Tối 31-3, tuyển Việt Nam đã giành chiến thắng 3-1 trước Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 trên sân Thiên Trường (Ninh Bình).
Thiếu vắng 7 cầu thủ nhập tịch trái phép đã khiến Malaysia phơi bày thực lực của mình. Đội bóng của HLV Kim Sang Sik dễ dàng ghi được 3 bàn thắng của Đỗ Duy Mạnh và cú đúp của Nguyễn Xuân Son.
Tuyển Malaysia chỉ có được bàn thắng danh dự của Dos Santos trên chấm phạt đền.
Kết quả này giúp Xuân Son và các đồng đội giành vé vào vòng chung kết Asian Cup 2027 với 18 điểm trọn vẹn sau 6 trận đấu.
Ngay sau trận tái đấu với Malaysia, trang fanpage của FIFA đã có bài đăng chúc mừng chiến thắng của “những chiến binh sao vàng”.
“Vừa Mạnh, vừa Son lại vừa Hên!”, trang fanpage của FIFA viết.
Đỗ Hoàng Hên dù không trực tiếp ghi bàn nhưng tiền đạo của Hà Nội cũng để lại dấu ấn đậm nét trên hàng công tuyển Việt Nam.
Đặc biệt, anh chính là chủ nhân của pha kiến tạo cho Xuân Son ghi bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0.
Vòng chung kết Asian Cup 2027 có sự tham dự của 24 đội, tổ chức tại Saudi Arabia từ ngày 7-1 đến 5-2. Theo kế hoạch ban đầu, AFC sẽ tổ chức bốc thăm chia bảng Asian Cup 2027 vào ngày 11-4 tới tại Riyadh (Saudi Arabia).
Tuy nhiên do tình hình chiến sự đang leo thang ở khu vực Trung Đông, nên AFC quyết định dời lễ bốc thăm sang thời gian khác thích hợp hơn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/fifa-tuyen-viet-nam-vua-manh-vua-son-lai-vua-hen-20260331224102322.htm
Tình Yêu Giới Tính
Hoàng Hường bị điều tra về hành vi sản xuất, buôn bán hàng giả

Chiều 3-4, tại họp báo thông tin công tác công an quý 1-2026, Văn phòng Cơ quan cảnh sát điều tra (C01) Bộ Công an đã thông tin về tiến độ điều tra vụ án liên quan hệ sinh thái Hoàng Hường.
Theo Thiếu tướng Lê Văn Tân, Phó chánh Văn phòng Cục C01, sau khi khởi tố Hoàng Thị Hường và 6 bị can về tội vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng, cơ quan điều tra đã thu giữ các sản phẩm trong hệ thống kinh doanh của bà Hoàng Hường.
Ông Tân cho hay số lượng sản phẩm cần trưng cầu, giám định là rất nhiều.
Bên cạnh đó, C01 và các đơn vị chuyên môn có các quan điểm khác nhau về kết quả giám định, do đó "đến nay chưa có kết luận cuối cùng về các sản phẩm này".
Đáng chú ý, Cục C01 đang tập trung điều tra nội dung về "sản xuất, buôn bán hàng giả", làm rõ nguồn gốc các sản phẩm trong hệ sinh thái của bà Hoàng Hường, cũng như mở rộng điều tra vi phạm liên quan đến kế toán để xử lý theo quy định của pháp luật.
Trước đó, Bộ Công an cho biết ngày 1-10-2025, Văn phòng Cơ quan cảnh sát điều tra đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự về tội vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng, liên quan đến Công ty CP dược phẩm Hoàng Hường và các công ty, hộ kinh doanh do bà Hoàng Thị Hường (38 tuổi, quê Phú Thọ, còn gọi là Hoàng Hường) thành lập, chỉ đạo điều hành hoạt động tại thành phố Hà Nội và các tỉnh, thành phố trên toàn quốc.
Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam, lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú đối với 6 bị can.
Trong đó, khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với bà Hoàng Thị Hường (chủ hộ kinh doanh Hoàng Thị Hường, chủ hệ sinh thái Hoàng Hường); Nguyễn Hoài Nam (em rể bà Hường, Giám đốc Công ty TNHH Cavipha), Nguyễn Thị Thoa (trợ lý bà Hường, Giám đốc Công ty TNHH thương mại và đầu tư K&B), Hoàng Anh Dũng (nguyên Giám đốc marketing Công ty TNHH dược phẩm Hoàng Hường), Nguyễn Duy Khánh (em rể bà Hường, thủ quỹ Công ty TNHH thương mại và đầu tư KB).
