Di tích nhà Ngô Đình Cẩn nằm trên đường Thiên Thai, phường An Cựu được Bộ Văn hóa Thông tin (nay là Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch) xếp hạng di tích cấp quốc gia từ năm 1993 cùng với di tích Chín Hầm. Song từ đó đến nay, di tích này ngày càng trở nên hoang phế.
Theo các tài liệu, khu đất rộng hơn 8.000 m2 vốn là của ông Bát Tấn (người Sài Gòn), sau đó được bán lại cho ông Bùi Duy Tín, một quan triều Nguyễn. Sau này, con cháu ông Bùi Duy Tín lại bán tiếp cho thương nhân người Hoa Lý Lâm Tinh.
Năm 1956, dưới sức ép của Ngô Đình Cẩn, em trai của Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm, ông Lý Lâm Tịnh buộc phải chuyển nhượng toàn bộ khu đất. Ngôi Đình Cẩn cho xây dựng nhiều công trình như biệt thự, nhà hai tầng, thủy tạ, hồ bán nguyệt, vườn cây ăn trái… biến nơi đây thành chốn nghỉ ngơi giải trí, đồng thời là nơi theo dõi và chỉ đạo việc tra tấn, đàn áp những người cách mạng bị giam giữ tại Chín Hầm.
Di tích nhà Ngô Đình Cẩn nằm trên đường Thiên Thai, phường An Cựu được Bộ Văn hóa Thông tin (nay là Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch) xếp hạng di tích cấp quốc gia từ năm 1993 cùng với di tích Chín Hầm. Song từ đó đến nay, di tích này ngày càng trở nên hoang phế.
Theo các tài liệu, khu đất rộng hơn 8.000 m2 vốn là của ông Bát Tấn (người Sài Gòn), sau đó được bán lại cho ông Bùi Duy Tín, một quan triều Nguyễn. Sau này, con cháu ông Bùi Duy Tín lại bán tiếp cho thương nhân người Hoa Lý Lâm Tinh.
Năm 1956, dưới sức ép của Ngô Đình Cẩn, em trai của Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm, ông Lý Lâm Tịnh buộc phải chuyển nhượng toàn bộ khu đất. Ngôi Đình Cẩn cho xây dựng nhiều công trình như biệt thự, nhà hai tầng, thủy tạ, hồ bán nguyệt, vườn cây ăn trái… biến nơi đây thành chốn nghỉ ngơi giải trí, đồng thời là nơi theo dõi và chỉ đạo việc tra tấn, đàn áp những người cách mạng bị giam giữ tại Chín Hầm.
Khu biệt thự của gia đình Ngô Đình Cẩn nằm lọt thỏm, bao phủ bởi rừng cây và nhà dân. Lối vào được phát quang, cây cối đỡ um tùm so với nhiều năm trước. Trong khuôn viên di tích, nhiều loại cây như mít, chè vẫn đang được bảo quản.
Khu biệt thự của gia đình Ngô Đình Cẩn nằm lọt thỏm, bao phủ bởi rừng cây và nhà dân. Lối vào được phát quang, cây cối đỡ um tùm so với nhiều năm trước. Trong khuôn viên di tích, nhiều loại cây như mít, chè vẫn đang được bảo quản.
Biệt thự hai tầng rộng khoảng 450 m2 được Ngô Đình Cẩn xây dựng gần 70 năm trước để làm chốn ăn chơi, nghỉ ngơi, giờ trở nên hoang phế. Hệ thống cửa bị tháo dỡ.
Ngôi biệt thự bị bỏ hoang từ cuối năm 1963 sau khi chính quyền Ngô Đình Diệm bị lật đổ, Ngô Đình Cẩn bị tử hình vào năm 1964.
Biệt thự hai tầng rộng khoảng 450 m2 được Ngô Đình Cẩn xây dựng gần 70 năm trước để làm chốn ăn chơi, nghỉ ngơi, giờ trở nên hoang phế. Hệ thống cửa bị tháo dỡ.
Ngôi biệt thự bị bỏ hoang từ cuối năm 1963 sau khi chính quyền Ngô Đình Diệm bị lật đổ, Ngô Đình Cẩn bị tử hình vào năm 1964.
Hệ thống trang trí rồng, chim phụng hoàng trên mái căn biệt thự được đắp nổi bằng sành sứ ngày càng hư hỏng.
Hệ thống mái ngói bị vỡ nát, cỏ cây mọc um tùm. Hệ thống rồng trang trí bằng sành sứ trên mái cũng không còn nguyên vẹn.
