Phan Văn Hùng (26 tuổi), nhà sáng tạo nội dung tại Hà Nội, là một trong những người trẻ chọn quay về với thiên nhiên như cách để “giải nhiệt” cuộc sống.
Hùng cho biết một ngày làm việc thường bắt đầu từ khoảng 9 giờ 30 và kéo dài đến 21 giờ. Buổi sáng dành cho việc chuẩn bị, lên kế hoạch; buổi chiều quay chụp; buổi tối là thời gian viết nội dung, đăng bài và tiếp tục nghĩ ý tưởng mới. Công việc lặp lại trong một vòng xoay quen thuộc. “Có những lúc mình thấy mệt nhất là khi mọi thứ dồn lại, nhưng vẫn phải tự mình chạy hết các khâu”, Hùng chia sẻ.
Giữa guồng quay ấy, thiên nhiên trở thành lựa chọn được Hùng tìm đến mỗi khi cần một khoảng lặng. Không phải quán xá hay trung tâm thương mại, những chuyến đi về với cảnh sắc tự nhiên mang lại cảm giác chân thật và thư thái hơn. “Chỉ cần đến một nơi đẹp, ngồi nhìn những gì trước mắt, tự nhiên thấy nhẹ đi rất nhiều”, anh kể.
Có chuyến đi, anh chỉ ngồi bên một hồ nước từ sáng đến chiều, nhìn ánh sáng thay đổi theo từng khoảnh khắc. Không quay chụp nhiều, cũng không cố tạo ra trải nghiệm đặc biệt. “Ban đầu mình nghĩ phải đi nhiều nơi mới đáng, nhưng sau vài lần, mình thấy chỉ cần ngồi yên là đủ”, Hùng chia sẻ.
Với anh, hành trình không nằm ở việc di chuyển bao xa, mà ở việc có thể dừng lại đủ lâu để cảm nhận.
Nguyễn Dương Khánh (35 tuổi) và Võ Phụng (27 tuổi), sống tại Vĩnh Long, lại tìm về thiên nhiên theo cách khác. Họ lần theo các làng nghề truyền thống ở miền Tây và nhiều địa phương khác, những nơi không xuất hiện trên bản đồ du lịch quen thuộc.
Những chuyến đi bắt đầu từ rất sớm, có khi từ 3, 4 giờ sáng. Họ băng qua những con đường vắng, đi ghe vào sâu trong các xóm nhỏ, đến các làng dệt chiếu, làm hủ tiếu, nấu đường thốt nốt.
Ở đó, họ không chỉ ghi hình mà còn tham gia vào nhịp sống: phụ nhóm bếp, thử làm nghề, ăn cơm cùng gia đình chủ nhà, ngồi nghe kể chuyện. Có lúc, họ dừng quay, chỉ để quan sát.
“Thiên nhiên không phải lúc nào cũng là cảnh lớn. Đôi khi chỉ là ánh sáng buổi sớm, mùi khói bếp hay tiếng gió”, Khánh nói.
Qua từng chuyến đi, họ chọn cách chậm lại, ở lâu hơn, làm ít hơn. “Mỗi lần rời đi, tụi mình thấy như mang theo một phần ký ức của nơi đó”, Phụng chia sẻ.
Việc lựa chọn gắn bó với làng quê và thiên nhiên đến từ cảm giác được sống thật của cả hai. “Ở đó hai đứa thấy mình thật nhất. Ngồi dưới mái hiên nhà cổ, nghe tiếng lạch cạch của khung cửi hay mùi bùn đất, mùi khói rơm… tự nhiên thấy lòng mình nhẹ hẳn”, Khánh chia sẻ.
Với Điêu Minh Trí (30 tuổi, Hà Nội), những chuyến đi về với thiên nhiên thường gắn với vận động. Sau những ngày làm việc vất vả, anh chọn trekking những cung đường ngắn, leo lên điểm cao để nhìn toàn cảnh, hoặc tìm một bãi biển vắng để ở lại cả buổi.
