“Thể thao va chạm” là một khái niệm rất phổ biến ở Samoa, quốc đảo nằm ở Nam Thái Bình Dương thuộc “tam giác Nam Đảo Polynesia”.
Quần đảo có dân số vỏn vẹn 200.000 người này được phủ bởi một mạng lưới tuyển trạch viên đến từ các môn MMA, boxing, kickboxing, bóng bầu dục Mỹ, rugby – gọi chung là “thể thao va chạm”.
Điểm chung của nhóm môn kể trên – dù ở 2 nhóm võ thuật và bóng, vô cùng dễ nhận ra – đó là “vai u thịt bắp”. Từ hàng thập niên qua, người Samoa xây dựng nên hình tượng chiến binh thương hiệu từ nhóm những môn thể thao này.
Từ các sàn đấu MMA, WWE cho đến NFL, NBA, cái tên Samoa gần như đồng nghĩa với sức mạnh, độ lì đòn và khả năng va chạm cực kỳ dũng mãnh.
Dù đảo quốc Samoa chỉ có khoảng 200.000 người sinh sống, riêng cộng đồng người Samoa ở nước Mỹ lại lên đến gần 250.000.
Đó là gia đình, dòng tộc của các siêu sao tại những giải đấu kể trên, đổ bộ đến “thiên đường của giải trí” để tìm kiếm cơ hội tỏa sáng trên các sàn đấu đòi hỏi sức mạnh.
Trong thể thao Mỹ, người Samoa, hay rộng hơn là dân tộc Polynesia trở thành một hiện tượng thống kê thật sự.
Theo ESPN, người Polynesia chỉ chiếm dưới 0,1% dân số thế giới nhưng có thời điểm chiếm khoảng 2-3% cầu thủ tại NFL. Từng có nhiều bình luận rằng, nếu Samoa thực sự trở thành một quốc gia đông dân, họ có lẽ đã thống trị nhóm các môn va chạm.
ESPN từng gọi American Samoa (một khu vực tự trị tại Samoa) là “hòn đảo bóng bầu dục” – và dẫn nghiên cứu cho thấy nam giới tại vùng lãnh thổ này có khả năng vào NFL cao gấp khoảng 40 – 50 lần trung bình thanh niên Mỹ.
Trong bóng bầu dục rugby tại New Zealand và Úc, người Samoa và Tonga (cũng thuộc nhóm Nam Đảo Polynesia) cũng hiện diện dày đặc ở các đội tuyển quốc gia lẫn giải chuyên nghiệp.
Trong võ thuật đối kháng, cộng đồng Samoa – Polynesia tiếp tục để lại dấu ấn mạnh. Mark Hunt, người mang biệt danh “Super Samoan”, nổi tiếng vì khả năng chịu đòn gần như phi lý cùng những cú knockout hủy diệt.
Max Holloway, võ sĩ gốc Hawaii mang dòng máu Polynesia, được xem là một trong những tay đấm bền bỉ nhất lịch sử UFC. Các võ sĩ như Tai Tuivasa hay anh em Tafa được mệnh danh là “cỗ máy va chạm” đến từ Nam Thái Bình Dương.
Ở lĩnh vực vật giải trí, ảnh hưởng của Samoa thậm chí còn lớn hơn. Gia tộc Anoa’i gần như trở thành “hoàng tộc” của WWE với những cái tên như The Rock, Roman Reigns, The Usos hay Yokozuna.
“Bằng cách này hay cách khác, bạn sẽ phát hiện ra rằng mọi đô vật Mỹ đều có dòng máu Samoa trong người, từ cha, hoặc mẹ, hoặc ông bà của họ”, một bình luận nổi tiếng trên Reddit.
Hình tượng chiến binh đảo Polynesia với sức mạnh dữ dội, tinh thần gia tộc và khả năng chiến đấu lì lợm trở thành một phần văn hóa đại chúng Mỹ suốt nhiều thập niên.
Giới khoa học thể thao cho rằng sự vượt trội này không phải ngẫu nhiên.
Một số nghiên cứu nhân trắc học tại New Zealand và Hawaii ghi nhận người Polynesia thường có khung xương lớn, mật độ cơ bắp cao và tỉ lệ khối cơ nạc vượt trung bình.
Đây là kiểu cơ thể rất phù hợp với các môn cần sức mạnh bùng nổ như football, rugby, vật và MMA.
