Đó là chia sẻ của bà Đỗ Thị Diệu Hạnh, Giám đốc Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch tỉnh Gia Lai tại Hội nghị gặp mặt kỷ niệm 66 năm Ngày thành lập ngành du lịch Việt Nam (9/7/1960-9/7/2026) diễn ra sáng nay.
Năm 2026 được xác định là năm khởi đầu của du lịch Gia Lai mới. Sau sáp nhập, không gian phát triển của tỉnh mở rộng, hội tụ đủ lợi thế biển, rừng, cao nguyên, di sản văn hóa và hệ sinh thái đa dạng. Đây cũng là năm mà tỉnh được chọn đăng cai Năm Du lịch Quốc gia 2026 – Gia Lai “Đại ngàn chạm biển xanh” với sự kết hợp hài hòa giữa đại ngàn hùng vĩ và biển xanh thơ mộng.
Bà Đỗ Thị Diệu Hạnh, Giám đốc Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch tỉnh Gia Lai, cho hay, đây là tiền đề để đưa du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn, tạo động lực tăng trưởng mới của tỉnh.
Trong 6 tháng đầu năm, toàn tỉnh đón hơn 8,7 triệu lượt khách du lịch, tăng khoảng 19% so với cùng kỳ năm 2025. Tổng thu từ khách du lịch đạt khoảng 19.000 tỷ đồng. So với kế hoạch năm 2026, lượng khách đạt 58,3% (15 triệu lượt khách), tổng thu đạt 54,3% (35.000 tỷ đồng),
“Những con số trên cho thấy tốc độ tăng trưởng du lịch của Gia Lai đang ở mức cao hơn tốc độ tăng trưởng bình quân của ngành du lịch cả nước trong cùng kỳ, đồng thời thuộc nhóm các địa phương có mức phục hồi và phát triển khá trong khu vực duyên hải Nam Trung Bộ và Tây Nguyên. Đặc biệt, tốc độ tăng trưởng khách quốc tế đạt 80% là điểm sáng đáng ghi nhận, cho thấy hiệu quả bước đầu của các hoạt động xúc tiến, quảng bá, mở rộng đường bay và đa dạng hóa thị trường khách”, bà Hạnh cho hay.
Trong tháng 5 và tháng 6 vừa qua, tỉnh có thêm 2 điểm du lịch được công nhận góp phần làm đa dạng sản phẩm du lịch của tỉnh, gồm: Vườn Quốc gia Kon Ka Kinh (xã Ayun) và Yuragi Chaya Quy Nhơn (phường Quy Nhơn Đông), nâng tổng số điểm du lịch toàn tỉnh lên 4 điểm.
Bên cạnh các điểm sáng này, lãnh đạo ngành du lịch tỉnh Gia Lai đã nhìn nhận thẳng vào các vấn đề hạn chế của du lịch địa phương. Đó là sản phẩm chưa đặc sắc, chưa đủ sức cạnh tranh. Thời gian khách tới lưu trú ngắn và chi tiêu của khách thấp. Các hoạt động dịch vụ giải trí cao cấp, kinh tế đêm thiếu, nguồn nhân lực chất lượng cao chưa đáp ứng yêu cầu; liên kết giữa các địa phương, doanh nghiệp còn chưa chặt chẽ; chuyển đổi số tuy có chuyển biến nhưng chưa đồng đều; một bộ phận cơ sở kinh doanh dịch vụ vẫn chưa đáp ứng đầy đủ yêu cầu về chất lượng phục vụ và văn minh du lịch.
Qua thời gian phát triển, các sản phẩm du lịch của tỉnh đang bắt đầu bộc lộ giới hạn, thiếu sự đặc sắc để thu hút khách. Từ thực tế đó, ngành Du lịch tỉnh Gia Lai bắt đầu có những lựa chọn, định hướng phát triển sản phẩm du lịch mới phù hợp. Theo bà Hạnh, du lịch cộng đồng đang được lựa chọn phù hợp với cả 3 vùng địa hình của tỉnh hiện nay cao nguyên – đồng bằng – biển, vừa khai thác hiệu quả văn hóa bản địa, vừa cải thiện đời sống người dân.
Định hướng sắp tới của ngành du lịch tỉnh sẽ hình thành các sản phẩm tạo dấu ấn riêng như: tuyến biển Quy Nhơn – Nhơn Châu – Cồn Chim; không gian Biển Hồ – Kon Ka Kinh – Kon Chư Răng – Kon Hà Nừng; các làng văn hóa Bahnar, Jrai; sản phẩm du lịch đêm và trải nghiệm ẩm thực.