5 bị can trên bị khởi tố, bắt tạm giam về tội vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng, quy định tại khoản 3 Điều 221 Bộ luật Hình sự.
Riêng bà Nguyễn Thị Hường, nguyên Kế toán trưởng Công ty TNHH dược phẩm Hoàng Hường, bị khởi tố bị can, áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú.
Sau khi Viện Kiểm sát nhân dân tối cao (Vụ 3) có các quyết định phê chuẩn các quyết định tố tụng nêu trên, Văn phòng Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã tiến hành các biện pháp tố tụng, tuân thủ theo đúng quy định của pháp luật.
Văn phòng Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đang tiến hành điều tra mở rộng vụ án, làm rõ toàn bộ sai phạm của các cá nhân có liên quan để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.
Theo điều tra, bà Hoàng Hường có 18 công ty, ngoài ra 25 hộ kinh doanh và 44 cá nhân đứng tên kinh doanh nằm trong hệ sinh thái do bà lập ra để kinh doanh bán các sản phẩm thực phẩm chức năng, thực phẩm bảo vệ sức khỏe cùng một số sản phẩm khác.
Để thực hiện hành vi trốn thuế, Hoàng Hường đã chỉ đạo nhân viên áp doanh thu vào các hộ kinh doanh và các cá nhân đăng ký kinh doanh.
Kết quả điều tra ban đầu xác định từ tháng 1-2021 đến tháng 6-2025, Hoàng Hường đã để ngoài sổ sách kế toán doanh thu gần 1.800 tỉ đồng, kê sai quy định thuế giá trị gia tăng doanh thu gần 2.100 tỉ đồng.
Tình Yêu Giới Tính
Bị vợ sắp cưới lừa “đổ vỏ”, tôi uất hận muốn trừng phạt cô ấy

Tôi không nhớ rõ mình thích Thùy từ khi nào. Có lẽ là khi bắt gặp cô ấy bị mấy gã trai làng bên trêu ghẹo dọc đường đi học về năm cuối cấp 3. Nhìn bộ dạng yếu đuối sợ hãi của Thùy lúc đó, tôi muốn bảo vệ chở che.
Tôi là một gã trai không có ưu điểm gì, vừa xấu trai lại vừa học dốt... Thứ người ta nhớ về tôi chỉ là con nhà giàu. Thùy không thích tôi. Hình mẫu các chàng trai trong con mắt những cô gái mới lớn hoặc là đẹp trai, hoặc là học giỏi. Tôi không có cả hai thứ đó. Tôi thậm chí từng bị lưu ban 2 năm, nên dù lớn hơn 2 tuổi vẫn học cùng khóa với Thùy
Tất nhiên, tôi không phải vì thế mà im lặng. Lúc đầu, Thùy tỏ vẻ khó chịu. Tôi nói thẳng, tôi thích cô ấy là quyền của tôi, còn thích hay ghét tôi là quyền của cô ấy.
Thùy không đỗ đại học, tôi đương nhiên càng không. Bố đăng ký cho tôi vào trường nghề của tỉnh, còn Thùy theo chị lên phố học nghề làm đẹp.
Sau khi ra phố, ăn cơm uống nước thành phố, lại biết ăn mặc, trang điểm, Thùy vốn đã xinh đẹp lại càng trở nên rực rỡ hơn. Mỗi lúc nhìn thấy Thùy, tôi vẫn hồi hộp. Tôi biết cô ấy có nhiều chàng trai theo đuổi, và vẫn tự biết mình không thể lọt vào mắt của cô ấy.
Tôi cũng từng tán tỉnh vài người, yêu đương vài cuộc. Nhưng những cuộc tình cũng chẳng đi đến đâu. Với Thùy, tôi vẫn có một tình cảm riêng luôn thầm thương trộm nhớ nhưng không dám đến gần.
Rồi một ngày, Thùy gọi điện cho tôi. Khi thấy số điện thoại lạ nhấp nháy trên màn hình và giọng Thùy cất lên, tôi không tin nổi. Thùy hỏi tôi có rảnh tâm sự cùng em không?
Tối ấy, bên mương nước đầu làng, lần đầu tiên tôi ngồi gần Thùy đến thế. Thùy nói cô ấy số đen đủi, chẳng gặp được ai thương yêu thật lòng. Rồi Thùy hỏi: “Đàn ông chân tình như anh giờ hiếm lắm. Anh còn thích Thùy không? Có muốn lấy Thùy không?”.
