Theo CNN Indonesia, sở dĩ sau kết quả bốc thăm chia bảng giải U.19 Đông Nam Á ngày 7.5, tình hình đã trở nên nóng bỏng vì đội chủ nhà Indonesia nằm ở bảng A tiếp tục đối đầu với đối thủ Việt Nam, còn có Myanmar và Timor Leste. Lặp lại gần như kết quả bốc thăm ở giải U.17 Đông Nam Á hồi tháng 4 vừa qua, chỉ khác là đội Myanmar thế chỗ cho đội Malaysia.
Khi đó, đội U.17 Indonesia trong quá trình chuẩn bị cho giải U.17 châu Á đã thi đấu sa sút, để thua U.17 Malaysia tỷ số 0-1, hòa dưới cơ đội U.17 Việt Nam tỷ số 0-0, chỉ thắng được Timor Leste tỷ số 4-0, sớm bị loại ngay vòng bảng. Đội U.17 Việt Nam sau đó đã thẳng tiến đến ngôi vô địch đầy thuyết phục ở giải đấu tổ chức ở Greater Surabaya (Indonesia).
Giải U.19 Đông Nam Á 2026 vẫn do Indonesia đăng cai tổ chức, với các trận đấu diễn ra trên 3 sân tại tỉnh Bắc Sumatra, từ ngày 1 đến 14.6 tới đây.
Với việc đội chủ nhà lại nằm cùng bảng với đội Việt Nam, khiến các CĐV xứ vạn đảo mong muốn đội nhà lần này phải nỗ lực lấy lại uy thế của mình, và không để đối thủ lại một lần nữa qua mặt để có thể hướng đến ngôi vô địch như đội U.17 vừa qua.
Giải U.19 Đông Nam Á cũng chia 3 bảng đấu như giải U.17, với đội U.19 Việt Nam nằm cùng bảng A với đội chủ nhà Indonesia, còn có Myanmar và Timor Leste. Bảng B là Thái Lan, Malaysia, Singapore và Brunei. Và bảng C có 3 đội là Úc, Campuchia và Philippines. Trong 3 bảng đấu, các đội dẫn đầu bảng và 1 đội hạng nhì có thành tích tốt nhất vào bán kết và tranh ngôi vô địch.
Nếu đội U.19 Việt Nam đăng quang ngôi vô địch giải U.19 Đông Nam Á năm nay, sẽ giúp bóng đá Việt Nam hoàn tất đủ bộ các chức vô địch giải đấu mọi cấp độ tuổi ở khu vực Đông Nam Á, từ đội U.17, U.19, U.23 và đội tuyển quốc gia trong hai năm 2025 và 2026.
“Việc nằm chung bảng A với U.19 Việt Nam chắc chắn là một thử thách, nhưng chúng tôi đã sẵn sàng. Là đương kim vô địch, điều đó tạo thêm áp lực cho chúng tôi, nhưng đó cũng sẽ là động lực lớn hơn cho các cầu thủ. Chúng tôi sẽ bắt đầu trại huấn luyện tại Yogyakarta vào ngày 10.5 để đảm bảo đội bóng đạt phong độ cao nhất”, HLV Nova Arianto của đội U.19 Indonesia bày tỏ sau kết quả bốc thăm.
Giải U.19 Đông Nam Á cũng là một phần trong quá trình chuẩn bị cho vòng loại giải U.20 châu Á 2027, diễn ra từ ngày 31.8 đến 6.9. Với đội tuyển U.19 Việt Nam, hiện do HLV người Nhật Bản, Yutaka Ikeuchi dẫn dắt. Đội đã tập trung tập luyện từ ngày 29.4 tại Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Việt Nam.
Tuy nhiên, theo Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF), trong danh sách triệu tập lên đến 41 cầu thủ, đội U.19 Việt Nam đã gặp không ít trở ngại vì chưa thể hội quân đầy đủ, do nhiều cầu thủ còn bận thi đấu cho CLB hoặc đang trong giai đoạn vừa thi đấu vừa chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp THPT.
Nhiều cầu thủ U.19 Việt Nam được các CLB tạo điều kiện lên hội quân cùng đội tuyển theo từng thời điểm khác nhau. Điều này buộc ban huấn luyện phải vừa duy trì giáo án tập luyện, vừa liên tục rà soát, đánh giá lực lượng để từng bước hoàn thiện bộ khung đội hình, VFF cho biết thêm.
