Tôi năm nay 29 tuổi, mới kết hôn được hơn 3 tháng. Vợ kém tôi 3 tuổi, hiền lành, ngoan ngoãn và hiện tại đang mang bầu đứa con đầu lòng. Đáng lẽ đây phải là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của một cuộc hôn nhân, khi cả hai bắt đầu xây dựng tổ ấm và chuẩn bị chào đón một thành viên mới.
Trước khi cưới, chúng tôi quen nhau gần một năm. Tình cảm không quá dữ dội, nhưng đủ để tôi tin rằng đây là người phù hợp để đi cùng mình lâu dài. Vợ tôi sống khá kín đáo, ít bạn bè, chủ yếu xoay quanh gia đình và công việc. Khi tôi hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy chỉ nói từng yêu một người hồi đại học nhưng không hợp nên chia tay. Tôi cũng không hỏi thêm, vì nghĩ ai cũng có quá khứ.
Sau khi cưới, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ tôi đang mang thai nên tôi càng cố gắng quan tâm, chăm sóc. Những việc như nấu ăn, dọn dẹp, đưa vợ đi khám thai, tôi đều chủ động. Cô ấy cũng rất biết điều, không đòi hỏi gì, luôn nhẹ nhàng và cố gắng thích nghi với gia đình chồng.
Mọi chuyện tưởng chừng cứ thế trôi qua bình yên, cho đến buổi tối định mệnh đó.
Sau bữa cơm, vợ tôi đi tắm, còn tôi phụ vợ dọn dẹp để cô ấy có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Điện thoại của cô ấy để trên bàn, đúng lúc có thông báo tin nhắn hiện lên. Bình thường tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại của vợ, nhưng như linh cảm của một người đàn ông mách bảo, tôi cầm điện thoại và ấn vào tin nhắn vừa tới đó.
Người nhắn là một tài khoản không lưu tên, nhưng chỉ cần đọc vài dòng đầu, tôi biết ngay đó là người yêu cũ của vợ. Tin nhắn gần nhất là từ tháng 6/2024, trước khi chúng tôi cưới không lâu. Nội dung không còn tình cảm, chỉ là những câu hỏi thăm xã giao. Đến đây, tôi còn nghĩ mọi chuyện không có gì đáng lo.
Nhưng khi kéo lên đọc những tin nhắn cũ hơn, tôi bắt đầu thấy mọi thứ không đơn giản như vậy. Trong những đoạn tin nhắn đó, tôi phát hiện ra một chuyện mà trước giờ vợ chưa từng nói với tôi.
Hồi năm 4 đại học, cô ấy từng mang thai với người yêu cũ. Khi đó, cô ấy muốn giữ lại đứa bé, nhưng người kia không đồng ý, không muốn cưới. Sau nhiều lần tranh cãi, cuối cùng cô ấy đã tự đi phá thai.
Có những dòng tin nhắn khiến tôi ám ảnh: “Em đã từng nghĩ nếu lúc đó anh chịu cưới thì cuộc đời em đã khác…”. Tôi thực sự chết lặng.
Tôi không biết nên gọi cảm xúc của mình là gì. Không phải tức giận bùng nổ, cũng không phải ghen tuông. Mà là một cảm giác hụt hẫng, như thể vừa phát hiện ra một phần con người của vợ mà trước giờ tôi chưa từng biết đến.
Tôi nhanh chóng đặt điện thoại lại chỗ cũ, coi như chưa từng nhìn thấy gì.
Khi vợ tôi bước ra từ nhà tắm, cô ấy vẫn nói chuyện bình thường, hỏi han tôi như mọi ngày. Nhưng tôi lại không thể đáp lại như trước. Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những dòng tin nhắn vừa đọc được.
Tối hôm đó, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng gần như không nói chuyện. Tôi không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là những hình ảnh đó lại hiện ra.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Vợ tôi có vẻ nhận ra sự thay đổi của tôi. Bình thường cô ấy khá hay nói, nhưng hôm nay lại im lặng. Có lẽ cô ấy cảm nhận được gì đó, nhưng không biết lý do hoặc cũng không muốn tìm hiểu.
