Theo Page Six, Công ty Starship Entertainment công bố teaser MV cho đĩa đơn thứ hai của ca sĩ K-pop Dayoung mang tên What’s a Girl to Do, dự kiến ra mắt ngày 7-4.
Đoạn teaser của MV bắt đầu lan truyền trên mạng xã hội vào ngày 3-4 và người hâm mộ nhanh chóng nhận ra “gene trội” từ Angelina Jolie, khi Shiloh Jolie xuất hiện chớp nhoáng ở phần sau teaser. Mạng xã hội lập tức bùng nổ với những so sánh giữa hai mẹ con.
“Mọi người nhìn Shiloh kìa. Thật khó tin khi thấy con của Angelina Jolie nối bước mẹ làm diễn viên” – một người dùng X bình luận.
“Trời ơi, trông giống mẹ y đúc luôn” – một cư dân mạng khác viết. Trong khi đó, người thứ ba thốt lên: “Ôi trời, gene của mẹ mạnh quá đi mất”.
Đại diện Starship cho biết: “Trong quá trình tổ chức buổi tuyển chọn công khai tại Mỹ để tìm kiếm ‘performer’ cho MV của Dayoung, chúng tôi ghi nhận sự tham gia của nhiều vũ công đến từ các nhóm nhảy khác nhau.
Shiloh là một trong những ứng viên vượt qua vòng cuối và được chọn góp mặt trong MV. Ngay cả sau khi hoàn tất ghi hình, chúng tôi vẫn không hề biết cô ấy là con của Angelina Jolie và Brad Pitt, chỉ tình cờ phát hiện gần đây”.
Teaser What’s a Girl to Do
Hiện vẫn chưa rõ Shiloh Jolie sẽ xuất hiện với vai trò diễn viên, hay cũng sẽ biểu diễn như một trong các vũ công của Dayoung.
Tuy nhiên không thể phủ nhận rằng “nepo baby” này đã trở thành một vũ công tài năng trong những năm gần đây.
Vào tháng 6-2025, cô vũ công 19 tuổi được ghi nhận với vai trò biên đạo múa dưới nghệ danh mới Shi Jolie (cô đã bỏ họ của cha Brad Pitt từ tháng 8-2024) cho một tiết mục nhảy nguyên bản tại sự kiện ra mắt bộ sưu tập của Isabel Marant hợp tác cùng Net-A-Porter.
Đây không phải lần đầu người hâm mộ nhận ra sự tương đồng rõ rệt giữa Shiloh và Angelina Jolie.
Vào tháng 4-2025, Shiloh từng gợi nhớ đến nhân vật “Tomb Raider” mang tính biểu tượng của mẹ khi để kiểu tóc tương tự. Trong những bức ảnh do Page Six đăng tải, cô tết tóc thành hai bím khi tụ tập cùng bạn bè trên bậc thềm.

Danh họa tôn vinh tình mẫu tử qua hình ảnh mẹ bế con, trong tác phẩm Gourmandise. Ở phiên đấu giá Modern Day Auction của Sotheby's tối 30/3, bức họa đạt 2,4 triệu HKD (khoảng 8,1 tỷ đồng), cao hơn mức ước tính từ 800.000 đến 1,8 triệu HKD. Góc phải phía dưới tranh có chữ ký họa sĩ cùng dấu và năm sáng tác.
Họa sĩ Mai Trung Thứ (1906-1980) tốt nghiệp khóa đầu tiên của trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương (1925-1930), được mệnh danh là một trong "tứ kiệt trời Âu" của nền hội họa Việt Nam, cùng Lê Phổ, Vũ Cao Đàm, Lê Thị Lựu. Ông có nhiều tác phẩm được đấu giá cao trên thị trường. Trong đó, bức vẽ Chân dung cô Phương của danh họa lập kỷ lục với 3,1 triệu USD, hồi tháng 4/2021.