Hệ thống trang trí rồng, chim phụng hoàng trên mái căn biệt thự được đắp nổi bằng sành sứ ngày càng hư hỏng.
Hệ thống mái ngói bị vỡ nát, cỏ cây mọc um tùm. Hệ thống rồng trang trí bằng sành sứ trên mái cũng không còn nguyên vẹn.
Hệ thống trang trí rồng, chim phụng hoàng trên mái căn biệt thự được đắp nổi bằng sành sứ ngày càng hư hỏng.
Hệ thống mái ngói bị vỡ nát, cỏ cây mọc um tùm. Hệ thống rồng trang trí bằng sành sứ trên mái cũng không còn nguyên vẹn.
Các thanh xà đỡ mái hiên được khảm sành sứ tinh xảo mang đậm phong cách cung đình triều Nguyễn vẫn còn nguyên vẹn.
Các thanh xà đỡ mái hiên được khảm sành sứ tinh xảo mang đậm phong cách cung đình triều Nguyễn vẫn còn nguyên vẹn.
Hệ thống nền, lan can biệt thự đã không còn nguyên vẹn, bị rêu mốc bám đen.
Hệ thống nền, lan can biệt thự đã không còn nguyên vẹn, bị rêu mốc bám đen.
Nhà thủy tạ cùng hồ bán nguyệt ngày càng trở nên hoang phế theo thời gian. Khu vực xung quanh vườn cỏ cây mọc um tùm.
Nhà thủy tạ cùng hồ bán nguyệt ngày càng trở nên hoang phế theo thời gian. Khu vực xung quanh vườn cỏ cây mọc um tùm.
Bảng giới thiệu về di tích Ngô Đình Cẩn được đặt gần khu vực cổng. Hiện Bảo tàng Lịch sử TP Huế vẫn chưa trưng bày các hiện vật trong di tích nhà Ngô Đình Cẩn.
Bảng giới thiệu về di tích Ngô Đình Cẩn được đặt gần khu vực cổng. Hiện Bảo tàng Lịch sử TP Huế vẫn chưa trưng bày các hiện vật trong di tích nhà Ngô Đình Cẩn.
Những năm trước, khu vực di tích nhà Ngô Đình Cẩn bị bỏ hoang, không được rào chắn. Thời gian gần đây, Bảo tàng Lịch sử TP Huế đã lắp cửa sắt, bố trí hàng rào thép gai để ngăn gia súc, người dân lấn chiếm đất.
Những năm trước, khu vực di tích nhà Ngô Đình Cẩn bị bỏ hoang, không được rào chắn. Thời gian gần đây, Bảo tàng Lịch sử TP Huế đã lắp cửa sắt, bố trí hàng rào thép gai để ngăn gia súc, người dân lấn chiếm đất.
Ngày 31.5, UBND phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai cho biết địa phương đã yêu cầu dừng hoạt động lớp dạy thêm số 72 Lý Tự Trọng, nơi xảy ra vụ thầy giáo người Ấn Độ tát học sinh lớp 4. Nguyên nhân được đưa ra là cơ sở dạy thêm này chưa thực hiện đăng ký dạy thêm theo quy định.
Theo ông Nguyễn Đức Toàn, Chủ tịch UBND phường Quy Nhơn, hiện cơ quan công an đang tiến hành thu thập thông tin, tài liệu để làm rõ hành vi và mức độ vi phạm của thầy giáo người Ấn Độ, từ đó có căn cứ xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.
Về tính chất của vụ việc khi đối tượng liên quan là người nước ngoài, ông Toàn khẳng định đây thuộc thẩm quyền và nghiệp vụ chuyên môn của cơ quan công an. Do đó, phía phường sẽ chờ kết quả xác minh cụ thể và hình thức xử phạt chính thức từ phía lực lượng chức năng trước khi cung cấp thông tin chính xác cho báo chí.
Cùng ngày, trao đổi với PV Thanh Niên, lãnh đạo Công an phường Quy Nhơn cho biết cơ quan chức năng đã mời thầy giáo người Ấn Độ lên làm việc. Phía thầy giáo bày tỏ sự hối hận và đã nhiều lần đến gặp gia đình để xin lỗi. Tuy nhiên, mẹ của học sinh bị đánh hiện chưa đồng ý bỏ qua vì muốn tập trung đưa con đi TP.HCM khám và chữa trị để theo dõi tình hình rồi mới đưa ra quyết định cụ thể.