Một ngày về với thiên nhiên của anh Trí có thể bắt đầu bằng việc đi bộ trong rừng, buổi chiều ngồi nhìn cảnh, tối đến chỉ đơn giản là nằm nghe âm thanh xung quanh. “Có lúc mình không làm gì, nhưng lại thấy đủ”, Trí nói.
Cảm giác rõ nhất sau mỗi chuyến đi là sự nhẹ đi, khi những áp lực cuộc sống vẫn còn đó, nhưng cách nhìn đã khác: tích cực và nhẹ nhàng hơn.
Nguyễn Phan Quang Huy (27 tuổi, sống tại Hà Nội) cũng chọn những điểm đến gần như vùng ven đô, cánh đồng hay dòng sông yên tĩnh. Đấy cũng là cách Huy giải tỏa bớt căng thẳng cuộc sống.
Anh dành thời gian đi bộ, đạp xe, hoặc ngồi hàng giờ quan sát xung quanh. Trong những chuyến đi, anh hạn chế dùng điện thoại, để ý nhiều hơn đến cảnh sắc thiên nhiên.
“Có những chuyện trước đó nghĩ mãi không ra, tự nhiên lại thấy nhẹ đi”, Huy nói. Với anh, thiên nhiên là nơi đủ yên để suy nghĩ rõ ràng hơn.
Nguyễn Phương Thảo (30 tuổi, sống tại Nghệ An), một Freelancer (người làm việc tự do), giữ cho nhịp sống của mình ở trạng thái nhẹ nhàng. Thảo thường xen kẽ những chuyến đi ngắn đến biển, đồi thấp hoặc vùng ngoại ô nhiều cây xanh.
Trong những ngày đó, Thảo dậy sớm đón bình minh, đi bộ, đọc sách hoặc chỉ ngồi yên nghe sóng và gió. “Có những chuyến đi mình gần như không làm gì nhiều, chỉ là ở đó và cảm nhận”, Thảo chia sẻ.
Chính những khoảng lặng ấy giúp Thảo nhìn lại công việc và bản thân rõ ràng hơn. Từ trải nghiệm cá nhân, Thảo nhận thấy ngày càng nhiều người trẻ tìm về thiên nhiên như một cách sống chậm, khi trekking, leo núi hay sống xanh dần trở thành lựa chọn quen thuộc.
Tham luận tại phiên trọng thể Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, nhiệm kỳ 2026 - 2031, sáng 25.6, anh Nguyễn Tiến Hưng, Bí thư Thành đoàn Hà Nội, nhắc lại lời của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm: "yêu nước trong thời đại mới không chỉ thể hiện bằng cảm xúc, mà phải được thể hiện bằng tri thức, năng lực hành động, tinh thần chinh phục những đỉnh cao mới của khoa học - công nghệ và ý chí làm chủ tương lai đất nước".
Theo anh Hưng, lý tưởng cách mạng hôm nay mang một hình hài sắc bén và thực tế: Đó là bản lĩnh, năng lực kiến tạo, khát vọng tự chủ công nghệ và khát vọng mãnh liệt về một Việt Nam phồn vinh, hùng cường.
Nhìn lại nhiệm kỳ qua, anh Hưng nhấn mạnh sự tự hào khi tổ chức Đoàn đang mạnh mẽ tái cấu trúc hoạt động, tạo ra sự chuyển dịch từ bề nổi đến cốt lõi của phong trào. Những hành động, kết quả thực tế trong nhiệm kỳ vừa qua cho thấy: "Khi lý tưởng được đặt đúng vào dòng chảy của thời đại, thanh niên luôn sẵn sàng cống hiến".
Anh Hưng nhấn mạnh bên cạnh những cơ hội rộng mở, thanh niên đang chịu nhiều áp lực vô hình làm ảnh hưởng trực tiếp đến tư tưởng và lối sống. Đó là sự hoang mang giữa một "biển" thông tin thật - giả, tốt - xấu đan xen. Giữa thế giới ảo kết nối vạn vật, không ít bạn trẻ lại cảm thấy cô đơn, lạc lõng và dễ dàng sa đà vào những trào lưu độc hại, lệch chuẩn. Do vậy, tổ chức Đoàn phải làm tốt vai trò của một người bạn đồng hành thực sự.
