Sau khi vượt qua vòng bảng và đánh bại CHDC Congo ở vòng 1/16, Anh đối mặt thử thách khó khăn nhất từ đầu giải mang tên Mexico trên sân Azteca – nơi chưa từng chứng kiến đội chủ nhà thất bại tại các kỳ World Cup.
Về chất lượng đội hình, “Tam Sư” có thể nhỉnh hơn đối thủ. Nhưng lịch sử, điều kiện thi đấu và phong độ hiện tại đều cho thấy chuyến làm khách tại Mexico City là một trong những bài kiểm tra khó nhất của họ kể từ đầu giải.
Lý do đầu tiên nằm ở thành tích sân nhà gần như hoàn hảo của Mexico. Đội tuyển này đã chơi 89 trận tại Azteca và chỉ thua hai lần. Thất bại gần nhất đã diễn ra từ năm 2013 trước Honduras. Riêng ở World Cup, Mexico còn sở hữu thống kê ấn tượng hơn, khi bất bại qua 10 trận tại Azteca với tám chiến thắng và hai trận hòa.
Từ World Cup 1970, 1986 đến giải năm nay, mọi đối thủ đặt chân tới Azteca đều không thể đánh bại chủ nhà. Nam Phi, CH Czech và Ecuador đều thua và không ghi nổi bàn nào khi gặp Mexico tại World Cup 2026.
Thách thức lớn nhất với Anh có lẽ lại nằm ở không khí, theo nghĩa vật lý. Azteca nằm ở độ cao khoảng 2.245 m so với mực nước biển, cao nhất trong số các sân tổ chức World Cup 2026. Không khí loãng khiến lượng oxy giảm đáng kể, buộc cầu thủ phải tiêu hao nhiều năng lượng hơn cho cùng một cường độ vận động.
Thomas Tuchel thừa nhận đây là bất lợi không thể khắc phục chỉ trong vài ngày. Anh chỉ có bốn ngày chuẩn bị cho trận đấu, không đủ để cơ thể thích nghi với độ cao. Theo HLV người Đức, quá trình thích nghi sinh lý cần nhiều thời gian hơn, nên các cầu thủ sẽ phải chấp nhận thi đấu trong điều kiện bất lợi.
Anh đã đến Mexico City, khoảng 48 giờ trước trận đấu. Trong khi đó, Mexico đã tập trung ở đại bản doanh nằm ngoài thủ đô từ đầu tháng 5. Ngay cả những cầu thủ đang thi đấu tại châu Âu cũng đã có đủ thời gian thích nghi với môi trường đặc biệt này.
Sự khác biệt này có thể bộc lộ rõ trong hiệp hai. Các nghiên cứu về thể thao ở vùng cao cho thấy cầu thủ dễ mệt hơn, hồi phục chậm hơn và khó duy trì cường độ pressing hoặc chuyển trạng thái liên tục. Điều đó từng xuất hiện ở trận Mexico thắng CH Czech 3-0, khi các cầu thủ châu Âu gần như xuống sức hoàn toàn sau giờ giải lao.
Ngay cả khi vượt qua được rào cản về thể lực, Anh vẫn phải đối mặt với bầu không khí đáng sợ từ các khán đài Azteca. Sân bóng huyền thoại này có sức chứa khoảng 80.000 khán giả. Mỗi khi Mexico thi đấu, nó này biến thành “chảo lửa” với những tiếng hò reo kéo dài từ trước khi bóng lăn đến tận sau mãn cuộc. Mỗi khi đối thủ chạm bóng, họ đồng loạt huýt sáo la ó.
HLV Javier Aguirre gọi người hâm mộ là “cầu thủ thứ 12” của Mexico. Đó không chỉ là cách nói mang tính khích lệ. Ở trận gặp Ecuador, nhiều ngôi sao đã chinh chiến nhiều năm tại châu Âu như Moises Caicedo, Willian Pacho hay Piero Hincapie đều gặp khó khăn trước sức ép khổng lồ từ khán đài. Hincapie thậm chí mất bình tĩnh và nhận thẻ đỏ cuối trận.
