Các tiêu chuẩn này tập trung vào yêu cầu về chất lượng, an toàn và điều kiện sản xuất, đồng thời tham chiếu các khung quản lý từ các tổ chức quốc tế trên toàn cầu nhằm bảo đảm tính tương thích luật quốc tế và hỗ trợ thương mại. Toàn bộ quá trình dự kiến hoàn tất trong khoảng 22 tháng hoặc sớm hơn.
Theo định hướng, TLNN nhiều khả năng sẽ chịu sự điều tiết tương tự thuốc lá điếu truyền thống, trong khi túi ngậm nicotine cũng được cơ quan quản lý xác định là một dạng sản phẩm thuốc lá. Điều này đồng nghĩa toàn bộ chuỗi giá trị, từ sản xuất, phân phối đến kiểm soát thị trường các sản phẩm này sẽ được đặt dưới sự giám sát của hệ thống độc quyền Nhà nước tương tự như mô hình quản lý thuốc lá điếu.
Trung Quốc đang hoàn thiện hệ thống tiêu chuẩn quốc gia đối với thuốc lá nung nóng và túi nicotine, từ đó chuẩn bị lộ trình đưa các sản phẩm này vào thị trường chính thức. Ảnh: 2Firsts
Về thời gian thí điểm, dự kiến từ nửa cuối năm 2026 đến nửa đầu năm 2027, Trung Quốc sẽ đưa túi ngậm nicotine ra thị trường vì công nghệ đơn giản, còn TLNN sẽ triển khai vào cuối năm nay.
Sau giai đoạn này, việc thương mại hóa chính thức được kỳ vọng diễn ra từ năm 2027–2028, khi toàn bộ hệ thống tiêu chuẩn, cấp phép và giám sát được kích hoạt đồng bộ.
Về lộ trình xây dựng tiêu chuẩn kỹ thuật, dự kiến hoàn thành trong khoảng 22 tháng, nhanh hơn so với chu kỳ thông thường. Đáng chú ý, bộ tiêu chuẩn kỹ thuật quốc gia sẽ có sự tham gia của doanh nghiệp bên cạnh cơ quan quản lý.
Để bộ tiêu chuẩn kỹ thuật hài hòa thông lệ quốc tế, tạo điều kiện cho lưu thông toàn cầu dài hạn và yêu cầu trong nước, Trung Quốc cũng tham vấn thêm tiêu chuẩn kỹ thuật từ các quốc gia đi trước gồm có Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA), Liên minh Châu Âu (EU) và cả hướng dẫn từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO).
Động thái này của Trung Quốc không chỉ đến từ yêu cầu quản lý mà còn gắn với bài toán tăng trưởng của ngành thuốc lá, hiện đang đóng góp hơn 1,6 nghìn tỷ nhân dân tệ mỗi năm. Các sản phẩm không khói được xem là hướng đi chiến lược trong bối cảnh tỉ lệ người hút thuốc chuyển đổi từ thuốc lá truyền thống ngày càng gia tăng trong nước và trên toàn cầu.
Các chuyên gia dự báo, tỷ lệ người dùng TLNN tại Trung Quốc có thể đạt khoảng 5% trong 3–5 năm đầu và tăng lên 20–30% trong dài hạn, tiệm cận xu hướng tại các thị trường phát triển.
Tại Hoa Kỳ, mọi sản phẩm TLNN muốn được lưu hành hợp pháp đều phải trải qua quy trình tiền kiểm nghiệm chặt chẽ (PMTA) từ FDA. Theo quy định, doanh nghiệp phải cung cấp dữ liệu khoa học đầy đủ để chứng minh sản phẩm “phù hợp để bảo vệ sức khỏe cộng đồng”, trong đó FDA đánh giá cả tác động đối với người sử dụng và không sử dụng thuốc lá, cũng như ảnh hưởng ở cấp độ toàn dân số. Hồ sơ PMTA yêu cầu các thông tin chi tiết về thành phần, khí dung phát thải, độc tính, quy trình sản xuất và hành vi người tiêu dùng, nhằm xác định mức độ rủi ro và lợi ích tổng thể của từng sản phẩm đối với từng doanh nghiệp.