Anh Hưng cho hay trong giai đoạn tới, Thành đoàn Hà Nội sẽ chuyển mạnh từ giáo dục theo hướng truyền đạt một chiều sang giáo dục thông qua trải nghiệm. Đưa các nội dung tuyên truyền một chiều khô khan vào không gian tương tác số.
Đồng thời mạnh dạn loại bỏ các khuôn mẫu rườm rà, đóng gói thông điệp thành các định dạng ngắn gọn, có tính lan truyền cao như podcast, short-video hay infographic với nội dung phong phú, sáng tạo. Đặc biệt, lấy người trẻ dẫn dắt người trẻ. Dùng chính những câu chuyện dấn thân chân thực của họ để truyền lửa thay cho những khẩu hiệu khô cứng.
Cạnh đó, theo anh Hưng giáo dục lý tưởng, đạo đức và lối sống hiệu quả nhất chính là đặt người trẻ vào môi trường cống hiến thực tế, để họ thấy mình có giá trị, thấy những lý tưởng cao đẹp của mình đem lại điều tốt đẹp cho cộng đồng. Tổ chức Đoàn tiếp tục tăng cường tạo lập môi trường để thanh niên dùng chính chất xám, chuyên môn của mình giải quyết các bài toán cộng đồng, để mỗi bạn trẻ bắt đầu khát vọng lớn từ hành động nhỏ và hiệu quả thực.
Tham luận với chủ đề thanh niên TP.HCM tiên phong trong phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số, anh Ngô Minh Hải, Bí thư Thành đoàn TP.HCM, cho biết Nghị quyết số 57 của Bộ Chính trị về đột phá phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số quốc gia đã mở ra một thời kỳ mới cho đất nước, đặt khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số vào vị trí trung tâm của chiến lược phát triển.
Đối với tuổi trẻ, đây không chỉ là cơ hội mà còn là sứ mệnh, trách nhiệm bởi hơn ai hết, thanh niên là lực lượng có khả năng học hỏi nhanh nhất, thích ứng tốt nhất với công nghệ mới, là chủ thể của đổi mới sáng tạo và là nguồn nhân lực trực tiếp tham gia xây dựng kinh tế số, xã hội số và công dân số ở hiện tại và tương lai.
Anh Hải cho hay, thời gian qua Thành đoàn TP.HCM đã cụ thể hóa chủ trương của Đảng vào chương trình hành động ngay trong nhiệm kỳ Đại hội lần thứ I, nhiệm kỳ 2025 - 2030 với mục tiêu và giải pháp rõ ràng, cụ thể.
Từ thực tế triển khai tại TP.HCM, anh Hải bày tỏ mong muốn lãnh đạo Đảng, Nhà nước tiếp tục tin tưởng, giao nhiệm vụ cho thanh niên được dấn thân, cống hiến ở lĩnh vực khó, góp phần chung cho sự phát triển của đất nước. Đồng thời, tạo điều kiện để tổ chức Đoàn có lực lượng, có nhân tố để làm công tác vận động thanh niên tham gia tích cực trong thực hiện các mô hình, giải pháp đột phá phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số quốc gia.
Đối với các bộ, ngành có liên quan, anh Hải đề xuất tiếp tục hoàn thiện cơ chế, chính sách phát hiện, bồi dưỡng, thu hút và trọng dụng tài năng trẻ, tạo điều kiện để thanh niên được tham gia sâu hơn vào quá trình nghiên cứu khoa học, chuyển đổi số và giải quyết các bài toán phát triển của đất nước.
Anh Ngô Minh Hải cũng đề xuất xuất Trung ương Đoàn và Bộ Khoa học - Công nghệ ký chương trình liên tịch về đột phá phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số quốc gia, trong đó phát huy vai trò của tổ chức Đoàn trong việc tham gia chuyển đổi số của hệ thống chính trị, phối hợp thực hiện chương trình phát triển, trọng dụng nhân lực chất lượng cao, nhân tài đáp ứng yêu cầu của thực tiễn.
