Tôi sinh ra trong một gia đình giàu nhất xã. Người ta vẫn bảo nhà tôi giàu đến mức trời mưa không biết nước chảy về đâu. Đất của bố mẹ tôi trải dài từ mặt đường lớn đến tận mép cánh đồng. Công ty gia đình xây cao như cái trụ sở huyện. Người đi qua vẫn thường ngước nhìn với vẻ vừa kính nể vừa ghen tị.
Rồi tôi gặp anh. Anh là trưởng phòng trong công ty nhà tôi. Người cao ráo, ăn nói nhẹ nhàng. Anh không đẹp trai kiểu hào nhoáng nhưng có đôi mắt luôn nhìn người khác như đang lắng nghe. Tôi thích cái cách anh cúi đầu chào mẹ tôi, cái cách anh cẩn thận nhặt từng tờ giấy vụn dưới sàn xưởng.
Khi tôi cưới anh, cả xã xì xào. Người ta bảo anh là “chuột sa chĩnh gạo”. Có người uống rượu còn nói to rằng đời anh đổi từ lúc bước chân vào nhà tôi. Tôi nghe mà khó chịu. Nhưng anh chỉ cười. Anh bảo, người nghèo mà cưới con gái nhà giàu thì thiên hạ bao giờ chẳng nghĩ thế.
Sau cưới, vợ chồng tôi ở riêng trong căn nhà 3 tầng bố mẹ xây sẵn. Tôi chưa từng thiếu thứ gì. Điện thoại mới nhất, xe đẹp, quần áo mua chẳng cần nhìn giá. Anh cũng chiều bất cứ điều gì tôi thích.
Nhưng hôn nhân lạ lắm. Nó không đổ vỡ bằng tiếng sét. Nó mục ruỗng từ những tiếng nứt rất nhỏ.
Đầu tiên là chuyện bố tôi có người phụ nữ khác. Cả xã biết chuyện đó trước mẹ tôi. Người phụ nữ ấy trẻ hơn bố gần 20 tuổi, chỉ hơn tôi vài tuổi. Nghe đâu trước làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng. Bố mua nhà cho bà ta ở ngoài thị trấn. Có người còn bắt gặp hai người đi du lịch cùng nhau.
Sau hôm ấy, nhà tôi chẳng còn bữa cơm nào yên ổn. Mẹ tôi khóc suốt. Bố về nhà ngày càng ít. Hai người cãi nhau ngay cả trước mặt nhân viên. Công ty đang đông khách mà nghe tiếng chửi vọng từ phòng giám đốc ra tận sân.
Rồi mẹ đòi ly dị. Bố cũng đồng ý ngay. Nhưng tài sản nhà tôi nhiều quá. Đất đai đứng tên chồng chéo. Công ty lại dùng tên người thân để vay vốn, mua bán. Chia mãi không được. Mỗi lần họp gia đình là thêm một trận cãi vã.
Tôi đứng về phía mẹ. Tôi không chấp nhận được chuyện bố phản bội mẹ mình. Mẹ tôi từng theo bố từ lúc nghèo khó. Bà bán vàng cưới để dựng xưởng đầu tiên. Thế mà giờ bố lại muốn đem tài sản thấm mồ hôi, công sức và cả thanh xuân của mẹ để cung phụng người đàn bà khác.
Tôi nói với chồng rằng mẹ phải được chia tài sản phần hơn. Anh im lặng rất lâu rồi bảo “chuyện người lớn nên để họ tự giải quyết, em đừng có xen vào”. Tôi khó chịu. Tôi bảo nếu là mẹ anh bị phản bội thì anh có bình thản thế không? Anh cúi đầu, không nói nữa.
Nhưng từ hôm ấy tôi thấy anh thay đổi. Anh thường xuyên lên phòng bố tôi trao đổi công việc. Những cuộc nói chuyện kéo dài hàng giờ. Khi tôi hỏi, anh chỉ bảo bàn chuyện công ty. Có hôm anh về muộn, người đầy mùi rượu và thuốc lá.
Một tối, tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của bố. Ông nói rất nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ. Ông bảo chỉ cần anh đứng về phía ông thì sau ly dị sẽ cho anh lên phó giám đốc. Còn căn nhà ngoài thị trấn cũng sẽ sang tên cho bố mẹ anh.