Các tuyển thủ Anh đều quen với sức ép ở Ngoại hạng Anh hay Champions League. Tuy nhiên, bầu không khí ngột ngạt của Azteca kết hợp độ cao và hàng chục nghìn CĐV liên tục gây áp lực, là trải nghiệm khác. Tuchel cũng thừa nhận đội bóng của ông sẽ phải đối mặt với “rất nhiều trở ngại”, không chỉ đến từ chuyên môn.
Lợi thế sân nhà sẽ không có nhiều ý nghĩa nếu Mexico chơi không tốt. Nhưng điều ngược lại đang diễn ra. Sau ba trận tại Azteca ở World Cup 2026, đội chủ nhà lần lượt thắng Nam Phi 2-0, CH Czech 3-0 và Ecuador 2-0. Ba đối thủ này chỉ dứt điểm tổng cộng bốn lần hướng cầu môn. Hàng thủ Mexico chưa để thủng lưới lần nào tại giải.
Qua từng trận, đoàn quân của Aguirre chơi gắn kết và tự tin hơn. Từ khả năng tổ chức phòng ngự, chuyển đổi trạng thái cho tới hiệu quả dứt điểm, Mexico đều cho thấy sự tiến bộ. Nếu xét riêng phong độ từ đầu World Cup, Mexico được đánh giá ngang hàng với hai ứng viên vô địch là Pháp và Argentina.
Đó là lý do nhiều chuyên gia cho rằng Azteca không chỉ khó vì địa điểm thi đấu, còn bởi Mexico đang đạt trạng thái tốt nhất đúng thời điểm bước vào vòng knock-out.
Điểm tựa lớn nhất của Anh có lẽ nằm ở cái nghiệp của chính họ. Đội hình của Tuchel quy tụ nhiều ngôi sao từng chơi những trận cầu đỉnh cao tại châu Âu. Xét về giá trị đội hình và chất lượng cá nhân, Anh vẫn được đánh giá cao hơn Mexico.
Bên cạnh đó, “Tam Sư” còn mang theo một món nợ lịch sử. Lần gần nhất Anh thi đấu tại Azteca là tứ kết World Cup 1986 gặp Argentina. Họ thua 1-2 trong trận đấu đi vào lịch sử với vết nhơ “Bàn tay của Chúa” và pha độc diễn được xem là “Bàn thắng thế kỷ” đều của Diego Maradona.
Gần 40 năm sau, Tuchel cho rằng đã đến lúc “nghiệp quả” mỉm cười với đội tuyển Anh. Ông tin đội bóng sẽ được đền đáp và có thể “làm hòa với sân bóng này” bằng một chiến thắng.
Tuy nhiên, động lực chỉ là một phần của cuộc chơi. Khác với năm 1986 gặp Argentina, lần này Anh đối mặt với chủ nhà Mexico với không khí cuồng nhiệt từ khán đài.
Nếu muốn tiếp tục hành trình chinh phục chiếc Cup vàng đầu tiên sau 60 năm, Anh sẽ phải chơi một trận xuất sắc. Bởi tại Azteca, đối thủ chỉ sở hữu đội hình mạnh là chưa đủ.
Những phút đầu tiên diễn ra khá cân bằng và sự chói sáng của các ngôi sao mang lại sự khác biệt. Phút 22, Cape Verde được hưởng quả đá phạt từ cự ly 25m và Kevin Pina bước lên, anh thực hiện cú đá căng bằng chân trái nhằm thẳng góc xa đánh bại thủ môn Muslera, mở tỷ số 1-0 cho Cape Verde.
Thi đấu bế tắc, Uruguay bất ngờ gỡ hòa ở phút 42. Từ quả tạt bóng bên cánh trái của Juan Manuel Sanabria, Federico Vinas đánh đầu đưa bóng tìm đúng cột dọc và Maximiliano Araujo có mặt kịp thời đánh đầu vào lưới trống, gỡ hòa 1-1 cho Uruguay.
Đến phút bù giờ ở hiệp 1, Uruguay tấn công đơn giản ở trung lộ và từ đường bấm bóng của đồng đội, Maximiliano Araujo đánh đầu chuyền để Agustin Canobbio dứt điểm cận thành hạ Vozinho, nâng tỷ số lên 2-1 cho Uruguay.