Khi nghe Thùy nói, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì bất ngờ và hạnh phúc. Hơi thở Thùy gần, mang theo phảng phất mùi rượu đã uống từ trước đó. Có lẽ cô ấy say rồi, mai sẽ quên thôi. Mà dù là say, tôi cũng mặc kệ cho cảm xúc trong mình bay bổng.
Thế nhưng, những lời Thùy nói, cô ấy đều nhớ. Tối hôm sau, cô ấy nhắn tin hỏi lại tôi một lần nữa. Thùy nói chán yêu đương rồi, muốn lấy chồng thôi. Nếu tôi muốn cưới, cô ấy đồng ý.
Tôi như người ngủ một giấc dậy, bỗng nghe tin mình trúng số độc đắc. Vội vàng thưa chuyện với bố mẹ bàn chuyện cưới xin. Bố mẹ tôi bất ngờ. Ai cũng bất ngờ. Mẹ hỏi tôi: “Hai đứa yêu bao giờ mà cưới?”.
Tôi dẫn Thùy đi xem váy cưới, dẫn cô ấy đi chọn giường, chọn rèm cửa, ga gối trải giường. Thùy không vui nhiều như tôi, luôn tỏ vẻ dễ dãi mua cái gì cũng được.
Cho đến hôm đi chụp ảnh. Lúc vào buồng thử váy cưới, Thùy đưa túi xách và điện thoại cho tôi cầm. Điện thoại vừa sang tay tôi, màn hình bỗng sáng lên một tin nhắn zalo gửi tới: “Thế còn cái thai cậu định tính thế nào?”. Tin nhắn hiện lên rồi biến mất, nhưng nó in hằn trong trí não tôi. Cái thai nào? Cái thai của ai?
Tôi đứng ngoài cửa, nói cần gọi điện mà điện thoại hết pin, bảo Thùy đọc mật khẩu tôi mượn điện thoại gọi một chút. Khi màn hình mở ra, bí mật cũng được vén màn. Thùy đang mang thai và tình nhân của cô ấy đã cao chạy xa bay. Cô ấy đã bỏ thai nhiều lần, nếu còn tiếp tục, sợ sẽ mất khả năng làm mẹ. Cô ấy chọn tôi làm người “đổ vỏ” để danh chính ngôn thuận cho con chào đời. Chuyện sau này, sau này sẽ tính.
Tôi đọc những dòng cô ấy trò chuyện với bạn, mắt như hoa lên, đầu óc quay cuồng. Tôi vẫn biết, tình cảm Thùy dành cho tôi chắc chắn không nhiều. Nhưng lại nghĩ, cô ấy đã yêu đương chán rồi, muốn tìm một tấm chồng tử tế để dựa. Ai ngờ, cô ấy lừa tôi, xem tôi như một gã ngốc, lấy tôi làm lá chắn để che đậy cho sự lỡ dở của mình.
Khi Thùy khoác lên mình chiếc váy cưới, xoay đi xoay lại trước mặt tôi, tôi cũng chẳng có chút cảm xúc nào cả. Cảm giác hạnh phúc bay bổng trước đó bỗng như bị một tảng băng đè nén, vừa nặng nề vừa lạnh lẽo. Tôi nhìn gương mặt điểm trang cẩn thận tỉ mỉ của Thùy sao bỗng thấy nó xấu xí đến ghê sợ.
Nhưng tôi chẳng nói gì, cũng chẳng phơi bày mọi thứ ngay lúc đó, giống như nỗi đau bất ngờ khiến cảm xúc tê liệt . Một chuyện tày trời như vậy, sao cô ấy nghĩ có thể giấu tôi cả đời? Hay là cô ấy bí quá hóa liều, thật tâm cũng không muốn làm như vậy?
Tôi im lặng, ôm bí mật của cô ấy về nhà. Tôi yêu Thùy, nhưng không yêu đến mức quên cả tự trọng và sĩ diện bản thân, không yêu đến mức cam tâm tình nguyện để cô ấy lừa dối.
Sỡ dĩ, tôi kể chuyện dài như vậy, tỉ mỉ như vậy là để mọi người hiểu, tình cảm tôi dành cho Thùy trong sáng và đẹp ra sao. Và việc cô ấy lừa dối đã khiến tôi đau đớn, bẽ bàng, uất hận đến mức nào.
Hủy bỏ đám cưới là chuyện tôi nghĩ đến đầu tiên, nhưng thế thì lại nhẹ nhàng cho cô ấy quá. Nếu Thùy đã coi tôi là một gã khờ, tôi sẽ cho cô ấy toại nguyện đến đám cưới. Và trong đám cưới ấy, tôi sẽ phơi bày mọi chuyện ra cho thiên hạ thấy. Cô ấy chẳng coi tôi ra gì, tôi cũng chẳng cần làm người tử tế.