Danh họa tôn vinh tình mẫu tử qua hình ảnh mẹ bế con, trong tác phẩm Gourmandise. Ở phiên đấu giá Modern Day Auction của Sotheby's tối 30/3, bức họa đạt 2,4 triệu HKD (khoảng 8,1 tỷ đồng), cao hơn mức ước tính từ 800.000 đến 1,8 triệu HKD. Góc phải phía dưới tranh có chữ ký họa sĩ cùng dấu và năm sáng tác.
Họa sĩ Mai Trung Thứ (1906-1980) tốt nghiệp khóa đầu tiên của trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương (1925-1930), được mệnh danh là một trong "tứ kiệt trời Âu" của nền hội họa Việt Nam, cùng Lê Phổ, Vũ Cao Đàm, Lê Thị Lựu. Ông có nhiều tác phẩm được đấu giá cao trên thị trường. Trong đó, bức vẽ Chân dung cô Phương của danh họa lập kỷ lục với 3,1 triệu USD, hồi tháng 4/2021.
Tác phẩm La toilette của họa sĩ được Sotheby's gõ búa 1,92 triệu HKD (khoảng 6,4 tỷ đồng), hôm 30/3. Ông sử dụng chất liệu mực và màu bột trên lụa, khắc họa dáng vẻ cô gái đang chải chuốt. Ở góc phải phía trên tranh, ông ký tên Mai Thứ, đóng dấu và đề năm 1943.
Tác phẩm La toilette của họa sĩ được Sotheby's gõ búa 1,92 triệu HKD (khoảng 6,4 tỷ đồng), hôm 30/3. Ông sử dụng chất liệu mực và màu bột trên lụa, khắc họa dáng vẻ cô gái đang chải chuốt. Ở góc phải phía trên tranh, ông ký tên Mai Thứ, đóng dấu và đề năm 1943.
Cũng tại sự kiện đấu giá Modern Day Auction, bức Beauty in White được bán với mức 960.000 HKD (khoảng 3,2 tỷ đồng).
Họa sĩ Mai Trung Thứ nổi tiếng với những bức tranh tả vẻ đẹp thuần Việt của thiếu nữ. Ông thường vẽ họ diện áo dài, vóc dáng mảnh mai, tóc búi hoặc xõa, thể hiện nét nữ tính, điểm nổi bật đôi mắt mơ mộng. Sinh thời, danh họa Trần Văn Cẩn nhận xét không ai vẽ mắt đẹp như Mai Trung Thứ.
Cũng tại sự kiện đấu giá Modern Day Auction, bức Beauty in White được bán với mức 960.000 HKD (khoảng 3,2 tỷ đồng).
Họa sĩ Mai Trung Thứ nổi tiếng với những bức tranh tả vẻ đẹp thuần Việt của thiếu nữ. Ông thường vẽ họ diện áo dài, vóc dáng mảnh mai, tóc búi hoặc xõa, thể hiện nét nữ tính, điểm nổi bật đôi mắt mơ mộng. Sinh thời, danh họa Trần Văn Cẩn nhận xét không ai vẽ mắt đẹp như Mai Trung Thứ.
Trong tranh Conversation, danh họa vẽ hai cô gái đang ngồi trò chuyện. Tác phẩm đạt 896,000 HKD (ba tỷ đồng) ở phiên của Sotheby's.
Khi còn là sinh viên, Mai Trung Thứ bắt đầu vẽ thiếu nữ trên chất liệu sơn dầu - chuyên ngành học của ông, sau đó dần chuyển sang lụa. Năm 1930, ông tốt nghiệp và chuyển về dạy học ở trường Quốc học Huế. Tại đây, tài năng của ông nở rộ với loạt tranh lụa về phụ nữ.
Trong tranh Conversation, danh họa vẽ hai cô gái đang ngồi trò chuyện. Tác phẩm đạt 896,000 HKD (ba tỷ đồng) ở phiên của Sotheby's.