Hiệp 2 diễn ra với ưu thế nghiêng về Uruguay, nhưng sai lầm ở hàng thủ đã khiến họ phải trả giá. Phút 61, Mathias Olivera nhận bóng bên phần sân nhà, anh thực hiện đường chuyền về vô duyên, Helio Varela cướp được và anh vượt qua thủ môn Muslera trước khi đệm bóng vào lưới trống, gỡ hòa 2-2 cho Cape Verde.
Dù ép sân trong những phút còn lại, Uruguay không thể ghi bàn và chấp nhận kết quả hòa 2-2 trước Cape Verde. Kết thúc lượt trận thứ hai bảng H, Tây Ban Nha dẫn đầu với 4 điểm, các vị trí tiếp theo thuộc về Cape Verde và Uruguay (2 điểm) còn Saudi Arabia xếp cuối bảng với 1 điểm.
Theo dự đoán của siêu máy tính Opta, Hà Lan có 47,6% khả năng giành chiến thắng. Cơ hội thắng của Morocco là 25%. Khả năng trận đấu kết thúc với tỷ số hòa (trong 90 phút) là 27,4%.
Morocco đã thi đấu tương đối tốt ở vòng bảng World Cup 2026. Họ đã khởi đầu giải đấu bằng trận hòa 1-1 trước Brazil. Sau đó, đội bóng Bắc Phi đã giành chiến thắng hai trận liên tiếp trước Scotland (1-0) và Haiti (4-2).
Đội bóng của HLV Mohamed Ouahbi muốn chứng minh kỳ tích ở World Cup 2022 (lọt vào bán kết) không phải ngẫu nhiên. Bóng đá Morocco vẫn đang phát triển đúng hướng. Họ trở thành đội bóng châu Phi thứ ba trong lịch sử có hai lần liên tiếp vượt qua vòng bảng, sau Nigeria (1994, 1998), Ghana (2006, 2010).
Hà Lan cũng trải qua giai đoạn vòng bảng ấn tượng không kém Morocco. Họ hòa 2-2 trước Nhật Bản trong trận mở màn. Sau đó, “Cơn lốc màu da cam” đã phát huy uy lực bằng chiến thắng 5-1 trước Thụy Điển và 3-1 trước Tunisia, để kết thúc với ngôi đầu bảng F với 7 điểm.
Đoàn quân của HLV Ronald Koeman càng thêm tự tin nhờ thành tích ấn tượng ở các vòng đấu loại trực tiếp World Cup gần đây. Họ đã giành chiến thắng trong 7/10 trận đấu ở giai đoạn knock-out giải đấu này từ năm 2010.
Dù vậy, 3/5 trận đấu knock-out World Cup gần đây của Hà Lan kết thúc với loạt sút luân lưu. Gần nhất, ở tứ kết World Cup 2022, Hà Lan đã thất bại 3-4 trước Argentina ở loạt “đấu súng” sinh tử.
Hàng công của Hà Lan đã thi đấu khá tốt khi ghi 10 bàn trong 3 trận đấu ở vòng bảng. Đây là kỷ lục ghi bàn của họ ở vòng chung kết World Cup (ngang bằng với thành tích năm 2014). Hà Lan cùng với Đức và Pháp cũng là những đội có thành tích ghi bàn tốt nhất giai đoạn vòng bảng.
Trong khi đó, hàng công của Morocco cũng ghi 6 bàn thắng ở vòng bảng. Đó là thành tích tốt nhất từ trước tới nay của bóng đá Morocco ở giai đoạn vòng bảng World Cup. Tính tổng cộng, đội bóng Bắc Phi đã ghi 26 bàn ở World Cup, vượt qua Nigeria (23 bàn) trở thành đội bóng châu Phi ghi nhiều bàn nhất trong lịch sử giải đấu này.
Ngôi sao Ismael Saibari là cái tên kỳ vọng nhất của Morocco ở giải đấu này. Tiền đạo 25 tuổi đã ghi bàn vào lưới Brazil, Haiti lẫn Scotland. Với việc ghi 3 bàn thắng, Ismael Saibari đã trở thành cầu thủ Morocco ghi bàn nhiều nhất tại một vòng chung kết World Cup.