Ngoài ra, FDA còn thiết lập cơ chế Điều chỉnh Mức độ Nguy cơ (MRTP) nhằm kiểm soát chặt chẽ các tuyên bố liên quan đến khả năng giảm tác hại của sản phẩm. Theo luật, doanh nghiệp chỉ được phép truyền thông về khả năng “Giảm phơi nhiễm với chất gây hại” hoặc “Giảm nguy cơ bệnh tật” khi chứng minh được rằng sản phẩm mang lại lợi ích sức khỏe ở cấp độ cá nhân và dân số, đồng thời không làm gia tăng việc sử dụng trong nhóm không hút thuốc.
Trong khi đó, Liên minh châu Âu xây dựng khung quản lý thống nhất thông qua Chỉ thị Quản lý Sản phẩm Thuốc lá (TPD), điều chỉnh toàn bộ vòng đời sản phẩm từ sản xuất đến phân phối. Theo TPD, các nhà sản xuất phải khai báo chi tiết về thành phần, khí thải và dữ liệu độc tính trước khi đưa sản phẩm ra thị trường, đồng thời tuân thủ nghĩa vụ báo cáo định kỳ và cung cấp thông tin về doanh số. Bên cạnh đó, các sản phẩm phải đáp ứng yêu cầu về cảnh báo sức khỏe, nhãn mác và truy xuất nguồn gốc nhằm hỗ trợ kiểm soát thị trường và chống buôn lậu.
Đối với TLNN, EU đã tăng cường siết chặt khung pháp lý thông qua Chỉ thị bổ sung năm 2022, đưa sản phẩm này vào nhóm “sản phẩm thuốc lá mới” và áp dụng các hạn chế chặt chẽ, bao gồm việc cấm các sản phẩm có hương vị đặc trưng và yêu cầu cảnh báo sức khỏe tương đương thuốc lá truyền thống.
WHO vẫn giữ quan điểm tương đối thận trọng với TLNN khi khuyến nghị quản lý tương tự như thuốc lá điếu trong khuôn khổ FCTC, bao gồm cảnh báo sức khỏe, hạn chế quảng cáo, kiểm soát sử dụng và chính sách thuế. Về kỹ thuật, việc đánh giá tập trung vào thành phần khí hơi, mức độ phơi nhiễm và áp dụng nguyên tắc phòng ngừa trong bối cảnh dữ liệu dài hạn còn hạn chế.
Đáng chú ý, báo cáo mới nhất của Nhóm Kỹ thuật TobReg thuộc WHO ghi nhận TLNN có xu hướng ít thu hút giới trẻ hơn so với cả thuốc lá điếu và mọi sản phẩm thuốc lá khác, nhưng nhấn mạnh điều này không đồng nghĩa là sản phẩm này an toàn, vẫn cần kiểm soát chặt để hạn chế tiếp cận của thanh thiếu niên.
Báo cáo lần thứ 10 của Ban Kỹ thuật WHO TobReg cuối năm 2025 đánh giá thuốc lá nung nóng có ít đặc điểm hấp dẫn giới trẻ nhất trong mọi loại sản phẩm nicotine. (Nguồn: WHO)
Tử Cấm Thành - quần thể cung điện lớn ở Trung Quốc luôn khiến người đời kinh ngạc bởi sự xa hoa và đồ sộ. Thế nhưng, ẩn sau vẻ tráng lệ ấy lại tồn tại một chi tiết gây bất ngờ: chiếc giường ngủ của bậc "thiên tử" chỉ rộng khoảng 1 mét. Vì sao người nắm trong tay cả thiên hạ lại nghỉ ngơi trên một không gian chật hẹp như vậy? Đằng sau đó là sự kết hợp thú vị giữa phong thủy, điều kiện kiến trúc, khí hậu khắc nghiệt và cả những quy tắc nghiêm ngặt trong hoàng cung xưa.
Trong xã hội phong kiến Trung Quốc, hoàng đế được xem là "thiên tử", người nắm quyền cai trị cả thiên hạ. Chính vì địa vị tối cao này, ông thường sống trong những cung điện nguy nga, tráng lệ bậc nhất. Thế nhưng điều khiến nhiều người bất ngờ là chiếc giường ngủ của nhà vua lại khá nhỏ, với chiều rộng chỉ khoảng 1 mét.
Đáng chú ý theo ghi chép và các nghiên cứu về Tử Cấm Thành, quần thể cung điện hoàng gia rộng khoảng 720.000m² với hàng nghìn căn phòng, nhưng phòng ngủ của hoàng đế lại chỉ rộng chừng 10m². Không gian này thường nằm ở những nơi như điện Dưỡng Tâm, cung Càn Thanh hoặc cung Khôn Ninh.
