Nếu không có gì đột xuất, cứ 2 giờ chiều mỗi ngày, bà Hồng gánh hàng ra bán. Như một thói quen, vừa ổn thỏa chỗ ngồi là bà lấy ra món đồ nghề tự chế. Đó là khúc gỗ nhỏ chừng một gang tay trên đầu có đóng một nắp lon nước ngọt để nạo dừa. Nhiều năm nay, hình ảnh bà Hồng bên gánh bánh tráng kẹo mạch nha đã trở nên quen thuộc với những ai hay ra vào hẻm 51 đường Ba Tháng Hai, phường Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ.
Nhìn vào gánh hàng của bà Hồng, người ta cảm nhận được sự cũ kỹ, lâu đời. Mấy chục năm gánh trên vai, đi qua biết bao con đường, chiếc đòn gánh bằng tre đã bị bào mòn nhẵn bóng. Thế nhưng, do được lau chùi kỹ lưỡng nên nó vẫn bền chắc. Một gánh dựng món cốm dẹp, một gánh đựng món bánh tráng kẹo mạch nha gây sốt một thời.
Quê gốc của bà Hồng ở thị trấn Kinh Cùng, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang cũ (nay là xã Hòa An, thành phố Cần Thơ). Bà là người con thứ 7 trong gia đình có 8 anh chị em. Năm bà mười mấy tuổi thì mẹ bị bệnh nặng mất sớm. Cảnh mồ côi nên mỗi đứa con đều phải tự bươn chải kiếm sống, không ai giúp được ai. Bà Hồng lên thành phố Cần Thơ xin làm “thời vụ” rửa chén, phụ bán quán cơm, quán hủ tiếu…
Công việc thời vụ bấp bênh nên bà Hồng quyết định “đầu tư” một đôi quang gánh để đi bán bánh tráng kẹo mạch nha. Bà bồi hồi kể lại: “Hồi xưa, món ăn này những đứa trẻ ở quê mê dữ lắm. Nhà tôi nghèo lại đông anh em nên tôi ít có dịp được ăn. Thế nhưng ở thành phố thì chẳng thấy mấy ai bán. Do thấy món này bỏ vốn ít, cách làm đơn giản mà lại phù hợp với túi tiền eo hẹp của mình lúc bấy giờ nên tôi quyết định bán thử”.
Nói đến đây, bà Hồng làm một cái bánh tráng kẹo mạch nha hoàn chỉnh cho xem. Thoạt đầu, bà lấy một chiếc bánh tráng giấy để lên lòng bàn tay, phết lớp kẹo mạch nha dạng lỏng lên trên. Nguyên liệu rưới lên tiếp theo là những sớ cơm dừa tươi rói vừa mới nạo. Rồi bà lấy một miếng bánh tráng khác ốp lên trên, sau đó bẻ lại thành hình bán nguyệt. Miếng bánh giòn tan khi đưa vào miệng. Vị ngọt thanh của kẹo mạch nha loang trong đầu lưỡi hòa cùng vị béo của cơm dừa tuy đơn giản mà ngon. Một phần như vậy có giá 10.000 đồng.
Bà Hồng cho biết mình bán bánh này từ lúc chỉ có 1.000 – 2.000 đồng/cái, rồi tăng dần theo giá cả thị trường. Ngày xưa còn trẻ, bà gánh hàng đi nhiều tuyến đường trong nội ô thành phố, đi tới đâu thì cất tiếng rao mời chào tới đó. Và chính tiếng rao trong trẻo của thời trẻ cùng nét riêng của món ăn vặt “quê mùa” này đã gây chú ý cho một người công nhân viên, rồi từ đó hai người gắn kết thành vợ chồng. Họ có với nhau một người con gái và đến nay cũng đã có cháu ngoại đang học lớp 8.
Theo bà Hồng, đôi quang gánh đã đồng hành cùng bà hơn 40 năm nay. Bây giờ 64 tuổi, sức khỏe yếu nên bà không cất tiếng rao nổi và cũng không còn bền sức để rong ruổi nhiều nơi nữa. Mỗi ngày bà chỉ đi từ căn trọ của mình trên đường Tầm Vu đến điểm yêu thích nhất là hẻm 51 để bán (cách khoảng 2 cây số – PV). Bà Hồng vui vẻ nói: “Một quán cà phê nghĩa tình cho tôi mượn hẳn một góc nhỏ mặt tiền để bán luôn. Đặc biệt là con hẻm này rất đông sinh viên, người trẻ. Nhiều người thấy tôi già rồi nên gọi là bà ngoại bán bánh, thấy thương lắm”.
