Không phải là công việc ôm đồm quá nhiều, mà là năng lượng bị “rò rỉ” suốt cả ngày, mệt quá mà không nhận ra.
Thành Đạt (21 tuổi, sinh viên tại TP.HCM) thừa nhận anh chẳng làm gì cũng thấy mệt. Anh cho rằng mình có lẽ bị tốn năng lượng do suy nghĩ về học tập, công việc, kể cả áp lực.
Sáng thức dậy, chưa làm gì nhưng trong đầu đã chạy hàng loạt thứ: hôm nay học gì, deadline nào chưa xong, phải xử lý công việc gì, tương lai sao đây… Những suy nghĩ đó làm tiêu hao năng lượng của Đạt, vì suy nghĩ nhiều ngay khi chưa bắt tay vào việc.
Thành Đạt cho biết ngay cả khi đã lập danh sách cần thực hiện và phân mức độ ưu tiên, anh vẫn làm việc lộn xộn. Đạt vẫn hay rơi vào tình huống xử lý 2-3 việc cùng lúc nên chẳng thể tập trung cao, lại còn tốn nhiều thời gian.
“Mình không phải người quản lý công việc tốt. Hồi đi làm thêm là giai đoạn mình thấy rõ nhất điều đó, mọi thứ rối ren. Việc này chồng việc kia, task này chưa xong đến task khác, không theo trình tự gì cả khiến mình bị đuối sức, hụt hơi”, Đạt chia sẻ.
Ngọc Minh (23 tuổi, nhân viên du lịch tại Huế) thừa nhận không phải vì làm quá nhiều việc, mà là trong ngày có quá nhiều thứ diễn ra cùng lúc, như đang làm việc này thì đầu lại tự nhảy sang việc khác, rồi nhớ tin nhắn chưa trả lời khách đặt tour, deadline chưa xong… nên lúc nào cũng như người hết hơi.
Minh nói thêm càng làm càng không xong việc, khiến bản thân mệt mỏi kéo dài, khó tập trung vì luôn phải xử lý nhiều đầu việc cùng lúc. Tệ hơn là đến tối đi ngủ, Minh vẫn nghĩ về công việc.
“Mình đang tập ghi lại hết những việc cần làm trong ngày, rồi đánh dấu việc nào đã xong, việc nào chưa”, Minh nói.
Đinh Hương (25 tuổi, TP Đà Nẵng) tâm sự từ khi có con nhỏ cô rất dễ bị hụt hơi. Nhiều lúc chăm con đuối sức, cô chỉ muốn nằm nghỉ, muốn có chút thời gian riêng cho bản thân nhưng đâu có được.
“Con ngủ thì mình nghĩ giờ sẽ làm cho xong việc cá nhân, mà vừa tính làm là con dậy. Thế là lại phải bỏ hết thời gian của mình để chăm con, gần như không còn thời gian cho bản thân hay việc gì khác. Bởi vậy rất dễ bị cạn kiệt năng lượng”, Hương nói.
Đến cuối ngày khi con đã ngủ, cô được nghỉ ngơi một chút thì lại thấy choáng váng. Thậm chí có nằm nghỉ thì đầu óc vẫn nghĩ ngợi liên tục, đủ thứ lo toan.
Đinh Hương cũng thừa nhận cũng do tinh thần.
“Đầu óc không thư giãn được kéo theo cả cơ thể. Thành ra người cứ uể oải, không muốn làm gì, ngủ bao nhiêu cũng không thấy đủ. Nhiều lúc tôi nhắm mắt lại, đầu liền suy nghĩ lung tung tiếp”, Hương nói.
Không phải quá nhiều việc nhưng lúc nào cũng mệt, Hương cố tìm cách kéo mình ra khỏi cái vòng đó như đi đâu đó một mình, ra biển ngồi hóng gió, đi làm nail, đi cà phê, đi bộ… miễn là có khoảng riêng cho mình.
Bảo Nhi (23 tuổi, ngụ TP Huế) cho biết cảm giác mệt của cô không hẳn đến từ làm việc quá nhiều, mà là dễ bị phân tâm.
“Nhiều khi đang làm việc A, đầu lại nhảy sang việc B, rồi nhớ tin nhắn chưa trả lời, xong quay lại A”, Nhi nói.
Nhi cũng thừa nhận bản thân hay suy nghĩ nhiều về những vấn đề như tiền bạc, gia đình và chuyện cá nhân. “Càng nghĩ nhiều thì càng tự làm mình buồn và mất năng lượng”, Nhi nói thêm.