Chính vì phía gia đình chưa có yêu cầu xử lý hình sự nên cơ quan chức năng chưa tiến hành trưng cầu giám định thương tích cho cháu bé. Nếu sau này, gia đình có yêu cầu xử lý hình sự thì cơ quan công an mới lập tin báo tội phạm, vì vụ việc này xử lý theo yêu cầu của người bị hại.
Trong trường hợp không xử lý hình sự, vụ việc sẽ được chuyển sang hướng xử phạt hành chính về hành vi gây thương tích nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự. Vị lãnh đạo này cũng xác nhận vụ việc đã được báo cáo lên UBND phường và Công an tỉnh để các cấp nắm được tình hình và hướng xử lý.
"Người nước ngoài hay trong nước gì cũng vậy, ai vi phạm pháp luật trên lãnh thổ Việt Nam thì đều bị xử lý theo đúng quy định", đại diện lãnh đạo Công an phường Quy Nhơn cho hay.
Liên quan đến vụ việc, chị Trương Đoan Na (30 tuổi, phường Quy Nhơn), mẹ của cháu bé bị đánh, cho biết con trai chị đã được chuyển từ Quy Nhơn đến Bệnh viện Tai mũi họng TP.HCM điều trị.
Theo chị Na, do cháu bị ù tai và đau nhức khi đi máy bay nên gia đình phải đưa đi bằng ô tô từ tối hôm trước. Các bác sĩ chẩn đoán cháu bị thủng hoàn toàn màng nhĩ, phần tổn thương đã co lại thành một khối tròn và hiện không còn nghe được ở tai bị ảnh hưởng.
"Cháu vẫn đau nhiều, tai liên tục rỉ máu và bỏ ăn", chị Na cho biết. Trước đó, dù đã điều trị 3 ngày tại Quy Nhơn và được dùng thuốc để hạn chế tình trạng chảy máu, dịch tai, sức khỏe của cháu vẫn diễn biến theo chiều hướng xấu.
Về quá trình giải quyết vụ việc, chị Na cho biết tỷ lệ thương tích cụ thể hiện do cơ quan công an và ngành y tế xác định. Gia đình thầy giáo đã nhiều lần đến thăm hỏi, ngỏ ý hỗ trợ chi phí điều trị nhưng gia đình chị chưa nhận tiền. Quan điểm của gia đình là tập trung chữa trị cho cháu, đồng thời đề nghị cơ quan chức năng xử lý vụ việc theo quy định pháp luật.
Theo chị Na, do đang trong thời gian nghỉ hè nên việc cháu nghỉ học từ ngày 23.5 đến nay không ảnh hưởng đến học tập.
Trước đó, chiều 23.5, chị Na đưa con trai là cháu T.G.V, học sinh lớp 4C, Trường tiểu học Trần Hưng Đạo, đến học thêm tiếng Anh tại số 72 Lý Tự Trọng thì xảy ra sự việc cháu bị thầy giáo người Ấn Độ tát.
Sau sự việc, cháu V. xuất hiện các biểu hiện đau tai, choáng váng, khóc lớn, nôn ói, đau đầu và tinh thần hoảng loạn nên được đưa đến bệnh viện theo dõi, điều trị.
Gia đình đã gửi đơn đến cơ quan chức năng đề nghị làm rõ vụ việc, đồng thời kiểm tra việc tổ chức dạy thêm tại cơ sở nêu trên.
Bộ Tư pháp vừa công bố tài liệu thẩm định hồ sơ chính sách dự án bộ luật Hình sự (sửa đổi). Dự thảo do Bộ Công an chủ trì soạn thảo.
Luật hiện hành quy định thời hiệu thi hành bản án đối với người bị kết án chung thân hoặc tử hình là 20 năm.
Theo Bộ Công an, quy định trên đang gây khó khăn trong một số trường hợp, vì luật chưa quy định về việc khi hết thời hiệu thi hành bản án tử hình thì người bị kết án có được chuyển xuống tù chung thân hay không.
Để giải quyết bất cập, cơ quan soạn thảo đề xuất sửa đổi theo hướng nếu hết thời hiệu thi hành án thì hình phạt tử hình chuyển thành tù chung thân.
Góp ý về nội dung này, Văn phòng Chủ tịch nước cho rằng đề xuất trên chưa phù hợp với bản chất pháp lý của chế định thời hiệu.
Bởi lẽ thời hiệu là căn cứ chấm dứt quyền thi hành hình phạt của Nhà nước, không phải cơ chế chuyển đổi hình phạt. Cơ quan soạn thảo cân nhắc nên xây dựng theo quy định của bộ luật Hình sự năm 1999.