Tôi thấy lạnh cả người. Cảm giác như ai vừa đổ nước đá lên lưng.
Tối đó tôi hỏi anh thẳng. Anh ngồi rất lâu mới nói rằng bố tôi cũng có cái khó của ông. Anh bảo mẹ tôi nóng tính, quản lý tiền bạc quá chặt khiến bố ngột ngạt. Tôi bật cười. Đến lúc ấy tôi mới hiểu anh đã chọn phe nào rồi.
Tôi gào lên. Tôi hỏi anh lấy tôi vì tình yêu hay vì cái ghế phó giám đốc. Anh cũng nổi nóng. Anh bảo tôi chưa từng hiểu cảm giác của người nghèo. Anh nói cả đời anh bị người ta coi thường, nên anh cần vị trí ấy để ngẩng đầu.
Sau đó mọi thứ trượt đi nhanh đến đáng sợ. Anh công khai ủng hộ bố tôi trong các cuộc họp gia đình. Anh còn đứng ra phân tích rằng tài sản phải chia công bằng. Mẹ tôi nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ. Còn tôi thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.
Nhân viên trong công ty bắt đầu bàn tán. Người bênh mẹ tôi. Người đứng về phía bố. Có kẻ còn cười sau lưng rằng nhà giàu cũng khổ, cũng tan nát như thường. Mỗi lần bước qua xưởng, tôi cảm thấy từng ánh mắt đang chĩa vào mình.
Ngày tôi ký đơn ly dị còn trước cả bố mẹ tôi vì chúng tôi không có tài sản chung. Mẹ tôi ngồi bên cạnh. Bà không khóc. Tôi cũng không khóc vì tôi được chọn nuôi đứa con gái duy nhất. Hai mẹ con chỉ im lặng như hai người vừa đi qua một đám cháy lớn. Cháy đến mức chẳng còn gì để cứu nữa.
Anh đến tòa trong bộ vest mới. Trông anh thành đạt lắm. Anh ký rất nhanh rồi đứng dậy ngay. Trước lúc đi, anh quay lại nhìn tôi một thoáng. Ánh mắt ấy lạ lắm. Chắc anh nghĩ giờ anh có thể ngẩng cao đầu mà trở thành người thượng lưu chứ không phải mang cái mác “nhờ vợ”.
Vì tranh chấp tài sản, chuyện ly hôn của bố mẹ tôi mãi vẫn không thỏa thuận xong. Người đàn bà kia cuối cùng cũng mệt mỏi mà buông tay. Còn chồng tôi thì chẳng được lên phó giám đốc như hứa hẹn.
Tôi gặp lại chồng cũ một lần ở quán cà phê ven đường. Anh gầy hơn trước. Mắt có quầng thâm. Anh hỏi tôi sống thế nào? Tôi bảo vẫn ổn. Rồi cả hai im lặng. Chúng tôi từng là vợ chồng, từng ngủ cạnh nhau, từng mơ về con cái đông vui. Vậy mà giờ chẳng tìm nổi một câu để nói.
Lúc tôi đứng dậy ra về, anh bất ngờ gọi tên tôi rất khẽ. Giọng anh khàn đặc như người lâu ngày không ngủ ngon. Anh bảo rằng anh sai rồi. Sai từ lúc để lòng tự ái và tham vọng chen vào giữa vợ chồng tôi.
Anh nói từ ngày ly hôn, anh mới hiểu thứ đáng sợ nhất không phải nghèo khó, mà là cảm giác trở về một căn phòng tối om, không còn ai đợi mình nữa. Anh bảo căn nhà lớn hay chức vụ cao đến đâu cũng không làm người ta ngủ ngon nếu trong lòng đầy hối hận.
Rồi anh xin tôi quay lại.
Tôi biết bản thân vẫn yêu anh. Nhưng tình yêu trong tôi bây giờ giống một chiếc áo đã rách. Dù vá lại khéo đến đâu, mỗi lần mặc vào vẫn nhớ đó là chiếc áo không vẹn nguyên lành lặn. Tôi sợ nếu quay lại, một ngày nào đó anh lại đứng trước tiền bạc và chọn điều khiến tôi đau lòng. Tôi sợ cảm giác bị phản bội thêm lần nữa.