Thêm một điều thú vị ở nơi đây là giường ngủ của vua cũng rất nhỏ, chiều dài khoảng hơn 2m và chiều rộng chỉ khoảng 1m, không khác biệt quá nhiều so với giường của người dân thường.
Các nhà nghiên cứu kiến trúc cung đình cho biết quan niệm xưa cho rằng phòng quá rộng nhưng ít người ở sẽ khiến "dương khí" dễ thất thoát, từ đó ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe và vận mệnh. Vì vậy, không gian trong cung thường được thiết kế thấp, hẹp để giữ sự ấm cúng và tích tụ sinh khí, và phòng ngủ của hoàng đế cũng tuân theo nguyên tắc này.
Bên cạnh yếu tố phong thủy, một số học giả còn giải thích rằng việc dùng giường hẹp còn liên quan đến quan niệm âm dương và cách chơi chữ trong tiếng Hán, khi âm đọc gần nhau giữa các từ gợi ý ý nghĩa "trường thọ", mang hàm ý may mắn và sống lâu.
Ngoài yếu tố phong thủy, việc giường ngủ của hoàng đế xưa chỉ rộng khoảng 1 mét còn có lý do kỹ thuật. Phần lớn cung điện Trung Hoa được xây bằng gỗ, hệ thống kết cấu chịu lực có giới hạn nên không thể thiết kế không gian quá rộng hoặc trần quá cao. Đặc biệt ở Bắc Kinh, mùa đông khắc nghiệt khiến các gian phòng phải xây thấp, hẹp và kín gió để giữ ấm. Giường vì thế cũng được làm nhỏ gọn, vừa vặn với không gian, giúp sưởi ấm hiệu quả hơn và giảm rủi ro cháy nổ khi dùng than sưởi.
Không chỉ vậy khi nhìn rộng hơn, chiếc giường nhỏ không chỉ là giải pháp kỹ thuật mà còn phản ánh tư duy "tiện dụng trong sang trọng" của hoàng cung, nơi mọi chi tiết đều được tính toán cẩn trọng để bảo vệ sức khỏe và an toàn của thiên tử.
Bên cạnh đó, còn có nguyên nhân mang tính thể chế và chính trị. Hoàng đế thời phong kiến có hậu cung rất lớn, nhưng việc "thị tẩm" của phi tần được quy định nghiêm ngặt, chỉ diễn ra trong thời gian ngắn rồi phải rời đi theo quy chế. Chiếc giường nhỏ vì vậy mang ý nghĩa hạn chế sự buông thả, nhắc nhở nhà vua giữ kỷ luật và đặt công việc triều chính lên trên hưởng lạc.
Ở một góc nhìn khác, giường ngủ nhỏ còn thể hiện quan niệm về quyền lực: dù là "thiên tử", hoàng đế vẫn phải sống trong khuôn khổ lễ nghi và kỷ cương. Sự giản lược trong không gian không phải là thiếu thốn mà là một phần của hệ thống kiểm soát và trật tự cung đình.
Từ những yếu tố trên có thể thấy, chiếc giường nhỏ của hoàng đế không đơn thuần là vật dụng sinh hoạt, mà là sự kết hợp giữa điều kiện kỹ thuật, khí hậu, phong thủy và tư tưởng chính trị. Nó phản ánh cách người xưa cân bằng giữa quyền lực, sự an toàn và nguyên tắc trị quốc.
Bên cạnh đó, điều kiện khí hậu khắc nghiệt ở Bắc Kinh với mùa hè nóng ẩm, mùa đông lạnh giá và gió cát mùa xuân cũng ảnh hưởng đến thiết kế không gian sống. Giường và phòng ngủ nhỏ, tường dày và vật liệu gỗ giúp giữ ấm vào mùa đông, giảm nóng vào mùa hè và hạn chế tác động từ thời tiết.
Nhìn chung, dù là nơi ở của bậc đế vương, không gian nghỉ ngơi của hoàng đế vẫn được thiết kế theo hướng thực dụng, hài hòa giữa yếu tố phong thủy, khí hậu và quan niệm truyền thống.