Tiến sĩ Timothy Hewett, chuyên gia sinh học thể thao Mỹ, từng nhận xét trong một nghiên cứu về vận động viên Polynesia rằng: “Nhiều vận động viên Polynesia sở hữu tổ hợp cơ thể đặc biệt cho các môn va chạm: khối cơ lớn, nền tảng sức mạnh tốt và khả năng tạo lực bùng nổ rất nhanh.
Khi kết hợp với môi trường tập luyện cạnh tranh, họ trở thành những VĐV cực kỳ dũng mãnh ở các môn thể thao đòi hỏi nhiều va chạm”.
Một giả thuyết nổi tiếng khác là “thrifty gene hypothesis” – giả thuyết gene tiết kiệm năng lượng. Nhiều nhà nhân chủng học cho rằng tổ tiên Polynesia từng phải vượt đại dương hàng ngàn kilomet bằng thuyền và sống trên các đảo biệt lập, nơi thức ăn không phải lúc nào cũng ổn định.
Trong môi trường đó, những người có khả năng tích trữ năng lượng hiệu quả và duy trì khối cơ tốt sẽ có lợi thế sinh tồn cao hơn. Một số chuyên gia tin rằng điều này góp phần hình thành thể trạng “thiên về sức mạnh” của người Polynesia hiện đại.
Giáo sư Yvonna Lincoln, nhà nghiên cứu văn hóa Polynesia, từng cho rằng: “Nếu chỉ nhìn người Samoa qua sức mạnh thể chất, chúng ta sẽ bỏ qua yếu tố quan trọng nhất: văn hóa cộng đồng và tinh thần tập thể”.
Theo bà, thể thao đối kháng tại Samoa không chỉ là hoạt động giải trí mà còn là con đường đổi đời, niềm tự hào gia đình và biểu hiện của danh dự cộng đồng.
Trong văn hóa Samoa truyền thống, tinh thần chiến binh vốn đã hiện diện từ hàng trăm năm trước. Người Polynesia nổi tiếng là những thủy thủ vĩ đại bậc nhất lịch sử nhân loại khi có thể di chuyển qua hàng nghìn kilomet đại dương bằng kỹ thuật định hướng cổ xưa.
Xã hội Samoa xưa đề cao chiến binh, danh dự gia tộc và khả năng chịu đựng gian khổ. Nhiều nghi lễ, hình xăm và điệu múa chiến tranh của họ vẫn còn tồn tại tới ngày nay.
Không ít huấn luyện viên rugby và MMA nhận xét các vận động viên Samoa có tinh thần thi đấu đặc biệt lì lợm. Nhà phân tích võ thuật Robin Black từng nói: “Nhiều võ sĩ Polynesia bước vào võ đài với tâm lý rất khác. Họ xem va chạm là điều tự nhiên, gần như là một phần bản sắc văn hóa. Điều đó tạo ra áp lực tâm lý rất lớn cho đối thủ”.
Dẫu vậy, chính nền sinh học “power athlete” này cũng mang tới mặt trái. Tỉ lệ béo phì và tiểu đường tuýp 2 ở nhiều cộng đồng Polynesia hiện đại thuộc nhóm cao nhất thế giới.
Hình ảnh to bè, chắc nịch của các võ sĩ Samoa tác động lớn đến trẻ em dân tộc này. Nhiều người từ nhỏ cố gắng cho con trẻ ăn uống theo chế độ nhiều đạm để xây dựng khối cơ dày, nhưng không phải gia đình nào cũng sản sinh ra các võ sĩ, VĐV xuất chúng.
Cùng vào tứ kết với ngôi nhì bảng, nhưng U17 nữ Việt Nam thể hiện tốt hơn so với Úc. Đoàn quân của HLV Okiyama Masahiko hòa Thái Lan 2-2, thua Trung Quốc 0-3 và thắng Myanmar 2-1 để lần đầu tiên vượt qua vòng bảng. Quan trọng hơn, U17 nữ Việt Nam vẫn sẽ tiếp tục nỗ lực trước U17 nữ Úc để giành thành tích cao hơn nữa.
Trong khi đó U17 nữ Úc thắng Ấn Độ 2-0, hòa Lebanon 1-1 và thua Nhật Bản 0-5. Vượt qua nỗi thất vọng bị loại ngay từ vòng bảng giải đấu năm 2024, nhưng thầy trò HLV Michael Cooper bước vào tứ kết với nhiều cảm xúc lẫn lộn.