Chiều 17.6, đoàn công tác của T.Ư Đoàn do anh Nguyễn Tường Lâm, Bí thư T.Ư Đoàn, Chủ tịch T.Ư Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, dẫn đầu đã đến thăm và chúc mừng Báo Thanh Niên nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21.6.1925 - 21.6.2026).
Phát biểu tại cuộc gặp mặt, anh Nguyễn Tường Lâm cho biết Báo Thanh Niên luôn khẳng định được vị trí, uy tín của mình từ trước đến nay. Báo Thanh Niên có độ uy tín rất cao, là nguồn thông tin chính thống rất quan trọng, có lượng bạn đọc lớn, nhất là truyền thông số mạnh, thể hiện qua các nên tảng mạng xã hội rộng khắp.
"Đặc biệt với công tác Đoàn và phong trào thanh thiếu nhi; các sự kiện lớn, các nội dung, định hướng quan trọng của Ban Bí thư T.Ư Đoàn luôn được truyền tải hết sức đầy đủ, hiệu quả trên các nền tảng của Báo Thanh Niên. Ban Bí thư T.Ư Đoàn đánh giá rất cao sự trách nhiệm và những đóng góp của lãnh đạo Ban Biên tập, cán bộ, công nhân viên, phóng viên Báo Thanh Niên trong suốt thời gian qua", anh Nguyễn Tường Lâm nhấn mạnh.
Trong giai đoạn sắp xếp báo chí hiện nay, anh Nguyễn Tường Lâm nhắn gửi toàn thể cán bộ, công nhân viên, phóng viên của Báo Thanh Niên hãy tin tưởng với bề dày truyền thống, vị trí, vai trò và niềm tin của cả xã hội dành cho Báo Thanh Niên, sẽ có vị trí đúng với tầm vóc của Báo – cơ quan ngôn luận của Đoàn và Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam.
Nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, thay mặt Ban Bí thư T.Ư Đoàn, T.Ư Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, anh Nguyễn Tường Lâm chúc Báo Thanh Niên tiếp tục vững bước, khẳng định thương hiệu báo chí cách mạng. Anh Nguyễn Tường Lâm cũng gửi lời chúc sức khỏe, hạnh phúc đến toàn thể đội ngũ những người làm báo của Thanh Niên, luôn giữ vững tay bút, nhiệt huyết và bản lĩnh cách mạng, thực hiện đúng sứ mệnh tờ báo của mình – cơ quan ngôn luận của Đoàn, Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam.
Đáp lại tình cảm của Ban Bí thư T.Ư Đoàn, T.Ư Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, Tổng Biên tập Nguyễn Ngọc Toàn, Phó chủ tịch T.Ư Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, Bí thư Đảng ủy Báo Thanh Niên, bày tỏ sự cảm động khi Ban Bí thư T.Ư Đoàn, T.Ư Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam luôn quan tâm, dành nhiều tình cảm rất lớn cho báo chí của Đoàn nói chung, trong đó có Báo Thanh Niên.
Tổng Biên tập Nguyễn Ngọc Toàn cho biết trước những gửi gắm của Ban Bí thư T.Ư Đoàn, toàn thể đội ngũ những người làm báo của Báo Thanh Niên sẽ tiếp tục nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ, đặc biệt là lan tỏa trong thanh niên, các hoạt động, chương trình về thanh niên.
Đứng trước ngưỡng cửa đại học, bao nỗi lo đè nặng cậu học trò mồ côi cha mẹ, khốn khó.
Ngày 1.7 vừa qua, trong khi bạn bè háo hức tra điểm thi tốt nghiệp cùng gia đình, tại một xí nghiệp về điện tử ở Bàu Bàng, Bình Dương cũ (nay là TP.HCM), cậu học trò Lê Trí Thành (cựu học sinh lớp 12T2 Trường THPT Dầu Tiếng) lặng lẽ xin quản lý cho nghỉ vài phút để kịp xem kết quả chặng đường 12 năm học của mình.
