Chiều 6/4, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an Hà Nội cho biết đã bắt Thủy cùng 24 người để điều tra hành vi Mua bán, tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy. Trong số này có 3 nghi phạm là bệnh nhân đang điều trị tại Viện Pháp y tâm thần Trung ương.
Theo công an, Thủy có 5 tiền án về ma túy, đang được áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh tại Viện Pháp y tâm thần Trung ương, theo quyết định của VKSND thành phố Hà Nội. Hồ sơ bệnh án tâm thần thể hiện Thủy bị rối loạn trầm cảm tái diễn.
Thế nhưng thực tế, bị can này trong lúc ở Viện đã có quan hệ thân thiết với một số y tá, bác sĩ, nhân viên phục vụ. Thủy được tạo điều kiện để sử dụng điện thoại liên lạc với đàn em chỉ đạo việc mua bán ma túy.
Theo dặn dò của Thùy, Đặng Hoàng Long và Phùng Anh Nguyệt sẽ mang “hàng trắng” bán cho khách ở địa bàn giáp ranh với tỉnh Hưng Yên và Hà Nội. Ai có nhu cầu sẽ đặt hàng, hẹn lịch trước qua điện thoại hoặc mạng xã hội, ứng dụng tin nhắn Zangi.
Quá trình điều tra, công an thu gần 100 kg ma túy các loại, một khẩu súng dạng côn và nhiều tài liệu đồ vật khác.
Phạm Dự
Nguồn: https://vnexpress.net/dieu-hanh-duong-day-ma-tuy-duoi-vo-boc-benh-nhan-tam-than-5059238.html
Theo Cổng thông tin điện tử Công an tỉnh Cà Mau, thời gian gần đây, trên các nền tảng mạng xã hội, đặc biệt là Facebook, xuất hiện nhiều quảng cáo dịch vụ cài đặt phần mềm nghe lén, định vị điện thoại với lời mời chào như "giám sát người thân", "theo dõi con cái"…
Thực tế, các phần mềm được rao bán thường không rõ nguồn gốc, tiềm ẩn mã độc. Sau khi cài đặt, chúng có thể âm thầm thu thập toàn bộ dữ liệu trên điện thoại như danh bạ, tin nhắn, hình ảnh, vị trí, thậm chí ghi âm, truy cập micro và camera mà người dùng không hay biết.
Hậu quả là người dùng có thể bị lộ thông tin cá nhân, tài khoản ngân hàng, mạng xã hội; bị kẻ xấu lợi dụng để lừa đảo, tống tiền hoặc mạo danh thực hiện hành vi vi phạm pháp luật. Đáng chú ý, chính người mua dịch vụ cũng có thể trở thành nạn nhân bị chiếm đoạt thông tin và tài sản.
Hành vi cài đặt, sử dụng phần mềm để theo dõi, nghe lén người khác là xâm phạm nghiêm trọng quyền riêng tư và bị xử lý theo quy định của pháp luật. Theo Điều 159 Bộ luật Hình sự, có thể bị phạt tiền đến 50 triệu đồng hoặc phạt tù đến 3 năm. Đồng thời, các quy định tại Điều 288 Bộ luật Hình sự và Luật An ninh mạng năm 2018 cũng xử lý nghiêm hành vi phát tán, sử dụng phần mềm độc hại để chiếm đoạt thông tin.
Để bảo vệ bản thân, Công an xã Đầm Dơi đề nghị người dân không cài đặt ứng dụng lạ, chỉ tải ứng dụng từ nguồn chính thức; thường xuyên kiểm tra quyền truy cập, sử dụng mật khẩu bảo mật cao. Khi phát hiện điện thoại có dấu hiệu bất thường, cần nhanh chóng kiểm tra, khôi phục cài đặt và trình báo cơ quan công an gần nhất.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Pháp Luật
5 đứa trẻ biến mất bí ẩn sau vụ cháy năm 1945, đến nay vẫn không có tung tích

George Sodder từ Italy nhập cư vào Mỹ hồi năm 13 tuổi. Ông kết hôn với Jennie Cipriani và định cư tại thị trấn Fayetteville thuộc bang Tây Virginia (Mỹ), địa phương có số dân gốc Italy đông đúc. Cặp vợ chồng có 10 con và George nuôi gia đình nhờ kinh doanh.
George được miêu tả là một người chăm chỉ, một người đàn ông vì gia đình và ông không bao giờ ngại ngần chia sẻ đức tin của mình.
Ông thường xuyên nói về việc mình không thể chấp nhận nổi nhà độc tài phát xít Benito Mussolini ra sao và điều đó khiến ông vướng vào nhiều cuộc tranh cãi với những người dân nhập cư gốc Italy khác. Gia đình Sodder khẳng định không ít lần George từng là mục tiêu bị đe dọa.