Bởi dù không tung ra đội hình mạnh nhất nhằm dưỡng chân cho trận tứ kết quyết định vé dự U17 World Cup nữ 2026, nhưng đó không thể là lý do bào chữa cho thất bại nặng nề của U17 nữ Úc trước Nhật Bản ở lượt cuối.
Ghi bàn là hạn chế của U17 nữ Úc dù đối đầu với 2 đối thủ yếu hơn là Ấn Độ và Lebanon ở vòng bảng. Các cô gái trẻ xứ chuột túi chỉ ghi được có 3 bàn thắng trong 3 trận, dù thực tế chỉ là 2 bàn khi bàn thắng còn lại do U17 nữ Ấn Độ đá phản lưới nhà.
Vì thế, HLV Michael Cooper đã nhắc nhở các học trò cần phải thi đấu tập trung trong cuộc đối đầu với U17 nữ Việt Nam. Bởi mọi chuyện đều có thể xảy ra ở vòng đấu loại trực tiếp.
U17 nữ Úc có 2 tiền đạo gốc Phi trong đội hình là Theodora Mouithys Mickalad và Sarena Elborogi. Trong đó Theodora Mouithys đã ghi 2 bàn cho U17 nữ Úc ở vòng bảng.
Bản thân HLV Michael Cooper cũng trông chờ Theodora Mouithys sẽ ghi bàn vào lưới U17 nữ Việt Nam, nhằm hướng tới mục tiêu đưa U17 nữ Úc lần đầu tiên lọt vào bán kết kể từ năm 2019. Ở trận đấu với U17 nữ Nhật Bản, ông đã không dùng đến Theodora Mouithys một phút nào nhằm dưỡng chân cho chân sút chủ lực của mình.
Không được đánh giá cao như đối thủ, nhưng đội tuyển U17 nữ Việt Nam vẫn tự tin có thể cạnh tranh sòng phẳng với Úc để hiện thực hóa giấc mơ World Cup.
Trong đó, khả năng đá phạt lợi hại của các cô gái trẻ Việt Nam chính là niềm hy vọng không nhỏ. Bàn thắng từ chấm đá phạt của Linh Chi và Ngọc Ánh ở trận thắng Myanmar càng đem đến niềm tin cho U17 nữ Việt Nam về khả năng gây bất ngờ trước U17 nữ Úc.
Phát biểu trước trận đấu, thủ môn Cẩm My đánh giá U17 nữ Úc là đội bóng mạnh, có lợi thế thể hình. Dù vậy, cô vẫn tin tưởng U17 nữ Việt Nam có thể cạnh tranh nếu chuẩn bị tốt. "Tôi sẽ chuẩn bị kỹ các tình huống nhằm hạn chế những pha tấn công của đối thủ. U17 nữ Úc mạnh và có lợi thế chiều cao, nhưng tôi tin đội tuyển U17 nữ Việt Nam có thể cạnh tranh được", thủ môn Cẩm My khẳng định.
Về phần mình, HLV Okiyama Masahiko trong những buổi tập vừa qua đã rút kinh nghiệm cho các học trò sau 3 trận vòng bảng và chuẩn bị chiến thuật tốt nhất cho đội tuyển U17 nữ Việt Nam trước Úc.
Nhà cầm quân người Nhật Bản chia sẻ: "Chúng tôi thi đấu chưa tập trung trong hiệp 2 và để U17 nữ Myanmar có bàn gỡ. Đây là điều không thể lặp lại trước đối thủ mạnh như U17 nữ Úc. Chúng tôi phải chuẩn bị thật tốt cho trận tứ kết, phải đảm bảo sức khỏe và phong độ của các cầu thủ tốt nhất nhằm thực hiện mục tiêu của mình".
Sau trận đấu trên sân Old Trafford, HLV của Liverpool cho biết ông không hài lòng khi pha lập công của Benjamin Sesko được công nhận tại Old Trafford, dù các đoạn video chiếu lại cho thấy bóng đã chạm vào ngón tay của tiền đạo này trước khi lăn qua vạch vôi. Bàn thắng đó giúp Man Utd dẫn trước 2-0 chỉ sau 14 phút kể từ khi Matheus Cunha mở tỷ số, và chung cuộc thắng 3-2 ở vòng 35 Ngoại hạng Anh.