Đó chính là niềm vui và động lực đã thôi thúc bà Hồng giữ lửa nghề trong bối cảnh món bánh tráng kẹo mạch nha ngày càng phai nhạt danh tiếng. Bà Hồng tâm sự: “Sức mua món bánh quê này ngày càng giảm. Khác với ngày xưa, nhiều người trẻ hiện nay không biết món này là món gì. Nói thật là bây giờ mỗi ngày tôi chỉ bán được tầm 10 – 15 cái bánh tráng kẹo mạch nha thôi. Nên hơn 1 năm nay, tôi đã bán thêm cốm dẹp để kiếm thêm. Nguyên liệu thì tôi đặt mua ở Sóc Trăng, còn công thức trộn như thế nào cho vừa vặn thì tôi tự làm”.
Mỗi ngày, bà Hồng ngồi bán từ 2 giờ chiều đến 8 giờ tối là về. Bữa bán được thì lời hơn 100.000 đồng, nhưng đa phần là thấp hơn con số này. “Tuy là món bánh tráng kẹo mạch nha lời ít, bán được ít nhưng tôi không nỡ nghỉ vì nó gắn chặt với tuổi thơ của mình. Vả lại, lúc chân ướt chân ráo lên thành phố có quen ai đâu. Chính nhờ bán bánh này mà tôi gặp nhiều người, lạ hóa thành quen, rồi trở thành hàng xóm, bạn bè luôn. Tôi là dân quê chính hiệu, góp phần giữ giữ hương vị bánh quê thì thấy cũng vui”, bà Hồng Tâm sự.
Chị Nguyễn Thị Bích Trâm (35 tuổi, ngụ phường Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ) cho biết bà Hồng luôn mặc chiếc áo bà bà khoác bên ngoài và đội nón lá khi ngồi bán. Nhìn vào hình ảnh này, chị nhớ lại lúc còn nhỏ khi sống ở quê nội, hàng ngày cùng mấy anh em ra cổng chờ các cô chú gánh hàng rong qua để mua bánh. “Tôi ăn bánh của bà rồi, không có gì để chê cả. Lâu lâu thì lại ghé mua một hộp cốm dẹp hay bánh tráng kẹo mạch nha để ủng hộ. Không hiểu sao mỗi lần chạy qua đây thì phải ghé mắt nhìn bà một cái như thói quen. Hôm nào bà nghỉ bán thì thấy thiếu thiếu, buồn buồn”, chị Trâm chia sẻ.
Mới đây, anh Ích Tuyên, chủ đại lý vé số Ngọc Quang ở Cà Mau (Bạc Liêu cũ) xác nhận vừa đổi thưởng 21 tờ vé trúng an ủi xổ số miền Nam, tổng trị giá hơn 1 tỉ đồng cho khách.
Cụ thể, những tờ vé có dãy số cuối 99223, trúng xổ số Đồng Tháp ngày 13 tháng 4. Trong khi đó, giải độc đắc của đài này mở thưởng cùng ngày thuộc về dãy số may mắn 699223.
"Khách trúng số là người phụ nữ ngoài 40 tuổi, nhận toàn bộ số tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản. Khách cho biết khi đi chùa đã mua vé số, bất ngờ nhận được lộc lớn nên rất vui mừng", anh Ích Tuyên chia sẻ.
Hình ảnh những tờ vé số trúng giải được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, nhiều người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Đại lý vé số Đại Phát ở TP.HCM cho biết đã bán trúng và đổi thưởng cho khách có 160 tờ trúng số. Cụ thể, 16 tờ trúng độc đắc có dãy số 966588 thuộc đài Bến Tre mở thưởng xổ số miền Nam ngày 14 tháng 4 với tổng số tiền là 32 tỉ đồng (chưa trừ thuế). Còn 144 tờ trúng an ủi trị giá 7,2 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
"Vị khách trúng số là nam thanh niên khoảng 30 tuổi ở TP.HCM thường xuyên mua cặp nguyên gồm 160 vé (trước đây là 140 vé). Sau khi có kết quả xổ số ngày 14 tháng 4, chúng tôi thông báo để vị khách đến đổi thưởng. Cả nhà của vị khách đến đại lý lãnh tiền, nhận 2 tỉ đồng tiền mặt, số tiền còn lại nhận qua hình thức chuyển khoản. Anh ấy nói sẽ chia cho mọi người trong gia mỗi người một ít", đại lý vé số Đại Phát chia sẻ.
Ông Peter và bà Colleen, hiện sống tại Nam Phi, đã cùng nhau rong ruổi suốt gần 10 năm trên những cung đường đạp xe, đi qua nhiều quốc gia châu Phi và châu Âu. Việt Nam là điểm dừng chân đầu tiên của hai người tại châu Á.
Ông Peter và bà Colleen có tình yêu rất lớn với bộ môn xe đạp. Họ không chỉ là bạn đời mà còn là những người bạn đồng hành trên nhiều chặng đường. Trong suốt hành trình đó, cả hai đã đi qua hơn 30 quốc gia và vùng lãnh thổ với tổng quãng đường gần 20.000 km.
