Tại hội nghị, các đại biểu đã nghe dự thảo và thảo luận nhằm bổ sung hoàn thiện và thông qua dự thảo báo cáo kết quả kiểm tra, giám sát đối với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ trong việc thực hiện Chỉ thị số 01 của Bộ Chính trị về nghiên cứu, học tập, quán triệt, tuyên truyền và triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV; Chỉ thị số 46 của Bộ Chính trị về lãnh đạo cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 – 2031.
Phát biểu tại hội nghị, Bí thư Đảng ủy Chính phủ, Thủ tướng Phạm Minh Chính trân trọng cảm ơn, đánh giá cao Đoàn kiểm tra, giám sát số 26 đã phối hợp chặt chẽ với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ, làm việc nghiêm túc, chuyên nghiệp, bám sát mục tiêu, yêu cầu của Bộ Chính trị, Ban Bí thư.
Thủ tướng cho biết thực hiện Chỉ thị số 01 và Chỉ thị số 46 của Bộ Chính trị, Đảng ủy Chính phủ, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành hàng trăm văn bản gồm các nghị quyết, chương trình hành động, chỉ thị, công điện để lãnh đạo, chỉ đạo và tổ chức thực hiện nghiêm túc, quyết liệt việc nghiên cứu, học tập, quán triệt, tuyên truyền và triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng; góp phần cho thành công rất tốt đẹp của cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI, bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp.
Thủ tướng Chính phủ đề nghị Đoàn kiểm tra, giám sát tiếp tục phối hợp chặt chẽ với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ bổ sung nội dung, cập nhật số liệu, hoàn thiện các báo cáo, với mục tiêu là phải đánh giá đúng bản chất, nêu bật được quá trình triển khai và kết quả thực hiện.
Tiếp thu các ý kiến của Đoàn kiểm tra, Thủ tướng Phạm Minh Chính đề nghị trong báo cáo kiểm tra, giám sát cần bổ sung đề xuất việc tiếp tục kiện toàn bộ máy tổ chức của Ban Thường vụ, Thường trực và các cơ quan giúp việc của Đảng ủy Chính phủ để phù hợp với tình hình thực tiễn, cũng như vấn đề quản lý đảng viên, nhất là đảng viên tại các doanh nghiệp nhà nước tại cơ sở.
Thay mặt Đoàn kiểm tra, giám sát, ông Nguyễn Thanh Nghị đánh giá cao công tác chuẩn bị, phối hợp hiệu quả của Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ và các cơ quan của Đảng ủy Chính phủ.
Về các nội dung kiểm tra, giám sát, Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ đã lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành, tổ chức thực hiện nghiêm túc, bài bản, quyết liệt, hiệu quả; đồng thời đã đạt được nhiều kết quả tích cực, toàn diện trong bối cảnh tình hình thế giới và khu vực rất phức tạp.
Ông Nghị yêu cầu Đoàn kiểm tra, giám sát tổng hợp, tiếp thu các ý kiến, hoàn thiện báo cáo; tiếp tục phối hợp với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ chuẩn bị triển khai giai đoạn 2 chương trình kiểm tra, giám sát với các nội dung về việc tổ chức và hoạt động của các cơ quan, đơn vị ở địa phương sau vận hành chính quyền địa phương 2 cấp.
Cùng đó là các nhiệm vụ, giải pháp nhằm bảo đảm thực hiện mục tiêu tăng trưởng trong giai đoạn 2026 – 2030 từ 10% trở lên và việc lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức thực hiện Nghị quyết số 57 của Bộ Chính trị về đột phá phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số quốc gia và các văn bản liên quan.
Ngày 31-3, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã có văn bản yêu cầu các trường học phối hợp cơ quan chức năng rà soát và niêm yết công khai đầu mối cung cấp thực phẩm phục vụ bếp ăn bán trú.
Đây là động thái nhằm đảm bảo an toàn thực phẩm sau khi cơ quan công an khởi tố 8 bị can trong đường dây giết mổ, tiêu thụ khoảng 3.600 con lợn mắc dịch tả châu Phi, tương đương 300 tấn thịt, được đưa ra các chợ dân sinh, trong đó có một số trường học trên địa bàn.
Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đề nghị UBND các phường, xã chỉ đạo các đơn vị chuyên môn kiểm tra nguồn gốc thực phẩm, công tác bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm, đồng thời cảnh báo và xử lý kịp thời các nguy cơ liên quan.
Các trường học được yêu cầu rà soát các đầu mối cung cấp thịt, thực phẩm, sữa, sản phẩm từ sữa, đối chiếu hồ sơ pháp lý, điều kiện vận chuyển, năng lực cung ứng và lịch sử tuân thủ quy định để chấn chỉnh hoặc thay thế.