Nếu là các bạn, các bạn có dám quay lại với một người mình còn yêu nhưng từng chọn tiền bạc và địa vị hơn mình không? Và liệu một người đã từng phản bội tình cảm, có thật sự thay đổi được không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Thanh Hóa đến Gia Lai ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
Nam Bộ nắng nóng diện rộng, riêng từ ngày 9 đến 10-4 nắng nóng khả năng giảm dần.
Các khu vực khác ngày nắng, có nơi nắng nóng.
Cảnh báo nguy cơ cháy nổ, hỏa hoạn do nhu cầu sử dụng điện tăng cao và độ ẩm giảm thấp. Ngoài ra nắng nóng có thể gây mất nước, kiệt sức và đột quỵ do sốc nhiệt khi tiếp xúc lâu với nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo có thể chênh lệch 2-4 độ C so với nhiệt độ thực tế ngoài trời, thậm chí cao hơn nếu có các bề mặt hấp thụ nhiệt như bê tông, đường nhựa.
Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực tài chính tại một công ty ở nước ngoài. Từ năm 14 tuổi, tôi đã sống và học tập xa Việt Nam, nên cuộc sống, công việc, các mối quan hệ của tôi đều gắn với nơi này.
Tôi và bạn trai quen nhau cách đây 3 năm, trong một lần tôi về Việt Nam thăm gia đình. Từ đó đến nay, chúng tôi duy trì mối quan hệ yêu xa. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế, trong suốt 3 năm ấy, chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần vỏn vẹn 2-3 ngày.
Tôi không phủ nhận rằng, tình cảm của anh dành cho tôi rất lớn. Anh luôn kiên nhẫn, bao dung, chưa từng trách móc, luôn đặt tôi vào kế hoạch tương lai của mình. Anh khiến tôi có cảm giác an toàn, bình yên. Nhưng mối quan hệ này cũng khiến tôi băn khoăn nhiều.
Anh hứa hẹn về tương lai đoàn tụ, còn tôi lại không chắc một ngày mình có thể trở về quê hương làm việc. Tôi quen cuộc sống ở nước ngoài, quen công việc, môi trường và cả sự tự do ở đây.
Chúng tôi cứ thế yêu nhau, kéo dài một mối quan hệ mà tôi nhiều lần né tránh việc nhìn thẳng vào đích đến cuối cùng.
Yêu xa lâu ngày, sự thiếu thốn về cảm xúc và gần gũi là điều không thể tránh khỏi. Tôi vẫn nghĩ mình có thể chịu đựng được, cho đến khi một đồng nghiệp xuất hiện.
Anh ấy là người làm chung công ty với tôi. Trước đó, chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn, nói chuyện hợp, hỗ trợ nhau trong công việc. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cảm xúc gì đặc biệt với người này.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Anh ta bắt đầu thể hiện sự quan tâm nhiều hơn. Những cử chỉ thân mật, những lần gặp gỡ thường xuyên, những tiếp xúc gần gũi vô tình kéo chúng tôi lại gần nhau. Và tôi trong một lần yếu lòng, đã không giữ được giới hạn.
Tôi đã phản bội người yêu mình. Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm nhận rõ ràng sự gần gũi, kết nối về thể xác và cảm xúc. Một cảm giác vừa mới mẻ, vừa cuốn hút, khiến tôi như bị “mờ mắt”.
Nhưng cảm xúc thăng hoa ấy chỉ tồn tại rất ngắn. Ngay ngày hôm sau thức dậy, tôi rơi vào trạng thái trái ngược: Day dứt, hoang mang và tội lỗi.
Trước khi mọi thứ tồi tệ hơn, tôi chủ động dừng lại. Tôi nhắn cho đồng nghiệp rằng mình không thể tiếp tục, rằng tôi có lỗi với người yêu. Điều khiến tôi bất ngờ là, dù có tình cảm với tôi, anh ấy vẫn khuyên tôi nên thành thật với bạn trai.
Tôi đã làm theo lời người ấy, thú nhận hết mọi chuyện, không giấu giếm. Tôi muốn lòng mình được trút bỏ những cảm xúc nặng nề đeo bám. Mặc dù tôi không mong được tha thứ, tôi chỉ nghĩ rằng mình phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.
