Tuấn vừa bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội đề nghị truy tố về tội Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Đây là kết quả điều tra vụ án xảy ra tại Viện pháp y tâm thần Trung ương và các đơn vị liên quan. Trong 57 bị can có vợ chồng Viện trưởng Pháp y tâm thần Trung ương Trần Văn Trường bị cáo buộc Nhận hối lộ.
Bị can chính có hoạt động xuyên suốt vụ án là vợ chồng Nguyễn Thị Mai Anh, Lê Văn Đông. Mai Anh bị nhiều cơ quan tố tụng khởi tố, ra lệnh bắt giam về các tội khác nhau song không ăn năn hối cải mà vẫn cầm đầu nhiều vụ phạm pháp.
=>> Danh sách 57 bị can.
Theo kết luận điều tra, Tuấn nguyên là điều tra viên, công tác tại Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội từ tháng 5/2015. Tháng 3/2025, Tuấn chuyển công tác về công an phường Tràng Tiền.
Tháng 8/2019, Tuấn được phân công là điều tra viên vụ án làm giả con dấu mà Mai Anh là bị can. Sau khi Mai Anh được áp dụng biện pháp chữa bệnh bắt buộc, Tuấn cùng vợ chồng Mai Anh đã “tạo dựng được mối quan hệ thân thiết”. Tuấn biết rõ Mai Anh thường xuyên trốn khỏi Viện Pháp y tâm thần Trung ương song không báo cáo cấp trên để giải quyết theo quy định.
Đặc biệt, Tuấn còn nhiều lần cung cấp cho Mai Anh thông tin về vụ án mà chính chị ta là bị can.
Cơ quan điều tra kết luận, giai đoạn sau không còn thụ lý chính vụ án nhưng vẫn được tham gia trong quá trình điều tra nên Tuấn biết việc Mai Anh vẫn đang áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh tại Viện Pháp y tâm thần Trung ương. Tuy nhiên, Tuấn đã có các cuộc gặp gỡ, giao lưu với vợ chồng cô ta tại ngoài cơ quan.
Tháng 6/2023, cựu công an này và bạn gái được Mai Anh mời đi chơi tại Đà Lạt. Toàn bộ chi phí chuyến đi gồm tiền vé máy bay, chi phí khách sạn, ăn uống đều do Mai Anh chi trả.
Đi chơi về, Tuấn lại báo cho Mai Anh biết vừa làm việc với cán bộ Cục Cảnh sát kinh tế Bộ Công an đến xác minh để phục hồi điều tra với cô ta. Ngay sau đó, Tuấn và bạn gái lại được Mai Anh mời đi chơi tại TP HCM, chi trả toàn bộ.
Quá trình đi chơi, Tuấn tư vấn đừng để Mai Anh tự quay trở lại Viện mà hãy để gia đình làm đơn rằng đã tìm được và đưa cô ta quay lại. Tuấn giải thích như vậy mới có căn cứ Mai Anh bị tâm thần, “chứ tự trốn đi rồi tự quay lại thì không có dấu hiệu tâm thần”, kết luận điều tra thể hiện.
Cựu công an này bị cáo buộc sau đó còn ba lần nhắn tin, gọi điện thúc giục Mai Anh quay lại Viện như anh ta tư vấn. Thông tin nội bộ, cuộc họp của công an về trường hợp của Mai Anh cũng được Tuấn “bắn tin”. Khi xem hồ sơ, Tuấn còn chụp một phần đơn tố cáo gửi cho.
Tháng 10/2023, sau khi Mai Anh quay trở lại Viện Pháp y để tiếp tục chữa bệnh bắt buộc, Tuấn lại nhiều lần cung cấp thông tin về kết quả thẩm định giám định tâm thần cho vợ chồng cô ta biết. Đổi lại, Tuấn được Mai Anh cho hưởng lợi ích vật chất.
Hơn một năm sau, Đông lại bị Công an quận Thanh Xuân khởi tố về tội Gây rối trật tự công cộng. Tối cùng ngày, Mai Anh đến nhà Tuấn biếu một chai rượu vang và một phong bì tiền. Mai Anh nhờ Tuấn giúp xử lý việc thẩm định giám định tâm thần với Đông để chồng chị ta được đi chữa bệnh bắt buộc.
Khoảng thời gian này, Tuấn không phụ trách nhưng biết thông tin nên chủ động nhắn tin cho Mai Anh về việc thẩm định giám định tâm thần với một đàn em của cô ta. Sau đó, Mai Anh nhờ người đưa 50 triệu đồng đến để cảm ơn Tuấn. Tự kiểm tra, Tuấn thấy trong phong bì chỉ có 48 triệu đồng.