Như bước tập dượt, kiểm tra kỹ năng nghề của các bạn trẻ yêu và chọn học nghề, hội thi Học sinh, sinh viên giỏi nghề do Thành Đoàn cùng Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM phối hợp tổ chức nhiều năm qua đã góp phần đánh giá tay nghề, thẩm định năng lực để các bạn trẻ tự tin bước vào thị trường lao động.
Nói cách khác, phần thực hành chính là bước kiểm tra kỹ năng lần cuối, đánh giá mức độ thành thạo của tay nghề trước khi các bạn chính thức rời trường đi làm.
Buổi thi thực hành nghề lắp cáp mạng thông tin kiểm tra ba module gồm đồng, quang và bấm dây tốc độ. Tín hiệu báo giờ thi, thí sinh đeo găng tay, mang kính bảo hộ cẩn thận xử lý từng sợi cáp được cắt tỉ mỉ, luồn vào hệ thống.
Trần Hồng Phát, Trường CĐ Kinh tế - Kỹ thuật TP.HCM, khoe mê máy tính, điện tử từ nhỏ và hứng thú với ngành công nghệ thông tin song nhận ra ngành này có tư duy và mức độ cạnh tranh cao.
Vậy là Phát chuyển hướng sang điện tử viễn thông với suy nghĩ "có thể làm thực tế với hệ thống mạng, thiết bị điện tử và liên quan công nghệ thông tin". Từng thi tay nghề trước đó cộng với ôn luyện kỹ nên Phát lần này còn nhận nhiệm vụ hỗ trợ các bạn mới trong đội.
"Tụi mình ôn cả tuần, chia đều thời gian cho các module như yêu cầu của đề thi sao cho đảm bảo kỹ năng đồng đều, luyện tập thuần thục và đúng thời gian yêu cầu làm bài", Phát kể.
Hoàn thành bài thi, Phát nói khó nhằn nhất là module cáp quang vì đòi hỏi độ chính xác và khéo léo rất cao. Sợi quang rất dễ gãy mà chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể làm tín hiệu không truyền được. Đó cũng là phần thi phải tập trung cao độ và thao tác cẩn thận nhất.
Còn Tiết Quốc Triệu, Trường trung cấp nghề Quang Trung, cho biết đã tiếp xúc với máy tính và làm quen Internet từ sớm. Bạn bè giới thiệu, Triệu tìm hiểu kỹ và thấy thú vị nên chọn ngành quản trị mạng.
"Trường tổ chức ôn thi hai tuần, mỗi tuần hai buổi và ôn từ sáng đến chiều. Nội dung khá nhiều và các thầy cô cùng anh chị khóa trên hỗ trợ, cả chia sẻ kinh nghiệm làm bài thi thực tế", Triệu kể.
Với Triệu, phải hoàn thành việc bấm tám cặp dây cáp trong thời gian 1 tiếng khá căng não, khó nhất là bấm đầu mạng (đầu RG45). Lý do việc sắp xếp dây tốn nhiều thời gian mà nếu không chuẩn khi đưa vào đầu bấm sẽ bị rối nên phải luôn dặn mình giữ bình tĩnh, hít thở và tập trung nhất, giữ cho mình tâm thế cố gắng hết sức khi làm bài.
Phần thi thực hành nghề phục vụ nhà hàng và chế biến món ăn diễn ra trong không khí vui tươi tại Trường trung cấp Du lịch và khách sạn Saigontourist. Mỗi thí sinh phải hoàn thành bài thi bày bàn ăn, đón khách, phục vụ nước, bánh mì và bơ, cả chế biến cocktail sáng tạo. Còn ở phần thi kỹ thuật chế biến món ăn, thí sinh nấu món ăn Âu hoặc Việt đòi hỏi sự khéo léo.
Bạn Hồ Anh Kiệt, Trường trung cấp Kinh tế - du lịch TP.HCM, thi nghề kỹ thuật chế biến món ăn cho biết lý do học ngành bếp vì thích ăn ngon và cảm giác vào bếp tự tay cắt tỉa, chế biến theo ý mình.
"Bếp là nghề khá quan trọng vì ai cũng cần ăn uống. Tôi nghĩ mình học bếp sẽ góp phần mang đến dịch vụ và những giá trị thiết thực cho người khác mà bản thân cũng thấy phù hợp và thú vị", Kiệt nói.
Để dự thi, Kiệt đã nấu một vài món nhiều lần, nếm đi thử lại để điều chỉnh hương vị cho đến lúc hoàn thiện. Mỗi tuần có hai buổi thực hành từ chuẩn bị nguyên liệu, sơ chế, nấu thử đến thưởng thức và đánh giá món ăn. Kiệt bảo căng não nhất là làm xốt trong khi chuẩn bị, sơ chế nguyên liệu lại tốn nhiều thời gian hơn cả.