Còn tôi thì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Điều khiến tôi khó chịu không hẳn là việc cô ấy có quá khứ. Tôi hiểu ai cũng từng có những điều đã qua. Nhưng cái khiến tôi không thể chấp nhận là cô ấy đã giấu tôi. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều về tương lai, về gia đình, về con cái. Nhưng chưa bao giờ cô ấy nhắc đến chuyện này. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn điều gì tôi chưa biết nữa hay không.
Lòng tôi rất rối, có rất nhiều câu hỏi được đặt ra. Vợ tôi bây giờ vẫn là một người tốt. Cô ấy ngoan, biết điều, đang mang trong mình đứa con của tôi. Từ một người quen được bố mẹ bao bọc, giờ phải tập làm dâu, học cách thích nghi với gia đình chồng. Có những lúc tôi thấy cô ấy lóng ngóng, nhưng vẫn cố gắng.
Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện kia, cảm xúc trong tôi lại chùng xuống. Tôi bắt đầu lạnh nhạt, không còn muốn nói chuyện nhiều, cũng không còn cảm giác gần gũi như trước.
Đã nhiều ngày trôi qua, nhưng không biết phải làm sao. Nói ra thì sợ làm tổn thương vợ, nhất là khi cô ấy đang mang bầu. Giữ trong lòng thì chính tôi lại ngày càng mất đi cảm xúc với cuộc hôn nhân này.
Càng kéo dài, khoảng cách giữa hai vợ chồng lại càng lớn. Tôi đang rơi vào một trạng thái rất mệt mỏi, nửa muốn bỏ qua để tiếp tục, nửa lại không thể quên được những gì đã biết.
Tôi có nên nói thẳng với vợ? Hay cứ im lặng để mọi thứ trôi qua? Nhưng nếu cứ tiếp tục im lặng, tôi sợ rằng đến một lúc nào đó, thứ mất đi không chỉ là cảm xúc… mà là cả cuộc hôn nhân này…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Loài cá này, có tên khoa học Parakneria thysi, được quan sát tại thác Luvilombo trong các đợt nghiên cứu năm 2018 và 2020, theo trang IFLScience ngày 3-4.
Chỉ những con cá dài khoảng 3,7 - 4,8 cm mới thực hiện hành trình đặc biệt này, thường diễn ra vào cuối mùa mưa. Dù hành vi của chúng đã được người dân địa phương biết đến từ khoảng 50 năm trước, đây là lần đầu tiên được khoa học ghi nhận và phân tích.
Không giống nhiều loài cá khác dùng miệng để bám và leo, Parakneria thysi sử dụng vây.
Các vây ngực và vây bụng của chúng có các mấu nhỏ, giúp bám chặt vào bề mặt đá trơn trượt. Nhờ đó, chúng có thể nhích từng chút một lên vách đá gần như thẳng đứng, chống lại dòng nước chảy xiết.
Những con cá nhỏ bám vào vách đá để leo thác tại Congo - Nguồn: IFLSCIENCE
Hành trình leo 15 mét vách thác kéo dài trung bình 9 giờ 45 phút song điều đáng chú ý là cá chỉ thực sự di chuyển khoảng 15 phút, phần lớn thời gian còn lại là nghỉ ngơi. Chúng dừng lại trên các gờ đá phẳng, với khoảng 9 lần nghỉ dài (khoảng một giờ) và nghỉ ngắn (khoảng 30 phút).
Trong lúc nghỉ, hàng chục đến hàng trăm con tụ tập lại trước khi tiếp tục leo lên.
Nhóm nghiên cứu cho rằng thời điểm di cư của loài cá này có liên quan đến mực nước và lượng mưa.
Điều kiện thuận lợi để cá leo thác là vào đầu tháng 4, khi mực nước đạt đỉnh. Cá cũng có xu hướng di chuyển vào cuối buổi chiều, khoảng 16h -18h, thay vì buổi sáng.
Mục đích của hành vi này vẫn chưa được xác định chắc chắn. Một số giả thuyết cho rằng chúng tìm kiếm nguồn thức ăn ít cạnh tranh hơn hoặc cố gắng tránh các loài săn mồi như cá da trơn Schilbe intermedius.
Tuy nhiên, môi trường sống của loài cá này đang chịu áp lực từ con người.
Hoạt động đánh bắt, kể cả bằng lưới mịn, cùng với việc khai thác nước cho nông nghiệp có thể làm cạn khu vực hạ lưu và đe dọa quần thể cá.
