. Qua đó khẳng định sức mạnh đánh đơn nam pickleball ở Việt Nam.
Sau khi lên ngôi, Lý Hoàng Nam cho biết: "Do lịch PPA Asia còn khá dày nên tôi chưa thể lên kế hoạch sang Mỹ thi đấu. Tôi dự định vào cuối năm sẽ thu xếp sang Mỹ để cọ xát".
Trước đó, Federico Staksrud, bại tướng của Hiển và Nam, đã thách thức hai tay vợt Việt Nam sang Mỹ thi đấu để hiểu mức độ khắc nghiệt và phân định trình độ pickleball thế giới.
Phát biểu trên chương trình "Hannity" của Đài Fox News ngày 31-3, ông Rubio nhận định: "Chúng tôi đã thấy hồi kết của cuộc xung đột. Không phải hôm nay hay ngày mai, nhưng thời khắc đó đang đến rất gần".
Theo Hãng tin Reuters, căng thẳng bùng phát từ ngày 28-2 khi Mỹ và Israel tiến hành các đòn tấn công phủ đầu nhằm vào Iran. Tehran lập tức đáp trả bằng loạt không kích nhắm vào Israel và một số quốc gia vùng Vịnh có hiện diện quân sự của Mỹ.
Chuỗi tấn công qua lại khiến hàng nghìn người thiệt mạng. Xung đột cũng làm giá dầu leo thang và ảnh hưởng thị trường tài chính toàn cầu.
Ngoại trưởng Rubio cho biết Mỹ và Iran hiện vẫn duy trì các kênh liên lạc gián tiếp, đồng thời không loại trừ khả năng hai bên sẽ tiến tới đối thoại trực tiếp.
"Các thông điệp vẫn đang được trao đổi, các cuộc thảo luận vẫn tiếp diễn. Một cuộc gặp trực tiếp hoàn toàn có thể diễn ra vào thời điểm thích hợp" - ông nói.
Cùng ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng cho biết Washington có thể chấm dứt các chiến dịch quân sự nhằm vào Iran trong vòng hai đến ba tuần.
Trước đó, ông từng đưa ra nhiều mục tiêu khác nhau cho chiến dịch, từ thay đổi chính quyền Tehran đến làm suy giảm năng lực quân sự và ảnh hưởng khu vực của nước này.
Đáng chú ý, trong cuộc phỏng vấn, Ngoại trưởng Rubio cho rằng Washington có thể sẽ phải xem xét lại quan hệ với NATO sau khi chiến sự kết thúc.
"Quyết định cuối cùng thuộc về tổng thống, nhưng đáng tiếc là chúng ta cần đánh giá lại liệu liên minh này còn phục vụ lợi ích của Mỹ như trước hay không, hay đã trở thành mối quan hệ một chiều" - ông nói.
Những phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ được đưa ra trong bối cảnh một số quốc gia châu Âu gần đây đã hạn chế quyền sử dụng căn cứ quân sự của Mỹ trên lãnh thổ họ.
Hãng tin AFP dẫn nguồn tin cho biết Ý đã từ chối cho phép một máy bay quân sự Mỹ hạ cánh trên đường tới Trung Đông để thực hiện nhiệm vụ chiến đấu. Không lâu sau, Tây Ban Nha cũng đóng cửa không phận đối với các chuyến bay Mỹ liên quan đến chiến dịch chống Iran.
Nếu quay lại 5 năm trước, có lẽ chính tôi cũng khinh thường loại đàn ông như mình bây giờ. Tôi từng có một gia đình yên ổn. Một người vợ tảo tần. Một đứa con ngoan. Một mái nhà mà nhiều người mơ ước.
Vợ tôi không đẹp nổi bật. Cô ấy cũng không biết nói những lời ngọt ngào. Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn với công việc, bếp núc và con cái. Nhiều lúc nhìn vợ, tôi thấy cuộc sống của mình giống một cốc nước đun sôi để nguội.
Rồi tôi gặp Lan. Cô ấy trẻ hơn vợ tôi 7 tuổi, biết ăn mặc, biết cách khiến đàn ông cảm thấy mình quan trọng bằng những lời khen tặng ngọt ngào. Mỗi lần gặp tôi, cô ấy đều cười rất tươi. Một nụ cười thoải mái mà lâu lắm rồi tôi không còn thấy ở nhà.