Theo kế hoạch, đội tuyển U.19 Việt Nam sẽ duy trì tập luyện hàng ngày tại Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Việt Nam, trước khi có chuyến tập huấn và thi đấu giao hữu tại Nhật Bản từ ngày 18.5 đến 26.5. Sau đó, thầy trò HLV Yutaka Ikeuchi tham dự giải U.19 Đông Nam Á tại Indonesia với mục tiêu giành chức vô địch.
Trong lịch sử giải U.19 Đông Nam Á, đội U.19 Việt Nam vô địch một lần vào năm 2007, trong khi Indonesia có hai lần vô địch năm 2013 và gần nhất là năm 2024 tổ chức trên sân nhà.
U.19 Thái Lan và Úc là hai đội vô địch nhiều nhất, cùng 5 lần. U.19 Thái Lan kể từ năm 2017 đến nay chưa vô địch lại lần nào. “Voi chiến” trẻ cũng vừa thay HLV mới, ông Jukkapant Punpee. Tương tự, U.19 Malaysia cũng bổ nhiệm HLV Nafuzi Zain từ đội U.23.
Với lực lượng được bổ sung những cầu thủ nhập tịch chất lượng như Xuân Son, Hoàng Hên cùng những cầu thủ Việt kiều xuất sắc là Nguyễn Filip, Lê Giang Patrik, Quang Vinh…, rõ ràng đội tuyển Việt Nam đã được nâng về chất khá nhiều. Nhóm cầu thủ này giúp đội tuyển Việt Nam ít nhất nâng tầm về thể hình, thể lực cùng tư duy chiến thuật hiện đại, đồng thời thúc đẩy các cầu thủ "nội" trong đội hình có động lực cạnh tranh quyết liệt hơn.
Ở vị trí thủ môn, kỹ thuật chơi chân hiện đại của Nguyễn Filip giúp đội tuyển Việt Nam có thể giải bài toán thoát pressing ngay từ phần sân nhà, khi anh có thể phối hợp chuyền bóng nhuần nhuyễn với các trung vệ và tiền vệ khi bị đối phương vây ráp. Đây là điều rất cần thiết trong bóng đá hiện đại. HLV Kim Sang-sik sở dĩ chọn Nguyễn Filip cùng các hậu vệ Văn Hậu, Việt Anh và Quang Vinh vì họ đều chơi ở hàng thủ CLB CAHN nên rất hiểu ý nhau. Hơn nữa, cách vận hành chiến thuật ở đội tuyển của HLV Kim Sang-sik cũng rất giống lối chơi mà HLV Polking sử dụng.
Ở hàng tiền đạo, cặp "song sát" Xuân Son và Hoàng Hên dường như hiểu nhau đến "chân tơ kẽ tóc" nên đã giúp HLV Kim Sang-sik không mất nhiều thời gian để lắp ráp đội hình tối ưu. Một khi tìm ra vị trí phù hợp nhất của cả hai cầu thủ này, ông Kim dễ dàng chọn lựa phương án tấn công kết liễu đối phương.
Ngoài ra, với lứa U.23 được đôn lên như Đình Bắc, Lý Đức, Thanh Nhàn, Văn Khang…, HLV Kim Sang-sik sẽ có thêm nhiều lựa chọn, nhằm tìm ra đội hình tối ưu cho đội tuyển Việt Nam.
Ở sân chơi châu lục, điều kiện tiên quyết nhất để đương đầu với các đối thủ hàng đầu đó là cần có thể lực đủ tốt và thể hình lý tưởng. Bởi nếu không đủ thể lực, các cầu thủ chúng ta không thể theo kịp ý đồ chiến thuật HLV đề ra và nhanh chóng vỡ trận trước đối phương. Còn nếu thua thiệt về thể hình, chúng ta sẽ bị đối phương với thể hình vượt trội khai thác bằng chiến thuật không chiến, gây áp lực bằng những pha rót bóng bổng liên tục dẫn đến sai lầm trong phòng ngự. Đây là những điều mà bóng đá Việt Nam luôn mắc phải khi ra đấu trường châu lục.
Vậy với lực lượng hiện tại, đội tuyển Việt Nam đủ sức gây bất ngờ tại Asian Cup 2027, như cách các cầu thủ trẻ U.23 làm được tại VCK U.23 châu Á 2026?
Có thể khẳng định một điều: Rất khó! Nhưng vẫn có cơ hội.