Trên thế giới, những câu chuyện về người sống thọ trên 100 tuổi luôn thu hút sự quan tâm đặc biệt của giới khoa học và công chúng. Ba chị em người Brazil cùng vượt mốc một thế kỷ tuổi đời là một trường hợp hiếm gặp, được xem như điển hình cho nghiên cứu về lão hóa khỏe mạnh. Họ không chỉ gây ấn tượng bởi tuổi tác mà còn bởi tinh thần minh mẫn và lối sống giản dị kéo dài suốt nhiều thập kỷ. Câu chuyện của họ góp thêm một góc nhìn thú vị về mối liên hệ giữa di truyền, môi trường và thói quen sinh hoạt trong hành trình sống thọ.
Cùng bước qua cột mốc 100 tuổi, ba chị em Levita (109 tuổi), Zoraide (104 tuổi) và Zulina (103 tuổi) vẫn minh mẫn, khỏe mạnh.
Theo họ, bí quyết để có một cuộc sống trường thọ không nằm ở điều gì quá đặc biệt, mà bắt nguồn từ những thói quen giản dị: ăn thực phẩm tươi, duy trì vận động và luôn gắn bó với gia đình.
Bà Levita de Deus Nunes, sinh ngày 7/6/1917, là người con thứ hai trong gia đình có tám anh chị em. Ngay từ nhỏ, bà đã thay cha mẹ quán xuyến việc nhà, chăm sóc các em khi cả gia đình bận làm đồng. Không lập gia đình và cũng không có con, bà dành trọn cuộc đời để yêu thương, chăm sóc người thân.
Ngoài công việc nội trợ, bà Levita còn khéo léo với các nghề thủ công như đan lát, móc len, may vá và từng kiếm thêm thu nhập từ những sản phẩm do chính tay mình làm. Bà cũng có 12 năm làm việc tại Đài truyền hình Rede Globo trước khi nghỉ hưu.
Người em gái Zoraide de Deus Mota, sinh năm 1921, từng là giáo viên tiểu học rồi chuyển sang làm y tá. Bà kết hôn vào năm 1950 và có năm người con. Giống chị gái, bà luôn gắn bó với những công việc may vá, thêu thùa niềm vui theo bà suốt nhiều năm.
Em út Zulina de Deus Nunes, sinh năm 1923, kết hôn năm 1945 và có sáu người con. Sau khi cuộc hôn nhân tan vỡ, bà chuyển đến sống cùng chị gái Zoraide. Ít lâu sau, bà Levita cũng về ở cùng để phụ giúp chăm sóc các cháu. Từ đó, ba chị em cùng sẻ chia cuộc sống, nương tựa nhau vượt qua mọi thăng trầm trong nhiều thập kỷ.
Điều đặc biệt là không chỉ ba chị em, gia đình họ còn có nhiều thành viên khác sống trên 100 tuổi. Chính vì vậy, các nhà khoa học tại Đại học São Paulo, do TS. Mayana Zatz dẫn đầu, đang tiến hành phân tích ADN của ba cụ bà nhằm tìm hiểu liệu họ có mang những gene giúp bảo vệ cơ thể trước các bệnh liên quan đến tuổi tác, đồng thời duy trì sức khỏe thể chất và khả năng nhận thức hay không.
Tuy nhiên, giới nghiên cứu cho rằng yếu tố di truyền chỉ là một phần của câu chuyện. Ba chị em lớn lên ở vùng nông thôn Brazil trong điều kiện sống mộc mạc, không có tủ lạnh hay thực phẩm chế biến sẵn. Thực phẩm hằng ngày đều do gia đình tự trồng trọt hoặc đánh bắt, luôn tươi mới. Bên cạnh đó, họ lao động và vận động ngoài trời thường xuyên, hình thành lối sống lành mạnh từ khi còn nhỏ.
Khi được hỏi về bí quyết trường thọ, cả ba đều có chung câu trả lời: ăn thực phẩm tươi, duy trì vận động và gìn giữ sự gắn kết trong gia đình. Với bà Levita, một tinh thần lạc quan cũng là điều không thể thiếu. Bà chia sẻ: "Tôi có một tuổi thơ và thời thanh xuân rất hạnh phúc. Tôi không có gì để phàn nàn."