Chia sẻ về định hướng sản phẩm du lịch cộng đồng, tại Bình Phú, ông Đặng Bảo Toàn, Phó Chủ tịch UBND xã, đã chia sẻ về mô hình du lịch cộng đồng của người Bana. Ông Toàn cho hay, Bình Phú hội tụ nhiều giá trị lịch sử, văn hóa, các điểm đến nổi tiếng như: Đài Kính Thiên, Đền thờ Đại tư đồ Võ Văn Dũng, Lăng Mai Xuân Thưởng, điểm du lịch Hầm Hô Rosa Alba, điểm du lịch đầu tiên của tỉnh được công nhận nhờ cảnh quan sông nước hùng vĩ. Đặc biệt nơi đây còn lưu giữ không gian văn hóa cồng chiêng, nghề dệt thổ cẩm, ẩm thực truyền thống của người Bana.
Từ nền tảng này, xã đã xây dựng Mô hình Du lịch cộng đồng Vĩnh An theo hướng “sinh thái – văn hóa – cộng đồng – học tập”, trong đó cộng đồng dân cư giữ vai trò trung tâm. Du khách được trải nghiệm vào nhịp sống sinh hoạt của người Bana, thưởng thức ẩm thực, trải nghiệm dệt thổ cẩm, giao lưu cồng chiêng, tham quan tìm hiểu mô hình trồng dược liệu sa nhân dưới tán rừng, vừa bảo vệ hệ sinh thái, vừa tạo sinh kế cho đồng bào dân tộc thiểu số. Hiện nay, địa phương thành lập các tổ dịch vụ như: tổ hướng dẫn viên, homestay, dệt thổ cẩm… “Hơn 39.000 lượt khách tìm đến Bình Phú sau khi mô hình du lịch này hoạt động. Điều này cho thấy sản phẩm du lịch dựa trên tài nguyên bản địa, văn hóa của cộng đồng cư dân trở thành yếu tố chính để phát triển”, ông Toàn cho hay.
Tương tự, ở phía Tây tỉnh Gia Lai, phường Pleiku chọn mô hình “làng trong phố” tại Plei Ơp, nơi cộng đồng người Jrai sinh sống lâu đời, chỉ cách trung tâm hành chính vài phút di chuyển để phát triển du lịch cộng đồng.
Ông Nguyễn Ngọc Thông, Phó Chủ tịch UBND phường Pleiku, cho hay, dù chịu tác động của đô thị hóa, làng Plei Ơp vẫn giữ được những nét truyền thống của một làng Jrai lâu đời. Nơi đây trở thành điểm dừng chân thu hút du khách trong nước lẫn quốc tế.
Tới với làng Plei Ơp, du khách được tham quan nhà rông, biểu tượng văn hóa Jrai, tìm hiểu tín ngưỡng đa thần qua giọt nước, trải nghiệm chế biến món ăn truyền thống… Đặc biệt, Plei – Ơp phục dựng những nghi lễ truyền thống như lễ cúng mừng nhà rông mới hay lễ ăn hỏi truyền thống của người Jrai để biến giá trị văn hóa thành sản phẩm du lịch trải nghiệm có chiều sâu.
“Du lịch văn hóa cộng đồng đưa tới sự thay đổi trong cách làm, người dân không còn là người quan sát thụ động mà trở thành chủ thể, linh hồn của sản phẩm. Ở đây, mỗi người kể câu chuyện văn hóa từ chính cuộc sống thường ngày – nghệ nhân cồng chiêng, thợ dệt, thợ đan lát, ẩm thực tự kể câu chuyện riêng của văn hóa Jrai với mỗi du khách tới làng”, ông Thông nói. Theo ông, đó là nền tảng phát triển bền vững nhất, khi di sản chuyển hóa thành sinh kế, mỗi ngôi nhà, mỗi người dân đều có thể là một đại sứ văn hóa.
Hay như các làng biển Nhơn Lý, Nhơn Hải (phường Quy Nhơn Đông), du lịch cộng đồng dựa trên nhịp sống làng chài thường nhật gắn với giá trị văn hóa miền biển như lễ hội cầu ngư đã trở thành nét riêng để du khách tìm về mỗi năm.
Bộ GD&ĐT vừa công bố điểm sàn các chương trình đào tạo thuộc lĩnh vực pháp luật năm 2026.
Cụ thể, mức điểm sàn xét từ điểm thi tốt nghiệp THPT đối với thí sinh ở khu vực 3 có mức điểm tối thiểu (không nhân hệ số) của tất cả các tổ hợp, không tính điểm cộng là 20.
Theo quy chế tuyển sinh đại học năm 2026, lần đầu tiên Bộ GD&ĐT sẽ áp dụng mức điểm đảm bảo chất lượng đầu vào cho ngành luật bên cạnh nhóm ngành sức khoẻ và sư phạm như những năm trước.
Ngành luật hiện được xem là ngành đặc biệt cần quy định ngưỡng điểm đảm bảo chất lượng đầu vào để duy trì chất lượng đào tạo đáp ứng yêu cầu khi sinh viên ra nghề.