Phản hồi, Bộ Công an khẳng định quy định trường hợp hết thời hiệu thi hành án tử hình thì chuyển thành tù chung thân là cần thiết, nhằm xử lý khoảng trống, vướng mắc thực tiễn trong thi hành bản án tử hình.
Quan điểm về việc thời hiệu là căn cứ chấm dứt quyền thi hành hình phạt của Nhà nước là có cơ sở về mặt lý luận chung. Song, đối với hình phạt tử hình, cần có cơ chế đặc thù vì đây là hình phạt nghiêm khắc nhất, liên quan trực tiếp đến quyền sống.
Nếu hết thời hiệu mà người bị kết án tử hình đương nhiên không phải chấp hành bất kỳ hình phạt nào thì sẽ không phù hợp với tính chất đặc biệt nghiêm trọng của tội phạm và có thể tạo khoảng trống pháp lý trong thực tiễn.
Việc chuyển hình phạt tử hình thành tù chung thân trong trường hợp hết thời hiệu không nên hiểu là phủ nhận bản chất của chế định thời hiệu, mà là quy định ngoại lệ, có tính nhân đạo và đặc thù đối với án tử hình.
Theo hướng này, Nhà nước không tiếp tục thi hành hình phạt tử hình sau khi đã hết thời hiệu, nhưng vẫn bảo đảm người bị kết án phải chịu trách nhiệm bằng hình phạt tù chung thân tương xứng với tính chất, mức độ nguy hiểm của hành vi phạm tội.
Vẫn theo Bộ Công an, bộ luật Hình sự năm 1999 từng quy định cơ chế riêng đối với trường hợp tù chung thân hoặc tử hình. Theo đó, sau 15 năm thì việc áp dụng thời hiệu do Chánh án TAND tối cao quyết định trên cơ sở đề nghị của Viện trưởng VKSND tối cao; nếu không cho áp dụng thời hiệu thì hình phạt tử hình được chuyển thành tù chung thân, tù chung thân được chuyển thành tù 30 năm.
Quy định này cho thấy chính sách hình sự Việt Nam đã từng thừa nhận cơ chế không thi hành tử hình sau một thời hạn nhất định nhưng chuyển sang hình phạt nhẹ hơn, chứ không tuyệt đối coi hết thời hiệu là miễn hoàn toàn mọi hậu quả hình phạt đối với án tử hình.
Do đó, chính sách tại dự thảo là có cơ sở cả về thực tiễn và lập pháp. So với việc khôi phục nguyên mẫu quy định của bộ luật Hình sự năm 1999, phương án của dự thảo có ưu điểm là rõ ràng, trực tiếp, dễ áp dụng, hạn chế phát sinh thủ tục xin ý kiến, đề nghị, quyết định trong từng trường hợp cụ thể.
Quy định này cũng phù hợp với định hướng nhân đạo hóa chính sách hình sự, hạn chế thi hành án tử hình sau thời gian quá dài, nhưng vẫn bảo đảm yêu cầu đấu tranh phòng, chống tội phạm đặc biệt nghiêm trọng.
Vẫn tại dự thảo, Bộ Công an đề xuất tiếp tục thu hẹp phạm vi tội danh áp dụng hình phạt tử hình (luật hiện hành còn 10 tội danh).
Hình phạt tử hình sẽ chỉ giữ lại đối với các tội danh có tính chất "tội ác nghiêm trọng", xâm phạm đến khách thể đặc biệt quan trọng, gây những hậu quả nặng nề về mặt kinh tế, xã hội và an ninh con người.
Việc này nhằm phù hợp với xu hướng quốc tế, phù hợp với quy định của Công ước Liên Hiệp Quốc về quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam là thành viên; đáp ứng yêu cầu chỉ đạo của Đảng; phù hợp với tình hình, diễn biến tội phạm và tình hình kinh tế, xã hội trong nước.
UBND TP.HCM vừa ban hành kế hoạch thực hiện chương trình điều chỉnh mức sinh giai đoạn 2026 - 2030, trong bối cảnh mức sinh của thành phố đang ở mức thấp, chỉ đạt 1,51 con/phụ nữ (năm 2025).
Kế hoạch này đặt ra mục tiêu đến năm 2030 nâng tổng tỷ suất sinh lên 1,6 con/phụ nữ, tăng trung bình gần 2% mỗi năm; đồng thời duy trì mức tăng dân số tự nhiên trên 1,1% và bảo đảm hơn 95% người trong độ tuổi sinh đẻ được cung cấp thông tin về kết hôn, sinh con.