"Tôi tin pha đó đã chạm tay", Slot nói trong họp báo sau trận. "Nếu bạn có kiến thức về bóng đá, bạn sẽ biết khi quả bóng đang bay theo một quỹ đạo nhất định mà đột ngột đổi hướng, chắc chắn phải có tác động, dù là rất nhẹ. Chúng ta nên có một cuộc tranh luận trong bóng đá rằng liệu tác động đó có đủ để từ chối một bàn thắng hay không? Nhưng theo tôi, quy định là nếu có chạm tay thì bàn thắng phải bị hủy".
"Dù vậy, mùa này có lẽ chẳng ai ngạc nhiên khi một tình huống cần sự can thiệp của VAR, hay những pha bóng 50-50, thì quyết định cuối cùng luôn chống lại chúng tôi. Cả mùa giải này đều như vậy, mọi lần đều y hệt", nhà cầm quân 47 tuổi khẳng định.
Chiến lược gia người Hà Lan lấy ví dụ về tình huống Liverpool ban đầu được hưởng phạt đền trên sân nhà trước PSG ở lượt về tứ kết Champions League, sau một va chạm nhẹ đối với Mac Allister, nhưng VAR đã can thiệp và bác bỏ. Một tuần sau, cũng một pha va chạm nhẹ tương tự trong trận PSG gặp Bayern Munich, nhưng phạt đền lại được giữ nguyên.
"Tuần trước, tôi thấy thủ môn của mình nằm sân vì chấn thương nhưng trọng tài không dừng trận đấu. Hôm nay, một cầu thủ Man Utd ở ngoài đường biên và trọng tài lập tức dừng trận đấu khi chúng tôi đang cố gắng triển khai bóng. Đó là câu chuyện của cả mùa giải. Rõ ràng, các quyết định của trọng tài đang chống lại chúng tôi trong mọi trận đấu. Ở trận gặp Man Utd đầu mùa, cầu thủ của tôi phải khâu 5 mũi trên sân nhưng trọng tài không dừng trận và chúng tôi để thủng lưới", HLV sinh năm 1978 nhấn mạnh.
Phân tích về tình huống bàn thắng của Sesko trên báo Athletic, cựu trọng tài Ngoại hạng Anh Graham Scott nói rằng pha bóng "là một ví dụ cho thấy sự mâu thuẫn giữa luật bóng đá và cách vận hành của VAR". "Bóng rõ ràng đã chạm khẽ vào đầu ngón tay của Sesko trước khi đi vào lưới, nhưng đó hoàn toàn là một tai nạn và không làm thay đổi quỹ đạo bóng, bởi cầu thủ của Man Utd vẫn sẽ ghi bàn trong tình huống đó", Scott nhận định. "Tuy nhiên, luật hiện hành quy định rằng một bàn thắng sẽ không được công nhận nếu bóng chạm tay cầu thủ ghi bàn ngay trước đó, bất kể vô tình hay cố ý".
Scott cũng nói thêm rằng trọng tài trên sân gần như không thể phát hiện ra cái chạm nhẹ này, và ở bất kỳ cấp độ bóng đá nào không có VAR, bàn thắng sẽ được công nhận mà không có tranh cãi. Thực tế, các cầu thủ Liverpool đã không có hành động phản đối nào ngay sau bàn thua và đã dàn đội hình chuẩn bị giao bóng.
"Tuy nhiên, trong kỷ nguyên VAR, trọng tài video được yêu cầu kiểm tra mọi chi tiết một cách tỉ mỉ như khám nghiệm pháp y, dẫn đến việc ăn mừng của các CĐV Man Utd bị gián đoạn rất lâu. Trong trường hợp này, trọng tài Stuart Attwell dường như đã kết luận rằng dù bóng có thể đã chạm ngón tay Sesko, nhưng bằng chứng lại không đủ rõ ràng. Ông cần một sự xác tín tuyệt đối thay vì chỉ là những suy đoán dựa trên xác suất", ông Scott kết luận.
Sau tình huống này, tài khoản chính thức của giải Ngoại hạng Anh chuyên giải thích các quyết định VAR và trọng tài trong thời gian thực, đã viết: "Quyết định công nhận bàn thắng của trọng tài đã được kiểm tra và xác nhận bởi VAR, và kết luận rằng không có bằng chứng chắc chắn nào cho thấy Sesko đã dùng tay chơi bóng trước khi ghi bàn".