Khó vì đội tuyển Việt Nam chỉ được xếp nhóm hạt giống thứ 3. Nên nhớ, các đội thuộc hạt giống số 1 gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Iran, Úc, Ả Rập Xê Út, Uzbekistan đều dự World Cup 2026 vào mùa hè tới. Đá với các đối thủ này, thầy trò HLV Kim Sang-sik gần như không có cửa thắng nào vì họ vượt trội chúng ta kể về kỹ chiến thuật lẫn thể lực và thể hình. Đơn cử, khi đối đầu với Iran và Úc, hai đội được cho có thể hình tốt nhất châu Á, đội tuyển Việt Nam luôn thua trong các pha không chiến và đua tốc độ. Còn với Nhật Bản, đội bóng vừa hạ cả Anh và Scotland trên sân đối phương, chúng ta không có một chút cơ hội nào.
Với nhóm hạt giống số 2 gồm các đội UAE, Jordan, Iraq, Oman, Syria, Qatar, đội tuyển Việt Nam vẫn có cơ hội gây bất ngờ dù khá ít. Bởi trong nhóm này có đến 3 đội là Iraq, Jordan, Qatar giành vé dự World Cup 2026 nên cũng rất khó. Nếu lá thăm của đội tuyển Việt Nam rơi vào 3 đội này ở nhóm 2 thì suất cạnh tranh vào tứ kết khá hẹp.
Ở nhóm 4, đối thủ đáng ngại nhất là CHDCND Triều Tiên vì dù đội bóng này có thứ hạng FIFA khá thấp (118) nhưng trình độ của họ ngang ngửa với các đội nhóm 2. Chính vì thế, nếu rơi vào bảng có Triều Tiên, cùng với Nhật Bản ở nhóm 1 hoặc Iraq ở nhóm 2 thì đây chính là bảng "tử thần".
Về lý thuyết, đội tuyển Việt Nam cũng có thể nằm ở bảng nhẹ nhất khi rơi vào bảng với Uzbekistan (nhóm 1), Syria (nhóm) và Singapore (nhóm 4).
Nhưng dù kết quả bốc thăm có thế nào, thầy trò HLV Kim Sang-sik cần chuẩn bị kế hoạch chu đáo từ bây giờ, từ nhân sự cho đến các phương án tập huấn nước ngoài. Hoặc thi đấu giao hữu với các đội bóng của châu Âu hoặc châu Mỹ nhằm có môi trường cọ xát tốt nhất. Có như vậy mới có thể nghĩ đến một kết quả tốt tại giải.
Đội tuyển nữ Việt Nam từng được dẫn dắt bởi các HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Sau đó, đội tuyển trải qua 10 năm thành công dưới thời HLV Mai Đức Chung, trước khi chia tay sau vòng chung kết Asian Cup 2026.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo LĐBĐ Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên. Bên cạnh yếu tố tài chính, trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở trụ sở liên đoàn vào sáng nay, Phó Chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú cho rằng tiêu chí quan trọng khác là sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
"Làm bóng đá nữ khó không kém nam", ông Tú nói. "Một HLV ngoại muốn dẫn dắt cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì đảm đương nhiệm vụ mới thuận lợi".
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản - nền bóng đá nữ số một châu Á, trong đó Thái Lan hợp tác mạnh mẽ. Tuy nhiên, ĐTQG đều không đạt thành công như mong đợi khi được dẫn dắt bởi Miyo Okamoto (2021-2023), rồi đến cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025).
Với Việt Nam, chiến lược ở ĐTQG nữ là ưu tiên HLV nội, còn ĐTQG nam thì ngược lại. Phó Chủ tịch VFF Trần Anh Tú cho rằng khác biệt đội nam khác biệt về áp lực thành tích và nhiều yếu tố ngoại cảnh tác động hơn. "Sức ép ở đội nam rất lớn. Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn", ông Tú cho hay. "Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công".
Trong khi đó, đội tuyển nữ đã trải qua 10 năm thành công dưới thời ông Mai Đức Chung, với lần đầu dự World Cup 2023, vô địch Đông Nam Á 2019 và giành 4 HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Đôi bên nhiều lần chia tay, rồi lại tái hợp. Giải đấu cuối cùng của ông Chung là Asian Cup 2026, khi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng.
VFF đã chuẩn bị cho cuộc chia tay này, khi từ tháng 9/2024, ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý cho HLV Mai Đức Chung. VFF đánh giá đây là cơ hội để HLV Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Ông Phúc cũng hội tụ đầy đủ các yếu tố, gồm đảm bảo chuyên môn và giàu kinh nghiệm, với hơn 30 năm huấn luyện. Thứ hai, HLV phải có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ.
"Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này", Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. "Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ".
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng làm trợ lý ở đội tuyển. HLV Phúc đánh giá cầu thủ nữ có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. "Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm", HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Hoàng Văn Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. "Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập", HLV nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.