Làm ‘chân’ chạy bệnh án tâm thần cho tội phạm
Tháng 1/2025, khi Đông được bàn giao cho để giám định tâm thần, Mai Anh đã tìm cửa để “chạy”. Gặp ông Hoàng Tất Thành, Giám đốc Trung tâm pháp y tâm thần khu vực miền núi phía Bắc, đưa quà và đặt vấn đề thì bị từ chối nên Mai Anh nhờ Tuấn tác động giúp.
Qua một điều dưỡng của Viện, Mai Anh chuyển 300 triệu đồng cho Tuấn nhờ đi chạy việc giúp. Nhận lời, cựu công an đến gặp nhờ vả, đưa tiền song ông Thành không nhận tiền.
Tuấn báo lại cho Mai Anh và dặn cần gặp trực tiếp ông Thành để xin. Sau đó, Mai Anh đã lo lót thành công kết luận giám định cho chồng cô ta để được vào Viện Pháp y tâm thần Trung ương chữa bệnh bắt buộc.
Một tháng sau, Tuấn tiếp tục làm trung gian, tác động đến ông Thành giúp Mai Anh “chạy” kết luận giám định tâm thần cho đàn em của cô ta. Sau đó, Tuấn nhờ mua một chiếc tivi trị giá 7 triệu đồng.
Cựu kiểm sát viên ‘bắt tay’ với tội phạm
Theo kết luận, bị can Dương Thị Hòa từng là kiểm sát viên VKSND quận Thanh Xuân, sau đó là VKSND khu vực 4. Ngày 31/8/2023, VKSND quận Thanh Xuân phân công Hòa kiểm sát giải quyết vụ Gây rối trật tự công cộng liên quan vợ chồng Mai Anh và Đông.
Trong quá trình bị điều tra vụ án gây rối này, Mai Anh vẫn thường xuyên trốn khỏi Viện Pháp y tâm thần Trung ương và dùng số điện thoại của mình giả danh là “chị gái của Mai Anh” để liên lạc với Hòa. Mai Anh nhờ Hòa thông báo giúp các hoạt động tố tụng như thuê luật sư, trợ giúp pháp lý. Đặc biệt là nhờ hướng dẫn và giải thích việc áp dụng quy định “thời gian bắt buộc chữa bệnh được trừ vào thời hạn chấp hành hình phạt tù”.
Ông nội, bố đẻ của Hòa từng có mối quan hệ thân thiết với bố đẻ của Đông nên Hòa đã thường xuyên liên lạc, hướng dẫn, tạo điều kiện giúp vợ chồng mình. Hòa vay của Mai Anh 100 triệu đồng để trả nợ. Khi trả lại thì Mai Anh chưa lấy, nhờ giữ hộ để “có gì mua đồ” cho Đông đang bị tạm giam.
Kết luận điều tra của Công an Hà Nội cáo buộc, Hòa còn cung cấp thông tin Công an quận Thanh Xuân phục hồi điều tra với Mai Anh và sẽ vào Viện xác minh. Hòa cũng cung cấp bản xét nghiệm ma túy của Đông khi được Mai Anh yêu cầu.
Ngày 11/4/2025, Hòa nhắn tin bảo Mai Anh báo mẹ đẻ làm đơn cam đoan phối hợp với Viện Pháp y tâm thần để quản lý Mai Anh trong thời gian giám định. Hơn 10 ngày sau, Hòa cùng điều tra viên đã vào Viện để tiếp nhận Mai Anh từ Khoa Giám định chuyển sang Khoa Điều trị bắt buộc nữ để tiếp tục chữa bệnh bắt buộc.
Ngoài ra, Hòa được Mai Anh cảm ơn 10 triệu đồng khi soạn đơn, nộp hộ giấy xác nhận giúp cho một can tội ma túy chưa có quyết định thi hành án. Tại cơ quan điều tra, Hòa bị đánh giá không thành khẩn khai báo, quanh co, chối tội. Cựu kiểm sát viên khai không biết Mai Anh bởi quá trình trao đổi lại tưởng là “chị gái của Mai Anh”.
Trước khi bị khởi tố, Hòa còn khai vào khoảng tháng 3/2025 được Mai Anh đặt vấn đề nhờ chạy giảm án cho bị cáo Lê Văn Kông. Sau đó, Hòa nhận 320 triệu đồng từ Mai Anh rồi tác động, đưa 300 triệu đồng cho một thẩm phán TAND quận Cầu Giấy (nay là TAND khu vực 4). Nhưng sau khi bị khởi tố, Hòa thay đổi lời khai, không thừa nhận việc này nên công an tách hành vi ra để điều tra sau.