Tháng 10/1945, một nhân viên bán bảo hiểm tới nhà Sodder. Sau khi bị George từ chối dứt khoát và khó chịu với những nhận xét của ông về Mussolini, nhân viên bảo hiểm này đã đe dọa căn nhà của gia đình Sodder sẽ "biến thành tro bụi và những đứa trẻ sẽ bị hủy hoại".
George sau đó gặp một người đến tìm việc làm. Người đàn ông này cảnh báo rằng các hộp cầu chì đằng sau nhà "đến một lúc nào đó sẽ gây hỏa hoạn". Điều này khiến George cảm thấy kỳ lạ, bởi ông vừa gọi thợ mắc lại hệ thống điện và được đảm bảo rằng căn nhà an toàn.
Đêm Giáng sinh năm 1945 là một dịp vui khi nhà Sodder quây quần bên nhau, chỉ thiếu con trai cả đang trong quân ngũ.
Đêm đó, vì háo hức với các món quà Giáng sinh của người chị Marian (17 tuổi), 5 đứa trẻ nhà Sodder, gồm Maurice (14 tuổi), Martha (12 tuổi), Louis (10 tuổi), Jennie (8 tuổi) và Betty (6 tuổi), đã năn nỉ ba mẹ chúng là George Sodder và Jennie Sodder cho ngủ muộn hơn mọi ngày.
Sau đó, Jennie cùng chồng và các con lớn gồm John (23 tuổi), George Jr. (16 tuổi) và cô con gái út Sylvia (2 tuổi) đi ngủ tại phòng riêng.
George Braggs, một tác giả địa phương, người đã viết quyển sách "Vụ án chưa có lời giải tại Tây Virginia" trong đó kể về sự kiện kinh hoàng này: Jennie bừng tỉnh. Cô ấy nghe thấy tiếng động. Có người đã ném vật gì đó lên mái nhà. Cô ấy ngồi dậy và đi kiểm tra, rồi quay trở lại giường.
Khoảng nửa tiếng sau, cô ấy tỉnh dậy lần nữa và ngửi thấy mùi khói. Cô ấy ngồi dậy và nhận ra phòng làm việc đang cháy. Cô ấy hét lên gọi chồng và đánh thức anh ta dậy, cả hai cùng gọi lớn lên tầng trên nơi các cậu bé đang ngủ".
Sau đó, hai vợ chồng Jennie cùng 4 đứa con đã thoát khỏi ngôi nhà thành công. Trong lúc chạy khỏi đám cháy, họ gào thét tên của 5 đứa trẻ còn lại gồm Maurice, Martha, Louis, Jennie và Betty, trong độ tuổi từ 5 đến 14.
Marion, một trong những đứa trẻ trốn thoát, chạy sang nhà hàng xóm để gọi Sở Cứu hỏa Fayetteville nhưng không có ai phản hồi, khiến một người hàng xóm khác phải đi tìm giám đốc sở cứu hỏa F.J. Morris.
Trong khi chờ sự giúp đỡ, George và Jennie đã thử mọi cách để cứu các con, nhưng luôn không thành công một cách bí ẩn.
Chiếc thang lớn, thường được đặt dựa vào tường nhà, tự nhiên biến mất không để lại dấu vết. Nước trong các thùng bị đóng băng và đường dây điện thoại hỏng rất đúng lúc.
George Sodder cố gắng khởi động xe tải đánh về phía dưới cửa sổ để trèo lên mái nhà giải cứu lũ trẻ nhưng động cơ xe không thể khởi động dù mới hồi đầu tuần chúng vẫn hoạt động bình thường. Tuyệt vọng, George trèo tường, đập vỡ cửa sổ gác mái. Dù vậy, George không thể vươn tới phòng ngủ trên lầu.
Gia đình Sodder chỉ còn biết đứng nhìn ngôi nhà bị ngọn lửa nuốt trọn và đinh ninh rằng 5 đứa trẻ đã bỏ mạng trong đám cháy.
8h sáng hôm sau, xe cứu hỏa mới có mặt. Một lý do giải thích cho sự chậm trễ là đội trưởng đội cứu hỏa Fayetteville, ông F.J. Morris không thể tự lái chiếc xe chữa cháy của đơn vị mình.
Kỳ lạ là nhà chức trách không tìm thấy bất kỳ mảnh xương nào. Gia đình Sodder được bảo rằng có lẽ 5 đứa trẻ Maurice, Martha, Louis, Jennie và Betty đã bị cháy thành tro, không còn xương sót lại.
Về sau, George Sodder, không thể chịu đựng việc phải nhìn thấy ngôi nhà thân yêu của họ chỉ còn là một đống tro tàn, đã dùng máy xúc chôn vùi những gì còn sót lại.
Dù vậy, nhà Sodder tin rằng những đứa trẻ có thể đã không chết mà chúng bị bắt cóc, có lẽ bởi các thành viên băng đảng Mafia, những kẻ đã phẫn nộ với George về thái độ chống Mussolini.