Khi còn là sinh viên, Mai Trung Thứ bắt đầu vẽ thiếu nữ trên chất liệu sơn dầu - chuyên ngành học của ông, sau đó dần chuyển sang lụa. Năm 1930, ông tốt nghiệp và chuyển về dạy học ở trường Quốc học Huế. Tại đây, tài năng của ông nở rộ với loạt tranh lụa về phụ nữ.
Trước đó, phiên đấu giá ngày 29/3 của Sotheby's ghi nhận mức 7,04 triệu HKD cho bức La jeune femme de Hué. Họa sĩ vẽ tranh năm 1937, khi giảng dạy tại trường Quốc học Huế.
Theo Sotheby's, nhân vật trong tác phẩm được cho là gợi nhiều cảm hứng sáng tác cho Mai Trung Thứ. Cô gái mặc áo dài trắng, đội nón, kết hợp kiềng màu đồng, mang nét đẹp chuẩn mực của phụ nữ Huế lúc bấy giờ. Tay phải của cô nâng nhẹ chiếc nón, thể hiện vẻ nữ tính.
Trước đó, phiên đấu giá ngày 29/3 của Sotheby's ghi nhận mức 7,04 triệu HKD cho bức La jeune femme de Hué. Họa sĩ vẽ tranh năm 1937, khi giảng dạy tại trường Quốc học Huế.
Theo Sotheby's, nhân vật trong tác phẩm được cho là gợi nhiều cảm hứng sáng tác cho Mai Trung Thứ. Cô gái mặc áo dài trắng, đội nón, kết hợp kiềng màu đồng, mang nét đẹp chuẩn mực của phụ nữ Huế lúc bấy giờ. Tay phải của cô nâng nhẹ chiếc nón, thể hiện vẻ nữ tính.
Ở sáng tác Le petit cours d'eau, la baignade, Mai Trung Thứ vẽ cảnh các cô gái tắm suối. Bức họa dự kiến đạt từ 4,2 đến 5 triệu HKD, song được gõ búa 5,7 triệu HKD (19 tỷ đồng).
Tranh ra đời năm 1978, khi họa sĩ đã định hình được phong cách đặc trưng. Những cô gái trong bức họa có dáng hình thon thả, cử chỉ dịu dàng. Danh họa chia bố cục bức vẽ thành bốn lớp màu, từ gam vàng đất, tông xanh của dòng nước đến sắc xanh ngọc lục của cây cỏ. Ông tạo điểm nhấn khi sử dụng nhiều màu sắc cho những chiếc khăn.
Ở sáng tác Le petit cours d'eau, la baignade, Mai Trung Thứ vẽ cảnh các cô gái tắm suối. Bức họa dự kiến đạt từ 4,2 đến 5 triệu HKD, song được gõ búa 5,7 triệu HKD (19 tỷ đồng).
Tranh ra đời năm 1978, khi họa sĩ đã định hình được phong cách đặc trưng. Những cô gái trong bức họa có dáng hình thon thả, cử chỉ dịu dàng. Danh họa chia bố cục bức vẽ thành bốn lớp màu, từ gam vàng đất, tông xanh của dòng nước đến sắc xanh ngọc lục của cây cỏ. Ông tạo điểm nhấn khi sử dụng nhiều màu sắc cho những chiếc khăn.
Phương Linh
Ảnh: Sotheby's
Nguồn: https://vnexpress.net/ve-dep-thieu-nu-trong-tranh-danh-hoa-mai-trung-thu-5057021.html

Dịp gây chú ý với khán giả trong phim truyền hình Nợ đời vay trả của đạo diễn Hồ Ngọc Xum, Dương Cẩm Lynh nói về cuộc sống và công việc hiện tại.
- Trở lại đóng phim sau ba năm vắng bóng màn ảnh, cảm xúc của chị ra sao?
- Tôi thích thể loại phim xưa, được mặc phục trang truyền thống như áo dài, bà ba. Khi đọc kịch bản, tôi thấy đồng điệu với tính cách và số phận của nhân vật Mai. Ngoài ra, tôi và đạo diễn Hồ Ngọc Xum hợp tác qua hàng chục tác phẩm trên màn ảnh nhỏ trước đây, hiểu cách làm việc của nhau.