Công an cáo buộc các hành vi của Hòa có dấu hiệu phạm tội Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Liên quan vụ thảm sát 3 người gia đình bên vợ, ngày 21-4, TAND tỉnh Đắk Lắk mở phiên tòa sơ thẩm, tuyên phạt bị cáo Nguyễn Nam Đại Thuận (38 tuổi, ngụ phường Ea Kao, tỉnh Đắk Lắk) mức án tử hình về tội giết người, 9 năm tù về tội cướp tài sản, 6 năm tù về tội sử dụng trái phép vũ khí quân dụng. Tổng hợp hình phạt, Nguyễn Kim Đại Thuận bị tuyên phạt tử hình.
Hội đồng xét xử nhận định hành vi của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, mang tính côn đồ, thực hiện liên tiếp đối với nhiều nạn nhân trong cùng một gia đình, trong đó có người chưa thành niên. Sau khi gây án, bị cáo còn có hành vi cướp tài sản để bỏ trốn, thể hiện sự liều lĩnh, coi thường pháp luật nên cần áp dụng mức án cao nhất.
Theo cáo trạng, năm 2022, Thuận kết hôn với chị Nguyễn Thị Kim H. Quá trình chung sống phát sinh mâu thuẫn do Thuận nghiện ma túy, không lo làm ăn. Lo ngại ảnh hưởng đến con, bà Trần Thị D. (mẹ chị H.) đã đưa con gái và hai cháu về nhà mình tại phường Thành Nhất (Đắk Lắk) sinh sống.
Tối 12-9-2025, sau khi sử dụng ma túy, Thuận nảy sinh ý định sát hại cả gia đình bên vợ vì cho rằng bị ngăn cản, đối xử tệ bạc. Bị cáo chuẩn bị sẵn một búa và một dao bầu, cho vào ba lô rồi đón xe đến khu vực nhà bà D., chờ thời cơ gây án.
Khoảng rạng sáng 13-9, khi anh Bùi Hữu N. (em trai chị H.) vừa mở cổng, Thuận lập tức xông vào, dùng búa tấn công liên tiếp nhiều nhát vào vùng đầu khiến nạn nhân tử vong tại chỗ. Nghe tiếng kêu, chị H. và bà D. chạy ra thì tiếp tục bị Thuận dùng dao tấn công, sát hại.
Sau đó, Thuận vào phòng ngủ, dùng dao đâm nhiều nhát vào cháu T.T.P. (13 tuổi, con riêng của chị H.). Dù bị thương nặng, cháu P. vẫn kịp leo tường, chạy sang nhà hàng xóm kêu cứu và được đưa đi cấp cứu, thoát chết. Đối với cháu M. (3 tuổi, con chung), Thuận không ra tay.
Gây án xong, Thuận tỏ ra bình tĩnh, dùng nước xịt rửa vết máu, kéo thi thể các nạn nhân vào phòng khách, phủ chăn. Sau đó, bị cáo lục lấy khoảng 6 triệu đồng và một điện thoại của bà D. rồi rời khỏi hiện trường.
Trong quá trình bỏ trốn, Thuận tiếp tục dùng dao khống chế một phụ nữ đi đường, cướp xe máy cùng tài sản để di chuyển. Đến khoảng 10h cùng ngày, Công an tỉnh Đắk Lắk đã bắt giữ bị cáo tại khu vực đường 19 Tháng 5 (phường Ea Kao, Đắk Lắk).
Kết luận giám định pháp y xác định các nạn nhân gồm chị H., bà D. và anh N. tử vong do đa vết thương, mất máu cấp và suy tuần hoàn.
Tôi là công dân Việt Nam, vừa kết hôn với chồng quốc tịch Đức vào đầu năm nay. Hiện chồng tôi làm việc cho một công ty công nghệ tại Singapore.
Gần đây, một doanh nghiệp nước ngoài có văn phòng tại TP HCM mời anh sang Việt Nam làm quản lý dự án theo hợp đồng hai năm và cho biết sẽ hỗ trợ làm thủ tục lao động theo quy định.
Tuy nhiên, tôi tìm hiểu thấy pháp luật có quy định người nước ngoài kết hôn với công dân Việt Nam và cư trú tại Việt Nam được miễn giấy phép lao động. Trong khi đó, doanh nghiệp lại nói vẫn phải làm hồ sơ liên quan đến lao động nước ngoài trước khi chồng tôi có thể làm việc.