"Mắc bẫy Man Utd"
Dù chỉ ra những quyết định được cho là bất lợi với Liverpool, Slot cho biết đó không phải là nguyên nhân chính dẫn đến thất bại của đội nhà trước Man Utd, mà vì những sai lầm của bản thân.
"Chúng tôi không thua bàn thứ hai chỉ vì lỗi chạm tay, mà vì chúng tôi đã mất bóng ở một vị trí ngớ ngẩn và thất thế trong các pha tranh chấp quan trọng sau đó. Mùa này, chúng tôi đã để thủng những bàn thua nực cười ngay cả khi đang chơi tốt hơn đối thủ, chỉ vì một vài giây mất tập trung. Đó là điều chúng tôi có thể kiểm soát được, nên tôi sẽ tập trung vào đó nhiều hơn là những quyết định của trọng tài", ông nói.
Slot cũng chỉ ra việc Liverpool đã mắc bẫy Man Utd và "Quỷ Đỏ" xứng đáng dẫn trước 2-0 trong hiệp một. "Chúng tôi đã để thủng lưới hai bàn và họ đã phát huy rất tốt những điểm mạnh của mình. Hai bàn thua đó đến từ các tình huống cố định và phản công, và chúng tôi đã rơi đúng vào cái bẫy đó", ông cho biết.
"Bàn đầu tiên xuất phát từ một tình huống cố định, và bàn thứ hai đến khi chúng tôi cố gắng triển khai bóng ở trung lộ, nơi các cầu thủ của họ rất mạnh trong tranh chấp tay đôi. Một pha phản công chớp nhoáng sau đó đã nâng tỷ số lên 2-0", Slot bắt đầu giải thích kỹ hơn. "Sự thật là chúng tôi đã thua trong rất nhiều pha tranh chấp. Khi hành quân đến đây, Man Utd luôn muốn khởi đầu mạnh mẽ, quyết liệt và chúng tôi đã lường trước điều đó. Bàn thua đầu tiên diễn ra ngay phút thứ 6. Trong 6 phút đầu đó, chúng tôi không giành được các pha bóng hai, dù có những thời điểm chúng tôi đã pressing tầm cao".
"Sau bàn thua đầu, tôi nghĩ chúng tôi đã kiểm soát được bóng và làm chủ cuộc chơi, nhưng rồi một trong những lần đầu tiên mất bóng, họ đã phản công và nâng tỷ số lên 2-0. Khi đó, mọi nỗ lực của bạn đều sẽ phải nhận những lời chỉ trích nặng nề. Tuy nhiên, tôi không nghĩ có quá nhiều khác biệt giữa hiệp một và hiệp hai. Khác biệt duy nhất là chúng tôi đã kiểm soát các pha phản công của họ tốt hơn và tạo ra được nhiều cơ hội hơn từ thời lượng kiểm soát bóng".
Cũng theo chia sẻ từ vị thuyền trưởng Liverpool, sau giờ nghỉ ông đã yêu cầu các học trò chiến lĩnh vị trí triệt để hơn khi xâm nhập vùng cấm Man Utd. Ông quyết định thay đổi hệ thống chiến thuật, từ 4-2-2-2 sang thành 4-2-3-1 với Cody Gakpo chơi cao nhất hàng công.
Tiền vệ Dominik Szoboszlai, người rút ngắn tỷ số 1-2 ngay đầu hiệp hai cho Liverpool, trả lời phỏng vấn sau trận trên Sky Sports, cũng đồng tình với hai vấn đề mắc phải của đội nhà.
"Trước trận, chúng tôi đã thảo luận rất kỹ về các tình huống cố định và mục tiêu không để thủng lưới. Vậy mà bàn thua đầu tiên lại đến từ một pha bóng cố định. Chúng tôi cũng đã cảnh báo nhau về những tình huống phản công, nhưng rồi bàn thua thứ hai vẫn lặp lại kịch bản đó. Toàn đội cần phải tập trung hơn, chú trọng vào từng chi tiết nhỏ nhất và hy vọng trong tương lai, thần may mắn sẽ đứng về phía chúng tôi", cầu thủ người Hungary nói.
Theo The Athletic, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino hiện đang nhận sự ủng hộ tái tranh cử để đắc cử nhiệm kỳ thứ tư từ ba trong sáu liên đoàn bóng đá châu lục, gồm từ châu Phi, châu Á và Nam Mỹ.
