Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Tommy Pigott cho biết chính quyền đang xem xét yêu cầu khoản tiền 6 chữ số này nhằm bảo đảm người nhập cư “có khả năng tự chủ về tài chính” và “đóng góp cho xã hội nhiều hơn những gì họ nhận được”.
“Chúng tôi đang phối hợp chặt chẽ với Bộ An ninh Nội địa để triển khai các biện pháp hợp lý và hiệu quả nhằm thực thi luật pháp Mỹ, khôi phục tính toàn vẹn của hệ thống nhập cư và bảo vệ các chương trình phúc lợi công của Mỹ khỏi gánh nặng tài chính do những người nước ngoài đến Mỹ với các nhu cầu y tế hoặc chi phí lớn khác gây ra”, ông Pigott nói trong một tuyên bố gửi tới trang tin The Hill.
Ông cho biết thêm: “Trong khuôn khổ sáng kiến toàn diện này, Bộ Ngoại giao đang xem xét sử dụng một thẩm quyền pháp lý đã tồn tại từ lâu theo Đạo luật Di trú và Quốc tịch (INA), yêu cầu một số người xin thị thực, những người vốn có thể bị từ chối cấp thị thực vì có khả năng trở thành gánh nặng cho ngân sách công, phải nộp một khoản tiền bảo đảm để chứng minh rằng họ có đủ nguồn lực tài chính để tự nuôi sống bản thân”.
Trong những tháng gần đây, ông Trump và các nghị sĩ Cộng hòa đã thúc đẩy các biện pháp siết chặt nhập cư bất hợp pháp, bao gồm các chiến dịch trục xuất quy mô lớn. Họ cũng gần đây đưa ra các dự luật nhằm hạn chế tình trạng “du lịch sinh con”.
Việc áp đặt các khoản phí hoặc tiền bảo đảm ở mức rất cao cũng được xem là một cách để sàng lọc người nhập cư theo khả năng tài chính.
Trước đây, chính quyền Tổng thống Donald Trump từng tìm cách áp dụng phí 100.000 USD đối với đơn xin thị thực lao động H-1B, nhưng biện pháp này đã bị một thẩm phán liên bang bác bỏ. Thẩm phán cho rằng chính quyền đã vượt quá thẩm quyền của mình và xâm phạm quyền của Quốc hội trong việc thiết lập chính sách nhập cư cũng như các loại thuế, phí.
Thị thực H-1B cho phép các doanh nghiệp Mỹ tuyển dụng lao động nước ngoài có tay nghề cao cho các vị trí chuyên môn, đặc biệt trong ngành công nghệ. Người được cấp H-1B thường được phép cư trú hợp pháp tại Mỹ trong 3 năm, nhưng họ không phải là thường trú nhân hợp pháp, khác với người xin thẻ xanh.
Hiện nay, lệ phí xin thẻ xanh phụ thuộc vào từng diện cụ thể và việc người nộp đơn đang ở trong hay ngoài nước Mỹ.
Đối với những người nộp hồ sơ điều chỉnh tình trạng cư trú tại Mỹ, lệ phí tiêu chuẩn cho mẫu đơn I-485 là 1.440 USD. Những người cần xin giấy phép lao động hoặc giấy tờ đi lại có thể phải trả thêm phí, trừ một số trường hợp nộp hồ sơ đồng thời.
Những người nộp đơn từ bên ngoài nước Mỹ thường phải trả 325 USD phí xin thị thực nhập cư thông qua hệ thống trực tuyến CEAC của Bộ Ngoại giao Mỹ. Sau khi được cấp thị thực, họ còn phải nộp thêm 235 USD phí của Cơ quan Di trú và Nhập tịch Mỹ (USCIS) để xử lý hồ sơ và sản xuất thẻ xanh.
Do đó, yêu cầu khoản tiền bảo đảm 100.000 USD, nếu được thông qua, sẽ là một mức tăng cực lớn đối với những người muốn trở thành thường trú nhân tại Mỹ. Theo chính sách đang được đề xuất, chính quyền Mỹ sẽ thu khoản tiền này từ người nộp đơn hoặc người thân của họ tại Mỹ, sau đó hoàn trả vào một thời điểm sau đó.
Theo Hãng tin Reuters ngày 19-6, mâu thuẫn giữa cả hai bùng phát sau khi Tổng thống Donald Trump tuyên bố trong cuộc phỏng vấn với kênh truyền hình Ý La7 rằng Thủ tướng Giorgia Meloni đã "van nài" được chụp ảnh cùng ông tại Hội nghị thượng đỉnh G7 ở Evian-les-Bains, Pháp.
Dựa trên bản ghi cuộc phỏng vấn, nhà lãnh đạo Mỹ cho biết bà Meloni "muốn có một bức ảnh với tôi đến mức phải cầu xin", đồng thời nói rằng ông chỉ đồng ý vì "cảm thấy tội nghiệp cho bà ấy". Ông còn ám chỉ rằng nữ thủ tướng Ý hẳn rất vui khi được ông dành thời gian trò chuyện.