Tôi đã nghĩ như vậy đấy. Nhưng mỗi ngày trôi qua, đám cưới càng gần, tôi vẫn chưa chắc chắn mình có nên làm thế không, có nên tuyệt tình, tàn nhẫn đến mức ấy không? Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi sinh ra trong một gia đình giàu nhất xã. Người ta vẫn bảo nhà tôi giàu đến mức trời mưa không biết nước chảy về đâu. Đất của bố mẹ tôi trải dài từ mặt đường lớn đến tận mép cánh đồng. Công ty gia đình xây cao như cái trụ sở huyện. Người đi qua vẫn thường ngước nhìn với vẻ vừa kính nể vừa ghen tị.
Rồi tôi gặp anh. Anh là trưởng phòng trong công ty nhà tôi. Người cao ráo, ăn nói nhẹ nhàng. Anh không đẹp trai kiểu hào nhoáng nhưng có đôi mắt luôn nhìn người khác như đang lắng nghe. Tôi thích cái cách anh cúi đầu chào mẹ tôi, cái cách anh cẩn thận nhặt từng tờ giấy vụn dưới sàn xưởng.
Khi tôi cưới anh, cả xã xì xào. Người ta bảo anh là “chuột sa chĩnh gạo”. Có người uống rượu còn nói to rằng đời anh đổi từ lúc bước chân vào nhà tôi. Tôi nghe mà khó chịu. Nhưng anh chỉ cười. Anh bảo, người nghèo mà cưới con gái nhà giàu thì thiên hạ bao giờ chẳng nghĩ thế.
Sau cưới, vợ chồng tôi ở riêng trong căn nhà 3 tầng bố mẹ xây sẵn. Tôi chưa từng thiếu thứ gì. Điện thoại mới nhất, xe đẹp, quần áo mua chẳng cần nhìn giá. Anh cũng chiều bất cứ điều gì tôi thích.
Nhưng hôn nhân lạ lắm. Nó không đổ vỡ bằng tiếng sét. Nó mục ruỗng từ những tiếng nứt rất nhỏ.
Đầu tiên là chuyện bố tôi có người phụ nữ khác. Cả xã biết chuyện đó trước mẹ tôi. Người phụ nữ ấy trẻ hơn bố gần 20 tuổi, chỉ hơn tôi vài tuổi. Nghe đâu trước làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng. Bố mua nhà cho bà ta ở ngoài thị trấn. Có người còn bắt gặp hai người đi du lịch cùng nhau.
Sau hôm ấy, nhà tôi chẳng còn bữa cơm nào yên ổn. Mẹ tôi khóc suốt. Bố về nhà ngày càng ít. Hai người cãi nhau ngay cả trước mặt nhân viên. Công ty đang đông khách mà nghe tiếng chửi vọng từ phòng giám đốc ra tận sân.
Rồi mẹ đòi ly dị. Bố cũng đồng ý ngay. Nhưng tài sản nhà tôi nhiều quá. Đất đai đứng tên chồng chéo. Công ty lại dùng tên người thân để vay vốn, mua bán. Chia mãi không được. Mỗi lần họp gia đình là thêm một trận cãi vã.
Tôi đứng về phía mẹ. Tôi không chấp nhận được chuyện bố phản bội mẹ mình. Mẹ tôi từng theo bố từ lúc nghèo khó. Bà bán vàng cưới để dựng xưởng đầu tiên. Thế mà giờ bố lại muốn đem tài sản thấm mồ hôi, công sức và cả thanh xuân của mẹ để cung phụng người đàn bà khác.
Tôi nói với chồng rằng mẹ phải được chia tài sản phần hơn. Anh im lặng rất lâu rồi bảo “chuyện người lớn nên để họ tự giải quyết, em đừng có xen vào”. Tôi khó chịu. Tôi bảo nếu là mẹ anh bị phản bội thì anh có bình thản thế không? Anh cúi đầu, không nói nữa.
Nhưng từ hôm ấy tôi thấy anh thay đổi. Anh thường xuyên lên phòng bố tôi trao đổi công việc. Những cuộc nói chuyện kéo dài hàng giờ. Khi tôi hỏi, anh chỉ bảo bàn chuyện công ty. Có hôm anh về muộn, người đầy mùi rượu và thuốc lá.
Một tối, tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của bố. Ông nói rất nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ. Ông bảo chỉ cần anh đứng về phía ông thì sau ly dị sẽ cho anh lên phó giám đốc. Còn căn nhà ngoài thị trấn cũng sẽ sang tên cho bố mẹ anh.