Ban đầu, giữa chúng tôi chỉ là vài tin nhắn hỏi thăm. Sau đó, những bữa cà phê, những cuộc gặp riêng ngày càng nhiều. Tôi biết mình đang làm điều sai trái. Nhưng con người ta thường rất giỏi tìm lý do để bao biện cho bản thân.
Tôi đã tự nhủ rằng mình chỉ là có thêm một người bạn. Tôi tự nhủ rằng mình vẫn yêu gia đình. Nhưng sự thật là tôi đang bước từng bước vào một mối quan hệ ngoài luồng.
Lan luôn xuất hiện với vẻ dịu dàng. Cô ấy lắng nghe những lời than phiền của tôi về công việc, về những áp lực của đàn ông. Trong mắt tôi khi ấy, Lan gần như hoàn hảo. Cô ấy đẹp hơn vợ, tâm lý hơn vợ, biết chiều chuộng hơn vợ. Tôi bắt đầu so sánh 2 người phụ nữ mà không nhận ra sự bất công của mình.
Mối quan hệ ngoài luồng kéo dài gần 1 năm thì bị phát hiện. Hôm đó, vợ tôi cầm điện thoại của tôi trên tay. Cô ấy không khóc, không gào thét và chỉ ngồi lặng đi rất lâu. Chính sự im lặng ấy khiến tôi thấy sợ hơn bất kỳ trận cãi vã nào.
Nhưng thay vì thức tỉnh, tôi lại chọn sai thêm lần nữa. Tôi nghĩ mình đã tìm thấy tình yêu đích thực. Tôi nghĩ Lan mới là người phụ nữ dành cho mình. Tôi nghĩ cuộc hôn nhân hiện tại chỉ còn là sự ràng buộc. Tôi đề nghị ly hôn.
Ngày ký đơn, vợ tôi chỉ hỏi đúng 1 câu: "Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?". Tôi trả lời rất dứt khoát. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ ánh mắt thất vọng của cô ấy hôm đó.
Sau ly hôn, phần lớn tài sản thuộc về vợ và con theo thỏa thuận. Tôi rời khỏi căn nhà từng sống hơn 10 năm với 1 chiếc vali và khoản tiền tiết kiệm còn lại.
Điều khiến tôi bất ngờ là Lan không còn vui vẻ như trước.Cô ấy bắt đầu hỏi về căn nhà. Hỏi về số tiền tôi nhận được sau ly hôn. Những câu hỏi mà trước đây cô ấy chưa từng đề cập. Tôi cố gắng gạt đi. Tôi nghĩ đó chỉ là sự lo lắng cho tương lai. Tôi vẫn tin vào tình yêu của mình.
Cho đến một buổi tối, Lan ngồi trước mặt tôi rất lâu. Sau đó, cô ấy nói chúng tôi nên dừng lại. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Người phụ nữ mà tôi vừa đánh đổi cả gia đình để theo đuổi lại chủ động muốn rời đi.
Tôi hỏi lý do. Lan im lặng một lúc rồi nói rằng, cô ấy cần một người đàn ông có thể mang lại sự ổn định, một chỗ dựa vững chắc. Cô ấy không muốn bắt đầu cuộc sống với một người vừa mất tất cả sau ly hôn. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như có ai vừa tạt một gáo nước lạnh vào mặt mình.
Hóa ra người tôi tưởng yêu mình nhất lại là người quay lưng nhanh nhất. Hóa ra thứ tôi đánh đổi cả gia đình để giữ lấy chỉ là một ảo tưởng được tô vẽ bằng những lời ngọt ngào.
Tôi đứng một mình trong căn phòng thuê chật hẹp. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi mở lại những bức ảnh cũ của gia đình. Trong đó có người vợ mà tôi từng chê là khô khan. Có đứa con luôn chạy ra cửa đón bố mỗi chiều.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu, đôi khi con người không mất gia đình vì thiếu hạnh phúc. Họ mất gia đình vì không biết trân trọng những gì mình đang có. Khi tôi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn để quay đầu.
Đã nhiều lần tôi cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Tôi muốn gọi cho vợ. Tôi muốn nói rằng mình đã sai. Tôi muốn xin cô ấy một cơ hội để sửa chữa tất cả. Nhưng rồi tôi lại sợ. Sợ những tổn thương tôi gây ra quá lớn. Sợ cánh cửa mà chính tự tay tôi đóng sập sẽ không bao giờ mở lại nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.