Nhóm nghiên cứu kêu gọi tăng cường bảo vệ khu vực thác và hệ sinh thái liên quan.
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Scientific Reports.
Tôi năm nay 29 tuổi, là chủ một cửa hàng bán quần áo trẻ em có thu nhập khá tốt. Với ngoại hình xinh xắn, tự chủ về kinh tế, tôi có không ít đàn ông theo đuổi.
Tuy nhiên, vì lớn lên trong gia đình bố mẹ không hạnh phúc, bố ham rượu chè, gia trưởng và khó tính nên tôi khá cẩn thận trong việc chọn bạn đời. Tôi đã yêu vài người, đậm sâu cũng có, thoáng qua cũng có. Nhưng với họ, tôi không tự tin khi xác định chuyện hôn nhân.
Thật ra, tôi không đặt tiêu chuẩn gì nhiều với người mình sẽ lấy làm chồng. Anh ấy không cần giàu có, cũng không cần đẹp trai, chỉ cần hiền lành, sống tử tế và có trách nhiệm. Nhưng những người từng đến với tôi, họ lại không có những điều tôi muốn.
Tôi từng xác định, nếu không gặp được người khiến mình tự tin để gắn bó thì sống độc thân cả đời cũng được. Và rồi Hoàng xuất hiện, anh có đủ tiêu chuẩn của người đàn ông tôi muốn lấy làm chồng.
Hoàng hơn tôi 4 tuổi, là giáo viên dạy môn lịch sử. Chúng tôi quen nhau nhờ người quen giới thiệu. Ngay từ buổi gặp đầu tiên trò chuyện cùng anh, tôi đã thấy có cảm tình. Anh điềm đạm, chân thành, ít nói nhưng nói lời nào cũng sâu sắc.
Ở tuổi này, cả tôi và anh đều không còn mơ mộng nhiều. Chúng tôi xác định rõ, tìm hiểu là để đi tới hôn nhân. Chính vì vậy, tình cảm cũng phát triển chậm rãi, không vồ vập, nồng nhiệt như khi còn trẻ.
Sau 3 tháng gặp gỡ hẹn hò, anh ngỏ lời yêu. Tôi cũng đủ thời gian để nhìn rõ lòng mình nên đồng ý. Tính đến nay, chúng tôi đã chính thức yêu nhau được 7 tháng 18 ngày. Cả hai đã dẫn nhau về nhà chơi, giới thiệu với gia đình, bạn bè thân thiết. Ai gặp cũng khen anh hiền lành, lịch thiệp và bảo tôi "chậm mà chắc".
Thế nhưng, có một điều, nói ra thì khá xấu hổ nhưng nó thực sự khiến tôi lăn tăn suy nghĩ. Đó là, dù đã yêu nhau hơn nửa năm, đã xác định sẽ tiến tới hôn nhân nhưng mối quan hệ của chúng tôi vẫn trong sáng như thể đôi tình nhân tuổi mới lớn.
Tất cả tình yêu của chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm, những nụ hôn nhẹ nhàng, tuyệt nhiên không hề có hành động nào táo bạo hơn.
Lúc mới yêu, tôi nghĩ vì anh làm việc trong môi trường sư phạm nên cư xử lịch sự, chừng mực ngay cả với người yêu. Nhưng rồi, sau vài lần, khi cả hai đều có cơ hội để tiến xa hơn, anh vẫn không hề có động thái chủ động.
Một lần là anh chở tôi đi đám cưới một người em họ của tôi ở tỉnh bên. Trên đường về, trời tối dần và bất ngờ đổ mưa lớn. Vì anh đeo kính cận nên trời mưa lớn rất khó lái xe máy. Tôi bảo để tôi lái thì anh sợ không an toàn.
Tôi bảo anh, dù sao mai cũng là cuối tuần anh không phải đi dạy. Hay là chúng tôi vào nhà nghỉ ngủ tạm một đêm, sáng mai về cũng được. Thế nhưng, anh lại tấp xe trú mưa ven đường, rút điện thoại gọi taxi cho tôi về trước. Anh nói: “Anh chờ một chút, nếu mưa không ngớt thì anh thuê phòng ngủ. Em về trước đi nhé. Em đi qua đêm không về, bố mẹ em sẽ đánh giá anh”. Anh nói như thể tôi là một cô gái mới lớn vậy.