Hà Lan lại có sự “phân phối” bàn thắng khá đồng đều. Brian Brobbey đã có 3 bàn, còn hai cầu thủ Cody Gakpo và Crysencio Summerville mỗi người có 2 pha lập công. “Cơn lốc màu da cam” cũng dứt điểm khá hiệu quả. Họ đã ghi được 10 bàn thắng dù hệ số bàn thắng kỳ vọng của đội bóng chỉ là 5,24.
Thống kê đối đầu giữa Hà Lan vs Morocco
Trong quá khứ, Hà Lan chỉ đối đầu với Morocco trong một trận đấu ở World Cup. Đó là ở giải đấu năm 1994. Hà Lan giành chiến thắng 2-1 nhờ các bàn thắng của Dennis Bergkamp và Bryan Roy.
Hà Lan cũng bất bại trong 6 trận đấu gần đây gặp các đội bóng châu Phi (thắng 5, hòa 1). Ở vòng bảng, họ cũng đánh bại đội bóng Bắc Phi là Tunisia với tỷ số 3-1.
Morocco vừa đánh bại Scotland ở vòng bảng World Cup 2026 nhưng họ chỉ thắng 1/5 trận đối đầu với các đội bóng châu Âu ở vòng knock-out World Cup (trước Bồ Đào Nha vào năm 2022).
Thông tin lực lượng Hà Lan vs Morocco
Hai đội có lực lượng tốt nhất trước thềm trận đấu này.
Đội hình dự kiến Hà Lan vs Morocco
Hà Lan (4-3-3): Verbruggen; Van Dijk, Ake, Van Hecke, Dumfries; Gravenberch, Reijnders, De Jong; Gakpo, Malen, Brobbey.
Morocco (4-2-3-1): Bono; Hakimi, Diop, Riad, Mazraoui; El Aynaoui, Bouaddi; Diaz, Ounahi, El Khannouss; Saibari
Dự đoán tỷ số Hà Lan 1-1 Morocco (Hà Lan thắng ở loạt sút luân lưu)
THAM GIA MINIGAME ĐOÁN ĐÚNG TRÚNG QUÀ CỦA DÂN TRÍ
Cùng tham gia dự đoán đội chiến thắng để cổ vũ cho đội bóng yêu thích và có cơ hội sở hữu nhiều phần quà giá trị. Thời gian tham gia: 00h00 ngày 27/6/2026 - 02h00 ngày 20/7/2026.
Thể lệ và cách tham gia chi tiết xem tại đây: https://dantri.com.vn/the-thao/xem-world-cup-2026-trung-thuong-cung-minigame-doan-dung-trung-qua-20260625204101986 .htm
Chương trình có rất nhiều phần quà bất ngờ và hấp dẫn dành cho người hâm mộ bóng đá Việt Nam. Nhanh tay tham gia ngay!
Sức mạnh toàn diện của đội tuyển Việt Nam đã được thể hiện trong chuỗi 17 trận bất bại (15 thắng, 2 hòa) kéo dài suốt 2 năm qua. Học trò HLV Kim Sang-sik cũng đánh bại Malaysia (3-1) và Bangladesh (3-0) để vươn lên hạng 99, nhờ hàng công "nhả đạn" hiệu quả.
Đỗ Hoàng Hên như mảnh ghép cuối cùng, giúp ông Kim hoàn thiện cỗ máy tấn công với đầy đủ sức mạnh, khả năng càn lướt (Xuân Son), sức sáng tạo (Hoàng Hên, Hoàng Đức, Quang Hải), cùng nhiệt huyết và sức cày ải (Hai Long, Quang Vinh, Tiến Anh).
Với hai ngoại binh nhập tịch Hoàng Hên và Xuân Son, đội tuyển Việt Nam đang có hàng công mạnh bậc nhất lịch sử, khi mọi yếu tố cần có để tìm bàn thắng, ông Kim đã sở hữu đủ.