Các nhà trường cũng phải kiểm tra toàn bộ quy trình nội bộ trong việc tổ chức bữa ăn bán trú, từ lập kế hoạch, lựa chọn nhà cung cấp, tiếp nhận, bảo quản, sơ chế, chế biến đến chia suất ăn. Những nội dung chưa phù hợp phải được xử lý, điều chỉnh ngay.
Sở Giáo dục yêu cầu các trường công khai thực đơn, định lượng món ăn, năng lượng, danh sách nhà cung cấp và nguồn gốc nguyên liệu, đồng thời thành lập tổ giám sát an toàn vệ sinh thực phẩm có sự tham gia của phụ huynh. Nếu nghi ngờ thực phẩm mất an toàn, nhà trường phải báo cáo cơ quan chức năng để xử lý kịp thời.
Động thái này nhằm đảm bảo các bữa ăn bán trú tại Hà Nội an toàn, đồng thời xoa dịu lo lắng của phụ huynh sau vụ việc 8 bị can bị khởi tố vì liên quan đến việc giết mổ, tiêu thụ lợn mắc dịch tả châu Phi.
Tôi và vợ lấy nhau đã 10 năm. 10 năm không dài với một đời người nhưng cũng đủ để một đôi trai gái đi qua gần hết những ảo tưởng đẹp đẽ của hôn nhân. Chúng tôi có 2 đứa con: Bé trai 8 tuổi, bé gái 6 tuổi.
Vợ tôi kinh doanh mỹ phẩm. Công việc của cô ấy càng ngày càng phát triển. Còn tôi là trưởng phòng một công ty hóa chất. Hai vợ chồng đều có thu nhập ổn định và đã mua được một căn chung cư làm tổ ấm. Người ngoài ai cũng khen chúng tôi là một gia đình kiểu mẫu.
Nhưng hình như người ta thường chỉ nhìn thấy ánh đèn mà quên những góc tối phía sau. Để thu nhập nhiều hơn, để có chỗ đứng vững hơn, chúng tôi buộc phải làm việc nhiều hơn, áp lực cũng nhiều lên. Những cuộc điện thoại khách hàng, những đơn hàng chậm thanh toán, những cuộc họp kéo dài khiến chúng tôi chẳng còn thời gian dành cho nhau như trước.
Ban đầu chỉ là vài câu trách móc nhỏ. Sau đó là những lần im lặng kéo dài. Rồi những bữa cơm lặng lẽ trôi qua. Chúng tôi bắt đầu tranh cãi về tiền bạc, về việc lo cho con cái, về thời gian dành cho gia đình. Những chuyện vốn chẳng đáng gì bỗng trở thành cái gai trong mắt.
Có những hôm tôi đi làm về muộn, cô ấy không hỏi. Tôi cũng không giải thích. Hai người sống trong cùng một căn nhà mà giống như 2 hành khách vô tình ngồi chung chuyến tàu. Chúng tôi nhìn thấy nhau mỗi ngày nhưng không còn muốn chia sẻ với nhau nữa.
Rồi từ miệng ai đó bật ra 2 chữ ly thân. Tôi không nhớ là mình nói trước hay vợ nói trước. Chỉ nhớ rằng cả hai đều im lặng rất lâu sau đó. Sự im lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào.
Đúng lúc ấy, bố tôi qua đời. Bố đi theo mẹ tôi, người vợ đã mất từ 5 năm trước. Ngôi nhà cũ cách chung cư của chúng tôi chỉ 3 cây số. Căn nhà ấy vốn đã vắng, nay lại càng vắng hơn.
Tôi dọn về căn nhà cũ của bố mẹ, dẫn theo con trai. Con gái ở với mẹ. Ngày chuyển đồ đi, tôi cứ nghĩ đời mình đang bước vào một bi kịch. Tôi hình dung những bữa cơm lạnh lẽo, những tối cô độc và những ngày cuối tuần dài dằng dặc. Thế nhưng, có những chuyện thật không ngờ.
Sau vài tháng, tôi nhận ra mình vẫn sống được. Thằng bé sau vài ngày nhớ mẹ, nhớ em rồi cũng quen. Không có vợ, tôi buộc phải sắp xếp thời gian chăm con. Hai bố con tự nấu ăn, tự dọn dẹp, tự giặt quần áo. Có hôm cơm nhão, có hôm canh mặn. Hai bố con vẫn cười với nhau như không có chuyện gì.
Buổi sáng tôi đưa con đi học. Chiều về hai bố con đá bóng ngoài sân. Đêm đến, nó nằm cạnh kể đủ thứ chuyện trên lớp. Căn nhà tưởng như chỉ còn ký ức bỗng có thêm tiếng cười trẻ con. Bên phía vợ tôi cũng vậy. Cô ấy chăm sóc con gái chu đáo vì chẳng có ai để so bì.