Trong khi đó động tác của Nguyễn Công Thành, Trường CĐ Kinh tế Đối ngoại TP.HCM, rất chuyên nghiệp khi bưng đĩa, rót rượu vang. Bạn là một trong năm thí sinh xuất sắc nhất vào chung kết nghề phục vụ nhà hàng.
Cơ duyên đưa Thành đến ngành học này từ một lần cả nhà cùng đi ăn tại nhà hàng. Thành kể mình choáng ngợp trước không gian, phong cách phục vụ chuyên nghiệp của nhân viên và mê nghề này lúc nào không hay.
Thành cho biết mỗi tuần có ba buổi luyện tập, 3-4 tiếng/buổi. Vì thực ra trong quá trình học đã được rèn luyện kỹ thuật bưng bốn đĩa, cách kéo ghế, trải bàn, phục vụ khách, gấp khăn ra sao. Song phải thừa nhận kỹ thuật rót rượu vang là khó nhất nhưng cũng ấn tượng nhất.
"Để có thể làm tốt kỹ thuật này mình phải luyện tập rất nhiều lần, thầy cô cũng hướng dẫn chi tiết và mình ghi nhớ, làm theo vì đúng chuẩn khi dòng rượu chảy đều, nhỏ và không bị tràn hay đứt quãng", Thành cười.
Khi thủy triều rút, vịnh Mân Quang lộ ra những bãi bùn rộng mênh mông. Đây cũng là lúc đông đảo bạn trẻ, các gia đình đổ xuống khu vực ven vịnh trải nghiệm bắt ốc móng tay. Nhiều người vừa dò tìm những lỗ nhỏ trên mặt bùn vừa đổ muối vào hang để dụ ốc móng tay trồi lên rồi nhanh tay bắt lấy.
Theo nhiều hình ảnh được chia sẻ trên các trang mạng xã hội, chỉ cần đổ muối vào miệng hang, vài giây sau ốc sẽ nhô lên khỏi lớp bùn. Trào lưu này nhanh chóng thu hút đông đảo người dân tìm đến trải nghiệm, đặc biệt vào những ngày thủy triều rút sâu vào buổi chiều.
Khu vực vịnh Mân Quang vốn có lớp bùn dày, người bắt ốc phải lội bì bõm giữa bùn lầy, nhiều đoạn lún đến mắt cá chân. Dù khá vất vả và bị bùn tanh nồng bám đầy quần áo, nhiều người vẫn thích thú vì cảm giác mới lạ.
Chị Nguyễn Thị Huyền (phường Hòa Khánh, TP Đà Nẵng) cho biết sau khi xem nhiều video trên mạng, chị cùng nhóm bạn quyết định ra vịnh thử vận may.
“Vui là chính thôi. Xem trên mạng thấy người ta bắt được rất nhiều nên tôi cũng muốn thử. Nhưng bắt không dễ như tưởng tượng, mò mẫm cả buổi mới được một vài con”, chị Huyền cười.
Dù phần lớn người tham gia chỉ bắt được ít ống móng tay, nhiều người cho rằng điều thú vị nằm ở trải nghiệm cùng bạn bè và gia đình giữa không gian ven biển khác lạ.
Một số người dân địa phương cho biết trước đây khu vực này vốn ít người lui tới, nhưng từ khi các video “săn ốc móng tay” lan truyền trên mạng xã hội, chiều nào cũng đông nghịt người đổ về trải nghiệm.
Sau mỗi buổi “săn” ốc móng tay, một số nơi xuất hiện tình trạng bỏ lại chai nhựa, túi ni lông trên bãi bùn. Không ít người lo việc đào bới, xáo trộn lớp bùn liên tục có thể ảnh hưởng đến môi trường sống tự nhiên của các loài sinh vật ven vịnh như ốc, cua, cá và nhiều loại nhuyễn thể khác.
Tại khu vực vịnh Mân Quang, ngoài ốc móng tay còn có nhiều loại hải sản sống dưới lớp bùn như con phi được người dân địa phương khai thác để mưu sinh. Nhiều người vẫn thường mang theo xẻng nhỏ lội bùn đào phi đem về bán.
Sau khi làm sạch, phi được tách bỏ lớp vỏ cứng, lấy phần ruột để chế biến món ăn. Hiện phần ruột phi được bán với giá khoảng 15.000 đồng/lạng, trở thành nguồn thu nhập của một số hộ dân ven vịnh.