Chuyến du lịch Việt Nam lần này mang ý nghĩa đặc biệt, bởi đây là quốc gia châu Á đầu tiên mà họ đặt chân tới. Kế hoạch đã được hai người ấp ủ từ 8 năm trước, nhưng phải tạm hoãn vì dịch Covid-19.
Hành trình tại Việt Nam kéo dài 66 ngày, men theo bờ biển để khám phá cảnh sắc, con người và văn hóa địa phương. Với ông bà, đạp xe trên những con đường làng nhỏ, gặp gỡ người dân bản địa và cảm nhận nhịp sống thường ngày chính là điều đáng mong chờ nhất.
"Mỗi ngày chúng tôi dậy sớm và bắt đầu hành trình lúc 5 giờ 30. Trung bình một ngày, chúng tôi đạp từ 50 - 70 km, có những ngày còn dài hơn. Đến giữa trưa, chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi, buổi chiều và tối dành để khám phá nơi mình dừng chân", ông Peter chia sẻ.
Xuất phát từ Hà Nội, họ đi qua Ninh Bình rồi men theo những cung đường ven biển, ghé thăm nhiều địa danh nổi tiếng như động Phong Nha và đèo Hải Vân. Hành trình không đi theo tuyến cố định, mà ưu tiên những cung đường yên bình, hạn chế ghé các điểm quá đông khách du lịch.
Khi đến Đà Lạt, hai người tiếp tục sang Phnom Penh (Campuchia) để khám phá trong khoảng 2 tuần. Sau đó, họ quay trở lại Việt Nam, với điểm dừng chân cuối cùng của hành trình là TP.HCM.
Mỗi ngày, bà Colleen đều dành thời gian ghi lại nhật ký chuyến đi và đăng tải lên mạng xã hội. "Mỗi nơi tôi đi qua, mỗi người tôi gặp đều được lưu lại như một cách để giữ gìn ký ức, đồng thời giúp bạn bè theo dõi hành trình đặc biệt này", bà chia sẻ.
Ở độ tuổi này, ông Peter và bà Colleen không tránh khỏi những khó khăn về sức khỏe, thậm chí có lúc nghĩ đến việc dừng lại. Trước đây, bà Colleen từng gặp tai nạn và phải phẫu thuật, khiến thể lực không còn như trước.
Chính vì vậy, hành trình tại Việt Nam trở thành một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của cả hai. Họ đặc biệt ấn tượng với sự thân thiện, cởi mở của người Việt. Trong suốt hành trình, họ gặp gỡ, trò chuyện với nhiều người dọc đường, khiến chuyến đi không còn là câu chuyện của riêng hai người.
Ông Peter và bà Colleen đã có những trải nghiệm khó quên như chinh phục cung đường đèo Hải Vân hay khám phá không gian kỳ vĩ của động Phong Nha. "Phong cảnh Việt Nam thật sự rất đẹp. Đặc biệt là động Phong Nha, nơi chúng tôi đi vòng quanh và cảm nhận không gian mở ra một cách ngoạn mục", ông Peter chia sẻ.
Cả hai còn ấn tượng với nhịp sống giao thông. Theo ông Peter, dù xe cộ đông đúc nhưng mọi người vẫn giữ được sự bình tĩnh, xử lý khéo léo. Khi đã quen, việc đạp xe giữa dòng người lại trở thành một trải nghiệm thú vị.
Anh Lê Luận (48 tuổi), người có kinh nghiệm đạp xe đường dài, quen vợ chồng ông Peter vài tháng trước chuyến đi khi họ liên hệ để tìm hiểu về hành trình tại Việt Nam. Anh đặc biệt ấn tượng khi đây là cặp đôi lớn tuổi nhất mà anh từng biết có thể chinh phục những cung đường dài.
Qua trò chuyện và theo dõi trên mạng xã hội, anh Luận nhận thấy hành trình của hai vợ chồng rất thú vị. Dù chưa thể hoàn thành chuyến xuyên Việt trọn vẹn, nhưng mỗi chặng đường đều mang lại những trải nghiệm đáng nhớ, để lại dấu ấn riêng.
Sau tất cả, điều quan trọng không phải là họ đã đi được bao xa, mà là những con người gặp trên đường và những trải nghiệm riêng biệt ở mỗi vùng đất.
Trong tương lai, ông Peter mong có dịp quay lại Việt Nam để chinh phục đường mòn Hồ Chí Minh và đến Sa Pa. Tuy nhiên, kế hoạch còn phụ thuộc nhiều vào sức khỏe của bà Colleen.
