Nghệ sĩ mới trở lại màn ảnh với vai Bích Chột trong phim đề tài tình báo Tận hiến. Nhân vật là đàn em của Nguyễn Thành (bí danh Thành Lai, Hứa Vĩ Văn đóng). Bích mang trong mình những vết thương sâu sắc cả về thể xác lẫn tinh thần từ quá khứ nhưng luôn tỏ ra can trường, gai góc. Cô coi trọng ân tình, sẵn sàng xả thân mà không ngại bất kỳ hiểm nguy nào.
Trong quá trình theo dõi mẹ đóng phim, nhất là các phân đoạn hành động bị đánh đập, con gái Minh Cúc, bé Tú Minh, nhiều lần không kìm được cảm xúc, gào khóc vì lo lắng. Mỗi lần như vậy, ông bà ngoại phải nhẹ nhàng giải thích, dỗ dành: “Đó là phim, mẹ Cúc không bị đánh đâu”. Ngược lại, khi xem mẹ diễn những vai hài hước, con thích thú cười theo.
Tú Minh sinh năm 2011, do sự cố lúc chào đời, bé nhiễm khuẩn nặng, dẫn đến suy gan, thận và tim, tổn thương não bộ. Nhiều năm qua, Minh Cúc chấp nhận tình trạng bệnh của con, kiên trì giúp bé chữa chạy, hòa nhập cuộc sống.
Con gái diễn viên hiện 15 tuổi, bước vào giai đoạn có nhiều thay đổi cả về sức khỏe lẫn tâm lý. Tú Minh đã cao hơn trước, tính cách nhạy cảm, dễ tủi thân hơn. Hàng ngày, Minh Cúc luôn cố gắng tranh thủ thời gian để ở bên con, cùng chơi đùa và chăm sóc từng chút một. Những khi chị bận công việc, bố mẹ, anh trai hỗ trợ chăm bé.
“Năm nay, tôi quyết định tổ chức sinh nhật cho Tú Minh tại một nhà hàng nhỏ, như một cách đánh dấu cột mốc mới trong hành trình trưởng thành của con. Nếu không có bệnh, con giờ đã là một thiếu nữ tuổi trăng rằm giống như các bạn. Trong bữa tiệc, tôi cảm nhận con xúc động, đôi lúc nấc lên thành tiếng, khiến mẹ và ông bà xúc động”, Minh Cúc cho biết.
Trước đó, dịp nghỉ lễ 1/5, chị dành thời gian đưa con gái đi chơi ở vịnh Vĩnh Hy, Khánh Hòa, sau chuỗi ngày tất bật với công việc. Do con chỉ ăn được đồ mềm, chị chuẩn bị cháo tươi ăn liền nhiều vị, sữa công thức. Một số bữa, chị cho con ăn tôm dằm nhuyễn.
Do đặt vé cận ngày, lại rơi vào mùa cao điểm, chi phí máy bay cho hai mẹ con là khoản tốn kém nhất của chuyến đi. Tuy vậy, chị thấy mọi thứ đều xứng đáng khi được cùng con tận hưởng không gian hoang sơ, yên bình của vịnh biển.
Tú Minh, con gái chị, thích nghịch nước từ nhỏ, háo hức với chuyến đi. Trước ngày khởi hành, bé vui đến mức không ngủ được. “Đứng trước biển, tôi thấy ánh mắt con sáng rực lên, cười khanh khách mỗi khi được mẹ cho xuống nước. Tôi muốn con được trải qua mọi điều hạnh phúc, vui vẻ”, chị nói.
Từ năm 2022, Minh Cúc cố gắng du lịch cùng con mỗi năm một lần. Lần gần nhất, Tú Minh được đi Nha Trang. Năm ngoái, do công việc bận rộn, diễn viên không thể đưa con đi chơi xa. “Sau mỗi chuyến đi, con lại hậm hực mấy hôm khi phải về nhà. Mẹ đi làm, con khóc đòi theo. Những lúc ấy, tôi phải trấn an con rằng mẹ phải kiếm tiền để đưa em đi biển tiếp”, diễn viên cho biết.
Từ khi Tú Minh còn nhỏ, chị chấp nhận bệnh của con, không có suy nghĩ giấu giếm. “Con đã thiệt thòi, nếu mình cứ để con ở nhà, bé sẽ càng thấy gò bó. Bản thân người mẹ cũng thấy bí bách, khó chịu. Tôi thích cho Tú Minh tiếp xúc thế giới bên ngoài, chỉ cho con những điều kỳ diệu, ngắm nhìn nụ cười của con”, Minh Cúc nói.