Kế hoạch đặt trọng tâm vào việc chuyển hướng chính sách dân số từ kế hoạch hóa gia đình sang dân số và phát triển, hướng đến duy trì mức sinh thay thế.
TP.HCM yêu cầu tăng cường vai trò lãnh đạo của các cấp ủy, chính quyền, gắn chỉ tiêu mức sinh với đánh giá hoàn thành nhiệm vụ của địa phương, đơn vị và người đứng đầu. Đồng thời, đề cao vai trò gương mẫu của cán bộ, đảng viên trong việc sinh con, nuôi dạy con tốt, tạo sức lan tỏa trong xã hội.
Một trong những giải pháp then chốt là đẩy mạnh truyền thông thay đổi hành vi. TP.HCM tiếp tục tuyên truyền sâu rộng các chủ trương, chính sách dân số, nhấn mạnh lợi ích của việc kết hôn đúng thời điểm, không kết hôn muộn, không sinh con quá muộn và không sinh ít con. Các thông điệp như "mỗi cặp vợ chồng sinh đủ hai con" được duy trì, đồng thời cảnh báo hệ lụy của mức sinh thấp đối với phát triển kinh tế - xã hội.
Nội dung truyền thông được thiết kế phù hợp từng nhóm đối tượng, đặc biệt là thanh niên, công nhân, người nhập cư; kết hợp đa dạng hình thức, tận dụng mạng xã hội và công nghệ số.
Về chính sách hỗ trợ, TP.HCM tập trung khuyến khích các cặp vợ chồng sinh đủ hai con, phụ nữ sinh con trước 35 tuổi.
TP.HCM đang áp dụng chính sách hỗ trợ 5 triệu đồng cho phụ nữ sinh đủ hai con trước 35 tuổi, áp dụng từ 1.9.2025.
Nhiều chính sách khác cũng được triển khai, như hỗ trợ chi phí khám sức khỏe tiền hôn nhân; hỗ trợ một phần chi phí điều trị vô sinh, hiếm muộn cho người có hoàn cảnh khó khăn; khuyến khích kết hôn trước 30 tuổi và sinh con sớm. TP.HCM cũng nghiên cứu miễn, giảm một số khoản đóng góp, tạo điều kiện để phụ nữ quay lại làm việc sau sinh.
Bên cạnh đó, TP.HCM xây dựng hệ sinh thái hỗ trợ nuôi con: phát triển hệ thống nhà trẻ, điểm giữ trẻ, đặc biệt tại khu công nghiệp, khu chế xuất; cung cấp dịch vụ chăm sóc trẻ, ngân hàng sữa mẹ, bác sĩ gia đình; tạo môi trường làm việc thân thiện với người nuôi con nhỏ.
Trẻ em trong các gia đình sinh đủ hai con có thể được ưu tiên tiếp cận trường công lập và hỗ trợ chi phí giáo dục.
Song song đó, TP.HCM mở rộng tiếp cận dịch vụ sức khỏe sinh sản và kế hoạch hóa gia đình theo hướng công bằng, không phân biệt tình trạng hôn nhân. Các chương trình tư vấn, khám sức khỏe trước hôn nhân được đẩy mạnh; tăng cường phòng ngừa vô sinh, sàng lọc và điều trị sớm các bệnh liên quan; hạn chế phá thai không an toàn.
Dịch vụ được thiết kế thân thiện với thanh niên, công nhân, sinh viên, đặc biệt tại các khu công nghiệp và khu đông lao động nhập cư.
Ngoài ra, chính sách cũng chú trọng đến các nhóm yếu thế như hộ nghèo, cận nghèo, người dân vùng ven, ven biển và người nhập cư, nhằm bảo đảm tiếp cận công bằng các dịch vụ y tế, giáo dục và phúc lợi xã hội.
TP.HCM đồng thời tiếp tục triển khai các đề án liên quan đến chăm sóc sức khỏe toàn dân, tầm soát trước sinh và sơ sinh, góp phần nâng cao chất lượng dân số.
Tổng thể kế hoạch của TP.HCM là sự kết hợp đồng bộ giữa truyền thông, hỗ trợ tài chính và mở rộng dịch vụ xã hội, nhằm tháo gỡ các rào cản về kinh tế, việc làm và chăm sóc con cái. Qua đó, TP.HCM kỳ vọng từng bước nâng mức sinh, duy trì mức sinh thay thế bền vững và đảm bảo phát triển dân số trong dài hạn.