Ông Infantino đắc cử trở thành Chủ tịch FIFA từ năm 2016, sau vụ bê bối tham nhũng gây chấn động bóng đá thế giới. Đến nay, ông đã tại vị 3 nhiệm kỳ. Ông tuyên bố sẽ tranh cử khi nhiệm kỳ hiện nay kết thúc vào năm 2027.
Ông Infantino đưa ra tuyên bố này vào cuối sự kiện kéo dài nhiều giờ của FIFA, trong đó ông ca ngợi thành tích của mình trong 10 năm qua và hứa với 211 liên đoàn thành viên của FIFA rằng, họ sẽ nhận được tổng cộng hơn 2,6 tỉ USD (khoảng 68.525 tỉ đồng) tiền phân phối trong bốn năm tới.
Với cam kết này, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cùng các liên đoàn thành viên khác của FIFA, trong tổng cộng 211 liên đoàn thành viên, đều sẽ nhận được sự hỗ trợ chi phí rất lớn từ FIFA, dự kiến mỗi liên đoàn sẽ nhận hơn 5 triệu USD (hơn 131 tỉ đồng) trong bốn năm tới đây.
"Tôi muốn xác nhận với các bạn rằng tôi sẽ là ứng cử viên cho cuộc bầu cử chủ tịch FIFA năm tới", ông Infantino nói để kết thúc đại hội, và phần lớn những người có mặt đã đáp lại bằng tràng vỗ tay. Ông sẽ tranh cử với sự ủng hộ của ít nhất ba trong số sáu liên đoàn bóng đá toàn cầu - các cơ quan quản lý từ châu Phi, châu Á và Nam Mỹ, theo The Athletic.
Trước đó, khi khai mạc Đại hội FIFA, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino nhắc lại rằng, đội tuyển Iran sẽ thi đấu các trận World Cup 2026 tại Mỹ như kế hoạch đã có từ trước đó.
"Trước hết, tôi xin khẳng định ngay rằng, tất nhiên Iran sẽ tham gia World Cup 2026. Và tất nhiên, Iran sẽ thi đấu tại Mỹ", ông Infantino nhấn mạnh.
Tại Đại hội FIFA, các thành viên của Liên đoàn Bóng đá Iran vắng mặt, sau sự cố được họ mô tả là vì "hành vi không phù hợp" của các nhân viên nhập cư tại sân bay Toronto, theo hãng tin Tasnim, kênh Al Jazeera cho biết ngày 30.4.
Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC), ông Windsor Paul John xác nhận, phía Iran chắc chắn vẫn sẽ có thể tham dự các cuộc họp lớn hơn với FIFA và AFC. Đồng thời khẳng định, đội tuyển Iran vẫn dự World Cup 2026.
Cho đến nay, đội tuyển Iran vẫn trong quá trình chuẩn bị cho World Cup. Họ có hai đợt tập huấn ngắn ở trong nước, trước khi đến Thổ Nhĩ Kỳ hội quân vào ngày 6.5, và dự kiến thi đấu 4 trận giao hữu tại đây, trong đó có trận gặp đội tuyển Tây Ban Nha.
Đội tuyển Iran sẽ lên đường đến Mỹ và có mặt tại trại huấn luyện của họ ở Tucson, Arizona vào ngày 10.6, trước 5 ngày khi chuẩn bị thi đấu trận ra quân tại World Cup như quy định của FIFA.
Tại World Cup 2026, đội tuyển Iran nằm ở bảng G với các trận đấu của họ đều được tổ chức ở Mỹ, một trong ba nước đồng chủ nhà cùng với Mexico và Canada. "Team Melli" (biệt danh đội tuyển Iran) sẽ thi đấu trận ra quân gặp đội tuyển New Zealand lúc 8 giờ ngày 16.6, tiếp đó là trận gặp đội tuyển Bỉ lúc 2 giờ ngày 22.6 (đều trên sân SoFi ở TP.Los Angeles). Và trận cuối gặp đội Ai Cập lúc 10 giờ ngày 27.6 (tất cả đều giờ Việt Nam), trên sân Lumen Field ở TP.Seattle.
Nếu giành quyền đi tiếp vào vòng 32 đội tại World Cup 2026, đội tuyển Iran có khả năng gặp đội Mỹ tại Dallas vào ngày 3.7, với điều kiện cả hai đội đều đứng thứ 2 trong bảng đấu của mình.