Sau cuộc hôn nhân và một mối tình nhiều năm tan vỡ, diễn viên sống độc thân để tập trung toàn bộ thời gian và tâm sức cho con. Chị nói về quan điểm tình cảm: “Tôi là người từng yêu hết mình, nhưng khi đã đưa ra quyết định buông bỏ thì cũng rất dứt khoát. Nếu có ai chân thành bước đến, tôi vẫn sẵn sàng đón nhận. Nhưng khi họ rời đi, tôi không giữ lại hay níu kéo. Tôi cũng không cho rằng mình có quyền yêu cầu bất kỳ ai phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình”.
Ngoài đóng phim, Minh Cúc được mời quảng cáo, livestream bán hàng trên một số nền tảng, có thu nhập ổn định. “Việc đóng phim, chăm sóc con cái lấn át gần hết thời gian nên tôi ít cảm thấy cô đơn và buồn. Tôi chỉ mong có đủ sức khỏe để thuận lợi làm nghề, nuôi con”, Minh Cúc nói.
Diễn viên sinh năm 1986, tốt nghiệp Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội, là học trò nghệ sĩ Anh Tú. Cô công tác ở Nhà hát Tuổi trẻ, từng đóng các vở kịch như Nhà có ba chị em gái, Cô gái đội mũ nồi xám, Biến dạng. Trên màn ảnh nhỏ, diễn viên ghi dấu ấn với vai Xinh (Về nhà đi con), Bình (Cuộc đời vẫn đẹp sao), Ly (Độc đạo).
Lisa, Jennie, Jisoo và Rosé không chỉ trở thành tâm điểm với những khoảnh khắc riêng biệt ở khu vực thảm đỏ mà còn gây sốt với khoảnh khắc cùng chung một khung hình ở bên trong sự kiện thời trang lớn nhất năm.
Bốn cô gái toát lên thần thái vượt trội, visual bùng nổ và khí chất của những biểu tượng thời trang. Bức ảnh mang cảm giác như một chiến dịch haute couture của các nhà mốt lớn: bốn màu sắc khác nhau, bốn tinh thần thời trang riêng biệt nhưng vẫn hòa hợp một cách hoàn hảo.
Buổi giao lưu với tác giả Pháp Thibault Clemenceau, 37 tuổi, diễn ra sáng 17/5 tại TP HCM, thuộc khuôn khổ Những ngày Văn học châu Âu 2026. Tại đây, tác giả, 37 tuổi, giới thiệu cuốn du ký Từ nhà anh về nhà em, kể câu chuyện phía sau chuyến đi từ Pháp về Việt Nam bằng xe đạp, cùng vợ là Khánh Nguyên, 32 tuổi.
Họ khởi hành vào tháng 4/2019, đi từ Féole, La Réorthe, Pháp, và kết thúc hành trình tại TP HCM vào tháng 3/2020. Chuyến đi là chất liệu dồi dào để Thibault Clemenceau viết Từ nhà anh về nhà em. Tác phẩm được bình chọn là cuốn du ký xuất sắc năm 2022 tại Hội sách Cosne-sur-Loire, nhận Giải thưởng René Caillié năm 2023 - giải thưởng văn học tại Pháp, dành cho những tác phẩm văn học thuộc thể loại truyện kể phiêu lưu, ký sự thám hiểm. Năm 2025, sách được dịch sang tiếng Việt và ra mắt bạn đọc trong nước.
Trước khi lên đường, Thibault sống ở Việt Nam và làm cho một công ty thuộc nhóm 40 doanh nghiệp lớn nhất nước Pháp. Anh phụ trách việc phát triển kinh doanh trong khu vực Đông Nam Á và đứng trước cơ hội thăng chức, quay về Paris. Nhưng anh quyết định nghỉ việc và thực hiện chuyến đi khiến nhiều đồng nghiệp, gia đình vợ bất ngờ và e ngại.
Rào cản lớn nhất với tác giả trước khi bắt đầu hành trình là thuyết phục gia đình. Ở buổi giới thiệu sách, ông Trần Văn Khiêm - bố vợ tác giả - cho biết từng phản đối quyết liệt con gái và con rể. Nhưng sau đó, khi nghe hai con giải thích, ông nén nỗi lo để cả hai tự do theo đuổi đam mê. "Lúc đó, vợ chồng tôi nhiều đêm ra ngoài trời đọc kinh, cầu nguyện cho các con đi đường xa được suôn sẻ", ông Khiêm nói.