Trong thời gian tới, nhóm nghiên cứu của TS. Mayana Zatz dự kiến mở rộng khảo sát khoảng 500 người sống trên 100 tuổi nhằm xây dựng một trong những cơ sở dữ liệu lớn nhất thế giới về quá trình lão hóa khỏe mạnh. Nếu thành công, nghiên cứu có thể giúp làm sáng tỏ những yếu tố quan trọng giúp con người duy trì sức khỏe, sự minh mẫn và khả năng sống độc lập khi tuổi cao.
Câu chuyện của ba chị em Levita, Zoraide và Zulina không chỉ là minh chứng cho vai trò của yếu tố di truyền, mà còn cho thấy sức mạnh của một lối sống lành mạnh, tinh thần tích cực và tình thân bền chặt những giá trị giản dị nhưng có thể góp phần tạo nên một cuộc đời khỏe mạnh và trường thọ.
Năm 2024, nhà đầu tư công nghệ Anthony Jabin, 62 tuổi, chi gần 200.000 USD mua phần mộ cạnh nơi an nghỉ của minh tinh Marilyn Monroe tại Los Angeles qua một cuộc đấu giá. "Đây là cơ hội có một không hai để an nghỉ bên cạnh nữ diễn viên huyền thoại", Jabin nói. Ông cho biết mỗi năm đều gửi hoa tới mộ Monroe vào ngày sinh nhật bà.
Tại Mỹ, nhiều người sẵn sàng chi tiền để sở hữu nơi an nghỉ gần các ngôi sao điện ảnh, ca sĩ hay nhân vật lịch sử. Nghĩa trang Hollywood Forever ở Los Angeles chứng kiến rõ xu hướng này.
Theo Yogu Kanthiah, đồng sở hữu nghĩa trang, nhiều gia đình chủ động tìm mua phần mộ gần các nhân vật nổi tiếng vì muốn gắn kết với lịch sử và văn hóa. Tại khu Garden of Legends, giá các lô đất bắt đầu từ 200.000 USD và có thể vượt 6 triệu USD với những lăng mộ thiết kế riêng.
Noelle Berman, Giám đốc bộ phận bất động sản tư nhân của Hollywood Forever, cho biết khoảng 70% giao dịch tại đây là đặt trước. "Khi đi tham quan, khách nhìn thấy các nghệ sĩ như Neil Sedaka hay Johnny Ramone và yêu cầu mua chỗ gần họ", bà kể.
Không chỉ khu mộ, các hốc đặt tro cốt cũng có giá cao. Tại khu tưởng niệm diễn viên Judy Garland, giá khởi điểm khoảng 8.800 USD tùy khoảng cách. Geoffrey Dicker, 49 tuổi, chi hơn 50.000 USD mua một hốc tro cốt cách mộ Garland vài bước chân. Dicker cho biết Judy Garland có ý nghĩa đặc biệt với ông từ thời thơ ấu.
Berman cho biết thêm, nhiều khách hàng lớn tuổi trong cộng đồng LGBTQ+ mong muốn an nghỉ gần Garland. Cụm từ "bạn của Dorothy" (vai diễn của Garland) từng là mật ngữ của người đồng tính trong giai đoạn việc công khai xu hướng tính dục gặp nhiều rủi ro. Dicker đã đặt vào hốc tro cốt một tác phẩm nghệ thuật thu nhỏ cùng tấm biển "Geoffrey Dicker vẫn còn sống".
Xu hướng này cũng xuất hiện tại Nghĩa trang Woodlawn ở Bronx, New York, nơi chôn cất các huyền thoại nhạc jazz như Duke Ellington, Miles Davis. Theo cố vấn cấp cao Lisa Ackerman, một phần mộ tại khu Jazz Corner có giá khoảng 77.000 USD. Vợ chồng bà Marian Pardo, 79 tuổi, mua phần đất tại đây vì tình yêu dành cho nhạc jazz. "Tôi muốn nằm ở một nơi mà người ta muốn đến", bà nói.
Gene Newman, chuyên gia văn hóa tang lễ, cho biết hiện tượng này không mới. Trong nhiều thế kỷ, con người đã trả tiền để được chôn cất gần các vị thánh hay hoàng gia. Theo ông, nơi an nghỉ phản ánh cách con người muốn được ghi nhớ. Một số người tin rằng việc nằm cạnh người nổi tiếng giúp nâng cao vị thế, số khác coi đây là cách duy trì kết nối với thần tượng.
"Ở một góc độ nào đó, đây là cách để tìm kiếm cảm giác bất tử", ông nói.