Thời gian gần đây, mạng xã hội chia sẻ nhiều đoạn clip về một "phòng gym ngoài trời" thu hút sự quan tâm của đông đảo người xem. Tại công viên Làng hoa Gò Vấp (P.Thông Tây Hội, TP.HCM) từ 7 giờ 30 - 9 giờ hằng ngày, anh Châu Việt Sơn (37 tuổi) vẫn đều đặn hướng dẫn mọi người tập luyện hoàn toàn miễn phí. Không cần máy móc hiện đại, chính sự nhiệt tình và tâm huyết của anh đã biến góc công viên thành không gian rèn luyện sức khỏe đầy gần gũi và nhân văn.
Chia sẻ với Thanh Niên, anh Sơn cho biết cơ duyên đưa anh đến với gym bắt đầu từ chính nhu cầu thay đổi bản thân. So với vẻ ngoài khỏe khoắn hiện tại, hình ảnh của anh hơn 10 năm trước hoàn toàn khác biệt: cao 1,74 m nhưng chỉ nặng vỏn vẹn 52 kg. Mặc cảm về thân hình gầy gò đã trở thành động lực để anh tìm đến gym nhằm cải thiện sức khỏe.
Thói quen tập luyện được anh duy trì suốt nhiều năm. Thấy anh tập bài bản, nhiều người xung quanh bắt đầu ngỏ ý muốn tập cùng. Từ những buổi tập chung ngẫu hứng, số lượng người tìm đến ngày càng đông hơn. Thay vì tập riêng, anh Sơn quyết định đứng ra hướng dẫn miễn phí cho tất cả những ai có nhu cầu.
Cứ thế, lớp học "0 đồng" lớn dần theo năm tháng ở ngay công viên Làng hoa Gò Vấp. Từ vài người ban đầu, đến nay góc công viên này đã trở thành điểm hẹn quen thuộc của nhiều học viên ở đủ mọi lứa tuổi. Dù là thanh niên hay người trung niên, ai đến đây cũng nhận được sự hỗ trợ tận tình từ "người thầy" đầy tâm huyết.
Không có nhiều máy móc hiện đại, mọi người tận dụng các dụng cụ tập luyện có sẵn ở công viên như xà ngang, tạ đơn… Dưới sự hướng dẫn của anh Sơn, ai nấy đều hăng say tập luyện, mồ hôi nhễ nhại nhưng gương mặt vẫn đầy hào hứng.
Hiện anh Sơn là chủ một phòng gym riêng, nhưng vẫn duy trì lớp học miễn phí này bởi một tâm niệm giản dị: "Không phải ai cũng có đủ điều kiện đến phòng tập, nhưng ai cũng xứng đáng có một sức khỏe tốt". Với anh, việc giúp mọi người khỏe mạnh hơn mỗi ngày chính là niềm hạnh phúc lớn.
Trong suốt 10 năm duy trì, "phòng gym 0 đồng" của anh Sơn đã chứng kiến nhiều sự thay đổi tích cực về sức khỏe của các học viên. Tùy vào thể trạng, độ tuổi hay bệnh lý riêng, mỗi người đều có một giáo án phù hợp nhằm đảm bảo an toàn và đạt hiệu quả tốt nhất.
Một trong những trường hợp đặc biệt là ông Nguyễn Phương Tước (47 tuổi, ở P.Thông Tây Hội). Ông tìm đến lớp học trong tình trạng bị thoát vị đĩa đệm, cơ thể yếu đến mức "không xách nổi quả tạ 8 kg".
Hiểu rõ tình trạng đó, anh Sơn hướng dẫn ông Tước bắt đầu bằng những bài tập phục hồi chức năng nhẹ nhàng để giúp ổn định cột sống. Chỉ sau khoảng 3 tháng kiên trì, sức khỏe của ông Tước cải thiện rõ rệt. "Hiện tại tôi có thể tự tin nâng mức tạ 90 kg, điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm được", ông Tước chia sẻ.
Hay như anh Phan Hồ Ngọc Đức (40 tuổi), người đã gắn bó với lớp học từ những ngày đầu. Ít ai biết rằng 10 năm trước, anh Đức từng nặng tới 95 kg với lượng mỡ thừa khá lớn. Một lần tình cờ đi dạo công viên, bị thu hút bởi không khí tập luyện hăng say, anh quyết định tham gia. Sau thời gian dài kiên trì tập luyện, hiện anh Đức sở hữu thân hình săn chắc hơn và sức khỏe cải thiện đáng kể.
Nhìn thấy những học viên như ông Tước hay anh Đức khỏe mạnh và tiến bộ từng ngày, anh Sơn không giấu được niềm vui. Với anh, sức khỏe là tài sản quý giá và việc giúp người khác cải thiện thể chất cũng chính là cách để cuộc sống của mình trở nên ý nghĩa hơn.