Xin luật sư cho biết:
1. Trường hợp chồng tôi sang Việt Nam làm việc sau khi kết hôn với công dân Việt Nam có phải xin giấy phép lao động không?
2. Nếu thuộc diện miễn giấy phép lao động thì doanh nghiệp có còn phải thực hiện thủ tục gì với cơ quan quản lý lao động nước ngoài hay không?
3. Người nước ngoài đã có thẻ tạm trú theo diện kết hôn có được tự do làm việc tại Việt Nam như công dân Việt Nam không?
Luật sư tư vấn
1. Người nước ngoài kết hôn với công dân Việt Nam được miễn giấy phép lao động
Theo khoản 8 Điều 154 Bộ luật Lao động 2019 và Điều 7 Nghị định 152/2020, người nước ngoài kết hôn với công dân Việt Nam và sinh sống tại Việt Nam thuộc trường hợp được miễn giấy phép lao động.
Do đó, trường hợp chồng chị là công dân Đức, đã kết hôn với chị và dự kiến cư trú tại Việt Nam, sẽ không phải xin giấy phép lao động khi làm việc tại đây.
2. Doanh nghiệp vẫn phải làm thủ tục với cơ quan lao động
Dù thuộc diện miễn giấy phép lao động, doanh nghiệp sử dụng lao động nước ngoài vẫn phải thực hiện thủ tục xác nhận người lao động không thuộc diện cấp giấy phép lao động.
Theo khoản 2, 3 Điều 8 Nghị định 152/2020, được sửa đổi bởi Nghị định 70/2023, doanh nghiệp phải đề nghị Bộ Nội vụ hoặc Sở Nội vụ nơi người lao động dự kiến làm việc xác nhận trường hợp miễn giấy phép lao động trước ít nhất 10 ngày kể từ ngày bắt đầu làm việc.
Hồ sơ gồm văn bản đề nghị xác nhận theo mẫu; giấy khám sức khỏe; văn bản chấp thuận nhu cầu sử dụng lao động nước ngoài (nếu thuộc diện phải thực hiện); bản sao hộ chiếu còn giá trị; cùng các giấy tờ chứng minh người lao động thuộc diện miễn giấy phép lao động.
Các giấy tờ do nước ngoài cấp phải được hợp pháp hóa lãnh sự, dịch sang tiếng Việt và chứng thực theo quy định, trừ trường hợp được miễn.
3. Không phải muốn làm việc gì cũng được như công dân Việt Nam
Thẻ tạm trú theo diện kết hôn chỉ xác nhận người nước ngoài cư trú hợp pháp tại Việt Nam và là một trong những điều kiện để được miễn giấy phép lao động.
Tuy nhiên, pháp luật Việt Nam vẫn xem người nước ngoài là nhóm lao động đặc thù, chịu sự quản lý riêng về xuất nhập cảnh, cư trú và sử dụng lao động nước ngoài.
Vì vậy, dù được tạo điều kiện thuận lợi hơn so với lao động nước ngoài thông thường, họ không được tự do làm việc hoàn toàn như công dân Việt Nam. Người lao động vẫn phải ký hợp đồng lao động hợp pháp, khai báo cư trú và tuân thủ các quy định chuyên ngành nếu làm việc trong lĩnh vực có điều kiện. Một số ngành nghề có điều kiện có thể hạn chế người nước ngoài như liên quan đến an ninh, quốc phòng...
Trong một số trường hợp, người lao động nước ngoài thuộc diện miễn giấy phép lao động vẫn phải tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc theo quy định của pháp luật Việt Nam.
Bị cáo Thương (21 tuổi, ở Thái Nguyên, bạn gái của Khánh) cùng Bùi Xuân Hiến, Lò Văn Minh, Ngô Thị Thơ, Triệu Thị Hiền, Nguyễn Thị Hạnh, Đinh Văn Thiết đang bị truy tố về tội Không tố giác tội phạm trong phiên xét xử Bùi Đình Khánh và đồng phạm buôn bán ma túy, giết người, tàng trữ vũ khí xảy ra ở TAND tỉnh Quảng Ninh
Tại phiên tòa chiều 13/5, Khánh cho biết, tối 17/4/2025, sau khi nổ súng bắn công an ở khu vực cảng Cái Lân và trạm thu phí Việt Hưng đã quay xe chạy về khu đồi thông Yên Lập, phường Đông Mai lẩn trốn (cách trạm thu phí 22 km).