Những phát biểu này lập tức vấp phải phản ứng dữ dội từ Rome.
Trong đoạn video đăng trên mạng xã hội X, bà Meloni khẳng định những gì ông Trump nói là "hoàn toàn bịa đặt" và cho biết bà "thực sự sửng sốt" trước cách hành xử của tổng thống Mỹ.
"Tôi không hiểu vì sao tổng thống Mỹ lại cư xử như vậy với các đồng minh của mình. Có một điều ông ấy nên nhớ: tôi và nước Ý không bao giờ đi cầu xin ai", bà tuyên bố.
Nữ thủ tướng cũng công khai chỉ trích ông Trump vì đối xử mềm mỏng với các đối thủ của phương Tây hơn là với những đồng minh lâu năm.
"Tôi chỉ có thể nói rằng thật đáng tiếc khi ông ấy không thể hiện sự cứng rắn tương tự với những kẻ thù của phương Tây, những đối thủ của nước Mỹ, những nhà lãnh đạo mà ông ấy lại tỏ ra mềm mỏng và nhượng bộ hơn nhiều", bà nói.
Mức độ phẫn nộ Của chính phủ Ý còn được thể hiện qua quyết định của Ngoại trưởng Antonio Tajani hủy chuyến công du Mỹ dự kiến diễn ra vào ngày 21 và 22-6.
Hội nghị doanh nghiệp Mỹ - Ý tại Miami mà ông Tajani và Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio dự kiến cùng tham dự cũng bị hủy bỏ.
Nhiều quan chức cấp cao khác của Ý cũng lên tiếng chỉ trích ông Trump. Bộ trưởng Tư pháp Carlo Nordio gọi những phát biểu của tổng thống Mỹ là một "vết thương đau đớn" đối với quan hệ song phương, trong khi Bộ trưởng Quốc phòng Guido Crosetto cho rằng "những lời đùa cợt như thế này không mang lại lợi ích cho bất kỳ ai".
Cuộc đối đầu mới nhất đánh dấu bước ngoặt đáng chú ý trong quan hệ giữa hai nhà lãnh đạo từng có nhiều điểm tương đồng về quan điểm chính trị.
Bà Meloni từng là người ủng hộ mạnh mẽ ông Trump và là lãnh đạo châu Âu duy nhất tham dự lễ nhậm chức nhiệm kỳ hai của ông vào năm 2025. Trong nhiều tháng, bà cũng cố gắng đóng vai trò cầu nối giữa châu Âu và chính quyền ông Trump.
Tuy nhiên, những bất đồng liên quan đến cuộc chiến ở Trung Đông đã khiến quan hệ giữa hai bên dần rạn nứt.
Theo một nguồn tin ngoại giao châu Âu, tại Hội nghị G7 vừa qua, bà Meloni là một trong những lãnh đạo thẳng thắn nhất khi trao đổi với ông Trump.
Bà được cho là đã phản bác nhiều quan điểm của tổng thống Mỹ và kiên quyết bảo vệ lập trường của châu Âu, đồng thời bác bỏ cáo buộc cho rằng các đồng minh phương Tây đã bỏ rơi Washington.
Bất đồng càng sâu sắc hơn khi các nước Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO), trong đó có Ý, từ chối tham gia chiến dịch quân sự chống Iran hoặc hỗ trợ bảo vệ tuyến hàng hải qua eo biển Hormuz. Điều này khiến ông Trump công khai chỉ trích Rome.
Trong cuộc phỏng vấn với Đài NBC News sau video đáp trả của bà Meloni, ông Trump tiếp tục công kích nữ thủ tướng, cho rằng bà từng là "một người rất hâm mộ mình" nhưng đã không đứng về phía Mỹ trong vấn đề liên quan đến eo biển Hormuz.
Căng thẳng giữa hai bên thực tế đã xuất hiện từ trước. Hồi tháng 4, bà Meloni lên tiếng bảo vệ Giáo hoàng Leo XIV trước những chỉ trích gay gắt của ông Trump liên quan đến lập trường phản đối chiến tranh của vị giáo hoàng.
Khi đó, tổng thống Mỹ đáp trả bằng cách nói rằng ông "thất vọng" về bà Meloni và cho rằng bà thiếu bản lĩnh.
Theo bảng xếp hạng tỉ phú của Forbes được cập nhật đến ngày 5.6, ông Masayoshi Son đã tuột mất ngôi vương người giàu nhất châu Á, sau khi vượt qua tỉ phú Ấn Độ Mukesh Ambani không lâu.
Bảng xếp hạng của Forbes ngày 5.6 chứng kiến sự bức phá của tỉ phú Gautam Adani ở Ấn Độ, Chủ tịch Tập đoàn Adani (chuyên về lĩnh vực hạ tầng và năng lượng), với tài sản ròng đạt 89,3 tỉ USD. Xếp sau là ông Mukesh Ambani, Chủ tịch Tập đoàn Reliance Industries (chuyên về dầu khí, viễn thông và dịch vụ tài chính), với tài sản 88,1 tỉ USD.