Sau biến cố nợ nần, tôi tập trung kiếm tiền để trả nợ, mong lấy lại được niềm tin của mọi người. Ba năm qua, dù thường xuyên xuất hiện với vai trò livestream, bán hàng online, tôi vẫn nhận được nhiều câu hỏi từ khán giả về ngày trở lại màn ảnh. Sự quan tâm của công chúng là động lực lớn giúp tôi thêm tự tin quay lại với nghề.
- Chị cố gắng thế nào để lấy lại tình cảm của khán giả?
- Nghệ thuật và diễn xuất với tôi không chỉ là đam mê mà là con đường sự nghiệp. Cha tôi lúc sinh thời luôn mong con gái trở thành diễn viên. Sau khi ông qua đời, tôi nỗ lực mỗi ngày, chứng minh bản thân đã đi đúng hướng. Ngưng diễn xuất một thời gian nhưng không vì vậy mà tôi bỏ quên việc trau dồi, luôn xem phim của đồng nghiệp để học hỏi.
Tôi kỹ lưỡng từ khâu đọc kịch bản cho tới sắm sửa trang phục, phụ kiện, chuẩn bị tạo hình nhân vật. Khi phim phát sóng tôi phân tích, ghi chú cái hay, dở để rút kinh nghiệm cho những dự án sau. Sự kỹ tính này là cần thiết để tôi tiến bộ qua từng vai diễn và hạn chế tối đa sai sót.
Thời điểm nhận vai Mai với số phận bi kịch, tôi đồng thời đảm nhận một nhân vật hung ác trong phim Miền ảo vọng. Là diễn viên có hơn 20 năm tuổi nghề, thử thách lớn nhất với tôi không phải là dạng vai chính hay phản diện mà là áp lực quay hai dự án cùng lúc. Để hoàn thành tốt, tôi phải nỗ lực gấp đôi cả về sức khỏe lẫn thời gian. Giai đoạn đó, mỗi ngày tôi chỉ ngủ ba tiếng, lịch trình giữa hai đoàn phim phải nhờ trợ lý tính toán chi tiết để không ảnh hưởng đến tiến độ chung.
- Làm thế nào để chị cân bằng giữa công việc và chăm sóc con?
- Có khoảng thời gian vì ôm đồm nhiều thứ, tôi mắc chứng lo âu và mất ngủ triền miền, phải vào bệnh viện chữa trị. Kinh doanh không phải lúc nào cũng thuận lợi nhưng tôi là người kiên trì và "lì đòn". Như dịp Tết Nguyên đán vừa qua, đêm nào tôi cũng thức đến khuya để soạn hàng, livestream. Sự nỗ lực đó đã giúp tôi vượt qua giai đoạn khó khăn, cân bằng lại công việc và tinh thần.
Con trai thứ hai của tôi, bé Liam, 5 tuổi, còn nhỏ. Dù quay ở tỉnh, đêm nào tôi cũng cố gắng chạy xe về nhà để được ở bên bé một lúc, trước khi tiếp tục lên đường vào tờ mờ sáng. Những ngày cuối tuần, tôi mang theo con đến phim trường để làm việc, tranh thủ chăm sóc bé.
Con trai lớn, bé Will, 10 tuổi, sắp bước vào tuổi dậy thì, chịu nhiều ảnh hưởng từ mạng xã hội và các thiết bị công nghệ. Vì vậy, mỗi tối tôi đều dành thời gian lắng nghe, trò chuyện cùng con. Tôi chỉ mong Will và Liam được bình an và luôn vững tin vì có mẹ đồng hành.
- Cuộc sống hiện tại của chị như thế nào?
- Hiện tôi vẫn thuê chung cư tại TP HCM và dự kiến mua nhà vào năm 2027. Với tôi, không gian sống ở đâu không quan trọng, miễn là gia đình bình yên. Khi tích lũy đủ cả về tài chính lẫn trải nghiệm, tôi tự tin sẽ có được một ngôi nhà đúng như mình mong muốn.