Trước đó, từ năm 2025, Bộ GD&ĐT đã ban hành chuẩn chương trình đào tạo lĩnh vực pháp luật trình độ đại học. Trong đó về yêu cầu đầu vào, người học cần đáp ứng các yêu cầu: Đã tốt nghiệp THPT hoặc tương đương; Tổng điểm xét tuyển tối thiểu đạt 60% điểm đánh giá tối đa của thang điểm.
Các cơ sở đào tạo quy định chuẩn đầu vào dựa trên các kỳ thi, xét tuyển và các hình thức đánh giá khác, hoặc những yêu cầu cụ thể về kiến thức, năng lực, phẩm chất, kinh nghiệm đối với người học từng chương trình đào tạo, nhưng phải bảo đảm đánh giá được kiến thức Toán và Ngữ văn, hoặc Toán, hoặc Ngữ văn và đạt tối thiểu là 60% điểm đánh giá tối đa của thang điểm.
Tuy nhiên, theo quy chế tuyển sinh đại học năm 2026, Bộ trưởng Bộ GD&ĐT chủ trì, phối hợp với Bộ trưởng Bộ Tư pháp quy định ngưỡng đầu vào đối với chương trình đào tạo thuộc lĩnh vực pháp luật.
Với các phương thức khác, thí sinh xét tuyển vào khối ngành pháp luật phải đảm bảo kết quả trung bình chung học tập được đánh giá mức tốt (học lực xếp loại từ giỏi trở lên) cả năm lớp 12 (kết quả học tập 2 học kỳ năm cuối cấp đối với đối tượng trung học nghề và tương đương). Bên cạnh đó, tổng điểm 3 môn thi tốt nghiệp THPT theo tổ hợp xét tuyển (hoặc sử dụng điểm thi môn Toán, Ngữ văn và một môn thi khác) đạt 18 điểm trở lên hoặc điểm xét tốt nghiệp THPT (điểm thi tốt nghiệp trung học nghề) từ 8,5 trở lên.
Ngôi làng Madhapar ở bang Gujarat trông giống như nhiều ngôi làng khác ở Ấn Độ nhưng ẩn sau vẻ ngoài bình dị đó là một trong những cộng đồng nông thôn giàu có bậc nhất.
Theo Times of India, ngôi làng Madhapar hiện có khoảng 17 chi nhánh ngân hàng đang hoạt động, bao gồm các ngân hàng lớn thuộc sở hữu nhà nước và tư nhân. Tổng số tiền gửi của người dân tại các ngân hàng khoảng 50 tỷ rupee (hơn 13.850 tỷ đồng).
Điều đặc biệt, đây là một ngôi làng nông thôn, không có các khu công nghiệp quy mô lớn hay những tập đoàn kinh tế khổng lồ.
Nguồn gốc của sự thịnh vượng tại đây đến từ cộng đồng người dân địa phương đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Nhiều gia đình tại Madhapar có người thân định cư tại Anh, Mỹ, Canada, các quốc gia châu Phi và khu vực Trung Đông. Sau khi gây dựng được sự nghiệp ở nước ngoài, họ thường xuyên gửi tiền về hỗ trợ gia đình cũng như đầu tư cho quê hương.
Nguồn kiều hối ổn định trong nhiều thập kỷ đã góp phần thay đổi diện mạo của cả ngôi làng. Tiền không chỉ được sử dụng để nâng cao chất lượng cuộc sống của từng hộ gia đình mà còn được đầu tư cho giáo dục, y tế, cơ sở hạ tầng và các công trình phúc lợi công cộng.
Để duy trì sự kết nối giữa những người sinh sống và làm việc ở nước ngoài với quê hương, Hiệp hội làng Madhapar đã được thành lập tại London từ năm 1968. Tổ chức này đóng vai trò cầu nối, hỗ trợ các hoạt động cộng đồng, điều phối các dự án phát triển và giữ gìn mối liên hệ giữa các thế hệ người Madhapar trên khắp thế giới.
Ngày nay, Madhapar có hệ thống trường học, trung tâm y tế, công viên, hồ nước, đập thủy lợi cùng nhiều công trình công cộng được đầu tư bài bản. Người dân được tiếp cận các dịch vụ giáo dục và chăm sóc sức khỏe tương đối đầy đủ. Thậm chí, làng còn xây dựng khu nuôi dưỡng bò hiện đại - điều hiếm thấy tại nhiều vùng nông thôn.
Madhapar có lịch sử hình thành từ thế kỷ XII. Ngôi làng được sáng lập bởi cộng đồng Mistri - nhóm nghệ nhân nổi tiếng với nghề xây dựng đền đài và các công trình kiến trúc truyền thống tại Gujarat. Trải qua nhiều thế kỷ, nhiều cộng đồng dân cư khác đã đến sinh sống, góp phần tạo nên sự đa dạng về văn hóa cho địa phương.