Tài sản của ông Masayoshi Son bốc hơi khoảng 13 tỉ USD, xuống còn 87 tỉ USD vào ngày 5.6. Trước đó, xếp hạng ngày 4.6 ghi nhận ông Masayoshi sở hữu khối tài sản ròng 97 tỉ USD, chủ yếu đến từ cổ phần tại SoftBank, Tập đoàn đầu tư công nghệ và viễn thông đa quốc gia mà ông Masayoshi là nhà sáng lập.
Mới đây, SoftBank còn vượt qua Tập đoàn Toyota để trở thành công ty giá trị nhất Nhật Bản. Tuy nhiên, cổ phiếu của SoftBank bất ngờ sụt giảm mạnh do đợt bán tháo trong ngày 4.6, kéo theo tài sản của ông Masayoshi sụt giảm.
Theo Forbes, cổ phiếu SoftBank đã tăng hơn 80% trong năm nay khi có thời điểm đạt vốn hóa thị trường 298 tỉ USD, nhờ niềm tin của giới đầu tư vào chiến lược trí tuệ nhân tạo (AI) của ông Son. Trả lời phỏng vấn đài CNBC vào ngày 1.6, tỉ phú Masayoshi nhận định cơ hội từ cuộc cách mạng AI có thể lớn gấp 50 lần so với kỷ nguyên bùng nổ internet.
Động lực chính cho đà tăng trưởng của SoftBank hiện nay là Arm Holdings - hãng thiết kế chip tại Anh mà SoftBank đang nắm giữ gần 90% cổ phần. Arm Holdings ước tính tổng doanh thu hằng năm sẽ đạt 25 tỉ USD trong khoảng 5 năm tới, tăng gấp sáu lần so với năm 2025. Cổ phiếu của hãng này đã tăng hơn 250% trong năm nay.
Việt Nam trở thành quốc gia đầu tiên ở Đông Nam Á và thứ hai trên thế giới phê chuẩn Công ước Hà Nội. Trước Việt Nam, Qatar là nước đầu tiên phê chuẩn.
Theo Bộ Ngoại giao, việc nhanh chóng phê chuẩn Công ước thể hiện cam kết mạnh mẽ và nhất quán của Việt Nam trong việc đề cao luật pháp quốc tế, Hiến chương Liên Hợp Quốc và chủ nghĩa đa phương. Với tư cách thành viên chính thức, Việt Nam có thể đóng góp thực chất hơn vào tiến trình xây dựng và phát triển khuôn khổ pháp lý quốc tế trên không gian mạng.
Công ước Hà Nội là cơ sở pháp lý quốc tế quan trọng để Việt Nam tăng cường hiệu quả phòng ngừa, phát hiện, điều tra và xử lý tội phạm mạng, đáp ứng yêu cầu bảo đảm an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội trong bối cảnh chuyển đổi số và hội nhập quốc tế sâu rộng.
Đây cũng là động lực quan trọng cho việc hoàn thiện hệ thống pháp luật trong nước, bảo đảm sự tương thích với các tiêu chuẩn và nghĩa vụ quốc tế, đồng thời nâng cao năng lực thể chế, kỹ thuật và nguồn nhân lực trong phòng, chống tội phạm mạng.
Việc một công ước quốc tế của Liên Hợp Quốc lần đầu được đặt tên theo một địa danh của Việt Nam là dấu mốc lịch sử trong tiến trình hội nhập quốc tế của đất nước, cho thấy năng lực và vị thế của Việt Nam trong giải quyết các vấn đề chung của cộng đồng quốc tế.
Công ước Hà Nội được mở ký lần đầu tiên tại Hà Nội vào tháng 10/2025 và đến nay đã có 75 quốc gia ký kết. Công ước sẽ có hiệu lực sau khi có 40 nước trở thành thành viên.
Công ước gồm 9 Chương, 68 điều khoản, thiết lập một khuôn khổ pháp lý quốc tế toàn diện về hợp tác quốc tế trong phòng, chống tội phạm mạng.
Công ước có nhiều nội dung quan trọng như: xác định các hành vi được coi là tội phạm mạng, từ truy cập bất hợp pháp, can thiệp hệ thống đến lạm dụng trẻ em trực tuyến, rửa tiền có được từ các hoạt động phạm tội; xác định thẩm quyền và các biện pháp điều tra, cho phép các nước có thể thu thập chứng cứ và truy tố hiệu quả các vụ án liên quan đến tội phạm mạng; các biện pháp thủ tục và thực thi pháp luật; hợp tác quốc tế trong điều tra, truy tố các đối tượng phạm tội mạng; các biện pháp phòng ngừa, trong đó nhấn mạnh việc xây dựng năng lực và nâng cao nhận thức về an ninh mạng; hỗ trợ kỹ thuật và trao đổi thông tin.