Một lần khác, trên đường đi dạy về, anh ghé cửa hàng của tôi vào buổi trưa. Tôi gọi cơm về cả hai cùng ăn cho vui. Lúc ngồi trong vòng tay anh, tôi đùa: “Thời đại giờ, đàn ông cưới vợ đều thích có cả trâu lẫn nghé. Hay là mình cũng vậy đi?”. Anh không nhìn tôi mà trả lời: “Lỡ làng mới phải vậy thôi chứ hay ho gì chuyện ăn cơm trước kẻng”. Thái độ của anh khi trả lời vô cùng nghiêm túc.
Tôi vốn nghĩ, đàn ông hay phụ nữ khi yêu thật lòng đều có nhu cầu gần gũi cả về tinh thần và thể xác. Không phải tôi ham hố hay hư hỏng gì, nhưng đó cũng là một cách thể hiện tình yêu.
Vậy mà anh ấy, dù nói yêu tôi, dù đã vài lần nhắc tới chuyện tương lai nhưng tuyệt nhiên chưa hề có ý định vượt giới hạn. Anh nghiêm túc đến mức khiến tôi phải đặt dấu hỏi: Một người đàn ông khá điển trai, hiền lành, lịch sự như anh, 33 tuổi chưa lấy vợ, lý do thật sự là gì?
Chẳng phải đàn ông khi yêu, ai cũng tìm cách để có người mình yêu một cách trọn vẹn nhất hay sao? Một người đàn ông đã ngoài 30 tuổi, xác định yêu để kết hôn tại sao lại ngần ngại chuyện thân mật trong khi tôi không hề tỏ ra khó khăn hay tránh né?
Tôi đem chuyện của mình kể với cô bạn thân đã lập gia đình. Cô ấy bảo tôi: “Thôi thôi, chạy nhanh còn kịp. Đàn ông trưởng thành mà gần phụ nữ cứ như không thế thì chắc chắn có vấn đề rồi. Cậu có biết, đa số các cặp đôi ngoại tình hay ly hôn với lý do không hợp là vì gì không? Chuyện chăn gối thật sự quan trọng trong hôn nhân đấy”.
Tôi biết điều đó chứ. Vì tôi biết nên mới có chút lo lắng, nghĩ suy. Anh ấy cái gì cũng tốt, chỉ có vấn đề này khiến tôi phân vân mà thôi. Phụ nữ khăng khăng “giữ gìn” thì còn dễ hiểu, chứ đàn ông mà cũng vậy thì nên hiểu sao cho đúng?
Thái độ của anh như vậy là do anh thật sự quá đứng đắn, nghiêm túc hay là "có vấn đề"? Dù sao, tôi cũng là phụ nữ, tôi đã “bật đèn xanh” đến mức đó rồi mà anh ấy vẫn thế thì... Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tác giả bài viết cho rằng "rực rỡ" không phải là thành công lớn lao, là đứng trên đỉnh vinh quang, trên danh vọng và tiền bạc, mà chính là lúc cuộc sống của mình có cơ hội được giữ lại, được kéo dài.
Bạn đọc có tên Dã Quỳ chia sẻ: "Với tôi, rực rỡ nhất là khi cầm giấy xuất viện, dọn dẹp đồ đạc, đẩy xe lăn và gọi chiếc taxi để đưa má tôi về nhà nghỉ dưỡng sau mấy tháng nằm viện. Lúc đó như có vầng hào quang trên đầu của hai má con".
Người đọc tên Dung và Nam đồng tình: "Khoảnh khắc nghe bác sĩ bảo mọi chuyện ổn rồi đúng là rực rỡ nhất đời người". "Đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả "về nhà thèm gì cứ ăn không cần kiêng cử nữa", bạn đọc Tấn Trần chia sẻ.
Niềm vui ấy càng trở nên sâu sắc với những người từng đối diện ranh giới sinh tử.
Bạn đọc có địa chỉ khue****@gmail.com viết: "Niềm hạnh phúc nhất là lúc bác sĩ mỉm cười chúc mừng cho mình đã thoát khỏi căn bệnh ung thư. Mọi cảnh vật như rực rỡ hơn, mọi người chung quanh như đáng yêu hơn, và hơn hết niềm tin cuộc sống trở nên sâu sắc hơn!".