Kết quả dù không được như kỳ vọng nhưng cũng khả quan để Thành có thể thực hiện ước mơ học ngành kỹ thuật ô tô của Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM.
Xem kết quả xong, chưa kịp nghĩ ngợi thêm gì, cậu học trò ấy lại quay về với guồng quay công việc vì kế sinh nhai và cũng vì ước mơ học đại học ở phía trước.
Ngày thi tốt nghiệp THPT vừa kết thúc, tôi phải đến gặp Thành ngay, vì sau hôm đó, cậu học trò phải khăn gói đi làm công nhân. Em không dám cho bản thân một ngày nghỉ ngơi. Vì chậm một ngày, em sợ mất đi cơ hội kiếm thêm một ít tiền dành dụm cho chặng đường học đại học phía trước. Dẫu biết rằng một ngày lương công nhân ít ỏi, chẳng thấm được gì so với kinh phí quá lớn khi vào giảng đường, nhưng em vẫn cố gắng, vẫn nỗ lực như để níu giữ những tia hy vọng nhỏ nhoi; nhỏ đến mức tưởng chừng như vô vọng.
Trong căn nhà tình thương nằm khuất sau những cánh rừng cao su bạt ngàn ở ấp Định Phước, xã Thanh An, TP.HCM (H.Dầu Tiếng, tỉnh Bình Dương cũ), bên cạnh bàn thờ của ba mẹ, Thành kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời đầy thử thách của mình.
Thành bắt đầu câu chuyện từ những tháng ngày tuổi thơ, khi ấy ba mẹ Thành đều làm công nhân, cuộc sống dẫu khó khăn nhưng em được sống trọn trong tình yêu thương của cả ba lẫn mẹ. Năm Thành 3 tuổi, ba lâm bệnh nặng và qua đời. Cuộc đời nhiều sóng gió của cậu học trò cũng bắt đầu từ đó.
Sau khi chồng mất, mẹ Thành đi cạo mủ cao su thuê, được khoảng 5 năm, thấy không đủ để nuôi con ăn học, mẹ dẫn Thành đến Tây Ninh thuê trọ và đi làm công nhân cho công ty về giày thể thao.
Những ngày đi làm, mẹ Thành đã phải thường xuyên tăng ca vì muốn có thêm thu nhập trang trải cuộc sống. Cũng chính vì thế, sức khỏe bà ngày càng bị ảnh hưởng nhưng lại giấu không cho Thành biết. Bữa cơm hằng ngày mẹ vẫn nấu đầy đủ để con có đủ sức đi học, còn phần mình, mẹ Thành chỉ ăn cơm với nước tương. Ngày đó, mẹ luôn nói với Thành rằng chỉ thích ăn như vậy, nhưng sau này, cậu học trò mới biết vì mẹ bệnh nên ăn không ngon miệng, và cũng vì muốn tiết kiệm một khoản tiền cho con nếu chẳng may mình có chuyện gì bất trắc.
Và rồi những ngày đau thương không lối thoát cũng đã đến với 2 mẹ con. Mẹ Thành trở bệnh nặng, được đưa đi bệnh viện và phát hiện bị u não. Sau hơn một năm chống chọi với bệnh tật, tháng 4.2024, mẹ Thành ra đi mãi mãi để lại cậu học trò bơ vơ chóng chọi với cuộc đời.
"Ngồi trên xe cấp cứu về nhà, em cứ gọi "mẹ ơi, mẹ ơi" nhưng không còn được nghe tiếng mẹ đáp lại. Em gào khóc", Thành nhớ lại giây phút tuyệt vọng nhất cuộc đời, cũng là lần đầu tiên em đã khóc nhiều đến như vậy sau bao năm cố rắn rỏi để cùng mẹ vượt bão giông.
Ngày đưa mẹ trở về, căn nhà vách đất cũ của ngoại ở quê (ấp Định Phước) đã xuống cấp trầm trọng. Thành kể khi ấy do nhà vách đất nên mưa, ngập và sập; 4 vách còn có 2 vách, một vách phía trước, và bên hông dựng tạm bằng mấy tấm tôn.