Tuy nhiên, đội tuyển Việt Nam lúc này chỉ mạnh ở "bề nổi", tức là đội hình chính. Còn về kết cấu lực lượng với cả những nhân tố dự phòng, tập thể của HLV Kim Sang-sik lại thiếu chiều sâu. Cụ thể, "tổ 2" của Việt Nam, gồm các cầu thủ dự bị, đang có trình độ ở khoảng cách tương đối xa với đội hình chính. Đơn cử, ở hành lang phải, ông Kim chỉ có một chân chạy cánh tin cậy là Tiến Anh. Cầu thủ sinh năm 1999 đã in dấu giày vào 3 bàn thắng trong 2 trận gần nhất của đội tuyển Việt Nam nhờ khả năng tạt bóng, leo biên ấn tượng. Nhưng, dự phòng cho Tiến Anh lại... không có ai. Hậu vệ phải Xuân Mạnh được ông Kim "quy hoạch" cho vị trí trung vệ lệch phải, còn Văn Thanh, Tấn Tài từ lâu không còn suất lên tuyển.
Trên hàng công, đội tuyển Việt Nam đã chật vật trong cả năm 2025 vì không tìm được phương án dự phòng thay Xuân Son. Từ Tiến Linh, Gia Hưng đến Tuấn Hải, tất cả đều không khỏa lấp được tầm ảnh hưởng của chân sút 29 tuổi, khiến đội tuyển Việt Nam chật vật dù đá với Lào hay Nepal, những đội có thứ hạng dưới 170. Vấn đề chỉ được khắc phục khi chính Xuân Son trở lại.
Lúc này, dự phòng cho ngoại binh nhập tịch sinh năm 1997 là Việt Cường và Gia Hưng, hai nhân tố cùng sinh năm 2000 nhưng chưa thể hiện được nhiều ở V-League. Gia Hưng chơi mờ nhạt trong những trận được ông Kim tung vào sân, trong khi "ấn tượng" Việt Cường để lại chỉ là 3 cơ hội bị bỏ lỡ trong trận gặp Malaysia. Tuấn Hải cũng đá bất ổn, với phong độ rơi theo chiều thẳng đứng (3 bàn ở V-League mùa này, 1 bàn ở vòng loại Asian Cup 2027).
Ở hàng tiền vệ, dự phòng cho Hoàng Hên chỉ có Văn Vĩ (một hậu vệ được đẩy lên đá tiền vệ) và Văn Khang (còn non kinh nghiệm đá tuyển).
Với "tổ 2" rất mỏng và yếu, đội tuyển Việt Nam khó xoay tua để giữ sức cho trụ cột, hoặc khó xoay xở bài vở chiến thuật mới một khi nhóm đá chính bị bắt bài.
Giai đoạn mới nắm quyền ở đội tuyển Việt Nam, ông Kim rất chăm tìm nhân tố mới. Đơn cử, ở trận gặp Nga, Việt Nam từng ra sân với những Văn Trường, Thanh Bình, Vĩ Hào. Dù thua 0-3, đồng thời những thử nghiệm này chưa tìm được ngày trở lại tuyển, nhưng cách dùng người nói trên phản ánh tinh thần dám đổi mới của HLV Kim Sang-sik.
Dù vậy, luồng gió mới cứ nhạt dần qua từng đợt tập trung. Tại AFF Cup 2024, Việt Nam từng vô địch nhờ những nhân tố "lạ" như Đình Triệu, Ngọc Tân, Ngọc Quang, Hai Long... Đến giờ, phần lớn hoặc dự bị, hoặc không còn được triệu tập.
Ở trận gặp Bangladesh và Malaysia, những cầu thủ đá chính được phát hiện từ thời HLV Kim Sang-sik chỉ còn Hai Long và Quang Vinh. Còn lại, đội tuyển Việt Nam phần lớn được tập hợp từ những gương mặt cũ (chủ yếu thời HLV Park Hang-seo), kết hợp với các ngoại binh nhập tịch như Hoàng Hên, Xuân Son.
Ông Kim đang kế thừa tốt di sản của người tiền nhiệm. Chiến lược gia người Hàn Quốc cũng được mang về để chiến thắng, còn thắng bằng con người, lối chơi ra sao là lựa chọn của thầy Kim. Dù vậy, khi hàng ngũ ngày càng thiếu nhân tố mới, cũng như đội ngũ dự bị chưa thực sự ổn định, đội tuyển Việt Nam không dễ xây dựng lực lượng dày dạn cho nhiều mục tiêu dài hơi như Asian Cup hay vòng loại World Cup 2030.