Qua một cơn bạo bệnh, nhiều người chợt nhận ra hạnh phúc thật ra rất giản đơn: chỉ cần mình có sức khỏe để tận hưởng cuộc sống. Bạn đọc tên Phú viết: "Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là một tờ kết quả bình an".
Còn theo độc giả Nguyễn Văn Cường thì rực rỡ là khi không cần đến bình oxy trong bệnh viện, dùng mạng xã hội giúp đỡ được nhiều người. "Không cần so cuộc sống thật của mình với phiên bản được chọn lọc của người khác".
"Từng có người thân mất đi vì bị ung thư nên tôi hiểu tâm trạng của nhiều người. Cày cục làm việc không dám ăn uống nghỉ ngơi rồi chính đồng tiền đó không đủ để chữa bệnh", bạn đọc tên Hung bày tỏ cảm xúc.
Và khi nhìn lại, nhiều người nhận ra điều quan trọng nhất: "Càng lớn tuổi mới thấy sức khỏe mới là thứ quan trọng nhất", bạn đọc Vũ Tuấn Anh nhận định.
"Nếu rực rỡ là tờ giấy báo sức khỏe đã trở lại bình thường, sự sống đang được tiếp nối thì hóa ra phần lớn chúng ta đang có một cuộc đời rực rỡ mà ta không nhận ra sao?", một bạn đọc đúc kết.
Không chỉ dừng lại ở sức khỏe, nhiều bạn đọc mở rộng khái niệm "rực rỡ" sang cách con người sống, suy nghĩ và đối diện với cuộc đời.
Bạn đọc Khai Phong cho rằng rực rỡ không phải là đích đến, mà chính là hành trình.
Theo KTS Lê Công Sỹ, khi có sức khỏe, con người mơ ước nhiều thứ như vật chất, tiền bạc, danh vọng, địa vị. Khi không còn sức khỏe, người ta chỉ ước mỗi một thứ là có sức khỏe".
Mọi mơ ước luôn là chính đáng và mọi người hãy tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trên con đường đi tới ước mơ đó.
"Nên sống chậm lại, lùi lại một chút, cảm nhận sự trọn vẹn hạnh phúc trong từng sát na (giây phút) theo cách nói nhà Phật.
Và hãy cứ lạc quan, đón nhận, và chấp nhận mọi kịch bản đời người. Hạnh phúc không nằm ở vấn đề, câu chuyện mà hạnh phúc ở chính cách đón nhận, chấp nhận, nói đúng hơn hạnh phúc là trạng thái đối diện với vấn đề, câu chuyện…", bạn đọc này đưa ra lời khuyên.
Một số ý kiến khác cũng đồng tình rằng trong khó khăn vẫn luôn tồn tại một tia sáng, hãy cứ sống yêu đời và giữ thái độ lạc quan.
Bạn đọc tên Sang cảm nhận: "Tiền bạc không phải lúc nào cũng mua được sức khỏe hay sự sống. Ganh đua, chen lấn, hơn thua rồi khi nhắm mắt có đem theo được gì. Hãy vui sống bình an và vui vẻ".
Còn đọc giả tên Sao Xẹt mang đến góc nhìn rất đời về hai chữ rực rỡ là khi còn trẻ chỉ mong một cuộc sống giản dị: không bệnh tật, có mái nhà ổn định, con cái trưởng thành tử tế. Sau một đời lao động, ở tuổi ngoài 70, khi tự nhìn lại không giàu sang, không xe hơi, nhưng có sức khỏe, không phải bán nhà chữa bệnh, con cái yên bề. Cuộc sống như vậy không ai gọi là rực rỡ nhưng cảm thấy hài lòng nhất.
Bạn đọc tên Quan nhìn nhận vấn đề ở góc độ khác, khi cho rằng không phải ai cũng dễ dừng lại ở sự "đủ". "Nghèo ước khá, khá muốn giàu, rồi muốn giàu hơn nữa…". Theo bạn đọc nầy, chính vòng xoáy này có thể kéo theo những hệ lụy như gia đình rạn nứt, con cái thiếu sự quan tâm. Từ đó, câu hỏi "có tiền nhiều để làm gì" trở nên day dứt hơn bao giờ hết.
"Hãy yêu quý và tận hưởng từng giây cuộc sống", bạn đọc tên Duy để lại chia sẻ.