Theo Thibault, có rất nhiều lý do để vợ chồng anh thực hiện chuyến đi. Đó là khát khao vượt qua bản thân, ngắm nhìn thế giới, gặp gỡ những con người khác nhau. Ngoài ra, với mỗi km đạp xe, họ kêu gọi một USD cho hội từ thiện Poussières de Vie (Bụi Đời), mang đến chương trình học miễn phí cho những trẻ em không có điều kiện đến trường.
Trong hai người, chỉ Thibault là người có kinh nghiệm du lịch bụi và vận động thể lực. Những chặng leo núi ở Thụy Sĩ từng khiến vợ anh bật khóc vì kiệt sức. Nhưng càng về cuối hành trình, Khánh Nguyên lại trở thành người vực tinh thần cho chồng.
Suốt hành trình, vợ chồng Thibault luôn mang theo nón lá Việt Nam. ''Người ta nhìn thấy nón lá, hai chiếc xe đạp với thật nhiều đồ là lập tức tò mò. Họ chủ động tới hỏi chúng tôi đang làm gì, vì sao lại đi như vậy'', Thibault kể. Những con người cả hai gặp trên đường đi đã để lại dấu ấn sâu đậm cho họ. "Những cuộc gặp ấy khiến chúng tôi thay đổi cách nhìn về thế giới và nhận ra ở bất cứ đâu cũng có những con người tử tế", tác giả cho biết.
Trong chuyến đi, Iran là nơi để lại nhiều ký ức đẹp với Thibault. Gần như ngày nào, anh và vợ cũng được những người xa lạ sẵn sàng giúp đỡ. ''Họ mời chúng tôi về nhà ăn cơm, cho ngủ qua đêm, cho nước uống. Theo văn hóa của xứ sở Ba Tư, khách lạ giống như món quà mà thượng đế gửi tới'', anh nói.
Hiện vợ chồng Thibault sống ở Hội An. Hơn 11 năm gắn bó Việt Nam, Thibault cho biết yêu nhất ở đất nước này là con người. ''Tôi luôn cảm nhận ở Việt Nam một nguồn năng lượng tích cực. Mọi người cởi mở, vui vẻ và dễ mở lòng đón nhận người khác'', anh nói.
Thibault cho biết đôi lúc muốn đặt cho cuốn sách một cái tên khác. "Có thể tôi sẽ đặt tên sách là Đạp xe về nhà chúng ta. Vì với tôi bây giờ, Việt Nam thực sự là nhà", tác giả nói.
Trong thời đại TikTok, YouTube Shorts và Instagram Reels, nghệ sĩ không còn chỉ cạnh tranh bằng giai điệu mà còn bằng khả năng khiến khán giả "nhận ra ngay lập tức" qua màu sắc, bố cục hình ảnh, phong cách MV hay cả một hệ mỹ học nhất quán.
Từ US-UK đến K-pop rồi lan sang V-pop, nhiều nghệ sĩ đã thành công nhờ biến thị giác thành "chữ ký nhận diện".
Trong ngành công nghiệp âm nhạc hiện đại, hình ảnh không còn là phần phụ họa cho âm nhạc mà đã trở thành một dạng "logo nhận diện" của nghệ sĩ. Ở thị trường US-UK, nhiều ngôi sao thành công nhờ khả năng xây dựng "visual identity" - bản sắc thị giác đủ mạnh để khán giả nhận ra chỉ qua một khung hình thoáng qua.
Billie Eilish là ví dụ điển hình. Giai đoạn đầu sự nghiệp, cô gần như "đóng đinh" với mái tóc xanh neon, thời trang dáng rộng cùng bảng màu đen - xanh lạnh.
Dù chỉ là một khung hình mờ trên TikTok hay thumbnail YouTube, công chúng vẫn có thể lập tức nhận ra "đó là Billie". Các nghiên cứu về branding âm nhạc xem đây là kiểu "visual consistency" - sự nhất quán thị giác giúp nghệ sĩ ghi dấu trong trí nhớ công chúng.
Trước đó, Daft Punk xây dựng gần như toàn bộ sự nghiệp bằng hình tượng robot với chiếc mũ bảo hiểm kim loại, biến sự ẩn danh thành thương hiệu toàn cầu. Còn Prince lại gắn chặt với màu tím và biểu tượng tình yêu đặc trưng đến mức chỉ cần nhắc "purple", khán giả đã nghĩ ngay đến ông.
Những tượng đài như Michael Jackson hay Madonna cũng là những nghệ sĩ sớm hiểu rằng để trở thành "vua" hay "nữ hoàng" nhạc pop, âm nhạc thôi là chưa đủ. Họ phải sở hữu một hình ảnh mang tính biểu tượng.