Ngày quyết định ly thân, tôi nghĩ đời mình rơi vào bi kịch, không ngờ đó lại là ngày mở ra quãng thời gian bình yên nhất trong cuộc sống vợ chồng của mình. Không còn những cuộc tranh cãi mỗi tối. Không còn cảnh người này trách người kia vô tâm. Cuộc sống bỗng nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Chúng tôi vẫn liên lạc để trao đổi về tình hình các con và vài chuyện liên quan hai bên nội ngoại. Nhưng thay vì những lời càu nhàu, lại là những tin nhắn hỏi thăm. Tôi bắt đầu nhớ những món ăn cô ấy nấu. Cô ấy lại hỏi con trai có còn đòi bố xem điện thoại chơi game không?
Mỗi tháng chúng tôi cùng nhau dẫn các con đi chơi vài lần vào cuối tuần. Những cuộc gặp ngắn ngủi ấy thường kết thúc bằng những nụ cười. Kỳ lạ thật. Khi sống chung thì mệt mỏi. Khi ở xa lại thấy vui vẻ, thoải mái như vậy.
Tôi từng nghĩ, thời gian đã mài mòn tình yêu của chúng tôi. Nhưng hóa ra nó chỉ bị phủ bụi bởi quá nhiều áp lực và trách nhiệm. Khi khoảng cách xuất hiện, lớp bụi ấy lại dần được phủi đi.
Hôm sinh nhật con gái, cả nhà cùng ăn tối. Con bé vui đến mức không chịu đi ngủ, đòi bố và anh ở lại nhà. Đêm đã khuya. Tôi không về nhà cũ nữa. Căn phòng quen thuộc. Chiếc ghế quen thuộc. Mùi hương quen thuộc. Mọi thứ như kéo tôi trở về 10 năm trước.
Đêm ấy chúng tôi gần gũi với nhau như thuở ban đầu. Không phải vì cô đơn. Cũng không phải vì thương hại. Mà vì trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều nhận ra mình vẫn còn tình cảm dành cho người kia.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi nhìn vợ đang chuẩn bị bữa sáng. Bỗng nhiên trong lòng dấy lên một mong muốn: Hay là quay về? Nhưng rồi tôi lại sợ. Tôi sợ những cuộc cãi vã cũ sẽ quay lại. Sợ những áp lực công việc sẽ lại biến chúng tôi thành những người xa lạ. Sợ căn hộ từng chứa đầy tiếng cười rồi lại đầy những tiếng thở dài.
Có khi nào tình yêu của chúng tôi đẹp hơn khi giữ một khoảng cách vừa đủ? Có khi nào hai người không sống chung lại hiểu và trân trọng nhau hơn? Hay đó chỉ là sự bình yên tạm thời trước khi mọi mâu thuẫn quay trở lại?
Đến hôm nay, tôi vẫn chưa có câu trả lời. Tôi đứng giữa hai con đường. Một con đường là trở về làm một gia đình đúng nghĩa. Con đường còn lại là tiếp tục cuộc sống hiện tại, nơi cả hai đều thấy dễ thở hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Một vụ kẹt xe ở Nam Phi bất ngờ biến thành màn “so tài” khi hai tài xế đối đầu nhau bằng trò oẳn tù tì - Video: Instagram
Trong bối cảnh tắc đường kéo dài vào một buổi chiều thứ sáu tại Gauteng (Nam Phi), một khoảnh khắc hài hước đã được tài khoản Monique Prinsloo ghi lại và chia sẻ lên mạng xã hội. Đoạn video cho thấy hai tài xế ở hai xe khác nhau "thách đấu" nhau bằng trò oẳn tù tì để giết thời gian.
Không chỉ dừng lại ở việc tự giải trí, hành động này còn mang lại tiếng cười cho những người xung quanh - những người cũng đang mắc kẹt và không biết làm gì để giết thời gian.
Sau khi được đăng tải, đoạn clip nhanh chóng lan truyền, thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Nhiều người đặt ra hàng loạt câu hỏi: Hai tài xế có quen biết nhau không? Nếu là người lạ, họ đã bắt đầu trò chơi như thế nào? Và quan trọng nhất, ai là người chiến thắng?
Nhờ sức mạnh của mạng xã hội, danh tính hai nhân vật chính nhanh chóng được xác định là Zane và Jaco. Trong cuộc trao đổi với chương trình The Drive with Rob and Roz, cả hai cho biết đơn giản họ chỉ "quá chán nên nghĩ ra trò này để giết thời gian".
Dù vậy, điều khiến nhiều người tiếc nuối là cả hai vẫn chưa tiết lộ kết quả cuối cùng của màn oẳn tù tì gây sốt này.