Sau đám tang khoảng nửa năm, Hội Phụ nữ của xã vận động nhà hảo tâm xây cho Thành căn nhà tình thương. Căn nhà giờ đây đã kiên cố hơn, nhưng lại trống trải vô cùng. Mỗi ngày, sau giờ học, Thành thui thủi một mình lo hương khói cho ba mẹ.
Ông Vũ Duy Thanh, Trưởng ấp Định Phước, xã Thanh An, TP.HCM, xót xa khi nhắc đến cậu học trò mồ côi Lê Trí Thành. Ông Thanh nói: "Hoàn cảnh của Thành đặc biệt khó khăn. Lúc mẹ Thành mất, căn nhà hư hỏng nặng còn không có chỗ để quan tài. Năm rồi xã vận động các nhà hảo tâm xây dựng được căn nhà tình thương. Ban lãnh đạo có phân công Chi hội Phụ nữ đỡ đầu để lo cho Thành ở bậc phổ thông, nhưng đến đại học, chính quyền địa phương mong sao các nhà hảo tâm có thể hỗ trợ để Thành sớm mở được con đường tương lai".
Nỗi đau mất mẹ cùng những bất định về tương lai đã có lúc khiến Thành muốn dừng lại. "Khi đó em tính nghỉ học, vì nghĩ không còn khả năng để học tiếp. Nhưng cậu Tư và mọi người động viên vì giờ bỏ ngang thì mai mốt làm công nhân sẽ rất vất vả. Hơn nữa, nhớ đến mẹ, em càng không thể bỏ cuộc. Mẹ từng nói: giờ mẹ đã vất vả rồi, ráng lo cho con học đến nơi đến chốn, mai mốt về nuôi lại mẹ. Nhưng chưa kịp nuôi thì mẹ đã mất…", Thành kể, ánh mắt hiện rõ những nỗi đau mà lâu nay em cố giấu thật sâu để gắng gượng bước tiếp.
Sự kỳ vọng của mẹ ngày nào là động lực để Thành không từ bỏ. Từ đó, cứ nghỉ hè là em lại đi làm thêm để có tiền trang trải cuộc sống. Bên cạnh đó, nhờ những khoản hỗ trợ học phí và học bổng dành cho học sinh khó khăn từ nhà trường, Thành cũng đã vượt qua những năm tháng THPT.
Hiện nay, Thành nuôi ước mơ vào giảng đường đại học, nhưng chưa một khoảnh khắc nào là em ngừng lo cho chặng đường phía trước.
Tìm hiểu về học phí đại học, Thành biết điều đó là quá sức với mình nhưng em vẫn không bỏ cuộc. Vì hơn ai hết, Thành biết rằng chặng đường 12 năm học đã qua không hề dễ dàng. Để đi đến được ngày hôm nay mẹ đã đổi bằng cả những đêm tăng ca triền miên dẫn đến kiệt sức, và cả những giọt nước mắt khổ đau nhưng cố nuốt ngược vào trong để không gục ngã của bản thân.
Thành sẽ không bỏ cuộc, nhưng cuộc đời này liệu có một lần nữa thử thách em? Câu hỏi cứ day dứt trong tôi khi rời khỏi căn nhà tình thương của em để đi về. Trên con đường tối mịt mùng vì mây đen kéo đến trong những tán rừng cao su bạt ngàn, tôi nghĩ về chặng đường cậu học trò Lê Trí Thành đã đi suốt mười mấy năm qua. Trên những con đường rừng cao su ấy, dẫu trời có không âm u, tia nắng dường như cũng không lọt được đến mặt người; và giờ đây, 13 tiếng đồng hồ mỗi ngày cặm cụi tăng ca trong xí nghiệp cũng không thấy được ánh sáng mặt trời, nhưng em vẫn đang nỗ lực để đi tìm một tia sáng cho tương lai của mình.
Em mơ về giảng đường đại học, dẫu rằng sẽ có thể đứt gánh bất cứ lúc nào khi chặng đường gập ghềnh phía trước vẫn chỉ mình em bước đi.