Dù kinh tế phát triển mạnh, Madhapar vẫn duy trì được nhiều giá trị truyền thống, phong tục tập quán và bản sắc văn hóa địa phương. Đây được xem là một trong những yếu tố giúp ngôi làng giữ được sự gắn kết cộng đồng trong quá trình phát triển.
Năm 2001, trận động đất Kutch gây thiệt hại nặng nề cho Madhapar và nhiều khu vực lân cận. Hàng loạt công trình bị hư hại, đời sống người dân gặp nhiều khó khăn. Tuy vậy, nhờ nền tảng tài chính vững chắc cùng sự hỗ trợ từ cộng đồng người Madhapar ở nước ngoài, quá trình tái thiết được triển khai nhanh chóng, giúp địa phương sớm phục hồi sau thảm họa.
Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn quốc gia, do ảnh hưởng của không khí lạnh, từ ngày 29/4, thời tiết Bắc Bộ chuyển mát, nhiệt độ thấp nhất vào đêm và sáng phổ biến từ 20 - 23 độ C. Bắt đầu từ ngày 30/4 đến hết kỳ nghỉ lễ, khu vực này ít mưa, ban ngày có nắng. Hai ngày đầu kỳ nghỉ, nền nhiệt khá dễ chịu với mức cao nhất từ 27 - 30 độ C, sau đó tăng nhẹ lên 30 - 33 độ C. Hình thế thời tiết mát mẻ này sẽ duy trì 1-2 ngày.
Do ảnh hưởng của không khí lạnh, khu vực từ Thanh Hóa đến thành phố Huế đêm 29/4 cũng có mưa rào và dông, cục bộ có nơi mưa to với lượng mưa trên 50mm. Khu vực Bắc Trung Bộ trời chuyển mát, nhiệt độ thấp nhất về đêm và sáng phổ biến từ 21 - 24 độ C.
Tối 29/4, khu vực cao nguyên Trung Bộ, Tp. Đà Nẵng và phía Đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk có mưa rào và dông rải rác với lượng mưa từ 10-30mm, cục bộ có nơi mưa to trên 60mm.
Trong khi miền Bắc đang đón những đợt không khí lạnh thì ở Nam Bộ nắng nóng đang diễn ra, ngày 30/4, khu vực Nam Bộ có nắng nóng với nhiệt độ cao nhất phổ biến 35-36 độ, có nơi trên 36 độ; độ ẩm tương đối thấp nhất phổ biến từ 50-55%. Từ ngày 1/5, nắng nóng ở khu vực này có khả năng dịu dần. Cảnh báo cấp độ rủi ro thiên tai do nắng nóng: cấp 1.
Do ảnh hưởng của nắng nóng kết hợp với độ ẩm trong không khí giảm thấp nên có nguy cơ xảy ra cháy nổ và hỏa hoạn ở khu vực dân cư do nhu cầu sử dụng điện tăng cao. Ngoài ra, nắng nóng còn có thể gây tình trạng mất nước đối với cơ thể người khi tiếp xúc lâu với nền nhiệt độ cao.
Những ngày gần đây, trên địa bàn tỉnh Lào Cai xuất hiện đợt thời tiết cực đoan với mưa dông kèm lốc xoáy, gió giật mạnh và mưa đá cục bộ. Mưa dông xảy ra trên phạm vi rộng, tác động trực tiếp đến đời sống sinh hoạt và hoạt động sản xuất của người dân.
Toàn tỉnh có 244 ngôi nhà bị ảnh hưởng, trong đó 1 nhà hư hỏng nặng, còn lại chủ yếu bị tốc mái. Thiệt hại tập trung nhiều tại một số địa bàn như: Bát Xát với 54 nhà, Văn Chấn 39 nhà, Tả Củ Tỷ 25 nhà, Cốc San 21 nhà. Nhiều mái tôn, mái fibro xi măng bị gió giật tung, buộc người dân phải khẩn trương che chắn, gia cố tạm thời để ổn định sinh hoạt.
Trong lĩnh vực nông nghiệp, hơn 4,2 ha lúa bị thiệt hại, hơn 13,4 ha cây trồng hàng năm và 1,5 ha cây lâm nghiệp bị ảnh hưởng.
Về hạ tầng, mưa dông và lốc xoáy làm hư hỏng 3 điểm trường, 1 trạm truyền thanh và 10 công trình phụ trợ. Ngoài ra, 8 cột điện và 1 trạm biến áp bị ảnh hưởng, gây gián đoạn cục bộ việc cung cấp điện tại một số khu vực. Tổng giá trị thiệt hại ước tính khoảng 10 tỷ đồng.