Tôi thấy lạnh cả người. Cảm giác như ai vừa đổ nước đá lên lưng.
Tối đó tôi hỏi anh thẳng. Anh ngồi rất lâu mới nói rằng bố tôi cũng có cái khó của ông. Anh bảo mẹ tôi nóng tính, quản lý tiền bạc quá chặt khiến bố ngột ngạt. Tôi bật cười. Đến lúc ấy tôi mới hiểu anh đã chọn phe nào rồi.
Tôi gào lên. Tôi hỏi anh lấy tôi vì tình yêu hay vì cái ghế phó giám đốc. Anh cũng nổi nóng. Anh bảo tôi chưa từng hiểu cảm giác của người nghèo. Anh nói cả đời anh bị người ta coi thường, nên anh cần vị trí ấy để ngẩng đầu.
Sau đó mọi thứ trượt đi nhanh đến đáng sợ. Anh công khai ủng hộ bố tôi trong các cuộc họp gia đình. Anh còn đứng ra phân tích rằng tài sản phải chia công bằng. Mẹ tôi nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ. Còn tôi thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.
Nhân viên trong công ty bắt đầu bàn tán. Người bênh mẹ tôi. Người đứng về phía bố. Có kẻ còn cười sau lưng rằng nhà giàu cũng khổ, cũng tan nát như thường. Mỗi lần bước qua xưởng, tôi cảm thấy từng ánh mắt đang chĩa vào mình.
Ngày tôi ký đơn ly dị còn trước cả bố mẹ tôi vì chúng tôi không có tài sản chung. Mẹ tôi ngồi bên cạnh. Bà không khóc. Tôi cũng không khóc vì tôi được chọn nuôi đứa con gái duy nhất. Hai mẹ con chỉ im lặng như hai người vừa đi qua một đám cháy lớn. Cháy đến mức chẳng còn gì để cứu nữa.
Anh đến tòa trong bộ vest mới. Trông anh thành đạt lắm. Anh ký rất nhanh rồi đứng dậy ngay. Trước lúc đi, anh quay lại nhìn tôi một thoáng. Ánh mắt ấy lạ lắm. Chắc anh nghĩ giờ anh có thể ngẩng cao đầu mà trở thành người thượng lưu chứ không phải mang cái mác “nhờ vợ”.
Vì tranh chấp tài sản, chuyện ly hôn của bố mẹ tôi mãi vẫn không thỏa thuận xong. Người đàn bà kia cuối cùng cũng mệt mỏi mà buông tay. Còn chồng tôi thì chẳng được lên phó giám đốc như hứa hẹn.
Tôi gặp lại chồng cũ một lần ở quán cà phê ven đường. Anh gầy hơn trước. Mắt có quầng thâm. Anh hỏi tôi sống thế nào? Tôi bảo vẫn ổn. Rồi cả hai im lặng. Chúng tôi từng là vợ chồng, từng ngủ cạnh nhau, từng mơ về con cái đông vui. Vậy mà giờ chẳng tìm nổi một câu để nói.
Lúc tôi đứng dậy ra về, anh bất ngờ gọi tên tôi rất khẽ. Giọng anh khàn đặc như người lâu ngày không ngủ ngon. Anh bảo rằng anh sai rồi. Sai từ lúc để lòng tự ái và tham vọng chen vào giữa vợ chồng tôi.
Anh nói từ ngày ly hôn, anh mới hiểu thứ đáng sợ nhất không phải nghèo khó, mà là cảm giác trở về một căn phòng tối om, không còn ai đợi mình nữa. Anh bảo căn nhà lớn hay chức vụ cao đến đâu cũng không làm người ta ngủ ngon nếu trong lòng đầy hối hận.
Rồi anh xin tôi quay lại.
Tôi biết bản thân vẫn yêu anh. Nhưng tình yêu trong tôi bây giờ giống một chiếc áo đã rách. Dù vá lại khéo đến đâu, mỗi lần mặc vào vẫn nhớ đó là chiếc áo không vẹn nguyên lành lặn. Tôi sợ nếu quay lại, một ngày nào đó anh lại đứng trước tiền bạc và chọn điều khiến tôi đau lòng. Tôi sợ cảm giác bị phản bội thêm lần nữa.
Nếu là các bạn, các bạn có dám quay lại với một người mình còn yêu nhưng từng chọn tiền bạc và địa vị hơn mình không? Và liệu một người đã từng phản bội tình cảm, có thật sự thay đổi được không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