Nhà Sodder quyết định thuê một điều tra viên riêng. Người này sau đó nhanh chóng tìm ra một manh mối gây sốc. Đội trưởng đội chữa cháy Fayetteville F.J. Morris tìm thấy một trái tim dưới đống tro tàn của căn nhà nhưng ông ta đã bí mật cất chúng vào một chiếc hộp rồi đem chôn.
Đối diện với lời buộc tội, Morris đã thừa nhận toàn bộ câu chuyện. Morris đưa gia đình Sodder tới nơi ông chôn chiếc hộp. Tuy nhiên, giám đốc ban tổ chức tang lễ địa phương cho biết đó chỉ là một miếng gan bò sống.
Đó là lúc báo chí nhảy vào cuộc đào xới thông tin. Trên khắp đất nước, nhiều người lạ bắt đầu báo cáo rằng họ đã nhìn thấy những đứa trẻ nhà Sodder nhưng những chỉ dẫn lại không đi đến đâu.
Đến nay, đã không còn dấu vết nào của đám cháy năm 1945 tại ngôi nhà cũ của gia đình Sodder. Nơi đó giờ là một ngôi nhà mới màu trắng và con đường lát sỏi. Nhưng trong nhiều thập niên, đã có một tấm bảng nhắc tới vụ tai nạn bí hiểm năm đó tại vị trí ngôi nhà.
Gia đình Sodder mua tấm bảng này năm 1952 in các bức ảnh đen trắng của từng đứa trẻ mất tích và ảnh vụ cháy. Trên đó cũng đề món tiền thưởng 5000 đô la cho mọi thông tin giúp tìm được bất kỳ đứa trẻ nào. Trong nhiều năm, người ta vẫn dừng đỗ lại để đọc tấm bảng.
Tấm bảng này lại làm nảy sinh những tin đồn mới: Lũ trẻ đã bị bán cho trại trẻ mồ côi. Chúng bị mang bán sang Italy. Có người còn gợi ý rằng mafia cũng dính vào chuyện này. Và sau tất cả, gia đình Sodder vẫn bám vào niềm hi vọng mong manh. Vì thực tế trong đám cháy đó, không ai nhìn thấy lũ trẻ cầu cứu qua cửa sổ, không một tiếng khóc.
Nhưng theo ông Sterling Lewis, Đội trưởng đội cứu hỏa Tây Virginia thì điều này không có gì bất thường. Ông cho rằng khi một đứa trẻ cảm thấy sức nóng và ngửi thấy khói, chúng sẽ đi trốn. "Chúng ta thường sẽ tìm thấy chúng dưới gầm giường, trong tủ hay trong bồn tắm", Lewis nói.
Cả cuộc đời mình, ông George Sodder đã đi khắp đất nước, lần tìm từng tin đồn về các con của mình. Ông qua đời năm 1969 và 20 năm sau, bà Jennie, vợ ông cũng mất. Sau khi bà chết, tấm bảng đã bị gỡ xuống.
Người con bé nhất thoát khỏi đám cháy năm đó là Sylvia Sodder Praxton, cô dù không muốn lên báo chí nhưng lại muốn thực hiện ý nguyện của cha mẹ là giữ cho câu chuyện này không chết đi theo thời gian.
Cho đến nay, hàng loạt câu hỏi xoay quanh sự biến mất của 5 đứa trẻ nhà Sodder vẫn chưa được giải đáp, khiến đây trở thành một trong những bí ẩn lớn nhất nước Mỹ.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Ngày 26/5, Công an xã Nam Thành (tỉnh Lâm Đồng) đang phối hợp cùng các cơ quan liên quan điều tra, làm rõ vụ người dân phát hiện ấm nước có màu, mùi khác lạ, nghi bị đổ hóa chất độc hại.
Trước đó, sáng 25/5, ông N.Q.T. (45 tuổi, trú tại thôn Mê Pu 4, xã Nam Thành) cho ấm nước lên bếp để đun sôi nhằm pha trà. Sau khi bật bếp, ông điều khiển xe máy ra tiệm tạp hóa gần nhà để mua trà. Khoảng 10 phút sau, ông T. về nhà, phát hiện nước trong ấm có màu đục, nổi bọt, bốc mùi khó chịu.
Nghi ấm nước bị ai đó đổ hóa chất độc hại, ông T. đến cơ quan công an trình báo.
Trong ngày, lực lượng Công an xã Nam Thành phối hợp cùng các cơ quan chức năng khám nghiệm hiện trường, thu thập mẫu chất lỏng trong ấm nước và trích xuất hình ảnh từ camera an ninh quanh khu vực để phục vụ điều tra.
Cơ quan chức năng cũng làm việc với những người liên quan để làm rõ vụ việc.
Tin Gốc: Dân Trí