Nhiều người vừa dò tìm những lỗ nhỏ trên mặt bùn vừa đổ muối vào hang để dụ ốc móng tay trồi lên rồi nhanh tay bắt lấy - Ảnh: THANH NGUYÊN
Giữa tháng Năm, nắng New York bắt đầu rực rỡ. Ánh sáng chói chang rọi xuống những con phố đông đúc, báo hiệu mùa hè đang gõ cửa. Tôi đứng trên sân thượng nhà mình, phơi từng bộ quần áo dưới nắng.
Hai em mèo đen nhà tôi cũng thích nắng lắm. Mỗi sáng, chúng theo tôi lên sân thượng, nằm cuộn tròn bên cạnh khi tôi phơi đồ. Chiều đến, chúng lại chờ tôi ra thu quần áo vào. Chỉ sau vài ngày nắng liên tục, hai em đã quen nhịp hoàn toàn. Ngày nào cũng vậy, chúng đợi tôi làm hai việc ấy như một thói quen không thể thiếu.
Tôi nhớ hồi nhỏ, mẹ phơi quần áo mỗi ngày. Sáng sớm mẹ giăng dây, trưa nắng chang chang đã khô giòn. Chiều chị em chúng tôi ra thu, gấp gọn, hít hà mùi nắng thoang thoảng. Dù có máy sấy, mùi ấy vẫn khác hẳn.
Mùi máy sấy sạch nhưng vô hồn. Mùi nắng thì sống động, như mang theo cả gió biển, hơi muối và hơi ấm của quê nhà.
Giờ tôi ở New York bao nhiêu năm, mỗi lần phơi đồ trên sân thượng, tôi lại nhớ mẹ, nhớ cái sân nhà cũ, nhớ những buổi chiều chạy ra thu áo mà lòng vui lạ.
Mẹ gọi điện cho tôi mỗi ngày. Qua những câu chuyện của mẹ, tôi lại nhớ mùa hè hai năm trước khi trở về Nha Trang, nhớ cái nắng chan hòa từ sáng sớm, biển xanh, chợ cá và thói quen phơi đồ quen thuộc của bà vẫn không thay đổi theo năm tháng.
Tôi cười kể với mẹ rằng mấy hôm nay có sinh viên hỏi tôi: “Quần áo của cô thơm mùi gì mà fresh thế?” Tôi đáp: “Đó là mùi nắng”. Mẹ nghe xong cười qua điện thoại, bảo: “Nắng ở đây chan hòa từ sáng sớm rồi con ạ”.
Mẹ dậy từ tờ mờ, đi biển tắm, rồi ghé chợ mua cá tươi về nấu bữa trưa. Dù du khách đến Nha Trang bắt đầu đông khi mùa hè tới, mẹ vẫn giữ thói quen cũ. Sáng sớm mẹ phơi đồ, để nắng hong khô cả ngày. Bà bảo thói quen ấy không bỏ được, dù nhà đã có máy sấy.
Chúng tôi, tôi và em trai, giờ đã rời nhà đi du học rồi định cư xứ người bao nhiêu năm. Nhà chỉ còn ba mẹ trong căn nhà trống vắng, nhưng mẹ vẫn giữ nguyên thói quen phơi đồ dưới nắng mỗi ngày.
Tôi cười, bảo mẹ: “Máy sấy nhanh với tiện mà mẹ”. Mẹ chỉ cười: “Nhanh thì nhanh, nhưng cái mùi nắng khác con ạ”. Có lẽ cái khác ấy chính là mùi quê hương, mùi ký ức, hay cũng là nỗi nhớ của mẹ về hai đứa con từng là những đứa trẻ bé xíu trong nhà, ngày nào cũng chạy ra phơi rồi lại thu quần áo cùng mẹ.
Ở New York, nắng tháng Năm còn mới mẻ, còn e ấp mang theo hơi xuân. Còn ở Nha Trang, nắng tháng Năm đã gay gắt, đã tràn đầy.
Hôm nay, tôi đứng trên sân thượng, nhìn nắng chiếu qua lan can, qua những chậu hoa đang nở rộ, nhìn bộ quần áo trắng bay nhẹ trong gió và hai em mèo đen nằm lim dim hưởng nắng, chợt thấy lòng mình gần gũi với quê nhà hơn bao giờ hết.
Nắng New York tháng Năm khiến tôi nhớ Nha Trang. Nắng Nha Trang khiến tôi nhớ những ngày thơ bé, nhớ ba mẹ, nhớ cái mùi nắng quen thuộc không gì thay thế được.
Dù ở đâu, dù máy sấy hiện đại đến đâu, thói quen phơi đồ dưới nắng vẫn là sợi dây nối tôi với quê hương.
Và mỗi lần phơi áo, có hai em mèo bên cạnh, tôi lại thấy mình đang mang một chút Nha Trang về bên cạnh mình, ngay giữa lòng New York nắng vàng tháng Năm.