Theo cáo trạng, tại đây, Khánh dùng mạng Zalo gọi 5 cuộc cho bạn là Lò Văn Hưng nhưng không được. Đến 21h30, Khánh gọi cho Nguyễn Hoài Thương và Hiền (bạn gái Hà Thương Hải) báo Hải đã bị bắt và mình đang bỏ trốn.
Khánh nhờ Thương đặt xe taxi, đón ở quốc lộ 18A, thuộc Bắc Ninh. Cáo trạng nêu Thương biết Khánh phạm tội nhưng vẫn liên hệ với nhiều hãng xe và cuối cùng kết nối được với một tài xế từ Hà Nội về Quảng Ninh đón vào rạng sáng 18/4.
15 phút sau khi gọi bạn gái, Khánh gọi cho mẹ để nhờ báo cho anh họ Bùi Xuân Hiến đến lấy ví giúp. Khi nói chuyện với mẹ, Khánh chỉ nói Hải bị bắt, không nói về vi phạm của mình. Ngay sau đó, Khánh lại gọi cho vợ Hiến để xin số của chồng.
Gọi xong cho anh họ Hiến, Khánh vứt cả hai điện thoại đang dùng nhằm xóa dấu vết. Đến 23h, Hiến sau nhiều lần đi lại tìm kiếm đã đón được Khánh ở gần đường tàu Yên Lập
Trên xe, Khánh nhiều lần mượn điện thoại của Hiến để gọi cho Thương, yêu cầu liên lạc qua tài khoản Telegram tên "BXH". Tuy nhiên, Thương không tìm được tài khoản trên. Sau đó, Hiến dùng điện thoại của mình thì tìm thấy "BXH".
Rạng sáng 18/4, Khánh được Hiến chở đến khu vực đường tránh thuộc khu Vĩnh Tuy 2, phường Mạo Khê. Tại đây, Khánh dùng Telegram gửi tọa độ cho Hiền, để báo cho Thương điều taxi đến đón.
Tuy nhiên, dù đã thống nhất thời gian và địa điểm, Khánh lại thay đổi nhiều lần. Sau nhiều lần gọi điện không thành, Thương buộc phải báo lái xe hủy chuyến và yêu cầu hoàn lại một phần tiền cọc.
Trong lúc này, Khánh được anh họ chở đến phường Kim Sơn, TP Đông Triều (cũ) và khi xuống xe đã quên mang theo ví. Hiến quay lại TP Hạ Long.
Trên đường đi, Hiến vứt bỏ hết đồ của Khánh còn trên xe, cảm thấy hành vi của mình là sai nên đã trình báo công an.
Sau khi rời xe của Hiến, Khánh tiếp tục đi taxi, xe container lên Hà Nội, tìm đến phòng trọ của Phương (cũng là bị cáo trong vụ án). Trên đường đi, Khánh mượn điện thoại gọi lại cho Lò Văn Minh, nhờ gọi con gái Tuyên. Nhưng Minh không làm theo, cũng không báo công an.
Đến 6h30 ngày 18/4, Khánh mượn được điện thoại của người dân gọi cho Thương nhờ báo cho một số người tìm kiếm sự giúp đỡ nhưng không được. Biết Thương không còn giúp được mình, Khánh cắt liên lạc. Sau đó, Thương ra đầu thú, được cho tại ngoại vì đang nuôi con nhỏ.
Khánh tiếp tục liên lạc với Đinh Văn Thiết, Ngô Thị Thơ, Nguyễn Thị Hạnh (người thân các bị cáo Ngô Văn Tuyên, Hà Thương Hải) nhờ giúp đỡ. Những người này biết Khánh phạm tội nghiêm trọng nhưng vẫn xoay tiền gửi cho hắn 10 triệu đồng.
Sau khi có tiền, Khánh ra bến xe định về Hạ Long nhưng lại lên nhầm xe đi Thanh Hóa. "Lên xe, bị cáo ngủ quên. Đến lúc tỉnh dậy thì đã đến Thanh Hóa", Khánh khai.
Khoảng 22h ngày 18/4, Khánh xuống xe ở Thanh Hóa thì bị công an địa phương hỏi giấy tờ. "Khi có hai anh công an đi xe máy tới hỏi giấy tờ, tôi nói mình không mang gì và tên là Bùi Đình Khánh, người đang bị truy nã, muốn về Quảng Ninh. Hai anh công an giữ tôi luôn", Khánh khai tại phiên toà.