Sau những biến cố, tôi muốn sống thật và đối diện với thực tế như một người bình thường. Trên các buổi livestream, tôi chọn cách chia sẻ thẳng thắn, rõ ràng thay vì cố vẽ vời hay tạo hình tượng trước công chúng.
Động lực lớn nhất của tôi hiện tại là nuôi dạy hai con tốt. Nếu không đóng phim, tôi sẵn sàng làm mọi công việc, thích ứng hoàn cảnh. Tôi không còn đặt nặng hào quang tên tuổi, làm gì cũng được, miễn là tạo ra giá trị và mang lại nguồn tài chính ổn định.
Trong cuộc đời, không ai muốn chọn lựa sai lầm để phải trả giá. Nhưng tôi tin mọi biến cố đến và đi đều có lý do. Vướng vào điều tiếng, tôi có hối tiếc nhưng đổi lại là những bài học đắt giá, buộc bản thân phải trưởng thành và mạnh mẽ hơn để vượt qua.
- Chị còn quan tâm gì đến chuyện tình cảm?
- Với quỹ thời gian hiện tại, tôi chỉ muốn tập trung trọn vẹn cho hai con và công việc, không còn khoảng trống cho chuyện hẹn hò. Hạnh phúc đâu chỉ gói gọn trong hai chữ hôn nhân. Mỗi ngày thấy các con khỏe mạnh, được thưởng thức một ly cà phê hay làm một điều tốt cho ai đó, với tôi đã là trọn vẹn.
Tin Gốc: Vnexpress
Giải Trí
Nguyễn Phan Linh Đan: Ống kính nhỏ mang những khoảng lặng Việt Nam ra ánh sáng

Pierre Angénieux Tribute do Angénieux là một giải thưởng danh giá toàn cầu vinh danh các đạo diễn hình ảnh (D.O.P) xuất sắc, có đóng góp to lớn cho nền điện ảnh thế giới, được trao thường niên trong khuôn khổ LHP Cannes.
Ngoài vinh danh nhà quay phim gạo cội người Nhật Akiko Ashizawa ở hạng mục Pierre Angénieux, giải Khuyến khích đặc biệt năm nay chào đón Nguyễn Phan Linh Đan - nhà quay phim người Việt Nam có tầm nhìn phản ánh tinh thần đổi mới trong điện ảnh.
Linh Đan cũng trở thành nhà quay phim đầu tiên của Đông Nam Á nhận được vinh danh này.
Lên sân khấu nhận giải, Nguyễn Phan Linh Đan xúc động khi nhắc đến Việt Nam - cội nguồn của mình, một đất nước mà ký ức chiến tranh vẫn hiện diện trong từng gia đình, ở đó mọi người học cách không nhắc về nó, cũng như kiềm chế cảm xúc của bản thân.
"Nghệ thuật quay phim đã giúp tôi nhìn vào những khoảng lặng đó và soi rọi ánh sáng vào chúng, để chúng có cơ hội được nhìn thấy", Đan nói.
Cô trò chuyện với Tuổi Trẻ về hành trình điện ảnh 8 năm qua.
* Giải thưởng này là một dấu mốc thế nào trong sự nghiệp của Nguyễn Phan Linh Đan?
- Hạnh phúc đến thật bất ngờ. Có cảm giác những nỗ lực suốt thời gian qua được công nhận phần nào đó. Đạo diễn tài năng người Canada Xavier Dolan đã điểm lại sự nghiệp và dành nhiều lời khen ngợi cho phong cách hình ảnh của tôi.
Cảm giác một người mà mình xem những tác phẩm của họ từ thời đi học, nay họ trao giải và nói về mình, khen mình tại một sự kiện quan trọng thật sự xúc động tâm can.
* Khi đứng chung sân khấu với nhà quay phim kỳ cựu của điện ảnh Nhật Bản Akiko Ashizawa, Đan đã cảm thấy sao?