Nếu US-UK xem thị giác là công cụ branding thì K-pop đã nâng nó thành cả một hệ thống công nghiệp.
NewJeans là ví dụ tiêu biểu vài năm gần đây. Thay vì đi theo mô típ idol hào nhoáng, nhóm xây dựng gu thẩm mỹ Y2K tối giản với màu phim hoài niệm, góc quay như camera đời cũ và thời trang gần gũi.
Từ font chữ, thiết kế album, website, MV đến sân khấu đều được thống nhất trong cùng một tinh thần thị giác.
Nhiều chuyên gia thiết kế và khán giả trên Reddit đã nhận xét rằng chỉ cần nhìn một khung hình hoặc nghe vài giây intro cũng có thể "nhận ra NewJeans".
Điều này cho thấy quá trình xây dựng bản sắc thương hiệu thông qua các yếu tố thị giác đã vượt khỏi phần nhìn để ảnh hưởng cả cách công chúng cảm nhận âm thanh.
Tương tự, BLACKPINK duy trì hình ảnh "girl crush" với tông màu mạnh, thời trang cao cấp và MV có độ nhận diện cao. BTS lại nổi bật nhờ lối kể chuyện bằng hình ảnh, dùng màu sắc và biểu tượng xuyên suốt các "kỷ nguyên" âm nhạc.
K-pop thành công vì hiểu rất rõ trong thời đại số, âm nhạc không còn là trải nghiệm chỉ để nghe mà còn là sản phẩm đa giác quan - nơi hình ảnh có thể trở thành thứ khán giả nhớ đến đầu tiên, thậm chí trước cả giai điệu.
Tại Việt Nam vài năm gần đây, nhiều nghệ sĩ trẻ bắt đầu bước vào cuộc chơi "định danh bằng thị giác". Dẫu vậy đó cũng là một lựa chọn giống như "đi trên dây": Chỉ cần thiếu nhất quán, nghệ sĩ sẽ trở nên nhạt nhòa; còn nếu quá sa đà vào hình ảnh, họ dễ bị xem là "đẹp hơn hay".
Sơn Tùng M-TP là trường hợp thành công sớm và rõ nét nhất. Từ Lạc trôi, anh đã xây dựng một "vũ trụ thị giác" riêng: cổ trang pha futuristic, thời trang cao cấp, bảng màu lạnh, khung hình điện ảnh và hệ biểu tượng cá nhân dày đặc. Chính sự nhất quán đó giúp Sơn Tùng duy trì độ nhận diện mạnh ngay cả khi vắng bóng thời gian dài. Chỉ cần một teaser vài giây, khán giả đã có thể nhận ra "đó là Sơn Tùng".
Hoàng Thùy Linh cũng chọn thị giác như một "ngôn ngữ thương hiệu". Từ Để Mị nói cho mà nghe đến See tình, cô theo đuổi phong cách dân gian đương đại, pha trộn chất liệu văn hóa Việt với pop-art hiện đại.
Điều đáng chú ý là hình ảnh trong các sản phẩm của Hoàng Thùy Linh không chỉ để "đẹp" mà còn tạo cảm giác về một bản sắc văn hóa xuyên suốt.
Ở thế hệ gen Z, xu hướng này càng rõ rệt hơn. MONO, Wren Evans, Phùng Khánh Linh hay tlinh... đều đầu tư mạnh cho visualizer, artwork và phong cách nghệ thuật tổng thể.
Trong kỷ nguyên streaming và TikTok, điều đó càng trở nên quan trọng. Khán giả ngày nay sống trong "văn hóa thumbnail", nơi quyết định bấm xem thường chỉ diễn ra trong vài giây đầu tiên. Một bảng màu đặc trưng, kiểu font nhất quán hay tinh thần hình ảnh rõ nét có thể trở thành lợi thế cạnh tranh mạnh không kém giai điệu.
Tuy nhiên, cuộc chơi định danh bằng thị giác này cũng đầy rủi ro. Trong cuốn 7 Principles of Genius Marketing, chuyên gia quảng bá âm nhạc Chris Greenwood từng nhận định: "Khán giả ngày nay nhớ cảm giác trước khi nhớ giai điệu".
Điều đó khiến nghệ sĩ buộc phải xây dựng hình ảnh mạnh hơn bao giờ hết. Nhưng mặt trái là khi hình ảnh trở thành trung tâm, âm nhạc dễ có nguy cơ bị đẩy xuống hàng thứ yếu.