Ở trận lượt đi tứ kết Champions League, Atletico Madrid đã đánh bại Barca 2-0 với các pha lập công của Alvarez và Sorloth, ngay trên sân nhà Camp Nou của đội bóng xứ Catalan.
Hầu hết các CĐV Barca đều không cam lòng với trận thua này, khi trung vệ Pau Cubarsi lãnh một thẻ đỏ trực tiếp gây tranh cãi từ khá sớm, khiến hàng thủ đội nhà sụp đổ. Không chỉ vậy, hàng công Barca còn không gặp may khi bỏ lỡ hàng loạt cơ hội.
Đông đảo giới chuyên môn đặt niềm tin vào một cuộc ngược dòng ngoạn mục cho thầy trò ông Hansi Flick ở trận lượt về, dù họ phải đá trên sân Metropolitano, trước đội bóng nổi danh "siêu phòng ngự" Atletico.
Và quả thật, Yamal cùng các đồng đội đã cho thấy sức mạnh và khí thế của đội bóng chơi tấn công hay bậc nhất châu Âu hiện tại.
Ngay phút thứ 4, Yamal đã ghi bàn mở tỉ số cho Barca nhờ tận dụng thành công sai lầm của trung vệ Lenglet phía Atletico.
Hậu vệ người Pháp trả bóng về bất cẩn, bị Yamal cắt được, bóng bật ra đến chân Ferran Torres. Anh nhanh chân tung đường chuyền cho Yamal thoát xuống, đánh bại thủ thành Musso trong thế đối mặt.
Ghi bàn từ sớm, Barca bừng bừng khí thế áp đảo Atletico ngay tại sân bóng của đối thủ. Chỉ trong vòng 20 phút tiếp theo, Barca tạo thêm 3-4 tình huống tấn công nguy hiểm.
Và một trong số đó trở thành bàn thắng cho Barca, ở phút 24. Nhận đường chuyền của Olmo, Ferran Torres khống chế gọn gàng rồi xoay người sút bóng vào góc xa tung lưới thủ thành Musso.
Lúc này tổng tỉ số 2 lượt trận đã là 2-2, và Barca thật sự đã đứng trước cơ hội ngược dòng cực lớn. Chỉ vài phút sau đó, họ lại suýt ghi bàn khi Yamal tỉa bóng tuyệt đẹp cho Fermin Lopez băng vào đánh đầu, nhưng Musso đã cản phá thành công.
Atletico Madrid cho thấy mình không dễ bị bắt nạt với pha ghi bàn rút ngắn tỉ số của Lookman ở phút 31.
Từ một tình huống phản công gọn gàng, Llorente căng ngang cho Lookman ập vào sút tung lưới thủ thành Joao Garcia, rút ngắn tỉ số còn 1-2 cho Atletico.
Bàn gỡ này lấy lại sự tự tin cho Atletico Madrid. Hàng phòng ngự của họ không còn "run rẩy" như giai đoạn đầu trận, dần lấy lại sự chắc chắn từ cuối hiệp 1.
Hiệp 2 trở thành màn đấu trí căng thẳng giữa hai HLV Simeone và Flick. Barca buộc phải tiếp tục tấn công, nhưng trận đấu không còn diễn ra như ý đồ của ông Flick khi mà các cầu thủ đã thấm mệt, còn Atletico Madrid phòng ngự phản công quá khôn ngoan.
Phút 55, Torres sút tung lưới thủ thành Musso sau một pha bóng lộn xộn. Nhưng rồi sau khi tham khảo VAR, trọng tài từ chối bàn thắng vì lỗi việt vị.
Đến phút 80, khó khăn chồng chất với Barca khi trung vệ Eric Garcia lãnh thẻ đỏ trực tiếp rời sân vì lỗi tương tự Cubarsi ở trận lượt đi.
Bị phá bẫy việt vị, Garcia lùi về kéo áo đối thủ, khi anh là người đứng thấp nhất hàng thủ của đội nhà. Trọng tài không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rút thẻ đỏ với anh.
Đáng khen cho tinh thần thi đấu của Barca khi họ vẫn chơi tấn công dồn ép trong phần còn lại của trận đấu, và tiếp tục tạo ra nhiều cơ hội ăn bàn đáng kể.
Ở phút bù giờ, Araujo khiến CĐV Atletico Madrid "hú hồn" với cú đánh đầu cận thành trong tư thế thuận lợi, nhưng bóng lại bay vọt xà.
Chung cuộc, Barca chỉ thắng Atletico Madrid 2-1 ở lượt về, và nhận thất bại 2-3 ở tổng tỉ số 2 lượt trận. Thầy trò ông Hansi Flick đã không thể làm nên phép màu ở đấu trường châu lục.