Nhưng tôi không ngờ, bạn trai tôi lại chọn tha thứ. Anh không trách mắng, không nặng lời. Anh nói cho anh thời gian suy nghĩ. Sau đó, anh im lặng, cố gắng từng ngày để cân bằng lại cảm xúc. Và rồi anh cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, cho mối quan hệ này thêm một cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm.
Chính sự bao dung đó lại khiến tôi đau hơn. Nhìn anh vật lộn với tổn thương do mình gây ra, tôi cảm thấy bản thân thật tệ.
Còn chàng đồng nghiệp kia, sau khi tôi dừng lại, cũng rơi vào trạng thái suy sụp. Anh níu kéo, nhưng tôi không thể đáp lại. Tôi vừa mất đi ranh giới trong một mối quan hệ, vừa đánh mất luôn một người bạn mà trước đó tôi rất trân trọng.
Sau "sự cố", chúng tôi vẫn phải gặp nhau mỗi ngày ở công ty, nhưng không khí nặng trĩu. Tôi vốn không phải người dễ kết bạn. Mỗi mối quan hệ đến với tôi đều đáng quý. Nhưng chỉ vì một phút không kiềm chế được cảm xúc, tôi đã tự tay làm hỏng tất cả.
Điều khiến tôi bế tắc nhất lúc này không chỉ là chuyện đã xảy ra, mà là chính bản thân tôi. Tôi nhận ra mình ích kỷ. Tôi không chắc về tương lai với người yêu, nhưng lại không đủ dũng cảm để nói lời chia tay. Tôi giữ anh ở đó, trong khi chính tôi lại dao động, tương tư người khác.
Tôi cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình dành cho người đồng nghiệp. Đó là niềm yêu thích nam nữ thật sự, hay chỉ là sự thiếu thốn lâu ngày được lấp đầy?
Tôi đang đứng giữa hai cảm xúc. Một bên là người yêu 3 năm, bao dung, chân thành, luôn trân trọng, yêu thương tôi. Một bên là cảm xúc mới mẻ, mãnh liệt nhưng đầy day dứt và sai lầm.
Còn tôi, lại không chắc mình thực sự muốn gì. Giờ đây, điều duy nhất tôi cảm nhận rõ là sự dằn vặt. Tôi trách bản thân rất nhiều. Tôi không biết mình nên tiếp tục sửa sai hay buông bỏ để giải thoát cho tất cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Sở Xây dựng Hà Nội vừa có văn bản số 7006 gửi các đơn vị, liên quan tới thông tin lan truyền việc TP sắp miễn phí vé xe buýt cho người dân.
Theo sở, qua công tác rà soát thông tin báo chí, Sở Xây dựng Hà Nội nhận thấy trên một số phương tiện đại chúng có xuất hiện nội dung với tiêu đề "Hà Nội lên phương án miễn phí xe buýt".
Về thông tin này, Sở Xây dựng khẳng định nội dung này chưa được phản ánh đúng, gây hiểu nhầm trong dư luận về chủ trương, chính sách của thành phố.
Theo sở này, hiện nay Hà Nội chưa có chủ trương miễn tiền vé sử dụng xe buýt cho mọi người.
"Hà Nội chỉ đang thực hiện chính sách miễn tiền vé đi phương tiện công cộng đối với "người có công, người khuyết tật, người cao tuổi, trẻ em dưới 6 tuổi, nhân khẩu thuộc hộ nghèo" - Sở Xây dựng thông tin.
Cũng theo sở, hiện Hà Nội đang khẩn trương hoàn thiện các thủ tục để trình Quốc hội xem xét ban hành nghị quyết thông qua Luật Thủ đô sửa đổi. Sau khi Luật Thủ đô sửa đổi được ban hành và có hiệu lực, Hà Nội sẽ cụ thể hóa các nội dung của luật.
Trong đó có việc cập nhật, bổ sung các chính sách hỗ trợ, khuyến khích người dân sử dụng các phương tiện giao thông công cộng để góp phần giảm ùn tắc giao thông, ô nhiễm môi trường, theo Sở Xây dựng Hà Nội.