- Đã không ít lần tôi xao động, băn khoăn không biết mình làm nghề này bao lâu. Nhưng việc tận mắt chứng kiến bà Akiko ở tuổi ngoài 70 vẫn đang làm phim giúp tôi nhận ra công việc này có một tương lai lâu dài hơn mình tưởng.
* 29 tuổi nhưng bạn có tới 9 phim đã quay. Đằng sau đó là gì?
- Là cả tuổi hai mươi chỉ để làm công việc này. Nghề này có rất ít phụ nữ tham gia. Hồi đầu, tôi thường xuyên nghe câu "anh chưa bao giờ làm việc với một quay phim nữ". Chính điều đó khiến tôi luôn có áp lực phải chứng tỏ bản thân một cách mạnh mẽ. Dự án gì cũng nhận. Có những năm làm ba phim, làm việc không ngừng nghỉ.
* Bây giờ còn ai đó nói như vậy nữa không?
- Tất nhiên định kiến giới vẫn là một vấn đề, nhưng giờ đây đã cải thiện ít nhiều. Một người nữ như tôi đã được làm những dự án lớn. Trong một đoàn phim, người ta cũng quen dần với việc có một D.O.P là nữ. Mong rằng những bạn nữ mới vào nghề không phải trải qua những điều mà tôi đã trải qua trước đây.
* Cách Đan tạo ra ánh sáng khi kể chuyện với khuôn hình?
- Học vẽ trước khi chuyển sang làm phim, tôi coi việc tạo ra ánh sáng trong phim tương tự như việc vẽ tranh. Cảm giác kiểm soát được hình dạng và điểm rơi của ánh sáng trong từng khung hình thật sự khiến tôi phấn khích.
Tôi là một người rất thích bóng tối. Phải có những điểm tối thì những điểm sáng mới trở nên nổi bật và có ý nghĩa. Tôi thật sự thích "chơi" cả ánh sáng lẫn bóng tối.
* Bạn thích những ống kính ra sao?
- Không "sạch" quá. Mờ mờ ảo ảo một chút. Tôi không thích những hình ảnh kiểu AI hoặc sắc nét như game. Tôi nghĩ thế giới bên ngoài kia không phải như thế. Tôi thích những ống kính nhẹ nhàng một chút, hơi thiên về cổ điển.
* Công nghệ và kỹ thuật đang phát triển rất nhanh, nhằm tối ưu hóa trải nghiệm thị giác của khán giả, trong đó có những dòng máy quay kỹ thuật số cao cấp đạt tiêu chuẩn chiếu rạp IMAX. Bạn có mong muốn "làm chủ" những công nghệ như thế không?
- Ở Việt Nam hiện cũng chưa có máy quay kỹ thuật số cao cấp nào đạt tiêu chuẩn đó. Có điều thay vì những công nghệ hiện đại, tôi vẫn muốn được quay bằng máy quay phim nhựa hơn. Khi tôi đi học ở Mỹ về, mình không còn làm phim nhựa nữa.
* Người ta chạy theo những công nghệ tiến bộ nhất, bạn thì ngược lại?
- Tôi cảm thấy các tiến bộ công nghệ ngày nay, chẳng hạn như AI hay các định dạng hình ảnh quá sắc nét, đang đưa điện ảnh đi quá xa so với thế giới thực, hơn mắt thường của mình nhiều. Tôi không hứng thú với điều đó lắm.
Tôi cho rằng kỹ thuật chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong công việc này, ai cũng có thể học được nên tôi không quá tập trung vào đó.
Tất nhiên là một D.O.P, tôi vẫn luôn cập nhật để hiểu về những kỹ thuật mới trong nghề nhưng, tôi nghĩ điều khiến mình trở thành nghệ sĩ nằm ở khả năng sáng tạo và kể chuyện. Nói cho cùng, những thiết bị tân tiến nhất không phục vụ được mục đích kể chuyện thì chúng cũng vô nghĩa mà thôi.
* Linh Đan bị loạn thị nên nhìn thế giới lúc nào cũng hơi mờ ảo?
- Tôi bị loạn thị từ năm 3 tuổi. Sau này đi làm tôi không đeo kính. Không biết cảm giác của những người có thị lực bình thường khi nhìn thế giới sẽ ra sao, nhưng thế giới mờ ảo là thế giới duy nhất mà tôi biết.
* Điện ảnh thay đổi cách bạn nhìn nhận về thế giới này ra sao?
- Ngược lại, cách tôi nhìn nhận về thế giới ảnh hưởng đến cách tôi làm nghề nhiều hơn. Việc quay phim khiến tôi tập trung nhiều vào yếu tố kỹ thuật; song việc nhìn nhận thế giới thông qua những trải nghiệm mà tôi sống, quan sát lại khác.
Sự trưởng thành của bản thân với tư cách là một con người sẽ kéo theo sự trưởng thành trong những hình ảnh mà mình tạo ra.
* Lúc mới vào nghề, bạn có bị ảnh hưởng bởi ai không?
- Phim hoạt hình chính là nguồn cảm hứng khiến tôi quyết định theo đuổi sự nghiệp làm phim. Tôi ngưỡng mộ và bị ảnh hưởng bởi đạo diễn người Nhật Hayao Miyazaki và các tác phẩm của Studio Ghibli, bởi chúng tạo ra một thế giới đẹp hơn cả thế giới thật (tất nhiên khác kiểu đẹp của công nghệ AI)
Khi lớn hơn, tôi bị thu hút bởi những bộ phim đen trắng của đạo diễn người Ý Federico Fellini. Phim của ông khiến tôi có cảm giác rất thật lại vừa không thật.
Những tác phẩm của ông khuyến khích tôi nghĩ về những khung hình không theo quy chuẩn thông thường khi sáng tạo hình ảnh.
* Bạn cũng thích điện ảnh Nhật?
- Không biết vì sao, nhưng phong cách kể chuyện của tôi khá gần gũi với điện ảnh Nhật. Họ không nói thẳng nhiều mà chứa nhiều ẩn dụ. Tôi là người không phải lúc nào cũng biết cách diễn đạt mọi thứ bằng lời nói, vì vậy sự ẩn dụ giúp tôi truyền tải những suy nghĩ đó một cách tự nhiên hơn.
Tôi chọn nghề quay phim cũng vì tin rằng hình ảnh có thể nói lên những điều mà ngôn từ không thể diễn tả hết được.
* Vậy sau ống kính máy quay cho phép bạn tiếp cận với diễn viên ra sao?
- Người tiếp xúc đầu tiên với diễn viên chính là những người đứng sau máy quay. Kể cả những lúc quay hai máy, không tự cầm máy quay được, tôi vẫn luôn đứng cạnh máy quay để quan sát tất cả mọi thứ trong và ngoài khung hình của mình. Nó giúp tôi sáng tạo hơn.
* Điều gì hấp dẫn nhất khi cầm máy quay? Mới đây có khung hình nào khiến bạn ấn tượng mạnh không?
- Có nhiều thứ không kiểm soát hết được. Đặc biệt có không ít những khoảnh khắc "trời ban", tức đẹp như ý mình, thậm chí đẹp hơn mình mong muốn.
Có một cảnh quay trong phim Chớp bóng của đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh khiến tôi rất ưng ý. Cảnh quay diễn ra trên một chiếc thuyền lắc lư giữa biển, ai cũng say sóng, ai cũng nôn, nhưng mọi người đều cố gắng để quay được một handheld shot (shot hình vác vai). Sóng mạnh quá khiến chiếc máy quay bị đẩy sang một bên. Kết quả là có một khung hình đẹp ngoài mong đợi.
Đó là lý do tôi luôn muốn ngồi ở máy quay hoặc gần máy quay nhất có thể, để nắm bắt hết mọi vẻ đẹp bất ngờ trong cuộc sống này. Từ giờ tới năm 70 tuổi, 80 tuổi, tôi chỉ mong có nhiều khung cảnh "trời ban" như thế.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

